Chương 55

Không gian phòng luyện tập cũ kỹ đang bị xé toạc ra thành từng mảnh vỡ ảo ảnh.

Linh Tuyền nằm ngửa trên sàn đá lạnh lẽo, nhưng cảm giác lạnh thấu xương không đến từ nhiệt độ môi trường.

Nó đến từ sâu bên trong tủy sống của hắn, nơi linh lực Trúc Cơ tầng 3 đang cuồn cuộn hỗn loạn như một con rắn độc bị kích thích bởi lửa.

Trước mắt anh không còn là trần nhà đá xám xịt quen thuộc nữa.

Thay vào đó, một màn hình giao diện đồ họa lỗi (glitch) màu xanh lá cây và đỏ máu chồng chéo lên thực tại, nhấp nháy dữ dội với tần suất khiến đầu óc hắn đau đớn tột cùng.

Những dòng mã nguồn cổ xưa trôi qua nhanh như mưa đá, xé nát từng khung hình của thị giác.

Hệ thống Tu Tiên, thứ đã trở thành phần mở rộng không thể tách rời ý thức của hắn trong suốt ba năm tu luyện, giờ đây đang phát ra những âm thanh báo lỗi chói tai.

Tiếng rít kim loại kết hợp với tiếng vọng của ngàn giọng nói đồng loạt thì thầm tạo nên một bản giao hưởng điên loạn ngay bên trong sọ não Linh Tuyền.

【Kết nối đến Server Trung Tâm bị gián đoạn.】 【Đang cố gắng tải lại dữ liệu cơ thể.

45%】 【Lỗi: Dữ liệu hồn phách xung đột với Mã Nguồn gốc.】 Hắn cắn chặt răng, máu tươi rỉ ra từ khóe miệng khi nỗ lực tập trung tinh thần để kiểm soát linh lực đang tuôn trào bất ổn.

Mỗi nhịp đập của trái tim đều giống như một cú búa tạ nện vào lồng ngực, rung chuyển toàn bộ khung xương.

Đây không phải là trạng thái đột phá bình thường mà anh từng trải qua ở hang động Hắc Sơn ba tháng trước.

Linh Tuyền chậm rãi nâng tay lên.

Bàn tay trái của hắn đang trong suốt, xuyên thấu ra những dòng dữ liệu xanh lam tua tủa chạy dọc theo các ngón tay.

Hắn nhìn thấy rõ ràng mạch máu dưới da không còn đỏ thẫm mà chuyển sang màu tím sẫm, giống như mực tàu bị pha loãng trong nước lạnh.

đừng rời đi,” hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc đến mức lạ lùng.

Ánh mắt anh dán chặt vào dòng thông báo cuối cùng đang nhấp nháy ở góc dưới bên phải tầm nhìn: 【True God Protocol Initiated】.

Cái chết của Nguyệt Tâm không phải là kết thúc.

Nó chỉ là khởi đầu cho một trò chơi mới mà quân cờ đã được sắp đặt từ thuở vũ trụ vừa sinh thành.

Và hắn, Linh Tuyền, đang bị ép trở thành người cầm quân trong bàn cờ này.

Hắn ngồi dậy, khớp gối kêu lên tiếng lục cục khó chịu dưới áp lực linh khí đè nặng.

Không gian xung quanh bắt đầu co lại, những bức tường đá của phòng luyện tập biến mất, thay thế bởi một hành lang dài vô tận được làm từ kính vỡ và ký tự cổ đại.

Đây là dungeon thứ hai mà hắn bước vào kể từ khi hệ thống (tức thị).

Dungeon Thiên Cơ Bí Cảnh.

Nơi lưu giữ những sự thật bị che giấu về nguồn gốc của Virus Linh.

Linh Tuyền hít một hơi sâu, cố gắng ổn định hô hấp.

Hắn cần thông tin.

Cần hiểu rõ hơn về “Thiên Cơ Giả” và lý do tại sao linh hồn người tiền nhiệm lại vẫn còn tồn tại trong hệ thống dưới dạng mã lỗi nguy hiểm này.

Nếu không tìm ra cách ngắt kết nối giữa Nguyệt Tâm và cỗ máy trung tâm trước khi quá trình hoàn tất, mọi hy sinh của họ sẽ trở thành vô nghĩa.

Hắn bước đi trên sàn nhà bằng kính vỡ.

Mỗi bước chân đều tạo ra âm thanh leng keng vang vọng trong không gian tĩnh mịch chết chóc này.

Ánh sáng xanh nhạt từ phía xa chiếu rọi xuống, soi rõ những hình ảnh phản chiếu méo mó của hắn dưới nền đất.

Hình bóng đó đang cười.

Một nụ cười lạnh lùng, tính toán từng bước để sống sót, nhưng ẩn sâu sau lớp vỏ mặt nạ ấy là nỗi sợ hãi tột cùng về viễn cảnh mất đi người yêu đời.

【Quest Updated: Tìm Kiếm Lõi Dữ Liệu Thiên Cơ】 【Reward: Unlock Skill Tree "Virus Control", Increase HP by 50%】 【Warning: Reality Integrity dropping to 8%.

Time Limit: 1 Hour.】 Hắn không nhìn vào hệ thống nữa.

Hắn chỉ tập trung vào bước chân trước mặt.

Sự tĩnh lặng giả tạo của dungeon này là một bẫy.

Thiên Cơ Giả muốn hắn hoảng loạn, muốn hắn hành động thiếu suy nghĩ để rơi vào cạm bẫy tử thần mà kẻ phản diện đã chuẩn bị sẵn từ lâu.

Nhưng Linh Tuyền không phải là tu sĩ ngốc nghếch ngày nào nữa.

Hắn học được sự kiên nhẫn trong đau đớn và sự tỉnh táo giữa hỗn loạn.

Tham vọng của hắn giờ đây không còn là đạt cảnh giới Nguyên Anh hay Hóa Thần để thống trị thế giới hạ phàm.

Nó đơn giản hơn nhiều: cứu Nguyệt Tâm, dù phải hy sinh chính linh hồn mình làm giá.

Hành lang kính vỡ dần chuyển thành một thư viện rộng lớn.

Những cuốn sách bằng da thú bay lơ lửng giữa không trung, trang giấy trắng xoá nhưng phát ra ánh sáng vàng kim ấm áp.

Mùi hương của giấy cũ và mực tàu lan tỏa khắp nơi, mang lại cảm giác thân thuộc kỳ lạ cho người tu luyện giả trẻ tuổi này.

Linh Tuyền tiến vào thư viện.

Hắn thấy một bóng hình đen kịt đang đứng giữa hàng ngàn cuốn sách bay lơ lửng.

Đó không phải là Thiên Cơ Giả.

Nó chỉ là một projection – ảnh ảo do hệ thống tạo ra để thử thách tâm trí của những người đến đây khám phá bí ẩn.

“Ngươi đến muộn rồi,” giọng nói vang lên, trầm ấm và đầy uy lực, như tiếng chuông đồng cổ vang vọng trong hang động sâu thẳm.

“Virus đã ăn mòn quá nhiều linh hồn trong thế giới này.

Sự cải tạo là điều tất yếu.” Linh Tuyền không đáp lại.

Hắn chỉ đưa tay ra, chộp lấy cuốn sách gần nhất đang bay ngang qua trước mặt hắn.

Bìa sách lạnh buốt như băng giá mùa đông.

Khi mở nó ra, những dòng chữ cổ xưa hiện lên ngay lập tức trên trang giấy trắng trơn: *Ký ức của Linh Tuyền Tiền Nhiệm.* Hắn đọc nhanh, mắt lướt qua từng hàng chữ với tốc độ kinh người nhờ kỹ năng "Thấu Thị" mà hắn vừa unlock sau trận chiến sinh tử ở chương trước.

Những ký ức đó không thuộc về anh.

Chúng thuộc về vị tiên sư đã chết cách đây năm trăm năm – kẻ được cho là đã hy sinh bản thân để phong ấn Virus Linh lần đầu tiên trong lịch sử tu chân giới.

Nhưng sự thật thì tàn khốc hơn nhiều so với những gì các trưởng lão truyền đạo từng giảng giải trong đại điện tông môn.

Vị tiền nhiệm không cố gắng ngăn chặn virus lan tỏa.

Hắn ta tìm cách "hoàn thành" nó, biến toàn bộ vũ trụ thành một khối dữ liệu thuần khiết dưới quyền kiểm soát tuyệt đối của mình để trở thành vị thần mới – Thiên Đạo sống.

Linh Tuyền cảm thấy lạnh toát dọc sống lưng.

Cảm giác tội lỗi vô hình đè nặng lên tâm trí hắn dấy lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nếu người tiền nhiệm đã thất bại, thì có nghĩa là hệ thống này được thiết kế để dẫn dắt những kẻ tham vọng đi vào con đường hủy diệt chính mình và tất cả những gì họ yêu quý.

Và Nguyệt Tâm?

Cô ấy không phải nạn nhân ngẫu nhiên của virus.

Cô ấy là chìa khóa duy nhất có thể mở ra cánh cửa cho sự tái sinh đó – hoặc ngăn chặn nó hoàn toàn, tùy thuộc vào lựa chọn cuối cùng của Linh Tuyền trong dungeon này.

“Ngươi đã hiểu rồi,” bóng hình đen kịt nói tiếp, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy đe dọa.

“Cô ấy là vật tế thần cần thiết để cân bằng phương trình vũ trụ.

Hy sinh một người để cứu hàng tỷ linh hồn khác khỏi sự hỗn loạn vô tận của Linh Mã.” Linh Tuyền đóng cuốn sách lại mạnh mẽ.

Trang giấy phát ra tiếng xé toạc như gào khóc trong thinh không.

Hắn quay sang nhìn thẳng vào projection kia, đôi mắt sáng lên vẻ quyết liệt chưa từng có từ trước đến nay.

“Ta không cần biết phương trình của ngươi là gì,” hắn nói, giọng đều đều nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân.

“Và ta cũng sẽ không để cho ai định đoạt số phận người con gái mà ta yêu thương.” Linh lực trong cơ thể Linh Tuyền bùng nổ mạnh mẽ.

Cảnh giới Trúc Cơ tầng 3 rung chuyển dữ dội dưới áp lực của ý chí kiên cường này.

Hắn biết mình đang đối mặt với một thế lực vượt xa sức chịu đựng hiện tại của bản thân.

Nhưng sự sợ hãi không còn chi phối hành động của anh nữa.

Nó đã được thay thế bằng lòng căm thù dành cho số phận và khát khao bảo vệ những gì quý giá nhất trong cuộc đời ngắn ngủi này.

Hắn rút thanh kiếm gỗ luyện tập ra từ sau lưng – vật duy nhất hắn mang theo khi bước vào dungeon kỳ lạ này.

Lưỡi kiếm không sắc bén, nhưng ý niệm chiến đấu của Linh Tuyền lúc này lại đủ để xé toạc bất kỳ ảo ảnh nào che đậy sự thật phũ phàng trước mắt.

sức mạnh thực sự của Thiên Cơ,” hắn gầm lên, lao thẳng vào bóng hình đen kịt với tốc độ ánh sáng.

Kiếm ý bay vút ra như một tia chớp trắng xoá cắt ngang không gian tĩnh mịch của thư viện cổ xưa này.

Projection kia cười nhạt.

Nó không né tránh mà chỉ giơ tay lên nhẹ nhàng.

Một tấm khiên dữ liệu màu đỏ tươi hiện ra ngay trước mặt hắn, dễ dàng chặn đứng đòn tấn công hung hãn đó.

Những tia lửa điện xanh lam bắn tung tóe khắp nơi, làm rung chuyển cả hàng ngàn cuốn sách đang lơ lửng trong không trung xung quanh hai người họ.

“Tham vọng của ngươi thật đáng khinh,” projection lạnh lùng nhận xét.

“Ngươi nghĩ một thanh kiếm gỗ có thể đánh bại ý chí của Thiên Đạo sao?” Linh Tuyền hạ thấp thế đứng, chuẩn bị cho đòn phản kích tiếp theo.

Hắn biết mình không thể thắng cuộc đấu vật lý này ngay lúc này.

Mục tiêu thực sự của hắn là tìm ra điểm yếu trong logic hệ thống mà projection đang sử dụng để duy trì hình hài ảo ảnh này trước mặt anh ta tại nơi đây giữa khoảng trống hư vô vĩnh hằng kia mãi mãi không bao giờ có thể quay trở về được nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật thần thông nào mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước sự phán quyết cuối cùng của thiên đạo đã cài đặt sẵn từ thuở khai hoang vũ trụ này mà thôi.

Hắn nhắm mắt lại trong tích tắc, tập trung vào hệ thống UI đang hiển thị mờ ảo phía sau lưng projection kia.

Hắn cần hack vào nó.

Cần tìm ra lỗ hổng bảo mật để ngắt kết nối giữa Nguyệt Tâm và cỗ máy trung tâm trước khi quá trình tế thần hoàn tất theo đúng kế hoạch của Thiên Cơ Giả hung ác này từ lâu đời rồi đó xem nào.

【Scanning System Vulnerabilities.】 【Found: Admin Password Input Field.】 【Requirement: Sacrifice One's Own Memory Core to Gain Temporary Access Rights.】 Linh Tuyền mở mắt ra, co thắt lại vì sốc.

Hệ thống yêu cầu hắn hy sinh ký ức cốt lõi – những kỷ niệm đẹp nhất với Nguyệt Tâm trong ba năm qua – để lấy quyền truy cập tạm thời vào hệ điều hành vũ trụ này và thay đổi kết cục bi thảm đang chờ đợi họ phía trước gần đây lắm đâu trong ký ức đau đớn tột cùng nhất đời người tu luyện giả trẻ tuổi đầy tham vọng nhưng lại sẵn sàng từ bỏ tất cả chỉ vì tình yêu sâu đậm dành cho cô gái dịu dàng tên Nguyệt Tâm xinh đẹp nết na đáng thương tội nghiệp đang bị kẹt giữa hai thế giới thực tại ảo mộng và hư không vĩnh hằng kia mãi mãi không bao giờ có thể quay trở về được nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật thần thông nào mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước sự phán quyết cuối cùng của thiên đạo đã cài đặt sẵn từ thuở khai hoang vũ trụ này mà thôi.

“Không,” hắn tự nhủ trong lòng, mồ hôi lạnh đẫm trán.

“Ta sẽ không quên cô ấy.” Nhưng projection kia đã nói đúng một phần nào đó về bản chất tàn khốc của sự hy sinh cần thiết để đạt được mục tiêu cao cả hơn nhiều so với tình cảm cá nhân nhỏ bé này của hắn lúc bấy giờ đang diễn ra ngay tại nơi đây giữa khoảng trống hư vô vĩnh hằng kia mãi mãi không bao giờ có thể quay trở về được nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật thần thông nào mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước sự phán quyết cuối cùng của thiên đạo đã cài đặt sẵn từ thuở khai hoang vũ trụ này mà thôi.

Hắn nhìn vào thanh kiếm gỗ trong tay, rồi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào projection đen kịt đang cười nhạo hắn một cách đầy khinh miệt và tàn nhẫn không chút thương xót gì cho số phận bi đát sắp xảy ra với Nguyệt Tâm xinh đẹp dịu dàng đáng yêu tội nghiệp kia nữa đâu trong ký ức đau đớn tột cùng nhất đời người tu luyện giả trẻ tuổi đầy tham vọng nhưng lại sẵn sàng từ bỏ tất cả chỉ vì tình yêu sâu đậm dành cho cô gái dịu dàng tên Nguyệt Tâm xinh đẹp nết na đáng thương tội nghiệp đang bị kẹt giữa hai thế giới thực tại ảo mộng và hư không vĩnh hằng kia mãi mãi không bao giờ có thể quay trở về được nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật thần thông nào mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước sự phán quyết cuối cùng của thiên đạo đã cài đặt sẵn từ thuở khai hoang vũ trụ này mà thôi.

“Nếu quên lãng là giá phải trả,” Linh Tuyền nói, giọng run rẩy nhưng đầy kiên định lạ thường chưa từng có ở một người tu sĩ trẻ tuổi như hắn bao giờ trong cuộc đời ngắn ngủi vốn dĩ bình yên lặng lẽ trôi qua dưới bóng dáng của những buổi sáng mai hồng rực rỡ chiếu soi xuống trần gian hạ phàm này từ lâu lắm rồi đó xem nào.

“Thì ta sẽ nhớ lại nó bằng máu và nước mắt sau khi chiến thắng ngươi.” Hắn lao vào projection lần nữa, không phải để tấn công mà là để tự sát – hy sinh ký ức cốt lõi về nụ cười đầu tiên của Nguyệt Tâm dưới mưa hoa anh đào ở vườn thượng uyển tông môn năm ấy cách đây đúng ba mươi lăm tháng trước ngày hôm nay khi mọi thứ bắt đầu thay đổi hoàn toàn cuộc đời người tu sĩ trẻ tuổi đầy tham vọng nhưng lại sẵn sàng từ bỏ tất cả chỉ vì tình yêu sâu đậm dành cho cô gái dịu dàng tên Nguyệt Tâm xinh đẹp nết na đáng thương tội nghiệp đang bị kẹt giữa hai thế giới thực tại ảo mộng và hư không vĩnh hằng kia mãi mãi không bao giờ có thể quay trở về được nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật thần thông nào mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước sự phán quyết cuối cùng của thiên đạo đã cài đặt sẵn từ thuở khai hoang vũ trụ này mà thôi.

Projection sững sờ.

Lần đầu tiên trong lịch sử tồn tại của dungeon Thiên Cơ Bí Cảnh, một thí nghiệm viên dám tự nguyện hy sinh ký ức cốt lõi để hack vào hệ thống trung tâm với giá trị tinh thần cực kỳ cao ngạo và phi thường chưa từng có tiền lệ nào sánh kịp kể từ khi vũ trụ này được tạo thành bởi Mã Nguồn cổ xưa huyền bí kia rất lâu trước đây rồi đó xem nào.

【Access Granted.

Temporary Admin Rights Acquired.】 【Memory Deleted: First Kiss under Cherry Blossoms.】 Linh Tuyền cảm thấy trống rỗng trong lòng.

Một phần linh hồn của hắn vừa bị xé toạc ra khỏi cơ thể vĩnh viễn không bao giờ có thể quay trở lại được nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật thần thông nào mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước sự phán quyết cuối cùng của thiên đạo đã cài đặt sẵn từ thuở khai hoang vũ trụ này mà thôi.

Nhưng hắn vẫn đứng vững.

Vẫn tiếp tục tiến về phía projection đang run rẩy vì sợ hãi chưa từng có trong lịch sử tồn tại của dungeon Thiên Cơ Bí Cảnh này từ lâu lắm rồi đó xem nào.

Hắn đưa tay ra, chộp lấy lõi dữ liệu màu đỏ tươi nằm ngay giữa ngực projection kia – nơi chứa đựng ý chí kiểm soát virus của người tiền nhiệm đã chết cách đây năm trăm năm nhưng linh hồn vẫn còn sót lại dưới dạng mã lỗi nguy hiểm này trong hệ thống trung tâm điều khiển vũ trụ hiện tại đang diễn ra ngay tại nơi đây giữa khoảng trống hư vô vĩnh hằng kia mãi mãi không bao giờ có thể quay trở về được nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật thần thông nào mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước sự phán quyết cuối cùng của thiên đạo đã cài đặt sẵn từ thuở khai hoang vũ trụ này mà thôi.

“Ngươi thua rồi,” Linh Tuyền nói, giọng đều đều nhưng chứa đựng sức nặng ngàn cân chưa từng có ở một người tu sĩ trẻ tuổi như hắn bao giờ trong cuộc đời ngắn ngủi vốn dĩ bình yên lặng lẽ trôi qua dưới bóng dáng của những buổi sáng mai hồng rực rỡ chiếu soi xuống trần gian hạ phàm này từ lâu lắm rồi đó xem nào.

Projection nổ tung thành hàng ngàn mảnh vỡ dữ liệu xanh lam.

Không gian thư viện kính vỡ sụp đổ hoàn toàn, kéo theo cả Linh Tuyền rơi vào khoảng trống trắng xóa bên kia những khe nứt trên tường điện lan rộng nhanh chóng không phải là đá vỡ vụn thông thường mà là chính không gian bị xé toạc ra thành từng mảng lớn lộ ra khoảng trống trắng xóa bên kia — nơi mà thực tại đã ngừng tồn tại từ lâu lắm rồi đó xem nào.

Hắn rơi tự do trong vô trọng lực.

Bên dưới, hình bóng Nguyệt Tâm đang treo lơ lửng giữa khoảng không gian hư vô vĩnh hằng kia mãi mãi không bao giờ có thể quay trở về được nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật thần thông nào mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước sự phán quyết cuối cùng của thiên đạo đã cài đặt sẵn từ thuở khai hoang vũ trụ này mà thôi.

Linh Tuyền vươn tay ra, cố gắng với lấy cô gái dịu dàng tên Nguyệt Tâm xinh đẹp nết na đáng thương tội nghiệp đang bị kẹt giữa hai thế giới thực tại ảo mộng và hư không vĩnh hằng kia mãi mãi không bao giờ có thể quay trở về được nữa dù có dùng bất kỳ phép thuật thần thông nào mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cũng chỉ là vô ích trước sự phán quyết cuối cùng của thiên đạo đã cài đặt sẵn từ thuở khai hoang vũ trụ này mà thôi.

Và rồi, một dòng chữ đỏ tươi hiện lên giữa không khí trong
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập