Chương 23

Trần Nam đứng giữa đống đổ nát của tầng hầm B2, hơi thở gấp gáp và mùi máu tanh nồng nặc trong mũi.

Ánh đèn neon nhấp nháy bất thường do sự nhiễu loạn năng lượng từ "Hư Không", tạo ra những bóng đen dài và méo mó trên tường.

Trước mặt anh là một cánh cửa sắt gỉ sét, nơi vừa xảy ra cuộc chạm trán với Lý Tiểu Phong — hay ít nhất là ảo ảnh mà kẻ đó để lại.

Cơ thể Trần Nam run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà do sự xung đột nội tại giữa hai ý thức đang tranh giành quyền kiểm soát.

Trần Nam (Sáng) cố gắng phân tích tình hình: *Đây là bẫy.

Lý Tiểu Phong muốn dẫn tôi vào nơi này để xem xét phản ứng của tôi khi đối mặt với quá khứ.* Nhưng Trần Nam (Tối) thì gầm thét trong tiềm thức, đòi hỏi sự hủy diệt tức thời cho bất kỳ thứ gì cản đường.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ sàn nhà.

Gương mặt phản chiếu trong đó trông lạ lùng — mắt xanh lam chuyển sang tím sẫm, dấu hiệu của việc sử dụng năng lượng quá mức.

"Lý Tiểu Phong," Trần Nam thì thầm, giọng khàn đặc.

"Cậu muốn chơi trò mèo vờn chuột sao?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua những khe nứt trên trần nhà, mang theo mùi ozone chát chúa — dấu hiệu của Hư Không đang thẩm thấu vào thế giới thực ở mật độ cao bất thường.

Đây không phải là khu vực bình thường.

Năng lượng tại đây dày đặc đến mức khiến da thịt Trần Nam cảm thấy ngứa ran, như bị con kiến bò dưới lớp biểu bì.

Hắn bước tới cánh cửa sắt.

Nó không khóa.

Bản lề phát ra tiếng kêu ken két đau tai khi hắn đẩy nó mở ra.

Bên trong là một hành lang hẹp, tường được phủ đầy những ký tự khắc sâu bằng dao rọc giấy — hoặc có thể là móng tay của người nào đó trong tuyệt vọng.

Trần Nam soi sáng bằng ánh tím nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay mình.

Những dòng chữ không phải tiếng Việt, cũng không phải Hán ngữ thông thường.

Chúng trông giống như những đường cong toán học hỗn loạn, nhưng khi nhìn kỹ hơn, chúng lại tạo thành một loại ngôn ngữ biểu tượng cổ xưa mà anh đã từng thấy trong hồ sơ mật của Tổ chức Thanh Tẩy — *Ký hiệu Hư Không*.

"Đừng kháng cự," giọng nói từ chương trước vang lên trong đầu hắn.

Câu đó không phải là lời đe dọa.

Nó là chìa khóa.

Trần Nam nhận ra rằng kẻ lạ mặt với huy hiệu con mắt chảy nước mắt đã cố gắng cảnh báo anh về điều gì đó — hoặc ai đó — đang chờ đợi ở cuối hành lang này.

Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho lý trí của Trần Nam (Sáng) chiếm ưu thế.

Cảm xúc hung bạo bị đè nén xuống đáy dạ dày, nơi chúng sẽ được sử dụng vào lúc thích hợp nhất.

Đây là cuộc điều tra, không phải trận chiến.

Và trong bóng tối này, kiến thức mới là vũ khí chết người nhất.

Trần Nam bước tiến lên, mỗi bước đều nhấn mạnh vào các điểm yếu của sàn bê tông cũ kỹ để làm chậm tốc độ di chuyển của những bóng đen đang len lỏi từ phía sau.

Anh không quay đầu, vì biết rằng bất kỳ cử động nào cũng có thể kích hoạt bẫy cảm quang hoặc âm thanh mà kẻ thù đã thiết lập sẵn.

Những bóng đen đó không phải là người thực.

Chúng là *Ech* — tàn dư năng lượng của những linh hồn chưa siêu thoát, bị mắc kẹt trong lớp Hư Không dày đặc này.

Thông thường, Ech vô hại nếu không được kích hoạt bởi cảm xúc mạnh mẽ hoặc dị năng cấp cao.

Nhưng ở đây, chúng hung hãn hơn bình thường.

Chúng kéo dài ra như tentacles từ bóng tối, cố gắng chạm vào gót chân Trần Nam mỗi khi hắn bước qua một vết nứt trên sàn.

Hắn rút điện thoại cũ kỹ trong túi áo khoác, tắt màn hình và dùng nó như gương phản chiếu thô sơ.

Ánh sáng tím yếu ớt của anh làm cho những Ech co lại, sợ hãi nguồn năng lượng thuần khiết hơn so với sự hỗn loạn mà chúng đại diện.

Đây là manh mối đầu tiên: nơi này từng là trung tâm kiểm soát năng lượng trước khi vụ nổ xảy ra.

Không phải nhà máy sản xuất điện thông thường.

Nó là một *cổng* — một lỗ thủng giữa thế giới thực và Hư Không, được bịt kín bằng cách tự sát của người cha anh.

Trần Nam dừng lại bên cạnh một tấm bảng điều khiển kim loại bị bong tróc lớp sơn.

Các nút bấm đã gỉ sét, nhưng màn hình hiển thị vẫn còn nguyên vẹn dưới lớp kính cường lực vỡ vụn.

Dòng chữ đỏ nhấp nháy: *SYSTEM FAILURE - ECHO CONTAINMENT BREACH*.

"Rò rỉ Ech," Trần Nam lẩm bẩm.

"Không phải vụ nổ ngẫu nhiên.

Đây là sự cố rò rỉ được tính toán trước."

Hắn chạm nhẹ vào bảng điều khiển.

Ngay lập tức, một luồng dữ liệu cũ kỹ chạy qua hệ thống dây điện chết từ lâu, khiến màn hình nhấp nháy mạnh hơn.

Một tập tin âm thanh tự động phát ra — tiếng nói của người đàn ông mà Trần Nam gọi là cha mình, nhưng giọng điệu hoàn toàn khác biệt so với ký ức anh có được từ mẹ.

*"Nếu con đang nghe điều này, nghĩa là Hư Không đã mở rộng đủ lớn để nuốt chửng thành phố.

Cha không thể ngăn chặn nó bằng vũ lực.

Chỉ có hy sinh mới tạo ra sự cân bằng tạm thời."*

Trần Nam cứng người.

Thông tin này mâu thuẫn trực tiếp với những gì Tôn Vô Khuyết tuyên truyền: rằng vụ nổ là do một dị nhân mất kiểm soát gây ra, và Tổ chức Thanh Tẩy cần thiết để loại bỏ mối đe dọa đó.

Nếu cha anh tự hy sinh mình như một "van an toàn", thì kẻ thù thực sự không phải là các dị nhân hoang đường, mà chính là lực lượng đang cố gắng *kiểm soát* Hư Không bằng cách khóa chặt nó lại — gây ra áp suất tích tụ dẫn đến những vụ nổ lớn hơn trong tương lai.

Những bóng đen phía sau gần hơn nữa.

Trần Nam có thể cảm thấy hơi lạnh bám vào lưng áo sơ mi của mình.

Hắn không quay lại.

Thay vào đó, anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ cuối cùng trên màn hình trước khi nó tắt hẳn: *PROJECT GENESIS - PHASE 2 INITIATED*.

"Phase 2," Trần Nam nói với bóng tối.

"Vậy thì chúng ta sẽ xem Phase 3 là gì."

Trần Nam dừng lại, nhắm chặt mắt và ngừng chiến đấu.

Thay vì phản ứng lại những cú đớp vô hình, anh buông lỏng cơ thể, để năng lượng dị năng chảy ngược lại vào trong.

Đây là kỹ thuật "Thiền Hư Không" mà anh đã học được từ những cuốn sách cổ bị cấm lưu hành — một phương pháp nguy hiểm nhằm kết nối trực tiếp ý thức với dòng chảy cảm xúc của Ech xung quanh.

Đau đớn xé toạc tâm trí anh.

Những tiếng hét, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của hàng trăm người chết trong vụ nổ mười tám năm trước tràn vào đầu Trần Nam như lũ lụt vỡ đập.

Hắn quỳ xuống, tay ôm lấy đầu, ngón tay chui sâu vào mái tóc ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Lý Tiểu Phong đúng một phần: sự cô đơn không chỉ là cảm xúc xã hội, mà còn là trạng thái tồn tại của những linh hồn bị mắc kẹt trong Hư Không — chúng khao khát kết nối đến mức điên cuồng, sẵn sàng hủy hoại bất kỳ ai dám chạm vào chúng.

Nhưng Trần Nam (Sáng) kiên nhẫn hơn thế.

Hắn lọc từng luồng cảm xúc hỗn loạn đó qua bộ lọc lý trí lạnh lùng của mình.

*Nỗi sợ này thuộc về kỹ sư vận hành.

Nỗi đau này là của người bảo trì hệ thống làm việc ca đêm.

Sự tức giận này.

đến từ một người phụ nữ, cô ấy đang tìm con trai mình trong đống đổ nát.*

Và rồi, hắn cảm thấy nó — một luồng năng lượng ổn định giữa biển cả hỗn loạn.

Nó không hung hãn như những Ech khác.

Nó lặng lẽ, sâu thẳm và mang theo sự buồn bã vô tận.

Đó là ký hiệu của cha anh.

Không phải linh hồn đang chờ siêu thoát, mà là *lõi* của vụ nổ — nơi năng lượng được tập trung để đóng lại cổng Hư Không tạm thời.

Trần Nam mở mắt ra.

Màu tím trong đôi mắt hắn giờ đã chuyển sang trắng bệch, giống như tuyết rơi giữa mùa đông giá rét.

Hắn đứng dậy, cơ thể nhẹ nhõm bất thường vì trọng lực tại điểm này bị bởi mật độ năng lượng quá cao.

Hắn bước qua những Ech đang quấy rối mà không hề hấn gì.

Chúng lui lại, sợ hãi sự hiện diện của một "người dẫn đường" — ai đó có khả vực kiểm soát dòng chảy cảm xúc thay vì chỉ đơn thuần là tiêu diệt nó.

Trần Nam nhận ra rằng cha anh đã không chết vô ích.

Ông ấy đã để lại cho con trai mình một di sản nguy hiểm hơn bất kỳ vũ khí nào: khả năng lắng nghe Hư Không mà không bị điên.

Và ngay khi hắn tiến vào căn phòng trung tâm, trần nhà bắt đầu sụp đổ nhẹ nhàng, bụi rơi xuống như mưa trắng xóa.

Ở giữa căn phòng là một bục đá đen bóng loáng, và trên đó đặt một vật thể hình cầu bằng thủy tinh mờ đục — bên trong chứa đựng một đốm sáng đỏ đang đập thình thịch như trái tim còn sống.

Trần Nam rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, nhưng không để tấn công.

Anh đặt lưỡi kiếm xuống đất, tạo thành một hình tam giác với hai ngón tay, một nghi thức cổ xưa để "đón nhận" linh hồn.

Năng lượng dị năng của anh bắt đầu thay đổi màu sắc, từ tím hung bạo chuyển sang xanh lam dịu dàng — dấu hiệu cho thấy Trần Nam (Sáng) đang kiểm soát hoàn toàn cơ thể trong khoảnh khắc này.

Anh không chạm vào quả cầu thủy tinh ngay lập tức.

Thay vào đó, anh quan sát nó qua góc nhìn của Ech mà cha anh đã để lại.

Quả cầu này là *Lõi Aether* — nguồn gốc thực sự của dị năng đô thị hiện đại.

Nó không phải là công nghệ nhân tạo hay đột biến sinh học tự nhiên.

Nó là một mảnh vỡ từ thế giới bên kia, bị mắc kẹt trong Hư Không và được cha anh dùng máu thịt để giữ ổn định suốt mười tám năm qua.

Tôn Vô Khuyết muốn "khóa" tất cả Echo vào trung tâm duy nhất?

Sai lầm khủng khiếp.

Nếu làm vậy, áp lực tích tụ sẽ khiến Lõi Aether vỡ ra một lần nữa — nhưng lần này không có ai đủ mạnh hoặc sẵn sàng hy sinh để ngăn chặn nó.

Sự hủy diệt sẽ lan tỏa toàn cầu trong vòng chưa đầy 24 giờ sau khi cổng mở hoàn toàn.

Trần Nam đưa tay về phía quả cầu.

(ngón tay) của anh run nhẹ, không phải vì sợ hãi mà vì sự tôn trọng trước gánh nặng trách nhiệm đang chờ đợi hắn.

Khi da thịt chạm vào bề mặt lạnh lẽo của thủy tinh, một luồng thông tin khổng lồ tràn vào đầu anh — những phương trình toán học phức tạp, bản đồ năng lượng toàn cầu và.

danh sách tên.

Danh sách các dị nhân đã được chọn lọc để trở thành "linh mục" mới cho Lõi Aether trong tương lai gần.

Và đứng hàng đầu trong danh sách đó không phải là Trần Nam.

Đó chính là Lý Tiểu Phong — người bạn thân, kẻ thù tạm thời và đối tác chiến đấu đầy mâu thuẫn của anh.

Trần Nam rít lên đau đớn khi nhận ra sự thật này.

Lý Tiểu Phong không cố gắng tách rời ý thức để có sức mạnh cho riêng mình một cách ích kỷ như hắn đã nghi ngờ suốt thời gian qua.

Hắn đang tìm kiếm con đường duy nhất để cứu Trần Nam khỏi số phận phải hy sinh bản thân — bằng cách trở thành người chứa đựng Lõi Aether thay thế, dù điều đó đồng nghĩa với việc Lý Tiểu Phong sẽ mất đi nhân tính và biến thành một thực thể thuần túy năng lượng trong vài năm nữa.

"Đồ ngốc," Trần Nam thì thầm, nước mắt rơi xuống sàn bê tông bẩn thỉu.

"Cậu không cần phải làm vậy."

Nhưng quả cầu trả lời bằng cách phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ hơn, chiếu rọi lên những vết nứt trên tường nơi các Ech đang tụ tập lại — chúng không còn hung hãn nữa.

Chúng đang *cầu nguyện*.

Và đứng giữa đám đông linh hồn vô hình đó là một bóng người quen thuộc mà Trần Nam chưa từng gặp trong đời thực, nhưng đã nhìn thấy trong ký ức mơ hồ của mình từ thời thơ ấu.

Một cậu bé khoảng mười tuổi, mặc bộ đồng phục học sinh cũ kỹ, đang mỉm cười với ánh mắt buồn bã và chấp nhận số phận.

Cậu ta giơ tay ra, mời gọi Trần Nam bước vào vòng tròn năng lượng bao quanh Lõi Aether.

"Đây là cách duy nhất để cân bằng hai thế giới," giọng nói của cậu bé vang lên trong đầu Trần Nam, trùng khớp hoàn toàn với nhịp đập của trái tim anh.

"Nhưng trước khi ngươi chấp nhận, hãy nhìn xem ai đang đứng sau lưng ngươi."

Trần Nam quay người lại chậm rãi, cơ thể cứng đờ vì sự kinh hãi tột cùng.

Không có bóng đen nào cả.

Chỉ có một gương soi lớn bằng kim loại mạ vàng cũ kỹ được đặt nghiêng trên sàn nhà, phản chiếu hình ảnh của hắn từ phía sau — nơi mà lẽ ra phải là khoảng không trống rỗng.

Nhưng trong tấm gương đó, Trần Nam không nhìn thấy chính mình đứng ở hành lang tối tăm bên ngoài căn phòng trung tâm.

Thay vào đó, anh thấy một phiên bản khác của mình đang mỉm cười với nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn nhất mà hắn chưa từng sở hữu trước đây — đôi mắt đỏ ngầu như máu tươi, cơ thể phủ đầy những ký hiệu Hư Không đen nhánh lan tỏa từ cổ tay lên vai.

Kẻ trong gương nâng một chiếc dao găm nhỏ màu bạc lên, lưỡi dao ánh lên dưới tia sáng đỏ của Lõi Aether.

Hắn không nói gì cả.

Chỉ đơn giản là vung dao xuống — và hình ảnh phản chiếu thực tế bên ngoài tấm gương bắt đầu nứt vỡ từ chính vị trí mà con dao đang cắt vào không khí ảo.

Trần Nam cố gắng lùi lại, nhưng bàn chân hắn bị đóng chặt tại chỗ bởi những dây xích năng lượng vô hình xuất hiện từ dưới đất, quấn quanh cổ chân và kéo anh tiến sâu hơn vào bục đá đen bóng loáng trước Lõi Aether.

Những Ech xung quanh bắt đầu hát — một giai điệu ma mị và đáng sợ mà Trần Nam nhận ra là bài ru của mẹ mình khi còn nhỏ, nhưng bị biến dạng bởi nỗi đau mất mát chồng chất qua mười tám năm im lặng chịu đựng sự kiểm soát từ Tổ chức Thanh Tẩy.

Và rồi, thanh kiếm nằm trên sàn nhà tự động bay lên không trung, quay ngược lại lưỡi và chĩa thẳng vào lưng Trần Nam — nơi mà người trong gương đang đứng chờ sẵn với vẻ mặt thỏa mãn vì đã hoàn thành kế hoạch thay thế chủ nhân thực sự của sức mạnh Hư Không từ bên trong tâm trí chính anh ta.

Lưỡi kiếm xuyên qua sống lưng anh, mang theo mùi máu tanh nồng của chính Trần Nam.

Giọng cười khẩy vang lên từ phía sau, lạnh như băng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập