Chương 19
Những mảnh vỡ kim loại từ các thiết bị bị nổ vẫn lơ lửng giữa không trung, bị giam cầm bởi trường lực Hư Không chưa kịp tan biến sau cú va chạm vừa xảy ra.
Chúng xoay chậm rãi như những thiên hà thu nhỏ, phản chiếu ánh sáng xanh nhợt nhạt phát ra từ những khe nứt trên tường bê tông cốt thép.
Trần Nam đứng bất động trong bóng tối, nhịp tim của anh đập thình thịch nhưng đều đặn, một sự kiểm soát tuyệt đối mà người bình thường không thể tưởng tượng nổi.
Anh hít thở sâu, cảm nhận từng phân tử năng lượng dư thừa đang lan tỏa trong không gian kín này.
Mùi ozone và mùi cháy khét của dây điện hòa quyện với一股 mùi kim loại tanh tưởi — máu.
Không phải máu tươi, mà là thứ chất lỏng đậm đặc hơn, sẫm màu như mực đen, chảy từ những ống dẫn bị đứt gãy phía sau bức tường kỹ thuật vừa sụp đổ.
Trần Nam bước tới trước, bàn chân trần chạm vào sàn lạnh lẽo và trơn trượt.
Anh không cần đèn pin; thị giác của anh đã bắt đầu thích nghi với bóng tối nhờ sự cộng hưởng yếu ớt từ Echo còn sót lại trong cơ thể.
Mỗi bước đi đều khiến những mảnh kim loại lơ lửng rung động nhẹ nhàng, tạo ra âm thanh rè rè như tiếng xì xầm của một đám đông vô hình.
Trần Nam biết chúng là gì.
Chúng không phải là ma quỷ hay linh hồn lang thang đơn thuần.
Chúng là dữ liệu — những đoạn ký ức bị bẻ gãy, nỗi đau cuối cùng của các dị nhân đã chết trong phòng này trước đó.
Tổ chức Thanh Tẩy không chỉ giết họ; họ đang hấp thụ và lưu trữ cảm xúc tiêu cực như một dạng nhiên liệu cho hệ thống kiểm soát của mình.
Sự im lặng ở đây là giả tạo.
Nó là sự nín thở của chính cái chết, chờ đợi khoảnh khắc để bùng nổ trở lại.
Trần Nam đưa tay lên, chạm vào vết sẹo trên cánh tay trái nơi Lý Tiểu Phong từng tồn tại.
Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, một khoảng lỗ hổng trong ý thức mà anh không thể lấp đầy bằng lý trí hay sự hung bạo của Trần Nam (Tối).
Nhưng nỗi đau ấy giờ đây đã chuyển hóa thành nhiên liệu cho sự tỉnh táo lạnh lùng.
Anh cần biết thêm nhiều hơn nữa về cơ chế hoạt động của nơi này.
Nếu cha mình hy sinh để phong ấn một mối đe dọa lớn, thì Tổ chức Thanh Tẩy đang cố gắng mở ra nó bằng cách nào?
Câu trả lời nằm sâu trong lòng con quái vật máy móc mà anh vừa vô tình đánh thức.
Ánh sáng đèn halogen nhấp nháy yếu ớt khi Trần Nam tiến vào khu vực trung tâm của căn hầm.
Đây không phải là một kho chứa thông thường, mà là một phòng lưu trữ Echo — nơi tập trung những mảnh vỡ linh hồn mạnh nhất thành phố.
Những cột trụ kính cường lực cao ngất được bố trí theo hình vòng cung, mỗi chiếc chứa đầy một loại khí gas màu tím sẫm đang xoáy tròn hỗn loạn.
Trên bề mặt từng cột kính đều khắc tên và cấp độ của dị nhân đã khuất, cùng với ngày tháng họ "được xử lý".
Trần Nam dừng lại trước một trong những ống kính lớn nhất ở trung tâm phòng.
Bên trong không phải là khí gas thông thường, mà là một khối vật chất rắn màu đen tuyền, có hình dạng giống như một trái tim đang co thắt từng nhịp.
Anh nhận ra ngay lập tức sự quen thuộc đáng sợ từ năng lượng phát ra từ nó.
Đó chính là Echo của Vũ Phong — người đàn ông vừa chết trong tay anh vài giờ trước.
Nhưng tại sao linh hồn lại còn nguyên vẹn đến vậy?
Thông thường, sau khi cơ thể vật lý bị phá hủy hoàn toàn và ý thức tan rã vào Hư Không, chỉ những mảnh vỡ cảm xúc mới có thể được thu thập.
Anh cúi xuống, nhặt một cuốn nhật ký kỹ thuật rơi từ bàn làm việc gần đó.
Bìa sách bằng da cũ kỹ, trang giấy泛 黄 (vàng úa) nhưng nội dung lại là mã nhị phân và các biểu đồ sóng não phức tạp.
Trần Nam lật nhanh qua vài trang, mắt anh thu hẹp khi đọc được đoạn ghi chú cuối cùng của Tôn Vô Khuyết: *"Dự án 'Thánh Giá': Không thể phong ấn Hư Không bằng lực lượng vật lý thuần túy.
Cần một chiếc neo sinh học — một linh hồn đủ mạnh để chịu đựng trọng tải của cả ngàn Echo khác mà không bị vỡ vụn."*
Trần Nam cảm thấy máu trong người mình như đóng băng.
Dự án Thánh Giá?
Anh nhớ lại những cơn đau đầu dữ dội khi thức tỉnh, những ảo giác về giọng nói của cha mình vang lên từ bên trong sọ não.
Liệu anh có phải là "chiếc neo" mà Tôn Vô Khuyết đang tìm kiếm?
Không, không thể nào.
Nếu vậy, tại sao cha mình lại tự sát để đánh thức một thực thể Hư Không vĩ đại hơn?
Có một mâu thuẫn lớn ở đây, và sự thật nằm ngay trong căn phòng này.
Anh tiếp tục di chuyển dọc theo hành lang hẹp giữa các cột kính, lắng nghe tiếng vọng bên trong chúng.
Mỗi cột đều chứa đựng những lời than khóc, những cầu xin tha thứ, hoặc sự căh nộ điên cuồng.
Nhưng có một ống kính ở phía cuối hành lang lại hoàn toàn im lặng.
Nó không phát ra bất kỳ năng lượng nào, cũng không hiển thị tên của dị nhân nào trên nhãn dán bên ngoài.
Trần Nam cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ nó, giống như hai cực nam bắc đang cố gắng kết nối với nhau.
Anh đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của ống kính thứ mười ba này.
Ngay lập tức, một luồng thông tin thô sơ đập mạnh vào ý thức anh: *Đừng mở ra đây.*
Cánh cửa thép lớn phía sau Trần Nam bật mở với âm thanh kim loại sắc bén cắt ngang không gian tĩnh mịch.
Chỉ huy Chiến Đoàn bước vào, dáng vẻ nhỏ bé nhưng toát lên một uy quyền áp đảo.
Bà ta mặc bộ đồng phục màu xám tro của Tổ chức Thanh Tẩy, kính mắt gọng kim loại phản chiếu ánh sáng từ các cột Echo làm cho đôi mắt sau đó trở nên vô cảm và xa lạ.
Trong tay bà cầm một khẩu súng năng lượng đặc chế, nhưng nòng枪 không hề hướng về phía Trần Nam mà chỉ chĩa xuống sàn nhà — một cử chỉ thể hiện sự tự tin tuyệt đối rằng kẻ trước mặt bà đã mất đi khả năng chiến đấu.
"Bạn trẻ," giọng nói của Chỉ huy Chiến Đoàn trầm ấm và đầy thiện chí, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng của bà.
"Bạn đang đứng giữa những linh hồn vô tội mà chúng ta đang cố gắng cứu rỗi khỏi sự điên loạn."
Trần Nam quay người lại chậm rãi, hai tay buông thõng bên hông.
Ánh mắt anh quét qua khuôn mặt già nua nhưng sắc sảo của người phụ nữ này.
"Cứu rỗi?" Trần Nam lặp lại từ ấy với một giọng điệu mỉa mai nhẹ nhàng.
"Bà gọi việc giam giữ linh hồn họ trong những ống kính và dùng cảm xúc đau khổ của họ để nuôi dưỡng hệ thống kiểm soát là cứu rỗi sao?
Ông Tôn Vô Khuyết đã dạy bà thế nào về đạo đức?"
Chỉ huy Chiến Đoàn bước thêm một bước nữa, ánh mắt sau lớp kính dày nhìn thẳng vào Trần Nam.
"Đạo đức là thứ xa xỉ mà nhân loại không thể sở hữu khi đối mặt với sự tuyệt chủng.
Bạn nghĩ bạn đang chiến đấu vì tự do?
Sai lầm lớn nhất của dị nhân là tin rằng họ có thể kiểm soát sức mạnh này." Bà ta chỉ tay về phía các cột kính xung quanh.
"Mỗi một trong những ống kia trước đây đều là anh hùng, hoặc ít nhất là nạn nhân tốt bụng.
Nhưng khi Echo xâm nhập vào ý thức họ, sự điên loạn bắt đầu.
Họ hủy diệt gia đình mình, giết hại hàng trăm người vô tội chỉ vì một cơn ác mộng mơ hồ."
Trần Nam nhíu mày.
Lý luận này nghe có vẻ hợp lý nếu nhìn từ góc độ của một kẻ bảo thủ.
Nhưng anh đã chứng kiến Vũ Phong — và cả Lý Tiểu Phong trước khi hy sinh.
Họ không điên loạn; họ bị thao túng.
"Vậy nên giải pháp của bà là tước đoạt ý chí tự do?
Khóa chặt mọi dị nhân vào một trung tâm duy nhất để 'bảo vệ' chúng?" Trần Nam hỏi, giọng nói lạnh đi từng chút một.
"Không phải bảo vệ," Chỉ huy Chiến Đoàn sửa lại, ánh mắt trở nên sắc bén hơn.
"Mà là cách ly.
Hư Không không phải là món quà; nó là căn bệnh ung thư của vũ trụ đang lây nhiễm vào nhân loại thông qua các khe hở chiều kích.
Cha bạn đã hiểu điều này khi ông chọn cái chết để đóng chặt cánh cửa đó một lần nữa, hy vọng rằng sự hy sinh sẽ tạo ra một lớp màng chắn vĩnh cửu."
Trần Nam sững sờ.
Thông tin này giống như một nhát dao đâm vào tim anh.
"Cha tôi...
đã cố gắng phong ấn nó?" Anh hỏi, giọng run lên nhẹ vì shock.
Nhưng chỉ trong tích tắc, lý trí của Trần Nam (Sáng) trở lại kiểm soát.
Nếu cha anh làm vậy, tại sao Tổ chức Thanh Tẩy lại muốn mở ra nó?
Và tại sao những tiếng vọng này đang gọi tên anh ngay lúc này?
"Cha bạn đã thất bại," Chỉ huy Chiến Đoàn nói với sự thương cảm kỳ lạ trong giọng điệu.
"Và bây giờ, chúng ta cần một lớp màng chắn mới.
Một linh hồn đủ rộng để chứa đựng tất cả sự điên loạn đó mà không bị vỡ vụn.
Đó là lý do tại sao bạn ở đây, Trần Nam."
Trần Nam nhắm mắt lại.
Anh không phản ứng bằng cơ bắp hay năng lượng vật lý.
Thay vào đó, anh thả lỏng ý thức, để cho "Body Clock" — nhịp điệu sinh học đặc biệt trong cơ thể mình mà Lý Tiểu Phong đã giúp đồng bộ hóa trước khi chết — bắt đầu quay ngược chiều kim đồng hồ.
Đây là kỹ thuật nguy hiểm nhất anh từng thử nghiệm: sử dụng hai trạng thái tâm trí đối nghịch (Sáng và Tối) để tạo ra một cộng hưởng tần số với Echo bên ngoài.
Anh không chiến đấu với cơ thể vật lý của Chỉ huy Chiến Đoàn, mà đang chuẩn bị đánh thức "Kiếm Thần" trong bóng tối — thực chất là sự kết hợp giữa ký ức hung bạo của Trần Nam (Tối) và năng lượng Hư Không từ các cột kính xung quanh.
Anh cảm nhận được dòng chảy ý thức của mình lan tỏa ra ngoài da thịt, chạm vào những mảnh vỡ linh hồn đang lơ lửng không gian.
Chúng phản ứng lại như nam châm bị hút về phía cực đối lập.
Không khí bắt đầu rung động với tần số cao hơn, gây đau nhói trong tai Chỉ huy Chiến Đoàn.
Bà ta bước lùi lại một bước, lần này nòng súng của bà hướng thẳng vào ngực Trần Nam.
"Bạn không hiểu những gì bạn đang làm!
Bạn sẽ tự xé nát chính mình!"
"Thì ra đó là nỗi sợ thật sự của bà," Trần Nam mở mắt ra, đôi ngươi giờ đây hoàn toàn chuyển sang màu tím sẫm — dấu hiệu cho thấy Hư Không đã bắt đầu thẩm thấu vào võng mạc.
"Bà không sợ tôi chết.
Bà sợ tôi trở thành thứ mà cha tôi từng mong muốn: một dị nhân thực sự kiểm soát được sức mạnh của mình."
Trần Nam giơ bàn tay phải lên, ngón tay cái và trỏ chạm nhau tạo thành hình vòng tròn — biểu tượng của sự hoàn chỉnh và kết nối.
Từ những cột kính xung quanh, khí gas màu tím bắt đầu tuôn ra dữ dội, không còn bị giam cầm bởi lực trường mà bị hút vào lòng bàn tay anh.
Chúng ngưng tụ lại, uốn lượn như rắn độc trước khi biến thành một lưỡi kiếm ánh sáng dài hai mét, dao động với tốc độ đủ để cắt đứt phân tử không khí xung quanh.
Kiếm này không làm từ vật chất, mà được dệt nên từ những lời thề nguyền và nỗi đau của hàng trăm dị nhân đã chết — bao gồm cả Vũ Phong.
Chỉ huy Chiến Đoàn hét lên một lệnh nào đó vào bộ đàm trên vai, nhưng âm thanh bị bóp nghẹt bởi áp lực năng lượng khổng lồ phát ra từ lưỡi kiếm trong tay Trần Nam.
Anh cảm thấy trọng tải khủng khiếp đè nén lên ý thức mình, như thể ngàn giọng nói đang cố gắng xâm nhập vào đầu anh cùng lúc.
Nhưng lần này, anh không chống cự lại chúng.
Anh để chúng chảy qua, lọc lấy sự hung bạo và quyết liệt của chúng, sau đó chuyển hóa thành sức mạnh thuần túy cho lưỡi kiếm.
Kiếm Thần trong bóng tối đã thức tỉnh.
Và mục tiêu tiếp theo là người đang cố gắng phong ấn nó một lần nữa.
Trận chiến không kéo dài hơn ba giây.
Trần Nam vung thanh kiếm Echo về phía trước với tốc độ vượt quá khả năng phản xạ của mắt thường.
Không có tiếng va chạm kim loại, chỉ có âm thanh chói tai khi không khí bị xé toạc thành hai phần.
Chỉ huy Chiến Đoàn thậm chí còn chưa kịp kéo cò súng thì lưỡi kiếm đã xuyên qua lớp áo giáp bảo vệ đặc biệt của bà ta và dừng lại ngay trước cổ họng — đủ gần để làm đứt một vài sợi tóc bay lơ lửng trong không trung.
Năng lượng từ thanh kiếm lan tỏa ra, đẩy Trần Nam lùi về phía sau hai bước do lực phản tác dụng quá lớn.
Anh thở hổn hển, cảm giác trống rỗng bên trong cơ thể trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.
Sử dụng Body Clock để đồng bộ với Echo là một trò chơi liều lĩnh; mỗi lần anh làm vậy, phần ý thức của Lý Tiểu Phong còn sót lại trong anh sẽ bị xói mòn thêm một chút nữa.
Nhưng kết quả thì đáng giá: Chỉ huy Chiến Đoàn nằm vật vã trên sàn, run rẩy không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy ánh mắt của kẻ trước mặt mình — đôi mắt tím sẫm đã hoàn toàn mất đi nhân tính, thay vào đó là một vực thẳm sâu hoắm.
"C..." Chỉ huy Chiến Đoàn lắp bắp, tay run rẩy chạm vào vết cắt nông trên cổ nơi lưỡi kiếm vừa lướt qua.
"Bạn không thể...
bạn không thể kiểm soát được nó mãi như thế này."
Trần Nam đặt thanh kiếm Echo xuống sàn nhà.
Nó tan biến thành làn khói tím nhạt ngay lập tức, nhưng dư âm của sự hủy diệt vẫn còn đó, nặng nề và suffocating (bóp nghẹt).
Anh cúi nhìn người phụ nữ đang run rẩy dưới ánh mắt sợ hãi tột độ, rồi từ từ quay sang phía ống kính thứ mười ba — cái ống kính im lặng mà anh đã chạm vào trước khi bà ta xuất hiện.
Anh bước tới đó, ngón tay chần chừ một chút trước khi đặt lên bề mặt lạnh lẽo của nó.
Khi tiếp xúc, lần này không có lời cảnh báo "Đừng mở ra đây".
Thay vào đó, hình ảnh rõ ràng đến khủng khiếp hiện ra trong tâm trí anh: Một người phụ nữ trẻ tuổi với gương mặt giống hệt mẹ anh đang đứng giữa một vụ nổ nhà máy Aether, ôm chầm lấy một đứa bé lên ba — chính là Trần Nam thời thơ ấu.
Và phía sau họ, bóng dáng của Tôn Vô Khuyết đang mỉm cười lạnh lùng khi kích hoạt công tắc phong ấn.
Mẹ anh không chết trong tai nạn ngẫu nhiên.
Bà ta đã bị bắt giữ để làm thí nghiệm cho Dự án Thánh Giá từ trước khi cha anh hy sinh.
Và đứa bé được cứu sống bằng cái giá là linh hồn của người mẹ — một Echo hoàn hảo, nguyên vẹn và mạnh mẽ nhất mà Tổ chức Thanh Tẩy từng sở hữu.
Trần Nam mở mắt ra trong thực tại, nước mắt chảy ròng nhưng khuôn mặt thì lạnh băng hơn bao giờ hết.
Bí ẩn về nguồn gốc dị năng của anh đã được giải mã: Anh không chỉ là con trai của một người cha phản bội, mà còn là sản phẩm trực tiếp của sự tàn nhẫn "đúng đắn" nhất từ Tổ chức Thanh Tẩy.
Và giờ đây, mẹ anh đang chờ đợi bên trong Hư Không — gọi tên anh để trở về nhà.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận