Chương 20
Anh không buông cổ chỉ huy ra ngay lập tức.
Những ngón tay của anh siết chặt hơn nữa, gân guốc nổi rõ dưới lớp da nhợt nhạt, thể hiện sự kiểm soát tuyệt đối mà Lý Tiểu Phong – phần ý thức "Tối" trong đầu anh – đang khao khát được giải phóng để gây bạo lực, nhưng Trần Nam "Sáng" lại ép chúng im lặng.
"Nói," giọng nói của Trần Nam vang lên khàn đặc, khác hẳn với vẻ ngoài thanh mảnh.
Đó là âm trầm của sự mệt mỏi và nỗi đau bị kìm nén suốt mười tám năm trời.
"Mã nguồn gốc của Echo mẹ tôi nằm ở đâu?
Tôi không hỏi để đe dọa.
Tôi hỏi vì tôi cần biết chính xác những gì họ đã làm trước khi giết cô ấy."
Chỉ huy run rẩy, mắt dãn to đầy kinh hoàng nhìn vào đôi mắt đen thẳm của Trần Nam.
Trong ánh mắt đó, anh ta không thấy sự hung dữ của một tên tội phạm, mà thấy cái chết đang hiện hữu ngay tại đây, trong hình hài một con người trẻ tuổi.
Phòng Server chính," chỉ huy lắp bắp, nước bọt chảy dọc khóe miệng vì sợ hãi tột độ.
"Bên dưới hầm ngầm tầng ba.
Mã truy cập là 'Genesis'.
Nhưng cảnh báo cho anh...
đó không phải là dữ liệu thông thường.
Đó là linh hồn số hóa."
Trần Nam thả tay ra.
Chỉ huy trượt xuống sàn, thở dốc như vừa trút bỏ gánh nặng của cái chết.
Trần Nam quay lưng lại, bước đi với những bước chân nhẹ nhàng đến mức đáng sợ.
Anh cần sự tĩnh lặng.
Lý Tiểu Phong đang cười trong đầu, một nụ cười lạnh lẽo và đầy tham vọng: *"Cuối cùng thì chúng ta cũng chạm vào gốc rễ rồi, Nam à.
Và khi chúng ta biết được sự thật này, không gì có thể ngăn cản chúng ta phá hủy mọi thứ."*
Trần Nam phớt lờ tiếng cười đó.
Anh tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự tỉnh táo.
Sự thật về mẹ anh – rằng bà ấy là một thí nghiệm sống, một Echo hoàn hảo được khai thác từ chính nỗi đau của người cha hy sinh – đang ăn mòn lý trí của anh từng giây mỗi phút.
Nếu để Lý Tiểu Phong chiếm lấy quyền kiểm soát ngay lúc này, nó sẽ không còn là sự báo thù công bằng nữa, mà chỉ là sự hủy diệt mù quáng.
Và đó lại chính là điều Tôn Vô Khuyết muốn nhất: biến dị nhân thành những con quái vật cần được loại bỏ.
Cánh cửa kim loại nặng nề trượt mở ra với một tiếng rít刺耳, để lộ căn phòng server trung tâm chìm trong ánh sáng xanh lam lạnh lẽo của hàng trăm màn hình hiển thị dữ liệu.
Không khí ở đây nồng nặc mùi ozone và sự tĩnh lặng chết chóc.
Trần Nam bước vào, đôi mắt quét qua những dòng mã đang chạy liên tục trên các tấm kính cường lực lớn bao quanh căn phòng.
Anh không phải là một kỹ sư phần mềm hay hacker chuyên nghiệp.
Kiến thức của anh về công nghệ chỉ ở mức cơ bản, đủ để sống sót trong thế giới hiện đại này.
Nhưng trực giác dị năng – thứ mà anh vẫn chưa thể định nghĩa rõ ràng – đang dẫn đường cho anh.
Những dòng mã nhị phân không còn là những con số vô hồn với anh; chúng giống như những sợi dây thần kinh của Hư Không, đập thình thịch theo nhịp tim của một thực thể vĩ đại nào đó bị giam cầm ở đây.
Trần Nam tiến lại gần trạm điều khiển trung tâm.
Bàn tay run rẩy nhẹ khi anh đặt lên bàn phím.
Màn hình chính hiển thị một giao diện phức tạp với nhiều lớp mã hóa chồng chéo lên nhau.
Ở giữa, có một file duy nhất được làm nổi bật bằng màu đỏ tươi: *PROJECT_SAVIOUR_LOG_01*.
Anh nhấn vào đó.
Không cần mật khẩu.
Hệ thống dường như nhận ra dấu vân tay của anh – hoặc chính xác hơn là, nó nhận ra Echo trong máu anh.
Dữ liệu tràn vào đầu Trần Nam không phải dưới dạng văn bản, mà là những hình ảnh cảm xúc thô ráp.
Anh nhìn thấy Tôn Vô Khuyết trẻ tuổi đứng trước đống đổ nát của một thành phố bị xóa sổ bởi sóng năng lượng dị nhân cấp 5.
Anh nghe thấy tiếng khóc van xin của hàng ngàn người dân thường trong khi các dị nhân khác giết nhau để tranh giành nguồn năng lượng Aether.
Và anh cảm nhận được nỗi sợ hãi sâu thẳm, ám ảnh đến điên cuồng mà Tôn Vô Khuyết đã trải qua: *Nếu không kiểm soát hoàn toàn, sự hủy diệt sẽ là định mệnh.*
Tôn Vô Khuyết không phải là một kẻ tà ác thuần túy.
Anh ta là một người bảo vệ bệnh hoạn.
Dự án Thánh Giá – nơi mẹ Trần Nam bị bắt giữ và biến thành Echo – được tạo ra với mục đích cao cả theo cách hiểu của Tôn Vô Khuyết: Thu thập tất cả các Echo mạnh nhất, khóa chúng vào một trung tâm duy nhất để ngăn chặn sự thức tỉnh mới của những dị nhân không kiểm soát được.
Mẹ anh là "chìa khóa" cuối cùng cho hệ thống phong ấn vĩnh cửu.
Trần Nam lùi lại几步, tim đập như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Sự thật này đau đớn hơn cả việc biết mẹ mình đã chết một cách tàn nhẫn.
Kẻ thù của anh đang chiến đấu vì niềm tin rằng con người không xứng đáng với tự do nếu nó đi kèm với sức mạnh hủy diệt.
Và giờ đây, Trần Nam – đứa trẻ được cứu sống bằng linh hồn của mẹ – lại trở thành lỗ hổng lớn nhất trong hệ thống phòng thủ đó.
Tiếng còi báo động đột ngột xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Cánh cửa phía sau bị bật tung với một lực mạnh đến mức làm rung chuyển cả căn phòng.
Không phải là lính canh đặc nhiệm mà Trần Nam mong đợi, hay thậm chí là Tôn Vô Khuyết xuất hiện để tự giải quyết vấn đề này theo cách của ông ta.
Thay vào đó, bước ra từ bóng tối là một nhóm người mặc áo choàng trắng dài đến tận mắt cá chân, che khuất hoàn toàn khuôn mặt và cơ thể họ.
Họ di chuyển với sự đồng bộ kỳ lạ, không một tiếng bước chân nào vang lên trên sàn bê tông.
Trong tay mỗi người cầm những cây kim tiêm lớn chứa đầy chất lỏng tím sẫm – màu của Hư Không khi bị cô lập khỏi thực tại.
Dẫn đầu nhóm là Giáo sư Lin, một nhà khoa học cấp cao từng được nhắc đến trong hồ sơ mật mà Trần Nam đã đánh cắp từ trước.
Gương mặt gầy guốc của ông ta lộ ra dưới lớp vải che đầu, đôi mắt không chút cảm xúc nhìn chằm chằm vào Trần Nam như thể đang quan sát một mẫu vật sinh học quý giá vừa xuất hiện bất ngờ trong phòng thí nghiệm.
"Cậu đã kích hoạt cơ chế cảnh báo sớm," Giáo sư Lin nói, giọng điệu bình thản đến rùng người.
"Dự án Savior không cho phép sự can thiệp từ bên ngoài vào giai đoạn cuối cùng của quy trình đồng bộ hóa linh hồn."
"Đồng bộ hóa?" Trần Nam hỏi, giọng anh lạnh giá nhưng nội tâm đang cuộn xoáy bởi cơn giận dữ mà Lý Tiểu Phong cố gắng kìm nén.
"Ý các ông là mẹ tôi không chỉ bị giết?
Cô ấy còn bị...
sử dụng?"
"Linh hồn của bà ấy quá mạnh mẽ," Giáo sư Lin bước tới, ánh mắt lấp lánh sự狂热 (điên nhiệt) khoa học.
"Một Echo cấp độ Thần Thoại không thể được phong ấn đơn thuần bằng công nghệ hiện tại.
Nó cần một 'chứa đựng' sống – một đứa trẻ có cùng tần số cộng hưởng di truyền với người mẹ đã mất.
Trần Nam, cậu là chiếc khóa cuối cùng mà chúng ta đang tìm kiếm."
Trần Nam cảm thấy máu trong cơ thể mình đóng băng.
Vậy ra, việc anh còn sống không phải là may mắn hay sự hy sinh của cha anh để cứu con trai.
Đó là một phần của kế hoạch từ trước.
Anh được nuôi dưỡng, được bảo vệ trong bóng tối, chỉ để lớn lên và trở thành cái lồng giam cầm linh hồn mẹ anh – hoặc tệ hơn, là bình chứa cho sức mạnh mà Tổ chức Thanh Tẩy muốn khai thác triệt để.
"Nếu tôi không đồng ý?" Trần Nam hỏi, tay từ từ di chuyển về phía thắt lưng nơi giấu con dao nhỏ duy nhất của mình.
Giáo sư Lin cười nhạt, một nụ cười đầy thương hại và mệt mỏi.
"Cậu sẽ phải chấp nhận điều này dù cậu có muốn hay không.
Vì nếu để linh hồn mẹ cậu giải phóng tự do mà không được kiểm soát bởi hệ thống phong ấn của chúng ta, năng lượng đó sẽ nổ tung và xóa sạch cả khu vực trung tâm thành phố.
Tôn Vô Khuyết đã tính toán tất cả từ lâu trước khi ông ấy sinh ra cậu."
Mũi kim tiêm chứa chất lỏng tím sẫm lao thẳng vào cổ Trần Nam với tốc độ kinh hoàng.
Phản ứng của Lý Tiểu Phong nhanh hơn suy nghĩ: nó cố gắng kích hoạt dị năng để đẩy mạnh cơ thể sang một bên, nhưng Trần Nam "Sáng" lại giữ chặt quyền kiểm soát cơ bắp, không cho phép bất kỳ hành động nào xảy ra trong tích tắc đó – vì anh nhận ra rằng né tránh sẽ chỉ khiến mũi kim đâm sâu hơn vào những chỗ hiểm yếu khác.
Khi đầu kim chạm vào da thịt lạnh lẽo ở hõm cổ, thế giới xung quanh bỗng chốc dừng lại.
Không phải là hiệu ứng kỹ năng làm chậm thời gian mà Trần Nam đã từng thấy trong các trận chiến trước đây.
Đây là một sự tĩnh lặng sâu thẳm hơn, nặng nề hơn.
Màu sắc của căn phòng server bắt đầu phai mờ, chuyển thành những mảng xám xịt và đen bóng.
Trần Nam nhìn thấy Giáo sư Lin vẫn đứng đó, nhưng cơ thể ông ta giờ đây được bao bọc bởi một lớp vỏ năng lượng trong suốt, giống như những bọt xà phòng vỡ tan chậm rãi trên mặt nước.
Và bên trong lớp vỏ ấy, anh nhìn thấy hàng ngàn sợi dây ánh sáng tím kết nối từ mũi kim tiêm vào não bộ của Giáo sư Lin – và kéo dài ra xa hơn, xuyên qua tường, xuống sâu dưới lòng đất, nơi mà trung tâm năng lượng chính của Tổ chức Thanh Tẩy đang nằm.
Anh nhận ra sự thật kinh hoàng: Những người mặc áo choàng trắng không phải là lính canh thông thường.
Họ là những "Người Mắc Bệnh" – những dị nhân đã bị loại bỏ ý thức và biến thành công cụ sống để duy trì hệ thống phong ấn.
Giáo sư Lin cũng vậy.
Ông ta không còn là một con người tự do; ông ta chỉ là một avatar điều khiển từ xa bởi chính mạng lưới Echo mà họ đang cố gắng kiểm soát.
đừng kháng cự," giọng nói của Giáo sư Lin vang lên, nhưng lần này nó đến từ mọi hướng trong căn phòng, chồng chéo và méo mó như tiếng vọng từ đáy vực sâu.
"Cậu sẽ hòa nhập vào sự vĩnh cửu đó.
Cậu sẽ không còn đau khổ nữa."
Trần Nam cảm thấy một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí mình.
Không phải do kim tiêm, mà là do sức nặng của hàng ngàn linh hồn đang bị giam cầm trong mạng lưới này đang cùng lúc hét lên nỗi thống khổ và sự tuyệt vọng.
Mẹ anh cũng ở đó – tiếng gọi yếu ớt nhưng rõ ràng hơn bao giờ hết: *Nam à...
con không muốn điều này...*
Lý Tiểu Phong gầm lên trong đầu, bùng nổ ra khỏi sự kiểm soát của Trần Nam "Sáng".
*"Đủ rồi!"* Ý thức Tối chiếm lấy toàn bộ cơ thể anh.
Đôi mắt đen thẳm của Trần Nam đột ngột chuyển sang màu tím sẫm phát sáng.
Không khí xung quanh bắt tiên nứt vỡ thành những mảnh vụn không gian nhỏ li ti, rơi xuống sàn nhà như mưa đá vô hình.
Khi Trần Nam mở mắt ra lần nữa, căn phòng server vẫn còn đó, nhưng bầu không khí đã thay đổi hoàn toàn.
Ánh sáng xanh lam của các màn hình tắt ngấm, chỉ để lại ánh đèn khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy yếu ớt chiếu rọi lên cảnh tượng hỗn loạn trước mặt anh.
Giáo sư Lin và những người mặc áo choàng trắng vẫn đứng đó, nhưng họ không còn là mối đe dọa.
Họ bị tê liệt hoàn toàn, cơ thể run rẩy không kiểm soát khi những sợi dây năng lượng tím sẫm vốn dĩ kết nối với mạng lưới phong ấn giờ đây đang đứt gãy và quay ngược lại vào chính thân xác của họ.
Trần Nam vô tình đã tạo ra một xung động Hư Không thuần khiết – sự cộng hưởng giữa nỗi đau mất mát mẹ anh và sức mạnh bùng nổ từ Lý Tiểu Phong – đủ lớn để phá vỡ liên kết tạm thời mà không gây sát thương vật lý trực tiếp.
Trần Nam đứng dậy, cơ thể anh run rẩy vì kiệt sức nhưng tâm trí lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Anh nhìn vào bàn tay mình; những vết nứt năng lượng tím đang lan tỏa từ lòng bàn tay ra khắp cánh tay, giống như một mạng lưới mạch máu mới được sinh thành.
Anh không chỉ là người mang Echo của mẹ nữa.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, khi anh chạm đến nỗi đau của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm, anh đã vô tình kết nối với chính "trái tim" của Hư Không trong khu vực này.
Trên màn hình trung tâm vốn dĩ tối đen, một dòng chữ duy nhất hiện lên bằng màu đỏ máu: *SYSTEM FAILURE.
CONTAINMENT BREACH DETECTED.* (HỆ THỐNG SAI LỖI.
PHÁ VỠ KHU CÁCH LY ĐƯỢC PHÁT HIỆN.)
Và ngay bên dưới đó, là tọa độ GPS được làm nổi bật cùng với một thông báo khẩn cấp: *Mục tiêu di chuyển đang đến gần.
Khoảng cách: 500 mét.*
Trần Nam nhìn vào tọa độ đó và cảm thấy lạnh sống lưng.
Đó không phải là vị trí của lực lượng hỗ trợ cho Giáo sư Lin, cũng không phải quân đội phòng thủ thành phố.
Tọa độ đó chính xác là nơi mà cha anh đã tự sát mười tám năm trước – Nhà máy Aether cũ, hiện nay là khu vực cấm địa được niêm phong bởi chính Tổ chức Thanh Tẩy.
Và điều đáng sợ nhất là dòng chữ tiếp theo hiện ra chậm rãi trên màn hình: *THỰC THỂ HƯ KHÔNG ĐANG TIẾP CẬN.*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận