Chương 21

Cánh cửa phòng họp khẩn cấp của Tổ chức Thanh Trừ Dị Thường đóng sầm lại, cắt đứt hoàn toàn âm thanh bên ngoài nhưng không thể ngăn chặn cảm giác đè nặng lên lồng ngực của Trần Nam.

Không khí trong căn phòng bí mật dưới lòng đất lạnh lẽo và ẩm mốc, mang theo mùi ozone đặc trưng của năng lượng dị dư bị rò rỉ.

Những bức tường bê tông cốt thép dày cộp được phủ kín bởi các lớp rào chắn tĩnh điện, nhưng ngay cả chúng cũng không thể che giấu sự run rẩy tinh vi trong cấu trúc phân tử của căn phòng.

Trần Nam đứng giữa ánh sáng trắng nhòe từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy, nhìn xuống đôi bàn tay đang rung lên bần bật.

Những vết nứt tím sẫm trên da thịt anh giờ đã chuyển sang màu đen nhánh, như thể mực tàu bị thấm sâu vào trong mạch máu, lan tỏa theo nhịp đập của trái tim.

Lý Tiểu Phong nằm bất tỉnh trên sàn nhà cạnh đó, cơ thể mảnh khảnh co quắp lại, mồ hôi lạnh ướt đẫm mái tóc rối bời.

Cậu ta đã kiệt sức sau khi dùng toàn bộ ý chí để phá vỡ liên kết tạm thời với Trần Nam một cách phi lý.

Hành động tự hủy của Tiểu Phong không chỉ là sự từ bỏ trách nhiệm quản trị cơ thể B mà còn là một lời tuyên chiến ngầm định: cậu muốn tách rời hoàn toàn khỏi anh, để lại cho "Trần Nam" một sự độc lập tuyệt đối nhưng đầy rủi ro.

Trần Nam cúi xuống, nhặt lấy chiếc áo khoác da cũ kỹ của mình, mùi hương quen thuộc của thuốc lá và bụi đường phố len lỏi vào khứu giác, kéo anh trở về với thực tại phũ phàng.

Anh không có thời gian để lo lắng cho người bạn đồng hành đang nằm ngất bên cạnh.

Dòng chữ đỏ máu trên màn hình trung tâm vẫn còn in hằn trong tầm mắt: *THỰC THỂ HƯ KHÔNG ĐANG TIẾP CẬN.*

Trần Nam bước ra khỏi căn phòng, đôi chân nặng trĩu nhưng nhịp tim lại đập đều hơn.

Hành lang dài hun hút của tổ chức được chiếu sáng bởi ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy, tạo cảm giác như thể không gian đang co giãn theo ý muốn của một thực thể vô hình nào đó.

Anh biết mình phải đi đến đâu.

Tọa độ GPS trên màn hình dẫn thẳng đến Nhà máy Aether cũ, nơi mà mười tám năm trước, cha anh đã chọn cái chết để đánh thức một thứ gì đó vĩ đại và đáng sợ hơn cả sự hủy diệt.

Hành lang này không thuộc về bản đồ công khai của thành phố; nó là một phần của hệ thống ngầm do Tổ chức Thanh Tẩy xây dựng sau Đại Hủy Diệt, được thiết kế để cách ly các dị nhân cấp độ cao khỏi thế giới thường dân.

Trần Nam di chuyển nhanh nhẹn, bước chân anh rơi xuống sàn bê tông mà không gây ra tiếng động nào đáng kể.

Sự im lặng của nơi đây là một sự im chết chóc, khác hẳn với sự ồn ào hỗn loạn của thành phố bên trên.

Anh dừng lại trước một cánh cửa kim loại dày nặng mang ký hiệu *Khu Vực 0 - Truy Xuất Cấm*.

Khóa điện tử đã bị vô hiệu hóa từ khi hệ thống sụp đổ, để lộ ra khe hở nhỏ hẹp đủ cho một người chui qua.

Trần Nam nhào vào bóng tối bên kia cánh cửa.

Không gian ở đây rộng lớn hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng được dựa trên sơ đồ cũ của nhà máy.

Những cột bê tông khổng lồ vươn lên cao vút, biến mất trong lớp sương mù dày đặc màu xám tro trôi nổi lơ lửng.

Đây là ranh giới giữa thế giới vật chất và Hư Không.

Trần Nam cảm nhận được sự hiện diện của hàng ngàn linh hồn đang gào thét im lặng xung quanh anh.

Chúng không phải là những Echo thông thường bị mắc kẹt; chúng là nạn nhân của thí nghiệm ngày xưa, những con người đã hy sinh mạng sống để trở thành pin năng lượng cho thực thể mà cha anh đánh thức.

Tiếng bước chân của Trần Nam vang lên rõ rệt hơn trong sự tĩnh mịch này, mỗi tiếng dậm chân đều như một lời thách đố gửi đến quá khứ.

"Anh đã đến," hình bóng méo mó nói, giọng nói trùng khớp với giọng của em gái anh trong thiết bị thu âm, nhưng giọng điệu lại là của một kẻ săn mồi đang ngấu nghiến con mồi.

Từ giữa đám sương mù xám tro, một thực thể bước ra.

Nó không có khuôn mặt rõ ràng, chỉ là một khối bóng tối dày đặc được viền bởi những tia sáng tím lóe lên dữ dội.

Trần Nam nhận ra đây không phải là Echo thông thường của cha anh hay bất kỳ ai khác.

Đây là sự kết hợp giữa nỗi đau mất mát và sức mạnh Hư Không thuần túy – một quái vật sinh ra từ ý chí bảo vệ biến chất thành sự kiểm soát tuyệt đối.

Thực thể đó vươn tay về phía Trần Nam, những ngón tay dài ngoằng như lưỡi dao sắc bén cứa vào không khí.

"Chúng ta là một.

Tại sao anh lại kháng cự?"

Trần Nam lùi bước nửa mét, cơ bắp trên toàn thân căng cứng đến mức đau đớn.

Lý Tiểu Phong trong đầu anh đang hét lên cảnh báo về sự nguy hiểm của việc tiếp xúc trực tiếp với thực thể này, nhưng Trần Nam (Sáng) đã lấy lại quyền kiểm soát hoàn toàn.

Anh không sợ hãi; thay vào đó, một cảm giác lạnh lùng và phân tích chiếm lĩnh tâm trí.

Nếu cha anh tự sát để đánh thức thứ này nhằm "cứu" thế giới khỏi mối đe dọa bên ngoài vũ trụ, thì điều đó có nghĩa là sức mạnh của Tổ chức Thanh Tẩy hiện tại – vốn đang cố gắng khóa mọi Echo lại – chỉ là một giải pháp tạm thời và sai lầm.

Trần Nam nhìn vào khối bóng tối ấy và nhận ra sự tương đồng đáng sợ trong cấu trúc năng lượng.

Nó giống hệt những vết nứt trên cánh tay anh, nhưng ở cấp độ nguyên tử đã bị phân rã hoàn toàn.

"Tôi không kháng cự," Trần Nam nói khẽ, giọng điệu lạnh băng hơn cả nhiệt độ của căn phòng ngầm.

"Tôi đang đến để giải quyết vấn đề mà ông chưa xong."

Giữa cơn hỗn loạn của năng lượng xung quanh, Trần Nam không tấn công.

Anh ôm lấy hình bóng.

Hành động này trái với mọi bản năng sinh tồn và tất cả những gì anh đã học được từ Lý Tiểu Phong về cách chiến đấu với Echo.

Thay vì đẩy nó ra hoặc dùng lực để phá vỡ cấu trúc linh hồn, anh mở rộng các vết nứt trên cơ thể mình, cho phép những sợi dây ánh sáng tím của Hư Không xuyên qua da thịt và hòa nhập vào khối bóng tối trước mặt.

Một cơn đau dữ dội xé toạc ý thức của Trần Nam khi ký ức của cha anh – cùng với nỗi sợ hãi tuyệt vọng trong khoảnh khắc tự sát – tràn ngập tâm trí anh.

Anh nhìn thấy bầu trời đêm mười tám năm trước, những tia sáng lạ xâm lấn từ các vì sao xa xôi, và khuôn mặt đau đớn nhưng bình tĩnh của người đàn ông quyết định hy sinh chính mình để tạo ra một lá chắn vĩnh cửu.

Thực thể không tấn công lại; nó run rẩy trong vòng tay Trần Nam như một đứa trẻ tìm kiếm sự an ủi sau cơn ác mộng dài.

Trần Nam đứng dậy, chùi máu trên môi.

Không phải máu của anh, mà là máu của những Echo đã bị anh hấp thụ thông qua kết nối vừa rồi.

Hắn quay lại phía tòa nhà ngầm của tổ chức Thanh Trừ Dị Thường – nơi mà Tôn Vô Khuyết đang ngồi chờ với vẻ mặt tự tin tột độ.

Ánh mắt của Trần Nam đã thay đổi.

Sự ngây thơ của một người bình thường tìm kiếm sự thật đã chết đi cùng với nỗi đau vừa trải qua, nhường chỗ cho cái nhìn sắc lạnh của một kẻ nắm giữ bí mật tối thượng.

Anh không chỉ biết cha mình là ai; anh còn hiểu được lý do tại sao Tổ chức Thanh Tẩy lại sợ hãi sức mạnh này đến mức muốn tiêu diệt mọi dị nhân tiềm năng.

Họ không đang bảo vệ con người khỏi Hư Không; họ đang cố gắng ngăn chặn sự thức tỉnh của một thế hệ mới có khả năng đối mặt với mối đe dọa thực sự từ bên ngoài vũ trụ.

Và giờ, Trần Nam chính là hiện thân của sự thức tỉnh đó.

Anh bước ra khỏi vùng sương mù, mỗi bước chân đều làm rung chuyển nền móng bê tông cũ kỹ, mang theo thông điệp chết chóc: Cuộc chiến mới vừa bắt đầu, và lần này, anh sẽ không còn che giấu bất kỳ điều gì nữa.

Cơn gió lạnh cắt da thịt quét qua khu ổ chuột bỏ hoang, mang theo mùi ôi thiu của rác thải và kim loại gỉ sét.

Trần Nam đứng im lìm giữa những đống gạch vụn, ánh mắt anh tối sầm lại như bầu trời đêm không sao.

Những bước chân nặng nề vừa nãy chỉ là ảo giác do dư âm năng lượng còn sót lại trong cơ thể.

Giờ đây, sự tĩnh lặng bao trùm lấy vùng đất chết này, một thứ im lặng đầy chất độc hơn bất kỳ tiếng gầm thét nào của quái vật Hư Không.

Anh cúi đầu nhìn đôi tay mình.

Da thịt run lên nhẹ nhàng, không phải vì lạnh, mà vì sự căng thẳng tột độ đang chảy trong từng mạch máu.

Năng lượng dị năng bên trong anh đang sôi sục, giống như một ngọn núi lửa ngầm chuẩn bị phun trào bất cứ lúc nào.

Nó đói khát.

Nó muốn được giải phóng.

Nhưng Trần Nam biết rõ hơn ai hết rằng việc để nó tự do ngay bây giờ无异于 đưa mình vào cái chết chắc chắn.

"Họ gọi đây là bảo vệ," anh thì thầm, giọng khàn đặc vì thiếu nước và sự mệt mỏi tích tụ suốt nhiều ngày nay.

"Nhưng thực chất, họ đang triệt hạ khả năng phòng thủ duy nhất của nhân loại."

Trần Nam bước tiếp, lần này thận trọng hơn.

Anh di chuyển dọc theo bức tường bê tông nứt nẻ, nơi những mảng sơn bong tróc lộ ra lớp sắt gỉ bên dưới.

Mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng để giảm thiểu tiếng động.

Trong thế giới mà anh đang sống, âm thanh là kẻ thù lớn nhất sau chính sức mạnh dị năng của bản thân.

Những người giám sát của Tổ chức Thanh Tẩy không chỉ có khả năng phát hiện sóng năng lượng; họ còn sở hữu giác quan siêu việt, đặc biệt là thính lực nhạy bén đến mức đáng sợ.

Một bóng đen liếc qua khe hở giữa hai tòa nhà đổ nát phía trước.

Trần Nam lập tức co người lại, nép mình vào góc tường tối om.

Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, nhưng hơi thở vẫn duy trì ở nhịp độ chậm và đều đặn.

Đây là kỹ năng sinh tồn mà anh đã học được từ những năm tháng lang thang trên đường phố, nơi mỗi sai lầm nhỏ nhất cũng đủ để kết liễu cuộc đời một dị nhân tiềm năng.

Bóng đen đó di chuyển với tốc độ kinh ngạc.

Nó không đi bộ; nó lướt đi như một cơn gió vô hình, chỉ để lại vệt mờ trong ánh mắt của Trần Nam nếu anh cố gắng theo dõi bằng mắt thường.

Một kẻ săn mồi cấp cao.

Có thể là người của Bộ phận Kiểm Soát, những cá nhân được huấn luyện đặc biệt để truy lùng và tiêu diệt các dị nhân chưa đăng ký hoặc bị coi là mối đe dọa tiềm tàng.

Trần Nam nín thở hoàn toàn.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của đối phương thông qua những rung động nhẹ trên mặt đất.

Không phải từ bước chân, mà是从 sự nhiễu loạn trường năng lượng xung quanh kẻ đó.

Đối thủ đang sử dụng một loại kỹ thuật che giấu dấu vết rất tinh vi, nhưng với giác quan đã thức tỉnh toàn phần trong vài ngày qua, Trần Nam có thể cảm nhận được những khoảng trống nhỏ bé trong không khí nơi bóng tối ấy di chuyển.

Kẻ săn mồi dừng lại ngay trước góc tường mà anh đang ẩn nấp.

Chỉ cách anh不到 hai mét.

Mùi hương của ozone và sắt máu lan tỏa từ phía sau bức tường mỏng manh.

Trần Nam nghiến răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay cho đến khi cảm thấy đau nhói.

Sự đau đớn giúp anh tập trung, giữ cho lý trí không bị cuốn theo bản năng chiến đấu đang trỗi dậy dữ dội trong tim.

Nếu đối thủ quay sang ngay bây giờ, anh sẽ chết.

Hoặc tệ hơn, anh sẽ mất kiểm soát và giết chết kẻ đó một cách tàn nhẫn trước khi kịp nhận ra điều gì xảy ra.

Cả hai kết cục đều không phải là những gì anh muốn lúc này.

Anh cần thông tin.

Anh cần biết rõ quy mô của sự đàn áp này đến đâu mới có thể vạch ra kế hoạch phản kháng hiệu quả.

Trần Nam nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào việc lắng nghe dòng chảy năng lượng trong cơ thể mình.

Anh tưởng tượng nó như một con sông ngầm dưới lòng đất, chậm chạp nhưng mạnh mẽ, đào sâu vào những lớp đá cứng rắn của thực tại.

Khi anh mở mắt trở ra, thế giới xung quanh đã thay đổi màu sắc.

Những tia sáng yếu ớt từ các vết nứt trên tường phát ra ánh sáng xanh nhạt trong tầm nhìn đặc biệt của anh.

Và ở đó, phía sau bức tường, là một vòng xoáy năng lượng đỏ sẫm đang quay cuồng chậm rãi.

Đó không phải là dấu hiệu của sự thù địch trực tiếp ngay lúc này.

Nó giống như một cảm ứng quét tìm kiếm.

Kẻ săn mồi đang dùng khả năng của mình để phát hiện bất kỳ dị nhân nào trong bán kính rộng lớn hơn nhiều so với những gì anh đã từng nghe nói.

Tổ chức Thanh Tẩy không chỉ dựa vào công nghệ; họ tận dụng chính sức mạnh dị năng của con người để kiểm soát và tiêu diệt lẫn nhau.

Một vòng luẩn quẩn tàn khốc mà họ gọi là trật tự.

Trần Nam hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu những đợt xung kích dữ dội trong lòng mình.

Anh không thể đối đầu trực tiếp với một kẻ săn mồi cấp cao khi trạng thái của anh chưa ổn định.

Nhưng anh có lợi thế về sự bất ngờ và môi trường chiến đấu phức tạp này.

Khu ổ chuột là mê cung dành cho người biết cách tồn tại, chứ không phải cho những kẻ chỉ dựa vào sức mạnh thô bạo.

Anh chậm rãi đưa tay ra phía trước, chạm nhẹ vào bề mặt bê tông lạnh lẽo bên cạnh mình.

Với một sự tinh tế đáng kinh ngạc, anh tiêm một lượng cực nhỏ năng lượng dị năng của mình vào cấu trúc vật liệu này.

Không phải để phá hủy nó, mà là để tạo ra một phản hồi cộng hưởng khi có rung động mạnh xảy ra gần đó.

Đây là bẫy đơn giản nhất nhưng hiệu quả nhất trong túi chiến thuật của những kẻ yếu thế hơn: biến môi trường thành vũ khí cảnh báo sớm.

Bóng đen phía sau tường bắt đầu di chuyển trở lại, lần này hướng về phía bên trái, nơi một lối đi hẹp dẫn xuống tầng hầm cũ kỹ của khu phức hợp nhà ở đã bị bỏ rơi từ lâu.

Trần Nam chờ đợi thêm năm giây nữa để đảm bảo khoảng cách an toàn trước khi nhẹ nhàng bước ra khỏi vị trí ẩn nấp của mình.

Anh di chuyển theo hướng ngược lại với kẻ săn mồi, lợi dụng sự ồn ào tự nhiên của những tiếng động nhỏ trong khu vực hoang tàn—tiếng gió rít qua các khe hở, tiếng kim loại cong vênh do nhiệt độ thay đổi ban đêm—to che giấu bước chân của mình.

Mục tiêu hiện tại không phải là trốn chạy vô định.

Anh cần tìm ra căn cứ địa tạm thời mà nhóm kháng chiến ngầm đang sử dụng ở khu vực này.

Nếu họ còn tồn tại sau những đợt thanh trừng gần đây, nơi đó sẽ là nguồn thông tin quý giá nhất cho anh hiểu rõ hơn về bản chất thật sự của "sự bảo vệ" mà Tổ chức Thanh Tẩy luôn rao giảng.

Khi đi sâu vào lòng đất, không khí trở nên ẩm ướt và nặng nề mùi mốc meo.

Trần Nam leo xuống những bậc thang bị sập một phần, ánh mắt quét qua từng bóng tối dày đặc.

Ở tầng hầm thứ hai, anh nghe thấy tiếng thì thầm xa xôi.

Không phải là lời nói rõ ràng, mà là những âm thanh mơ hồ được truyền tải thông qua sóng năng lượng tần số thấp—một phương thức liên lạc mã hóa giữa các dị nhân bị truy nã.

Anh dừng lại ở mép một khoảng trống lớn trong sàn nhà.

Dưới đáy vực thẳm tối tăm đó, một ánh sáng xanh lờ mờ đang nhấp nháy nhịp nhàng như trái tim của một sinh vật sống cổ xưa.

Trần Nam cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ phát ra từ nguồn năng lượng ấy.

Nó không giống với sức mạnh hủy diệt mà anh vừa chứng kiến nơi những kẻ săn mồi hành động.

Nó mang lại cảm giác về sự kết nối, về mạng lưới rộng lớn hơn đang chờ đợi được đánh thức.

Nhưng cùng lúc đó, một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng anh, cắt ngang dòng suy nghĩ đang hình thành.

"Ngươi đã đi khá xa cho một con chuột vừa mới thoát khỏi bẫy," giọng nói ấy trầm thấp và đầy vẻ khinh miệt.

Trần Nam cứng người lại.

Anh không quay đầu ngay lập tức.

Cơ thể anh phản ứng nhanh hơn ý thức, sẵn sàng lao vào chiến đấu hoặc tháo chạy tùy thuộc vào tình huống trong tích tắc.

Nhưng thay vì tấn công, một bàn tay đặt nhẹ lên vai anh từ phía sau, nặng nề như chì lỏng.

"Đừng kháng cự," giọng nói tiếp tục, gần đến mức có thể cảm thấy hơi thở nóng hổi thổi vào tai Trần Nam.

"Chúng ta không phải là kẻ thù của ngươi lúc này.

Chúng ta chỉ là những người đang cố gắng giữ cho ngọn lửa đó đừng thiêu rụi chính ngươi trước khi nó kịp chiếu sáng bóng tối."

Trần Nam từ từ quay mặt lại, ánh mắt sắc lẹm như dao kiếm hướng vào khuôn mặt che phủ bởi lớp vải đen của kẻ lạ mặt đứng sau lưng.

Trong đôi mắt ẩn sâu dưới chiếc mũ bảo hộ cũ kỹ kia, anh nhìn thấy sự mệt mỏi và một nỗi đau u ám mà anh đã từng nhìn thấy trong gương mỗi sáng nay.

Nhưng điều khiến máu trong người anh đông cứng lại không phải là biểu cảm trên khuôn mặt đối phương, mà là huy hiệu nhỏ bằng kim loại được ghim ngay ngắn trên ngực áo khoác của kẻ đó—hình ảnh con mắt đang chảy nước mắt, ký hiệu cấm dùng của phe cánh phản bội bên trong chính Tổ chức Thanh Tẩy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập