Chương 24

Không khí trong hầm ngầm tầng B3 nặng nề đến mức khó thở.

Trần Nam đứng giữa đống đổ nát, nơi từng là trung tâm điều khiển của Nhà máy Aether cũ.

Mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi sắt gỉ từ những đường ống vỡ vụn tạo nên một hương vị kim loại đắng chát bám đầy trong cổ họng anh.

Ánh sáng xanh nhạt phát ra từ Lõi Aether đang nhấp nháy yếu ớt, chiếu rọi lên những bóng đen dài méo mó trên tường đá ẩm ướt.

Cơ thể Trần Nam run rẩy.

Không phải vì lạnh lẽo của địa ngục dưới lòng đất này.

Mà là do sự quá tải của năng lượng dị năng đang tuôn chảy trong từng tế bào máu anh.

Hắn cảm giác như có hàng ngàn kim châm nhỏ li ti đang đục khoét da thịt, ép buộc hệ thần kinh tiếp nhận những tín hiệu từ Hư Không – lớp không gian song song nơi các Echo lang thang.

"Đừng cố gắng kiểm soát nó," giọng nói của Lý Tiểu Phong vang lên trong đầu, nhưng lần này âm thanh nghe xa vời và méo mó hơn bình thường.

"Nếu anh để ý thức chìm vào đó mà không có neo giữ, chúng ta sẽ tan biến thành bụi."

Trần Nam nghiến răng chặt lại.

Hắn nhìn xuống đôi bàn tay đang run lập lờ của mình.

Những đường vân tím sẫm bắt đầu lan rộng từ cổ tay lên cánh tay, giống như những vết nứt trên một chiếc bình sứ sắp vỡ vụn.

Đây là dấu hiệu cảnh báo cuối cùng trước khi cơ thể thường nhân bị năng lượng dị hóa phá hủy hoàn toàn.

Hắn cần tìm ra sự thật.

Không phải chỉ về vụ nổ mười tám năm trước.

Mà còn về lý do tại sao Tổ chức Thanh Tẩy lại phong tỏa khu vực này một cách điên cuồng như vậy.

Tại sao họ sợ những gì nằm sâu bên dưới?

Và quan trọng hơn, tại.

– người đàn ông đã tự sát để "thức tỉnh" thực thể Hư Không – lại chọn nơi này làm điểm kết thúc?

Trần Nam hít vào một hơi thật sâu.

Hắn đóng mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí của mình vào việc mở rộng nhận thức.

Thay vì đẩy năng lượng ra ngoài, hắn cho phép nó tràn vào trong.

Cảm giác đau đớn xé toạc tâm trí nhưng cũng mang đến sự tỉnh táo kỳ lạ.

Những hình ảnh hỗn loạn trước mặt bắt đầu sắp xếp lại thành những dòng chảy dữ liệu trừu tượng.

Hắn thấy chúng.

Chúng không phải là quái vật vô tri mà hắn đã tưởng tượng.

Đó là những ký ức bị bẫy trong mạng lưới năng lượng.

Những mảnh vỡ của quá khứ, nơi thời gian và không gian giao thoa.

Và ở trung tâm của mọi thứ đó, có một bóng đen đang chờ đợi.

Khi dấu ấn phong ấn hoàn thành, không gian xung quanh Trần Nam như đóng băng.

Tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài – tiếng gió rít qua khe nứt, tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà cao vút – biến mất tuyệt đối.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ của Hư Không, một thứ yên bình chết chóc bao trùm lấy tất cả.

Trần Nam bước vào trạng thái phân thân.

Ý thức của anh tách làm hai luồng rõ rệt.

Một phần vẫn ở trong cơ thể vật lý, run rẩy và kiệt sức trên nền đá lạnh lẽo.

Phần kia – Trần Nam (Tối) – lao thẳng vào dòng chảy năng lượng tím sẫm đang xoáy tròn trước mặt hắn.

Cảm giác như đang rơi từ một độ cao vô tận mà không bao giờ chạm đất.

,dường như 。Trần Nam (Sáng) quan sát tất cả với sự lạnh lùng tính toán, phân tích từng luồng dữ liệu năng lượng đi qua cơ thể ảo của hắn.

Hắn thấy những ký hiệu cổ xưa khắc trên thành ống dẫn Aether đang phát sáng lên rực rỡ dưới ánh mắt thứ hai này.

"Lý Tiểu Phong," Trần Nam gọi tên đối tác trong đầu.

Giọng nói vang vọng trong không gian ý thức, tạo ra những gợn sóng lan tỏa ra xung quanh.

"Anh thấy gì?"

"Đừng hỏi tôi!" Lý Tiểu Phong đáp lại, giọng đầy hoảng loạn nhưng cũng pha lẫn tò mò.

nơi này không giống bất kỳ bản đồ Echo nào mà Tổ chức Thanh Tẩy đã công bố!

Năng lượng ở đây quá dày đặc, nó gần như có ý thức riêng!"

Trần Nam (Tối) lao về phía trước, xuyên qua một lớp màng năng lượng mỏng manh nhưng cứng đờ.

Bên kia là một căn phòng ảo – không gian tái tạo lại chính xác khoảnh khắc mười tám năm trước khi vụ nổ xảy ra.

Trần Nam đứng giữa căn phòng đó, nhìn thấy hình ảnh của cha mình từ góc khuất.

Người đàn ông mặc bộ vest đen bóng loáng, mặt nạ gas che kín nửa khuôn mặt.

Hắn đang cầm một thiết bị phát sóng tần số cao – thứ vũ khí mà Tổ chức Thanh Tẩy gọi là "Chìa Khóa Hư Không".

Nhưng thay vì chạy trốn hoặc chiến đấu với các agent của tổ chức như báo cáo ghi chép, người cha của Trần Nam đang làm điều gì đó khác hẳn.

Một giai điệu ru ngủ dịu dàng, chính xác giống bài hát mà mẹ Trần Nam thường ngân.

Nhưng trong không gian Hư Không này, âm thanh ấy mang theo một sức mạnh vật lý đáng kinh ngạc.

Những hạt bụi ánh sáng tím bay lơ lửng xung quanh người đàn ông, sắp xếp thành những hình dạng phức tạp – những công thức toán học và ký hiệu ma thuật cổ đại mà Trần Nam chưa từng được dạy trong bất kỳ lớp học nào của Tổ chức Thanh Tẩy.

"Cha." Tiếng gọi yếu ớt thoát khỏi môi Trần Nam (Sáng) ở thế giới thực.

Cơ thể vật lý của anh quỳ xuống, hai tay ôm lấy đầu để chống lại áp lực từ dòng chảy ký ức đang tràn vào não bộ.

Trong không gian ảo, người cha quay sang nhìn về phía Trần Nam với đôi mắt trống rỗng nhưng đầy bi thương.

Hắn đưa ra một cánh tay, ngón tay cái chạm nhẹ vào trán của Trần Nam (Tối).

Một luồng thông tin khổng lồ, thô ráp và đau đớn, lao thẳng vào tâm trí anh.

Quái vật ký ức lao vào Trần Nam với tốc độ kinh hoàng.

Nó không có hình dạng xác định mà là một khối hỗn độn từ những mảnh vỡ thời gian, răng nanh sắc nhọn làm bằng nỗi sợ hãi bị đóng băng và móng vuốt cào xé thực tại.

Trong khoảnh khắc va chạm, Trần Nam không né tránh.

Anh đứng im như phật, để cho quái vật đâm xuyên qua cơ thể ảo của mình.

Đây là lúc anh kích hoạt phần "Sinh Tử" của kỹ năng phân thân.

Anh chấp nhận bị tổn thương trong thế giới ý thức để lấy đổi lại sự tiếp cận với vùng cấm địa sâu nhất.

Máu – hoặc thứ gì đó giống như máu nhưng mang màu tím sẫm phát sáng – chảy từ vết thương trên ngực Trần Nam (Tối).

Nhưng thay vì đau đớn, anh cảm thấy một sự giải phóng kỳ lạ.

Quái vật ký ức dừng lại khi nhận ra mình đã xuyên thủng mục tiêu mà không gặp kháng cự nào đáng kể.

Nó quay đầu lại với vẻ mặt bối rối – nếu có thể gọi đó là mặt của một sinh vật tạo từ năng lượng thuần túy.

Và trong khoảnh khắc ấy, Trần Nam nắm lấy cơ hội duy nhất.

Hắn chèn ý thức sâu hơn nữa vào cấu trúc dữ liệu mà quái vật đang bảo vệ.

Đó không phải là phòng thủ đơn giản.

Đó là một cánh cửa – cánh cửa dẫn đến nơi thực thể Hư Không vĩ đại mà cha anh đã đánh thức mười tám năm trước.

Và đằng sau cánh cửa đó, Trần Nam thấy thứ khiến tim hắn ngừng đập trong giây phút ngắn ngủi.

Không phải quái vật.

Không phải tổ chức bí mật nào khác đang theo dõi từ bóng tối.

Mà là chính bản thân anh – một phiên bản Trần Nam trưởng thành hơn, với đôi mắt màu đỏ rực lửa và những vết sẹo chạy dọc khắp cơ thể như mạng lưới mạch điện tử sống.

Người đó đứng giữa cơn lốc năng lượng hủy diệt, mỉm cười với vẻ mặt thỏa mãn của kẻ đã nắm giữ chìa khóa mở ra cánh cửa địa ngục.

"Con đến muộn rồi," phiên bản tương lai của Trần Nam nói, giọng vang vọng từ mọi hướng cùng lúc.

"Nhưng may mắn thay, chúng ta vẫn còn thời gian để hoàn thành công việc."

Trần Nam (Sáng) ở thế giới thực hét lên đau đớn khi hai ý thức va chạm mạnh mẽ trong tâm trí anh.

Sự xung đột giữa hiện tại và tương lai tạo ra một vụ nổ năng lượng nhỏ nhưng đủ sức làm rung chuyển toàn bộ khu vực hầm ngầm B3.

Những tảng đá rơi từ trần nhà xuống, bụi mù mịt bao phủ không gian.

Lý Tiểu Phong cố gắng kéo ý thức của Trần Nam trở lại cơ thể vật lý trước khi anh bị cuốn trôi vào dòng chảy thời gian vô tận.

Quay về đây ngay lập tức!" Giọng nói tuyệt vọng vang lên trong đầu như tiếng chuông báo động cuối cùng.

Nhưng Trần Nam không muốn rời đi.

Hắn nhìn chăm chằm vào phiên bản tương lai của chính mình, cố gắng đọc lấy những manh mối từ ánh mắt lạnh lẽo và quyết đó.

Có một sự thật lớn hơn đang chờ đợi ở phía bên kia – một sự thật mà Tổ chức Thanh Tẩy đã che đậy trong suốt mười tám năm qua.

Và giờ thì cánh cửa đã mở ra.

Trần Nam tỉnh dậy trên nền đất lạnh lẽo, mùi ozone đã tan đi phần nào, thay vào đó là mùi ẩm ướt đặc trưng của đá granit và kim loại gỉ sét sau nhiều thập kỷ bị bỏ mặc.

Anh đã quay trở lại thế giới thực, nhưng cơ thể anh kiệt sức hơn bao giờ hết.

Mỗi cử động đều gây ra những cơn đau nhói buốt chạy dọc sống lưng nơi lưỡi kiếm ảo vừa xuyên qua chỉ vài phút trước đó trong không gian ý thức.

Hắn ngồi dậy chậm rãi, tay run rẩy chạm vào ngực mình để kiểm tra vết thương tưởng tượng.

Không có máu thực sự chảy ra, nhưng cảm giác lạnh toát từ bên trong vẫn còn nguyên vẹn – di chứng của việc tiếp xúc trực tiếp với năng lượng Hư Không ở cấp độ cao nhất mà một thường nhân chưa từng dám mơ tới.

Trần Nam nhìn xuống tay mình, nơi anh đã chạm vào không khí ảo khi kích hoạt kỹ năng phân thân sinh tử.

Những đường vân tím sẫm trên da thịt giờ đây đã chuyển sang màu đen nhánh bóng loáng – dấu hiệu cho thấy cơ thể đang hấp thụ và tích tụ một lượng lớn Echo mà không bị đào thải như bình thường.

vừa làm gì vậy?" Lý Tiểu Phong hỏi, giọng nhỏ run lên vì sợ hãi lẫn kinh ngạc.

"Tôi cảm giác giống như chúng ta đã bước qua một ranh giới nào đó mà không bao giờ quay trở lại được nữa."

Trần Nam im lặng một lúc lâu.

Hắn thu thập những mảnh ký ức còn sót lại từ chuyến đi vào Hư Không sâu thẳm vừa rồi.

Hình ảnh phiên bản tương lai của chính mình vẫn in đậm trong tâm trí – với nụ cười đầy tự tin và ánh mắt đỏ rực như ngọn lửa địa ngục đang cháy mãi không tắt.

"Chúng ta đã tìm ra một phần sự thật," Trần Nam đáp, giọng trầm thấp nhưng kiên định hơn bao giờ hết.

"Và chúng ta cũng vừa ký giấy cam kết tham gia vào trò chơi mà Tổ chức Thanh Tẩy nghĩ rằng họ là người điều khiển."

Hắn đứng dậy, chân tay vẫn còn run rẩy do mất cân bằng năng lượng tạm thời sau cú sốc ý thức quá tải mới đây nhưng ánh mắt anh đã sắc bén hơn hẳn.

Trần Nam biết rằng chương 24 không chỉ đơn thuần là về việc giải quyết một Echo hay khám phá bí mật của nhà máy Aether cũ mà nó chính là bước khởi đầu cho một trò chơi lớn hơn nhiều – nơi ranh giới giữa thiện và ác, giữa quá khứ và tương lai trở nên mờ nhạt đến mức khó phân biệt.

Giọng nói trong đầu anh vang lên lần nữa nhưng lần này không phải từ Lý Tiểu Phong hay bất kỳ ai khác ngoài Trần Nam chính mình: *"Bây giờ con đã biết đủ nhiều để bắt đầu rồi."*

Trần Nam bước ra khỏi hầm ngầm B3, để lại phía sau những bóng đen đang dần tan biến vào hư vô cùng với sự tĩnh lặng chết chóc của Hư Không tạm thời bị xáo trộn bởi hành động liều lĩnh vừa qua.

Bên trên mặt đất, bầu trời thành phố vẫn xám xịt như thường lệ nhưng ánh mắt anh giờ đây nhìn thấy thế giới hoàn toàn khác biệt – mỗi người đi đường đều mang theo những bí mật tiềm ẩn mà chỉ cần một cú chạm nhẹ vào Hư Không là có thể giải phóng chúng ra ngoài ánh sáng ban ngày.

Hắn dừng chân trước cổng chính của khu vực phong tỏa, nơi các agent của Tổ chức Thanh Tẩy đang tuần tra với vẻ mặt nghiêm nghị và cảnh giác cao độ.

Nhưng lần này Trần Nam không cảm thấy sợ hãi hay e dè gì cả vì hắn đã nắm trong tay một lợi thế quan trọng mà họ chưa hề biết đến: sự thật về nguồn gốc thực sự của dị năng cũng như vai trò đích thực của chính mình trong cuộc chiến sắp tới giữa hai thế giới song hành tồn tại ngay bên cạnh nhau nhưng lại xa cách vô cùng.

"Chơi đi," Trần Nam thì thầm với không khí xung quanh, nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên môi anh khi nhớ đến hình ảnh phiên bản tương lai vừa gặp trong Hư Không sâu thẳm đó.

"Và hãy xem ai sẽ là người thắng cuộc cuối cùng."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập