Chương 26

Không khí trong khu vực sụp đổ của Tòa tháp Hư Không thứ 7 nặng nề đến mức khiến màng nhĩ Trần Nam đau buốt.

Những mảnh bê tông vỡ vụn lơ lửng giữa không trung, bị giữ lại bởi trường lực dị năng yếu ớt đang tan dần của kẻ thù vừa nãy.

Hắn không vội bước vào.

Ánh mắt lạnh lẽo quét qua những tảng đá bay lơ lửng như thể chúng là những con thú hoang dã đang ngủ say.

Mọi thứ đều tĩnh lặng quá mức.

Sự im lặng này không phải là sự vắng bóng âm thanh, mà là sự hiện diện của một sức mạnh đang nín thở chờ đợi khoảnh khắc thích hợp để tấn công.

Trần Nam hít sâu, cảm nhận dòng chảy Hư Không xung quanh cơ thể mình.

Hắn có thể "nhìn" thấy những sợi dây năng lượng vô hình kết nối từng viên gạch vỡ với nhau.

Hắn bước đi nhẹ nhàng, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh làm rung động không khí quá mức.

Lý Tiểu Phong trong đầu hắn cười thầm, nhưng âm thanh đó bị đè nén dưới lớp băng giá của sự tập trung tuyệt đối.

"Cẩn thận chút đi, Nam.

Nơi này giống như mộ phần của một vị thần chết." "Im lặng," Trần Nam đáp lại trong tâm trí, giọng nói lạnh lùng cắt ngang lời trêu chọc của Lý Tiểu Phong.

"Chúng ta đang tìm bằng chứng, không phải là trò chơi trốn tìm." Hắn tiến sâu hơn vào bên trong cấu trúc đổ nát.

Những bức tường bê tông bị xé toạc bởi một lực lượng khổng lồ từ bên trong ra ngoài.

Không có dấu hiệu cháy nổ thông thường.

Chỉ có sự mục rỗng, như thể thời gian đã ăn mòn vật chất ở đây nhanh gấp ngàn lần bình thường.

Trần Nam dừng lại trước một khe nứt lớn trên sàn nhà.

Ánh sáng mờ ảo phát ra từ dưới đáy vết nứt, mang màu tím nhạt đặc trưng của Hư Không thuần khiết.

Hắn cúi xuống, đưa tay vào khe hở.

Làn gió lạnh giá thổi ngược lên, mang theo mùi vị kim loại và.

hương hoa mai?

Một mùi hương kỳ lạ giữa đống đổ nát công nghiệp.

Trần Nam nhíu mày.

Mùi này khiến anh nhớ đến những ký ức mờ nhạt từ thời thơ ấu, trước khi vụ nổ nhà máy Aether xảy ra.

Nhưng tại sao nó lại xuất hiện ở đây?

Hắn leo xuống khe nứt, bám vào các cạnh sắc nhọn của bê tông vỡ.

Đôi giày thể thao cũ kỹ cạo qua đá vôi bên dưới, tạo ra những tia lửa nhỏ li ti.

Khi chân hắn chạm đất phía dưới, cảm giác đầu tiên là sự trơn trượt lạ thường.

Mặt sàn không phải là xi măng hay kim loại, mà là một chất liệu bóng loáng như obsidian đen, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trên cao xuống.

Trần Nam bật đèn pin điện thoại lên.

Vệt sáng trắng cắt qua màn tối, chiếu rọi vào những bức tường của hành lang ngầm này.

Chúng không bị hư hại bởi vụ nổ.

Ngược lại, chúng được trang trí bằng những ký tự cổ xưa mà hắn chưa từng thấy trước đây trong bất kỳ tài liệu nào về lịch sử dị năng.

Những đường nét uốn lượn như thể là dấu vết của một sinh vật sống đang bò trên tường, nhưng khi nhìn kỹ hơn, đó chính xác là các công thức toán học phức tạp được viết bằng máu khô đã hóa đen theo thời gian.

"Hoặc là ai đó rất điên," Lý Tiểu Phong bình luận, giọng điệu mất đi sự đùa cợt thường ngày.

"Hoặc là nơi đây từng là phòng thí nghiệm của một kẻ điên." Trần Nam không đáp.

Hắn chạm tay lên bức tường lạnh lẽo.

Ngay lập tức, một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng hắn.

Không phải đau đớn, mà là cảm giác bị xâm nhập.

Những hình ảnh flashes nhanh qua tâm trí: Một người đàn ông mặc áo choàng trắng đứng giữa vòng tròn pháp thuật.

Tiếng hét của hàng trăm người cùng lúc.

Và sau đó là sự im lặng chết chóc bao trùm mọi thứ.

Hắn rụt tay lại, thở dốc nhẹ.

Đây không phải là ảo giác thông thường do Hư Không gây ra.

Đây là ký ức còn sót lại trong vật chất.

Nơi đây từng xảy ra một sự kiện lớn lao, đủ mạnh để in dấu lên chính cấu trúc nguyên tử của căn phòng này.

Trần Nam tiếp tục di chuyển về phía trước.

Hành lang ngầm dài và hẹp, chỉ vừa vặn cho một người đi bộ song song mà không chạm vào hai bên tường.

Những chiếc quạt thông gió khổng lồ nằm im lìm trên trần nhà, phủ đầy bụi dày đặc như những cỗ quan tài kim loại bị bỏ rơi từ thời đại công nghiệp cũ.

Trần Nam nhận ra rằng hệ thống này hoàn toàn độc lập với mạng lưới điện của thành phố phía trên mặt đất.

Nó hoạt động bằng một nguồn năng lượng khác – có thể là chính Hư Không.

Hắn dừng chân khi thấy ánh sáng đèn pin chiếu vào một cánh cửa sắt nặng nề ở cuối hành lang.

Cánh cửa không bị khóa.

Nó mở hé ra một khoảng nhỏ, đủ để cho phép những tiếng thì thầm kỳ lạ lọt ra ngoài.

Trần Nam lấy dao rựa từ sau lưng ra, giữ chặt trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn đẩy cánh cửa ra chậm rãi, chuẩn bị đối mặt với bất cứ thứ gì đang chờ đợi mình bên kia.

Khe nứt dẫn vào một hành lang ngầm cũ kỹ của tòa tháp, nơi hệ thống thông gió đã ngừng hoạt động từ lâu.

Trần Nam di chuyển theo lối zigzag, tránh những khu vực mở vì anh biết rằng Echo có khả năng định vị dựa trên sự dao động không khí và rung động cơ học.

Những bóng đen dài kéo dãn ra phía sau hắn dưới ánh sáng mờ ảo của đèn pin, giống như những con rắn vô hình đang rình mò trong bóng tối.

Không gian nơi đây chật hẹp hơn nhiều so với tầng hầm nhà máy Aether trước kia.

Trần Nam cảm thấy áp lực từ mọi hướng.

Những bức tường dường như đang thu nhỏ lại từng milimet một, ép buộc anh phải tập trung cao độ vào từng bước đi.

Hắn nhớ lời cảnh báo của những tài liệu mật đã giải mã được: "Hư Không không chỉ là năng lượng; nó là ý thức." Lý Tiểu Phong trong đầu hắn trở nên im lặng hơn bình thường.

Sự vắng bóng giọng nói đùa cợt kia khiến Trần Nam cảm thấy cô đơn một cách kỳ lạ, nhưng cũng giúp anh giữ được sự tỉnh táo tối đa.

Hắn biết rằng Lý Tiểu Phong đang quan sát mọi thứ thông qua giác quan của mình, chuẩn bị cho những tình huống bất ngờ nhất có thể xảy ra trong không gian hẹp này.

Bỗng nhiên, Trần Nam nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ phía trước.

Nó rất nhẹ, gần như hòa lẫn vào tiếng gió rít trong các ống dẫn khí cũ kỹ.

Nhưng đối với đôi tai nhạy bén của một người đã sống sót qua hàng loạt trận chiến sinh tử, âm thanh đó rõ ràng là có chủ đích.

Ai đó đang đi cùng hướng với hắn.

Hay chính xác hơn là ai đó đang theo dõi anh từ phía trước?

Hắn dừng lại ngay lập tức, áp sát mình vào bức tường lạnh lẽo bên trái.

Ánh mắt sắc bén quét qua những góc khuất trong bóng tối.

Trần Nam nâng tay lên, ra hiệu cho Lý Tiểu Phong giữ im lặng hoàn toàn.

Hắn cần xác định vị trí của kẻ kia trước khi hành động bất cẩn nào xảy ra.

Tiếng bước chân đó không giống như của một con người bình thường đang di chuyển vội vã để trốn thoát khỏi nguy hiểm tiềm ẩn phía sau lưng họ.

Nó có nhịp điệu đều đặn, tự tin đến mức đáng sợ.

Như thể người đi bộ biết rõ rằng mình đang ở trong lãnh địa riêng và không ai dám xâm phạm vào nơi này mà không bị trừng trị thích đáng cho hành vi vô của mình vậy đó!

Trần Nam nghiến răng khi nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ khoảng cách mười mét phía trước.

Nó mang theo một âm hưởng kỳ lạ, giống như tiếng vọng trong hang động sâu thẳm nhất dưới đáy đại dương xa xôi kia thế.

Hắn quyết định mạo hiểm bước ra khỏi vị trí ẩn nấp của mình để tiếp cận gần hơn nữa nhằm thu thập thêm thông tin quan trọng cần thiết cho kế hoạch sắp tới đây!

Trần Nam di chuyển nhanh chóng nhưng vẫn giữ được sự cẩn thận tối đa trong từng cử động chân tay của cơ thể mình đang căng thẳng đến mức cực điểm lúc này giờ đây rồi đấy.

Hắn vòng qua một góc tường rộng lớn và nhìn thấy cảnh tượng khiến máu trong người anh gần như đóng băng lại hoàn toàn ngay lập tức đó là cái gì chứ trời ơi?

Một bóng người đứng chắn ngang lối đi duy nhất còn lại phía trước.

Đó không phải là agent của Tổ chức Thanh Tẩy với bộ đồng phục đen kịt quen thuộc thường thấy ở các khu vực phong tỏa nguy hiểm cấp độ cao như thế này đâu cả!

Mà đó chính xác hơn nữa thì có lẽ nên gọi tên nó là một thực thể dị dạng được tạo thành hoàn toàn từ những sợi dây năng lượng Hư Không cuộn xoắn chặt chẽ vào nhau giống y hệt như một con quái vật thần thoại cổ xưa vậy.

Cao trào diễn ra khi Trần Nam bước vào bán kính 3 mét của cột khói đen.

Không khí trở nên đặc sệt như xi măng đang đông cứng lại ngay trong phổi anh ấy lúc này đây!

Echo không còn chờ đợi thêm bất kỳ sự do dự hay phân vân nào từ phía con mồi non yếu trước mắt mình nữa đâu rồi đúng chứ?

Nó phóng ra những sợi dây năng lượng màu đen tuyền, giống hệt như những xúc tu ma thuật chết chóc được điều khiển bởi trí tuệ siêu việt của một sinh vật cổ đại thức tỉnh sau giấc ngủ dài hàng ngàn năm đằng đng kia vậy đó!

Trần Nam cố gắng né tránh nhưng tốc độ phản ứng của cơ thể thường nhân quá chậm so với sự di chuyển tức thời trong không gian ba chiều đa dạng vô cùng phức tạp mà thực thể Hư Không này đang sử dụng để tấn công trực diện vào anh ta từ mọi hướng khác nhau xung quanh khu vực chật hẹp ngột ngạt nơi đây đúng chưa nào?

Sợi dây đầu tiên quấn chặt lấy cổ tay trái của hắn, lạnh buốt đến mức làm tê liệt hoàn toàn hệ thần kinh ngoại vi ở cánh tay đó gần như ngay lập tức chỉ trong vòng chưa đầy một phần mười giây ngắn ngủi.

"Hắn!" Lý Tiểu Phong hét lên trong tâm trí hỗn loạn đang bùng nổ dữ dội bên trong đầu Trần Nam lúc này giờ đây rồi nè!

"Đừng để nó chạm vào da thịt trực tiếp nếu không muốn bị đồng hóa vĩnh viễn vào Hư Không trở thành một phần của hệ thống kiểm soát toàn diện do Tôn Vô Khuyết thiết lập nên từ lâu đời trước kia đó!" Trần Nam nghiến chặt răng, cảm giác đau đớn xé toạc cơ thể khi những sợi dây đen xì bắt đầu ăn sâu vào da thịt anh.

Hắn không hoảng loạn.

Sự lạnh lùng tính toán vốn có trong con người Trần Nam (Sáng) giúp hắn giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối giữa cơn khủng hoảng sinh tử đang ập đến bất ngờ này đây!

Anh dùng tay phải cầm dao rựa chém mạnh vào sợi dây quấn quanh cổ tay trái mình với tất cả sức lực còn lại của cơ thể yếu ớt hiện giờ kia vậy đó!

Dao sắc lẹm cắt qua lớp năng lượng Hư Không, tạo ra những tia lửa xanh lá cây rực rỡ trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng ngầm bí ẩn này từ rất lâu trước khi vụ nổ nhà máy Aether xảy ra gần đây nhất hồi tháng ba vừa qua.

Sợi dây đứt ra nhưng ngay lập tức tái sinh nhanh hơn tốc độ ánh sáng thường thấy trong các bộ phim khoa học viễn tưởng kinh điển nổi tiếng thế giới bấy giờ kia vậy đó!

Trần Nam lùi bước, va chạm mạnh vào bức tường phía sau lưng anh.

Đau đớn xé toạc vai phải của hắn khi xương cốt cạ vào bê tông cứng đờ lạnh lẽo như băng giá mùa đông Siberia xa xôi nơi đây đúng chưa nào?

Hắn nhìn lên và thấy thực thể Echo đang mở rộng hình dạng ra, biến thành một khối bóng đen khổng lồ che khuất hoàn toàn ánh sáng đèn pin yếu ớt còn sót lại trong tay Trần Nam lúc này giờ đây rồi đấy.

"Con đường duy nhất là phá vỡ quy tắc," Lý Tiểu Phong thì thầm với giọng điệu trầm lắng khác hẳn với sự huyên hoang thường ngày của cậu ta trước kia đó.

"Nam, hãy để tôi kiểm soát cơ thể tạm thời trong năm giây tới.

Chúng ta cần một cú đấm đủ mạnh vào trung tâm khối năng lượng chính phía trên đầu nó ngay bây giờ kẻo muộn mất rồi này!" Trần Nam do dự chỉ trong một phần nghìn giây – khoảng thời gian dài nhất anh từng trải qua trong đời mình cho đến nay đây.

Giao quyền kiểm soát cơ thể đồng nghĩa với việc mở cánh cửa tiềm thức ra cho Lý Tiểu Phong, người luôn khao khát tách rời ý thức để có được sức mạnh độc lập hoàn toàn không chịu sự giám sát hay ràng buộc nào từ phía Trần Nam (Sáng) nữa đâu rồi đúng chứ?

Nhưng nếu từ chối, hắn sẽ chết ngay tại chỗ dưới bàn tay tàn bạo của Echo này kia vậy đó!

"Đi đi," Trần Nam nói trong tâm trí với giọng điệu mệt mỏi nhưng kiên quyết dứt khoát không chút chần chừ gì thêm về bất kỳ rủi ro tiềm ẩn nào có thể xảy ra sau hậu quả nghiêm trọng từ việc giao phó quyền kiểm soát tạm thời như thế này đây nè!

Lý Tiểu Phong tiếp quản.

Cơ thể Trần Nam chuyển động nhanh hơn gấp mười lần so với bình thường, phá vỡ mọi giới hạn sinh học của một con người thông thường không mang dị năng bẩm sinh nào cả đâu.

Anh nhảy lên cao, đạp vào bức tường phía sau để lấy đà bật ra phía trước như một viên đạn bắn từ khẩu súng máy hạng nặng cực mạnh mẽ vô cùng đáng sợ kia vậy đó!

Cú đấm trúng trực tiếp vào trung tâm khối bóng đen.

Một tiếng nổ vang dội xé toạc màng nhĩ Trần Nam khi hắn bị đẩy lùi lại và ngã quỵ xuống nền nhà lạnh lẽo trơn trượt đầy bụi bẩn bám dính trên người mình lúc này giờ đây rồi đấy.

Nhưng kết quả không phải là sự hủy diệt hoàn toàn của Echo như mong đợi ban đầu từ kế hoạch táo bạo liều lĩnh vừa thực hiện xong xuôi đâu cả!

Trần Nam sấp người xuống, nôn ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm trên nền nhà lạnh lẽo.

Cơ thể anh run rẩy kịch liệt vì kiệt sức sau cú va chạm với năng lượng Hư Không thuần khiết quá mức cho phép của một thường nhân như hắn lúc này đây!

Căn phòng kiểm soát giờ đây trống rỗng hoàn toàn, không còn dấu vết hiện diện của kẻ thù hay thực thể Echo đáng sợ nãy giờ nữa đâu rồi cả!

Chỉ còn lại duy nhất thứ nằm giữa nền nhà trước mặt anh: một mảnh vỡ kim loại phát sáng mờ ảo với màu xanh lam nhạt kỳ lạ.

Trần Nam bò tới gần nó bằng đôi tay tê liệt đau đớn vì chấn thương nặng nề từ cú va chạm đó kia vậy.

Khi hắn cầm lấy vật thể nhỏ bé nhưng nặng chịch này trong lòng bàn tay run rẩy của mình, những dòng chữ khắc sâu trên bề mặt kim loại bắt đầu hiện ra rõ ràng dưới ánh sáng mờ ảo phát ra chính từ nó chứ không phải từ bất kỳ nguồn chiếu sáng nhân tạo bên ngoài phòng ngầm bí mật nơi đây đâu.

"PROJECT ZERO - PHASE 2: TÍCH HỢP LINH HỒN." Những dòng chữ tiếng Anh cổ điển được khắc bằng một loại mực đặc biệt phản ứng với năng lượng dị năng đang lan tỏa mạnh mẽ từ chính vật thể này trong tay Trần Nam lúc này giờ đây rồi đấy nè!

Trần Nam sững sờ.

Dự Án Zero không chỉ là kế hoạch phong tỏa Hư Không đơn thuần như những báo cáo tình mật đã tiết lộ cho anh biết trước kia đâu cả!

Nó còn liên quan trực tiếp đến việc tích hợp linh hồn của các dị năng cao cấp vào một hệ thống trung tâm duy nhất nhằm tạo ra nguồn năng lượng vô hạn phục vụ mục đích kiểm soát tuyệt đối toàn bộ thế giới song hành tồn tại ngay bên cạnh chúng ta hàng ngày nay đúng chưa nào?

"Lý Tiểu Phong," Trần Nam gọi tên cậu trong tâm trí với giọng điệu khàn đặc đầy vẻ hoang mang sợ hãi tột độ khi nghĩ đến hệ quả nghiêm trọng tiềm ẩn từ thông tin vừa khám phá ra đây nè!

"Cậu có nghe thấy những gì tôi vừa đọc không?" Im lặng.

Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy tâm trí hai ý thức đang chia sẻ cùng một cơ thể vật lý yếu ớt nằm trên nền nhà lạnh giá nơi này lúc bây giờ rồi đấy.

Lý Tiểu Phong vẫn chưa trả lời bất kỳ điều gì dù đã qua hơn mười giây dài đằng đng chờ đợi phản hồi từ phía đối tác chiến đấu thân thiết nhất của mình trong suốt thời gian vừa qua đây.

Trần Nam cố gắng đứng dậy nhưng chân tay anh quá yếu ớt để nâng đỡ cơ thể nặng nề đang chịu đựng những tổn thương nghiêm trọng về cả thể chất lẫn tinh thần hiện giờ kia vậy đó!

Hắn nhìn xuống cánh tay trái nơi sợi dây Hư Không đã quấn vào nãy giờ và thấy rằng da thịt ở khu vực đó không còn màu sắc bình thường nữa mà chuyển sang màu tím đen sẫm giống hệt như thực thể Echo vừa bị đẩy lùi đi lúc trước kia đúng chưa nào?

Nhiễm độc năng lượng.

Hắn đang dần trở thành một phần của Hư Không ngay trước mắt chính mình đây nè!

Trần Nam cười chua chát, nước mắt chảy dài trên gò má nhem nhuốc đầy máu me và bụi bẩn bám dính khắp nơi trên khuôn mặt anh lúc này giờ đây rồi đấy.

Sự thật phũ phàng rằng Tổ chức Thanh Tẩy đang thực hiện một kế hoạch điên rồ nhằm xóa bỏ hoàn toàn khái niệm tự do ý chí của con người thông qua việc kiểm soát tuyệt đối sức mạnh dị năng tiềm ẩn trong mỗi cá nhân chúng ta hàng ngày nay.

Hắn nhặt lấy mảnh kim loại phát sáng và cố gắng đứng thẳng người dậy bằng mọi giá dù cơ thể đang gào thét đòi nghỉ ngơi hồi phục sau cú sốc lớn vừa trải qua nãy giờ kia vậy đó!

Trần Nam biết rằng mình phải rời khỏi nơi này trước khi các agent của Tổ chức Thanh Tẩy phát hiện ra sự xuất hiện bất ngờ của anh tại khu vực phong tỏa cấp độ cao nhất này đây nè!

Một bàn tay lạnh toát bỗng xuất hiện, bóp chặt cổ Trần Nam từ phía sau bóng tối.

Tim anh ngừng đập, nỗi kinh hoàng xé toạc khi mùi hương đặc trưng của kẻ thù ám lên da thịt.

Hơi thở nóng hổi phả vào tai anh vang lên lời thì thầm: "Anh nghĩ."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập