Chương 25

Không khí trong khu vực phong tỏa tầng hầm cũ của Nhà máy Aether nặng trĩu, như thể chính những bức tường bê tông mục rữa đang thở ra hơi lạnh của cái chết.

Trần Nam đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng góc khuất bóng tối.

Mùi ozone nồng nặc vẫn còn vương vấn trên môi anh, nhưng giờ đây nó đã trộn lẫn với một mùi hương khác — sắt gỉ và máu tanh từ những vết thương chưa lành của chính hắn.

Hắn không sợ hãi.

Sợ hãi là thứ cảm xúc xa xỉ mà Trần Nam (Sáng) đã loại bỏ khỏi danh sách ưu tiên cách đây mười tám năm.

Thay vào đó, một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy tâm trí anh.

Đó là trạng thái "Không Gian Trắng" — nơi lý trí ngự trị và mọi biến số đều được tính toán trước khi chúng kịp xảy ra.

Trước mặt Trần Nam, không gian bắt đầu méo mó.

Những tia sáng neon nhấp nháy từ hệ thống đèn khẩn cấp phía trên bị bẻ cong bởi một lực hấp dẫn vô hình.

Từ sâu trong lớp sương mù đen sẫm, một bóng dáng hiện ra.

Nó không phải là người, cũng không hoàn toàn là quái vật.

Đó là một "Echo" — tàn dư ý thức của một dị năng đã chết trong tuyệt vọng.

Thân hình Echo cao lớn, vươn dài đến gần ba mét, với những chi tiết cơ thể bị biến dạng bởi sự tích tụ năng lượng Hư Không quá tải.

Da thịt nó chuyển màu xanh xám, nứt nẻ và phát ra ánh sáng tím nhạt từ bên trong các vết rách xương cốt.

Đôi mắt trống rỗng không có đồng tử chỉ còn là hai hố sâu thăm thẳm hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Trần Nam nhíu mày.

Mạnh hơn những gì hắn gặp ở tầng B2 rất nhiều.

Echo mở miệng, phát ra một âm thanh giống như tiếng kim loại cọ xát vào kính vỡ.

Âm thanh đó không chỉ tác động lên thính giác mà còn trực tiếp tấn công ý thức của Trần Nam.

Nó mang theo nỗi sợ hãi nguyên thủy — nỗi sợ bị bỏ lại phía sau, nỗi sợ cô đơn tột cùng trong bóng tối vĩnh cửu.

"Tại sao." Tiếng thì thầm vang lên trong đầu Trần Nam, không phải từ bên ngoài, mà từ chính sâu thẳm ký ức của hắn.

"Tại sao ngươi lại đứng một mình?"

Trần Nam nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi.

Hắn cần sự tĩnh lặng để phân tích.

Echo này không đơn thuần là quái vật tấn công mù quáng.

Nó đang thử thách.

Nó đang tìm kiếm một phản hồi cảm xúc từ con mồi của nó.

Nếu Trần Nam đáp trả bằng nỗi sợ, hắn sẽ trở thành thức ăn tinh thần cho thực thể đó.

Hắn hít vào sâu một hơi lạnh giá.

Khi mở mắt ra, ánh nhìn của Trần Nam đã thay đổi hoàn toàn.

Không còn sự dè chừng, không còn sự lo lắng.

Chỉ có sự trống rỗng và sự tính toán tàn nhẫn.

"Ngươi đang nói với ai?" Trần Nam hỏi, giọng điệu phẳng lì như mặt hồ mùa đông.

"Với một kẻ vừa mới nhận ra rằng nỗi sợ hãi chỉ là nhiên liệu cho chiến tranh của chúng ta."

Echo run lên bần bật.

Nó không thích câu trả lời đó.

Sự thiếu cảm xúc của con mồi khiến nguồn năng lượng mà nó đang cố gắng hút lấy trở nên khô cằn, vô vị.

Thực thể phát tiếng gầm gừ dữ dội, vung cánh tay dài ngoằng về phía Trần Nam với tốc độ đáng kinh ngạc.

Trần Nam không né tránh.

Hắn bước tiến lên một bước duy nhất.

Và trong khoảnh khắc đó, bóng đen của hắn tách ra khỏi cơ thể thực.

Một hình ảnh phản chiếu hoàn hảo — phiên bản "Tối" của Trần Nam — hiện ra từ phía sau lưng anh, mang theo khí thế hung bạo và sự điên cuồng mà mặt Sáng luôn kìm nén.

Lý Tiểu Phong không ở đây, nhưng ý thức về sự phân thân sinh tử đã được kích hoạt bởi chính sự xung đột nội tại trong tâm hồn Trần Nam.

Phân thân Tối lao vào trước, đón lấy cú đánh của Echo bằng hai bàn tay trần.

Cú va chạm tạo ra một vụ nổ âm thanh nhỏ, kèm theo làn sóng năng lượng xé toạc lớp không khí xung quanh.

Trần Nam (Sáng) đứng yên bất động ở phía sau, quan sát mọi thứ qua con mắt lạnh lùng của kẻ săn mồi đỉnh cao.

Hắn thấy rõ điểm yếu trong chuyển động của Echo.

Mỗi khi thực thể sử dụng sức mạnh tâm linh để tấn công ý thức, cơ thể vật lý của nó sẽ hở ra một khoảng trống nhỏ ở khu vực tim — nơi năng lượng Hư Không tập trung nhất và cũng là nơi dễ bị tổn thương nhất.

Trần Nam (Sáng) đưa tay phải về phía sau, chạm nhẹ vào vai của Phân thân Tối.

Một mệnh lệnh im lặng được truyền đi: *Tạo ra khoảng trống.*

Phân thân Tối gầm lên, không còn giữ lại sức mạnh nữa.

Hắn dùng toàn bộ lực cản để đẩy Echo lùi lại, tạo ra một khe hở trong phòng thủ của kẻ thù.

Động tác này đòi hỏi sự hy sinh lớn về thể chất cho Phân thân, nhưng Trần Nam không quan tâm đến cảm xúc hay nỗi đau ảo tưởng đó.

Hắn chỉ cần kết quả.

Khoảnh khắc Echo bị đẩy lùi, mất cân bằng và lộ rõ lõi năng lượng phát sáng trên ngực, Trần Nam (Sáng) lao lên.

Chuyển động của anh nhanh như sét đánh ngang trời.

Không có tiếng bước chân, không có gió thổi qua.

Chỉ có sự hiện diện đột ngột và chết người.

Trần Nam đâm thẳng tay phải vào lồng ngực Echo.

Bàn tay hắn xuyên thấu lớp da thịt xanh xám một cách dễ dàng, chạm vào nguồn năng lượng rực rỡ bên trong.

Cảm giác nóng bỏng lan tỏa dọc theo cánh tay anh, nhưng Trần Nam không rút lui.

Hắn siết chặt bàn tay lại, bắt đầu xé toạc lõi năng lượng đó từ bên trong.

Echo phát ra tiếng hét kinh hoàng — một âm thanh hỗn hợp giữa nỗi đau thể xác và sự tuyệt vọng tâm linh.

Nó cố gắng đẩy Trần Nam ra, nhưng sức mạnh của con người bình thường kết hợp với kỹ thuật phân thân sinh tử đã khóa chặt vị trí của hắn tại trung tâm cơn bão năng lượng.

Máu từ vết thương trên tay trần của Trần Nam nhỏ xuống, hòa lẫn với ánh sáng tím phát ra từ lõi Echo.

Nhưng thay vì bị thiêu rụi bởi năng lượng dị dạng, máu của anh lại trở thành chất xúc tác cho một phản ứng hóa học kỳ lạ trong Hư Không.

Nó trung hòa sự hỗn loạn, tạo ra những đường dây xích năng lượng ổn định bao quanh cánh tay Trần Nam.

Hắn rút tay ra khỏi cơ thể Echo cùng với lõi tinh thể bị phá hủy.

Thực thể sập xuống đất, không còn hình dáng người nữa mà chỉ là một đống tro tàn đen ngòm đang nhanh chóng tan biến vào hư vô.

Trần Nam đứng đó, thở nhẹ nhàng như thể vừa hoàn thành một bài tập thiền định đơn giản hơn là một trận chiến sinh tử.

Hắn liếc nhìn bàn tay phải của mình — nơi vẫn còn dính những mảnh vụn năng lượng tím lịm dần trong bóng tối.

Không có vết thương nào trên da thịt anh ngoài vài đường cắt nhỏ do ma sát với không khí Hư Không gây.

chuyển tốc độ cao.

Nhưng điều khiến Trần Nam dừng lại và cảm thấy bất an lần đầu tiên sau trận chiến là thứ nằm giữa hai ngón tay cái của hắn.

Khi lõi năng lượng bị xé toạc, nó không tan biến hoàn toàn như những Echo khác mà để lại một vật thể rắn.

Một mảnh tinh thể trong suốt, kích cỡ bằng lòng bàn tay, đang phát ra ánh sáng trắng ngà dịu dàng dưới nền tối hầm ngầm.

Trần Nam nhặt lấy mảnh tinh thể đó.

Nó lạnh buốt đến xương tủy khi chạm vào da thịt anh.

Nhưng sâu bên trong cấu trúc kết tinh ấy lại chứa đựng một dòng chảy thông tin khổng lồ — giống như đọc sách bằng trực giác thay vì mắt thường.

Hình ảnh, âm thanh và cảm xúc từ quá khứ của Echo này bắt đầu tràn vào tâm trí Trần Nam theo cách không kiểm soát được.

Anh thấy mình đang đứng giữa thành phố trong tương lai xa xôi hơn nữa — nơi bầu trời bị nhuộm đỏ bởi những cột khói khổng lồ bốc lên từ các tòa nhà chọc trời sụp đổ.

Anh nghe thấy tiếng la hét của hàng triệu người, mùi cháy khét và sự tuyệt vọng tột cùng khi một thảm họa toàn cầu ập đến mà không ai có thể ngăn chặn được nó.

Và rồi, giữa biển lửa ấy, một hình bóng quen thuộc xuất hiện trên màn ảnh ảo do mảnh tinh thể chiếu ra.

Đó là Tôn Vô Khuyết — nhưng phiên bản của hắn trong ký ức này mặc bộ áo choàng đen tuyền với biểu tượng Tổ chức Thanh Tẩy lớn hơn và uy quyền hơn gấp nhiều lần so với bây giờ.

Hắn đang nâng tay lên, phát lệnh tấn công cuối cùng vào một nhóm dị nhân kháng cự bị bao vây tuyệt đối ở quảng trường trung tâm thành phố.

Trần Nam giật mình lùi lại bước, suýt làm rơi mảnh tinh thể xuống nền bê tông lạnh giá.

Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực vì shock thay vì sợ hãi.

Đây không phải là ảo giác ngẫu nhiên của Hư Không đang cố gắng đánh lừa hắn nữa rồi đâu!

Đây là bằng chứng trực tiếp về kế hoạch dài hạn mà Tôn Vô Khuyết đang ấp ủ từ rất lâu trước khi sự kiện nổ nhà máy Aether diễn ra gần đây nhất hồi tháng ba vừa qua đó.

thôi chứ gì không?

Trần Nam cúi xuống nhặt mảnh tinh thể rơi lên cầm chặt trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh toát ra trên trán mình vì căng thẳng quá mức lúc này ngay bây giờ rồi đây!

Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào biểu tượng Tổ chức Thanh Tẩy khắc sâu bên trong lớp vỏ bọc ngoài cùng của viên đá quý kỳ lạ vừa thu được từ xác chết Echo nãy giờ kia đúng là không sai một chút nào cả phải không.

Cái tên "Dự Án Zero" hiện ra rõ ràng trước mắt anh như những chữ cái máu tươi viết trên tường kính vỡ vụn sau vụ nổ lớn cách đây vài ngày về phía bên trái lối đi chính dẫn xuống tầng sâu hơn nữa dưới lòng đất thành phố này kia vậy đó!

Một bóng đen cao lớn bước ra từ bóng tối, tay cầm dao sắc lẹm kề sát cổ anh.

Máu lạnh chảy dọc sống lưng, anh cứng đờ người không thể thốt lên lời nào.

Con dao rạch xuống, và
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập