Chương 56
Hơi thở của cậu gấp gáp, mỗi nhịp tim đều vang lên như tiếng trống chiến trong tai, át đi cả tiếng gầm gừ của đám Linh Thú hoang dã đang bao vây.
Cậu đang ở giữa một hẻm núi hẹp, đá nhọn lởm chởm như những chiếc răng nanh sắc bén chĩa lên trời.
Trước mặt cậu là ba con Linh Thú cấp độ Trúc Cơ sơ kỳ, mắt đỏ ngầu, nước dãi chảy ròng ròng, tỏa ra mùi thối nồng nặc của xác thối và năng lượng Linh Mã bị biến dạng.
Đây không phải là một cuộc tấn công ngẫu nhiên.
Chúng di chuyển theo một đội hình kín kẽ, một con chặn đường.
vây từ bên sườn như những lưỡi liềm chết chóc đang chờ khoảnh khắc để cắt đứt mạch sống của hắn.
Hắn lùi bước, gót chân chạm vào vách đá lạnh lẽo phía sau.
Không còn chỗ nào để chạy nữa.
Hệ thống trong đầu đột ngột sáng lên, ánh xanh lạnh lùng tương phản với sự hỗn loạn bên ngoài.
Một cửa sổ thông báo đỏ rực hiện ra trước mắt, chữ cái run rẩy như đang cố gắng thoát khỏi màn hình ảo.
【Cảnh báo: Mức độ nhiễm Linh Mã đạt 45%.
Nguy cơ biến dị cấp II.】 【Nhiệm vụ khẩn cấp: Sinh tồn trong vòng 3 phút hoặc mất vĩnh viễn quyền kiểm soát hệ thống.】 Ba phút.
Chỉ có ba phút để sống sót giữa những con quái vật này và sự sụp đổ từ chính bên trong cơ thể mình.
Linh Tuyền nghiến răng, cảm giác đau đớn từ vết thương ở chân trái lan tỏa lên toàn thân như dòng điện tử.
Hắn nháy mắt, cố gắng tập trung vào cây kỹ năng (skill tree) đang mở ra trước mặt.
Những đường nối giữa các kỹ năng sáng lên loé lóa, nhưng phần lớn bị khóa bởi màu xám xịt của cấp độ hiện tại.
Hắn không thể đánh trực diện.
Linh lực trong người rối bời như một mớ dây thừng bị thắt nút chặt.
Virus Linh đang ăn mòn tủy sống hắn từng li từng tí mỗi giây trôi qua.
Thay vì tấn công, cậu chọn né tránh.
Khi con thú đầu tiên lao tới với móng vuốt sắc bén, Linh Tuyền quay người lại, dùng lực đẩy từ vai phải để trượt đi dọc theo vách đá.
Móng vuốt xé rách không khí đúng nơi mà cổ họng của hắn vừa còn cách đó vài centimet.
Hắn nhìn thấy khe nứt nhỏ trên vách đá phía trước, nơi ánh sáng trắng xóa từ chương trước vẫn đang hắt ra.
Đó là nơi không gian bị xé toạc, nơi thực tại ngừng tồn tại.
Bình thường, bất kỳ tu sĩ nào cũng sẽ tránh xa những vùng hư vô như thế này vì chúng có khả năng nuốt chửng linh hồn.
Nhưng giờ đây, khi cái chết ở ngay sát bên tai và hệ thống đang đếm ngược từng giây, sự lựa chọn trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cảm giác rơi tự do quay lại, nhưng lần này nó khác hẳn.
Không phải là khoảng trống vô tận của hư không vĩnh hằng mà hắn vừa trải qua.
Đây là một hành lang hẹp, tối tăm và ẩm ướt.
Tường đá xung quanh rung động nhẹ nhàng, phát ra âm thanh rè rè như tiếng tĩnh điện từ những đài radio cũ kỹ bị hỏng hóc.
Mùi hương của ozone và máu tanh tẩm trong không khí khiến mũi cậu cay xé.
Hắn lao xuống nền đất cứng chắc bên dưới, cuộn người để giảm chấn động.
Xương khớp kêu lên từng cơn đau nhói buốt, nhưng hắn vẫn đứng dậy ngay lập tức.
Phía sau lưng, những con thú chưa đuổi theo vào khe nứt này.
Chúng dừng lại ở miệng hang, gầm gừ đầy bất mãn trước khi quay về phía hẻm núi chính.
Có vẻ như chúng sợ hãi thứ gì đó bên trong nơi đây hơn là đói khát máu thịt của hắn.
Linh Tuyền thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự an toàn này chỉ kéo dài được vài giây.
Hệ thống lại phát ra tiếng cảnh báo chói tai.
【Phát hiện môi trường dữ liệu mật: Khu Vực Chôn Trầm Thiên Cơ Giả.】 【Đang tải bản đồ.
Hoàn thành 10%.】 Khu vực chôn trầm?
Linh Tuyền nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng quét qua bóng tối xung quanh.
Đây không phải là nơi dành cho những người sống sót may mắn.
Đây là một hầm mộ kỹ thuật số, nơi lưu giữ những đoạn mã lỗi và ký ức bị xóa bỏ của thế giới này.
Hắn bước đi trong bóng tối, tay siết chặt lấy thanh kiếm gỗ đã gãy đôi mà hắn vẫn mang theo như một biểu tượng thay vì vũ khí thực sự.
Càng đi sâu vào bên trong, không gian càng trở nên méo mó hơn.
Những khối đá xung quanh bắt đầu hiển thị các dòng chữ code chạy dọc theo bề mặt chúng, sáng lên màu xanh lá cây rồi nhanh chóng chuyển sang đỏ tươi khi chạm phải tay của hắn.
Hắn cảm thấy như đang bước vào một cơ thể sống khổng lồ bị bệnh tật hành hạ.
Mỗi hơi thở đều mang vị kim loại của máu và sự thối rữa của dữ liệu hỏng hạc.
Bỗng nhiên, trước mặt hắn xuất hiện một cánh cửa đá lớn khắc đầy những ký tự cổ xưa mà không ai còn nhớ được ý nghĩa.
Trên cánh cửa là hình ảnh một con mắt đang khóc nước mắt màu đen, biểu tượng cho sự tuyệt vọng và hy sinh vô ích.
Linh Tuyền đưa tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó.
Ngay lập tức, hệ thống phản ứng dữ dội.
【Cảnh báo: Năng lượng phòng thủ kích hoạt.】 【Phân tích cấu trúc khóa.
Yêu cầu mật khẩu linh hồn hoặc mã giải phóng cấp độ Thần Minh.】 Hắn rút tay lại, cảm thấy một luồng điện giật nhẹ chạy dọc theo ngón tay.
Không có cách nào để mở nó bằng sức mạnh vật lý thông thường.
Hắn cần tìm ra cơ chế hoạt động của cánh cửa này.
Linh Tuyền quay trở lại phía sau, kiểm tra các bức tường xung quanh khu vực trước khi đến đây.
Có những vết tích mờ nhạt trên sàn đá, như thể ai đó đã từng cố gắng đục khoét vào nó nhưng thất bại và bỏ cuộc trong tuyệt vọng.
Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh đá nhỏ từ đống đổ nát gần đó rồi dùng đầu nhọn của thanh kiếm gỗ để khắc lên mặt tường đối diện với cánh cửa.
Hắn không biết mình đang làm gì cho đến khi hệ thống bắt đầu hiển thị những dòng mã nguồn mới xuất hiện trên bề mặt đá mà hắn vừa chạm vào.
【Đang ghi lại dữ liệu.
Kết nối với máy chủ trung tâm.
Lỗi kết nối.】 【Tìm thấy nhật ký âm thanh bị xóa: "Thiên Cơ Giả - Ghi chép cuối cùng".] Một giọng nói lạnh tanh vang lên trong đầu hắn, không phải là tiếng của hệ thống mà giống như tiếng vọng từ quá khứ xa xôi.
Đó là giọng của Thiên Cơ Giả – kẻ phản diện đã biến thế giới này thành nơi đầy rẫy virus linh mã và sự kiểm soát tuyệt đối.
*"Nếu các ngươi đang nghe được lời nhắn này.
nghĩa là ta đã thất bại trong việc hoàn thiện giao thức Thần Minh.
Nhưng đừng mừng quá sớm, Linh Tuyền ạ."* Linh Tuyền dừng tay lại, trái tim đập thình thịch mạnh hơn nữa.
Hắn biết tên mình bị gọi ra như vậy có nghĩa là gì?
Điều đó có nghĩa là người trước đây đã từng đến nơi này và để lại dấu vết cho hắn thấy.
Hay đơn giản hơn – tất cả những điều này đều nằm trong kế hoạch của Thiên Cơ Giả từ đầu?
*"Thế giới bình thường là một sai lầm lớn nhất mà tạo hóa đã phạm phải,"* giọng nói tiếp tục, mang theo sự kiêu ngạo và điên cuồng khó chịu.
*"Ta không muốn thống trị vũ trụ bằng bạo lực hay áp bức.
Ta chỉ đơn thuần mong muốn cải tạo nó thành trật tự mới tuyệt đối dưới sự cai trị của Virus Linh – nơi mọi sinh linh đều được kết nối với nhau thông qua mạng lưới ý thức chung mà ta đã thiết kế."* Linh Tuyền cảm thấy cơn giận bùng lên trong lồng ngực.
Hắn hiểu rõ hơn về động cơ đằng sau những thảm họa này rồi.
Thiên Cơ Giả tin rằng mình đang cứu rỗi nhân loại khỏi nỗi đau chia ly và cô đơn bằng cách hợp nhất tất cả linh hồn lại với nhau dưới dạng dữ liệu thuần túy.
Nhưng cái giá phải trả là sự mất mát hoàn toàn cá tính con người – thứ mà Nguyệt Tâm luôn trân trọng nơi Linh Tuyền dù họ yêu sâu đậm nhưng cũng đầy sợ hãi trước viễn cảnh xa biệt vĩnh viễn này.
*"Nguyệt Tâm."* tên hắn thì thầm nhỏ nhẹ, giọng run rẩy hiếm hoi lộ ra ngoài.
Cô ấy đang cố gắng kiểm soát virus trong cơ thể để bảo vệ cậu, điều đó có nghĩa là cô ấy đã hiểu phần nào về bản chất thật sự của mình rồi chứ?
Và nếu vậy.
liệu cô ấy còn giữ lại chút gì gọi là "con người" nữa không hay chỉ đơn thuần trở thành một cỗ máy phục vụ mục đích tối thượng kia.
Bỗng nhiên, ánh sáng xung quanh bắt đầu thay đổi màu sắc.
Từ xanh lam chuyển sang đỏ sẫm rồi đen kịt dần bao trùm lấy toàn bộ khu vực chôn trầm này.
Những dòng code trên tường đá cũng biến mất hoàn toàn như chưa từng tồn tại từ trước đến nay vậy đó xem nào!
【Hệ thống nhận diện mã di chúc: Người tiền nhiệm Linh Tuyền không cố gắng ngăn chặn virus mà ngược lại – họ muốn 'hoàn thành' nó để trở thành vị thần mới điều khiển hệ thống vĩnh viễn.】 【Linh hồn của người tiền nhiệm vẫn đang ẩn náu sâu bên trong lõi dữ liệu chính và sẽ kích hoạt khi bạn đạt cảnh giới Hóa Thần hoặc cao hơn nữa nếu không sớm xử lý triệt để vấn đề gốc rễ này ngay lúc này!】 Tin tức đó như một cú đấm thẳng vào mặt tinh thần vốn đã kiệt quệ của Linh Tuyền.
Hắn ngã ngồi bệt xuống nền đá lạnh giá, tay ôm chặt lấy đầu mình vì đau đớn tột cùng trước sự thật phũ phàng vừa được hé lộ ra đây vậy đó xem nào!
Người tiền nhiệm – chính là phiên bản khác của hắn trong một dòng thời gian song song hay chỉ đơn giản là ký ức bị lưu trữ sai lệch từ những lần tái sinh liên tiếp trước khi cậu tỉnh thức hoàn toàn ý thức thực tại này mà thôi sao?
Và giờ thì linh hồn ấy vẫn đang (ẩn nấp) đâu đó bên trong chính cơ thể của hắn, chờ đợi thời điểm thích hợp để chiếm đoạt quyền kiểm soát tuyệt đối qua mạng lưới virus linh mã lan truyền khắp nơi trên thế giới này nữa chứ gì hả trời ơi!!!
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ra, thứ nằm giữa hai trang giấy khiến hắn quên cả thở.
Không phải là một linh thú đang ngủ yên.
Không phải là một mảnh hồn tàn dư của tiền kiếp nào đó đang chờ cơ hội thức tỉnh để nuốt chửng chủ nhân hiện tại.
Thứ nằm giữa hai trang giấy cổ xưa ấy lại đơn giản đến kinh ngạc, và cũng đáng sợ đến tột cùng khi nó phản chiếu chính con người hắn.
Đó là một tấm gương nhỏ bằng ngọc trắng ngà, lạnh lẽo và trơn láng dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đuốc đang dần tắt lịm.
Bề mặt gương không hề bị trầy xước hay mờ đục theo thời gian, trái lại, nó tỏa ra một aura kỳ lạ khiến cho linh lực trong cơ thể Đan Lương bỗng chốc trở nên hỗn loạn, như muốn xung đột với quy luật tự nhiên vốn có của thế giới này.
Hắn đưa tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh giá.
(ngón tay) vừa tiếp xúc, lập tức một luồng (lạnh lẽo) xộc lên dọc sống lưng, xuyên qua xương tủy và thẩm thấu thẳng vào linh hải đang cạn kiệt của cậu.
Cảm giác đó không giống như bị tấn công bằng thuật pháp băng tuyết thông thường.
Nó sâu sắc hơn, tinh vi hơn, và mang theo một mùi vị quen thuộc đến rợn người mà hắn chưa từng ý thức được cho đến giây phút này.
Màn hình hệ thống trước mặt đột ngột nhấp nháy dữ dội, chuyển từ màu xanh an toàn sang đỏ tươi báo động nguy cấp.
Những dòng chữ chạy nhanh như mưa, chồng chéo lên nhau tạo thành một bức tường thông tin hỗn loạn khiến đầu óc Đan Lương quay cuồng.
Cảnh giới Tu Tiên của hắn đang bị đe dọa trực tiếp bởi sự hiện diện của vật thể này, nhưng điều kỳ lạ là không có bất kỳ phản ứng phòng thủ tự động nào từ cơ thể được kích hoạt.
[SYSTEM ALERT: (Phát hiện) dị thường trong cấu trúc linh hồn!] [Cảnh giới: Lưới kết giới đang suy giảm 15%.] [Linh lực ổn định: CẢNH BÁO MẤT KIỂM SOÁT] [Quest mới đã xuất hiện: Tìm hiểu nguồn gốc của 'Gương Phán Quyết'] Đan Lương nghiến răng, cố gắng hít thở sâu để trấn an bản thân.
Hắn luôn tự tin vào khả năng kiểm soát hệ thống và sức mạnh nội tại của mình.
Nhưng giờ đây, trước tấm gương nhỏ bé này, mọi sự chuẩn bị kỹ lưỡng đều trở nên vô nghĩa.
Cảm giác bất an dâng lên cao trào, bóp nghẹt lấy khí quản khiến cậu khó thở hơn cả khi đối mặt với một vị Hóa Thần đại năng đang thịnh nộ.
Hắn nhìn xuống bề mặt gương.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, chỉ có bóng dáng mờ ảo của chính mình hiện ra.
Khuôn mặt nhợt nhạt vì thiếu máu và kiệt sức, đôi mắt trũng sâu ẩn chứa nỗi mệt mỏi tích tụ qua nhiều kiếp sống luân hồi.
Nhưng rồi, hình ảnh ấy bắt đầu biến đổi.
Những đường nét quen thuộc dần bị xóa bỏ bởi một lớp sương mù đen kịt bao phủ từ dưới chân lên đến cằm.
Không phải là bóng tối của ngoại đạo hay yêu ma.
Mà là thứ gì đó thuần khiết hơn, trắng bệch và trống rỗng đến mức làm con người ta sợ hãi sâu thẳm trong tiềm thức.
Đan Lương nhận ra rằng chính hắn đang nhìn thấy tương lai – hoặc có lẽ là một quá khứ xa xôi mà ký ức đã cố tình lãng quên để bảo vệ sự toàn vẹn của ý thức hiện tại.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên phía sau lưng, khiến cậu giật mình quay người lại.
Không ai ở đó cả.
Chỉ có những xác chết khô héo của các đệ tử tiền nhiệm nằm rải rác trên nền đá ẩm ướt, mắt họ đều trợn ngược ra ngoài như thể vừa chứng kiến một sự thật kinh hoàng nào đó trước khi kết liễu cuộc đời mình trong đau đớn tột cùng.
Hắn quay lại tấm gương lần nữa.
Lần này, hình ảnh phản chiếu không còn là bóng dáng của cậu anymore.
Thay vào đó là khuôn mặt của Tử Hà – người đàn ông luôn mỉm cười hiền lành bên cạnh hắn suốt thời gian qua trên con đường tu luyện đầy chông gai này.
Nhưng nụ cười ấy giờ đây trở nên méo mó, ghê rợn khi miệng kẻ kia mở rộng đến mức không tưởng tượng nổi, lộ ra hàng loạt răng nanh sắc nhọn lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo dưới tia sáng yếu ớt của ngọn đuốc sắp tàn hẳn.
"Anh đã tìm thấy nó rồi," giọng nói trầm thấp vang lên từ chính bên trong tâm trí Đan Lương, hòa quyện với tiếng vọng của hệ thống đang phát ra những âm thanh rè rỉ khó chịu.
"Và giờ thì không còn cách nào để quay lại nữa đâu." Hắn cố gắng lùi bước nhưng chân tay tê liệt hoàn toàn như thể bị đóng băng bởi một loại pháp thuật vô hình.
Linh lực trong kinh mạch chảy ngược dòng, gây nên nỗi đau nhói buốt xuyên thấu qua từng tế bào cơ thể vốn đã kiệt quệ sau trận chiến khốc liệt trước đó tại tầng hầm sâu thẳm này của hang động bí mật thuộc về môn phái cổ xưa bị xóa sổ từ ngàn năm trước kia.
Màn hình hệ thống tiếp tục hiển thị những dòng lệnh mới xuất hiện nhanh chóng hơn bao giờ hết, mỗi chữ cái đều phát ra ánh sáng đỏ rực như máu tươi (vừa) tiết ra khỏi vết thương hở còn đang rỉ máu trên cánh tay trái của hắn do bị một con yêu thú cấp độ cao cắn vào trong lúc hoảng loạn chạy trốn ban đầu khi vừa bước chân vào nơi này không bao lâu trước đó.
[Quest Update: Xác định danh tính thật sự đằng sau chiếc gương] [Reward: Unlock Skill Tree mới - 'Chiếc Mảnh Ký Ức' (Chưa xác minh)] [Penalty for Failure: Permanent Soul Corruption Level +10%] Đan Lương nhắm chặt hai con mắt lại, cố gắng tập trung tinh thần để điều khiển luồng linh lực còn sót lại trong cơ thể mình chống đỡ trước cảm giác xâm nhập ghê rợn đang len lỏi từ tấm ngọc trắng ngà kia vào bên trong đầu óc hắn.
Hắn biết rằng đây không phải là lần đầu tiên đối mặt với tình huống tương tự như thế này kể từ khi thức tỉnh ý thức thực tại của chính bản thân mình sau nhiều kiếp tái sinh liên tiếp dưới sự chi phối vô hình của mạng lưới virus linh mã lan truyền khắp nơi trên toàn bộ lãnh thổ thuộc về thế giới tu tiên rộng lớn bao la đầy rẫy cạm bẫy và hiểm nguy tiềm ẩn này.
Nhưng lần nào cũng vậy, kết cục cuối cùng luôn dẫn đến những bi kịch không thể tránh khỏi cho những người xung quanh mà chính hắn vô tình hay cố ý đã trở thành nguyên nhân gốc rễ sâu xa nhất khiến mọi thảm họa xảy ra theo chuỗi phản ứng dây thần kinh phức tạp khó lường trước được ngay cả với trí tuệ siêu việt của các bậc tiền bối tu hành lâu năm trong giới giang hồ võ lâm lẫn đạo giáo truyền thừa từ đời này sang đời khác không ngừng nghỉ bao thế hệ qua rồi.
Hắn mở mắt ra lần nữa, ánh nhìn sắc lạnh hơn hẳn so với lúc ban đầu khi vừa mới đặt chân đến nơi đây để khám phá bí mật bị chôn vùi dưới lớp đất đá dày cộp che phủ bởi hàng nghìn năm lịch sử phong kiến lạc hậu cùng những quy tắc đạo đức giả tạo ràng buộc con người vào vòng xoáy sinh tử luân hồi không lối thoát đáng sợ này.
"Ta sẽ không để anh thắng," Đan Lương nói với giọng điệu bình thản đến mức kỳ lạ, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài run rẩy và tuyệt vọng đang hiển hiện rõ rệt trên gương mặt nhợt nhạt thiếu máu của cậu lúc này đây trước sự chứng kiến im lặng đầy áp lực của những xác chết vô tri nằm rải rác khắp nơi trong căn phòng tối om ẩm ướt bốc mùi thối uế nồng nặc đến nghẹt thở khiến bất kỳ ai cũng muốn nôn mửa ngay lập tức nếu không có ý chí đủ mạnh mẽ để vượt qua thử thách khắc nghiệt này.
Một giọng nói lạnh tanh vang lên từ góc bóng tối, xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc.
Hắn ngước lên, co lại khi nhận ra người đứng đó chính là bóng ma hắn đã tưởng là tiêu diệt.
Khói đen từ lòng bàn tay hắn đột ngột bùng lên, nuốt chửng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận