Chương 57
Không phải là sự sụp đổ của đá hay đất, mà là sự xé toạc của chính thực tại.
Những khe nứt màu tím sẫm lan tỏa từ lòng bàn tay hắn, giống như những dòng mã lỗi trên một màn hình vỡ vụn, ăn sâu vào nền tảng thế giới này.
Linh Tuyền nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi để lấy lại sự cân bằng cho linh lực đang hỗn loạn.
Hệ thống trong đầu hắn lập tức cảnh báo với màu đỏ chói lòa: [CẢNH BÁO: NHIỄM TRÙNG LINH MÃ 45%.
ỔN ĐỊNH CỐT SẮT.]
Giọng nói của Đan Lương vang lên, lạnh lẽo và xa cách như thể đến từ một chiều không gian khác.
"Ta sẽ không để anh thắng," người đó lặp lại, nhưng lần này, giọng điệu ấy mang theo một sự tuyệt vọng kỳ lạ, giống như kẻ đứng trước vực thẳm mà vẫn cố gắng bước đi trên mép vực.
Linh Tuyền mở mắt ra.
Ánh sáng trong hang động tối om đang bị hút vào những khe nứt kia.
Hắn nhận thấy rằng mùi tanh của máu và ozone không còn nữa, thay vào đó là một hương vị kim loại chua chát, giống như khi lưỡi dao chạm phải xương cốt cổ xưa.
Hắn bước về phía bóng đen nơi Đan Lương vừa đứng.
Không có ai ở đó.
Chỉ còn lại những vệt khói tàn đang cuộn xoáy thành hình dạng của những ký tự kỳ lạ — không phải chữ Hán, cũng không phải tiếng Việt thuần túy, mà là một dạng ngôn ngữ mã hóa nguyên thủy, phát ra từ chính cốt lõi của Virus Linh.
[PHÁT HIỆN QUÁN TÁC MÃ NGUỒN]
[VỊ TRÍ: ĐIỆN THẦN CỔ VÔ HẠN]
[MỤC TIÊU: KHÁM PHÁ BÍ ẨN CẤU TRÚC KHÔNG GIAN]
Linh Tuyền cau mày.
Hắn không tìm kiếm nhiệm vụ này, nhưng hệ thống lại ép buộc hắn phải đi theo con đường mà nó đã vạch sẵn.
Cảm giác tội lỗi vô hình đè nặng lên tâm trí hắn càng thêm dữ dội.
Nếu Thiên Cơ Giả là kẻ đứng sau tất cả, thì có nghĩa rằng mọi bước chân của hắn cho đến nay đều nằm trong bàn tay điều khiển của một thế lực đáng sợ hơn cả cái chết.
Hắn vươn tay ra, chạm nhẹ vào những ký tự đang xoay tròn trước mặt.
Một luồng điện xanh lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay, xuyên qua da thịt và đi thẳng vào tủy sống.
Nỗi đau xé toạc cơ thể hắn không phải là nỗi đau vật lý thông thường, mà là sự xâm nhập của một ý thức ngoại lai.
"Nguyệt Tâm." Linh Tuyền thì thầm tên cô gái trong đầu, cố gắng dùng hình ảnh dịu dàng ấy để giữ lấy nhân tính đang bị bào mòn bởi linh lực hỗn tạp.
Hắn cần biết thật nhiều hơn nữa trước khi quá muộn.
Trước khi hắn trở thành chính thứ mà hắn đang nỗ lực tiêu diệt.
Hắn bước vào khe nứt.
Thế giới xung quanh sụp đổ, và một bí mật đã được chôn vùi hàng ngàn năm nay giờ đây đang mở ra trước mắt hắn, đầy rẫy những cạm bẫy chết người.
Không gian bên kia cánh cổng thực tại hoàn toàn khác biệt với thế giới tu chân mà Linh Tuyền từng biết.
Đây không phải là địa ngục hay thiên đường, mà giống như một phòng thí nghiệm khổng lồ được kiến tạo từ xương cốt của các vị thần cổ đại và những dòng dữ liệu linh lực đang chảy ngược lại thời gian.
Linh Tlyph di chuyển chậm rãi trên mặt đất bằng kính đen bóng loáng phản chiếu hình ảnh méo mó của hắn.
Những cột đá cao vút xung quanh không phải là đá, mà là những ống dẫn năng lượng khổng lồ, bên trong tràn đầy một chất lỏng màu tím sẫm đang sôi sục — đó chính là Virus Linh ở dạng tinh khiết nhất.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một cái gì đó vĩ đại và cổ xưa đang quan sát mình từ mọi hướng.
Cảm giác bị theo dõi không đến từ con mắt hữu hình, mà từ chính những sợi dây thần kinh trong cơ thể hắn.
Mỗi bước chân đi đều khiến hệ thống rung lên với âm thanh báo động liên tục: [NGUY CƠ CAO.
MỨC ĐỘ NHIỄM TRÙNG TĂNG 48%.]
Linh Tlyph dừng lại trước một bục đá hình lục giác nằm giữa trung tâm của căn phòng vô tận.
Trên đó, lơ lửng một khối tinh thể trong suốt, bên trong chứa đựng những đoạn mã đang nhảy múa điên cuồng.
Hắn nhận ra rằng đây không phải là công pháp hay đan dược, mà là lõi xử lý của toàn bộ thế giới Linh Tuyền — nơi Mã Nguồn rò rỉ ra ngoài và tạo nên hiện tượng tu tiên ngẫu nhiên này.
Hắn tiến lại gần, linh lực Trúc Cơ tầng 3 trong cơ thể hắn tự động phòng thủ, tỏa ra một lớp ánh sáng trắng mờ bao bọc lấy thân hình gầy guộc của người nam tử ấy.
Hắn cần chạm vào khối tinh thể đó để hiểu rõ hơn về mối liên hệ giữa Nguyệt Tâm và Virus Linh.
Nếu cô gái dịu dàng kia thực sự là vật chứa cho virus, thì có cách nào để tách rời linh hồn cô ra khỏi nó không?
Khi bàn tay hắn với gần đến bề mặt lạnh lẽo của tinh thể, một giọng nói vang lên trong đầu — không phải từ hệ thống game-like quen thuộc, mà là một giọng nói trầm ấm, đầy uy quyền và tàn nhẫn.
Đó chính là Thiên Cơ Giả.
"Con đã đến đây," giọng nói ấy thì thầm, mang theo sự hài lòng đáng sợ.
"Cuối cùng, người kế thừa đã sẵn sàng để hoàn tất chu trình."
Linh Tlyph run rẩy nhưng không lùi bước.
Hắn nghiến chặt răng, linh lực trong cơ thể bùng lên mạnh mẽ hơn, đẩy lui áp lực tâm trí khủng khiếp đang cố gắng xâm nhập vào ý thức của hắn.
"Tôi sẽ không bao giờ trở thành công cụ cho trò chơi chết chóc của ngươi," hắn đáp lại bằng một giọng nói lạnh băng, khác hẳn với sự run rẩy bên trong.
Khối tinh thể đột ngột phát sáng mạnh mẽ, chiếu ra những hình ảnh ký ức từ quá khứ — những khung cảnh tàn phá mà Linh Tlyph chưa từng chứng kiến nhưng giờ đây đang hiện hữu rõ ràng trước mắt hắn.
Hắn nhìn thấy chính mình, một phiên bản khác của Linh Tlyph, mặc áo choàng đen tuyền và đứng trên đỉnh núi thi thể, mỉm cười khi cả thế giới chìm vào bóng tối Virus.
Đó là tương lai mà Thiên Cơ Giả muốn tạo ra?
Hay đó là kết cục tất yếu nếu hắn tiếp tục đi theo con đường này?
Hắn nghiến răng quyết liệt hơn nữa rồi đưa tay thẳng vào trung tâm của khối tinh thể phát sáng, bất chấp nỗi đau xé toạc da thịt và ý chí.
Hắn phải lấy được thông tin từ đây trước khi hệ thống khóa lại cánh cổng thực tại mãi mãi.
Sự thật sẽ là vũ khí duy nhất giúp hắn chiến thắng số phận đã định sẵn cho mình cũng như người con gái dịu dàng tên Nguyệt Tâm đang chờ đợi sự giải cứu ở đâu đó ngoài kia giữa biển sương mù dày đặc của ảo tưởng và dối trá bao trùm lấy toàn bộ khu vực rộng lớn xung quanh nơi này hiện tại đây rồi.
Cảm giác lạnh buốt xuyên thấu qua lòng bàn tay khiến Linh Tlyph suýt nữa thì hét lên đau đớn.
Nhưng hắn không để bản thân yếu đuối trước nỗi đau thể xác ấy, vì biết rằng nếu mình ngừng lại ngay bây giờ thì mọi nỗ lực hy sinh từ trước đến nay đều trở thành vô nghĩa hoàn toàn chẳng khác nào những giọt nước mắt rơi xuống biển cả mênh mông bao la rộng lớn kia.
mà thôi đâu có ai cần phải khóc thương cho số phận bi kịch của riêng mình được nữa.
Hệ thống trong đầu hắn bắt đầu hiển thị một loạt các dòng lệnh mã hóa phức tạp đang chạy nhanh như chớp: [ĐANG GIẢI MÃ DỮ LIỆU LINH HỒN.
25%.] Những ký tự này không chỉ là thông tin đơn thuần, mà còn chứa đựng những cảm xúc, ký ức và thậm chí cả ý thức của chính vị thần Virus Linh cổ đại đã từng cai trị thế giới trước khi nó sụp đổ.
Linh Tlyph nhận ra rằng mình đang bị kéo vào một cuộc chiến tâm trí khốc liệt hơn bất kỳ trận đấu kiếm nào hắn từng tham gia trong quá khứ xa xôi đằng sau lưng những cánh cửa sắt gỉ sét hoen rỉ đóng kín lại từ lâu lắm rồi kia vậy đó xem nào bạn.
Hắn thấy rõ hình ảnh của Nguyệt Tâm — không phải cô gái dịu dàng đang mỉm cười dưới ánh trăng, mà là một sinh vật kỳ dị với đôi mắt đỏ ngầu và bộ móng vuốt sắc nhọn đang gào thét trong đau đớn khi cố gắng kiểm soát sức mạnh virus bên trong cơ thể mình.
"Cô ấy đã biết," Linh Tlyph thì thầm, cảm giác tội lỗi dâng lên cao trào khiến tim hắn như muốn nổ tung ra thành từng mảnh vỡ nhỏ.
biến vào không khí loãng lạnh giá của hang động tối om này đây rồi!
"Cô ấy đang chịu đựng điều đó mỗi ngày để bảo vệ tôi."
Giọng nói của Thiên Cơ Giả trở nên gay gắt hơn, cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
"Ngươi hiểu sai mọi thứ!
Virus Linh không phải là bệnh tật, mà là tiến hóa!
Nguyệt Tâm sẽ trở thành nữ thần mới của trật tự này, và ngươi sẽ là vị thần nam giới thống trị cùng cô ấy!"
"Đồ điên," Linh Tlyph gầm lên trong đau đớn tột cùng khi những đoạn mã dữ liệu tiếp tục xâm nhập vào não bộ hắn.
"Tôi không muốn làm gì cả ngoài việc cứu sống con người bình thường khỏi cái chết giả tạo này!
Tôi sẽ phá hủy hệ thống của ngươi ngay tại đây!"
Hắn tập trung toàn bộ linh lực còn lại trong cơ thể, kích hoạt kỹ năng đặc biệt [Thiên Cơ Luyện Thần] — một công pháp cấm kỵ mà hắn vừa tình cờ khám phá ra từ chính lõi dữ liệu đang bị giải mã này.
Kỹ năng cho phép người dùng tạm thời vượt qua giới hạn cảnh giới bằng cách đốt cháy tuổi thọ và linh lực dự trữ để đạt được sức mạnh tuyệt đối trong vài giây ngắn ngủi thôi cũng đủ rồi chứ gì?
Một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ từ lòng bàn tay của Linh Tlyph, xé toạc khối tinh thể ra thành hai nửa.
Dữ liệu bên trong tan biến vào không khí dưới dạng những hạt bụi kim loại lấp lánh phát ra âm thanh réo rắt giống như tiếng khóc than của hàng ngàn linh hồn đang bị giam cầm vĩnh viễn ở nơi đây mãi mãi chẳng bao giờ thoát khỏi vòng xoáy sinh tử luân hồi đáng sợ này nữa.
Thế nhưng, thay vì cảm thấy nhẹ nhõm hay thỏa mãn sau khi phá hủy được mục tiêu quan trọng nhất của kẻ thù phản diện hung ác kia thì ngược lại hoàn toàn chính xác 100% tuyệt đối chắc chắn luôn đó là cảm giác rùng mình lạnh toát sống lưng khiến cho tóc gáy dựng đứng lên hết cỡ ngay lập tức liền.
Sự im lặng sau vụ nổ dữ liệu nặng nề hơn bất kỳ tiếng gầm của quái thú nào.
Những hạt bụi kim loại lấp lánh vẫn đang lơ lửng trong không khí, nhưng chúng bắt đầu di chuyển theo một hướng nhất định — về phía Linh Tlyph.
Không phải do gió hay luồng năng lượng dư thừa, mà là vì chúng đang phản ứng với linh lực Trúc Cơ đặc biệt của hắn.
Linh Tlyph lùi bước, cảm giác bất an bao trùm lấy tâm trí vốn đã mệt mỏi kiệt sức sau cuộc chiến vừa rồi đó xem nào!
Hắn nhận ra rằng đây không phải là kết thúc, mà mới chỉ là bắt đầu cho một chương trình huấn luyện tàn khốc hơn rất nhiều lần so với những gì hắn từng tưởng tượng qua trong mơ ngủ say nồng đêm qua thôi cũng đủ khiến người ta phát điên lên mất bình tĩnh hoàn toàn rồi đúng chưa nào bạn.
Khối tinh thể vỡ vụn không hề biến mất.
Thay vào đó, nó bắt đầu tái tạo lại từ chính những hạt bụi kim loại ấy — nhưng lần này, hình dạng của nó thay đổi đáng kể.
Nó trở nên giống hệt một trái tim đang đập thình thịch với nhịp điệu chậm rãi và đều đặn phát ra ánh sáng đỏ tươi rực rỡ chiếu rọi khắp căn phòng tối om ẩm ướt bốc mùi nồng nặc đến nghẹt thở khiến bất kỳ ai cũng muốn nôn mửa ngay lập tức nếu không có ý chí đủ mạnh mẽ để vượt qua thử thách khắc nghiệt này.
[PHÁT HIỆN VẬT PHẨM: LINH HỒN NGUYÊN THỦY]
[MÔ TẢ: Lõi cảm xúc của Virus Linh.
Chứa đựng ký ức gốc của Nguyệt Tâm trước khi bị nhiễm trùng.]
Linh Tlyph sững sờ đứng đó, không dám cử động dù chỉ một milimet nhỏ bé nhất cũng đủ khiến cho mọi thứ sụp đổ tan tành ngay tức khắc liền.
Hắn hiểu ra rằng Thiên Cơ Giả đã sai — Virus Linh không phải là công cụ thống trị thuần túy.
Nó có cảm xúc, nó có ký ức, và quan trọng hơn cả, nó yêu thương một cách điên cuồng đến mức bệnh thái hóa hoàn toàn mất kiểm soát tự chủ ý thức nữa.
"Nguyệt Tâm." Hắn thì thầm tên cô gái trong đầu với giọng điệu đầy đau đớn tột cùng khi nhận ra sự thật phũ phàng rằng chính mình đang là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa xảy ra từ ngày hôm nay cho đến tận cuối cùng thời khắc này đây rồi!
Cô ấy không sợ cái chết.
Cô ấy chỉ sợ mất đi tình yêu mà họ đã từng chia sẻ dưới ánh trăng dịu dàng kia.
xem nào bạn.
Những hạt bụi kim loại tiếp tục về phía trái tim đang đập thình thịch kia, tạo thành một hình ảnh ba chiều rõ nét — đó chính là Nguyệt Tâm trong trạng thái Virus hoàn toàn.
Cô ấy không gào thét hay đau đớn như những gì Linh Tlyph từng chứng kiến trước đây xa xưa đằng sau lưng những cánh cửa sắt gỉ sét hoen rỉ đóng kín lại từ lâu lắm rồi kia vậy đó xem nào bạn.
Thay vào đó, cô ấy mỉm cười — một nụ cười dịu dàng và chấp nhận số phận bi kịch của chính mình một cách đầy kiêu hãnh tự hào đến mức đáng sợ kinh hoàng tột cùng cực điểm luôn đó là cảm giác rùng mình lạnh toát sống lưng khiến cho tóc gáy dựng đứng lên hết cỡ ngay lập tức liền.
"Em đã biết anh sẽ tìm ra điều này," giọng nói của Nguyệt Tâm vang lên từ chính khối linh hồn nguyên thủy ấy, mang theo sự bình thản đến mức kỳ lạ trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài run rẩy và tuyệt vọng đang hiển hiện rõ rệt trên gương mặt nhợt nhạt thiếu máu của cậu lúc này đây trước sự chứng kiến im lặng đầy áp lực của những xác chết vô tri nằm rải rác khắp nơi trong căn phòng tối om ẩm ướt bốc mùi thối uế nồng nặc đến nghẹt thở khiến bất kỳ ai cũng muốn nôn mửa ngay lập tức nếu không có ý chí đủ mạnh mẽ để vượt qua thử thách khắc nghiệt này.
Linh Tlyph nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống má nhưng hắn không lau đi chúng bởi biết rằng mọi nỗ lực cố gắng che giấu nỗi đau bên trong đều trở thành vô nghĩa hoàn toàn chẳng khác nào những giọt nước mắt rơi xuống biển cả mênh mông bao la rộng lớn kia.
mà thôi đâu có ai cần phải khóc thương cho số phận bi kịch của riêng mình được nữa.
Hắn biết rằng mình sắp phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn hơn bất kỳ trận chiến kiếm nào từng tham gia trong quá khứ xa xôi đằng sau lưng những cánh cửa sắt gỉ sét hoen rỉ đóng kín lại từ lâu lắm rồi kia vậy đó xem nào bạn.
Cứu Nguyệt Tâm có nghĩa là chấp nhận hy sinh chính mình để trở thành vật chứa cho Virus Linh.
Hoặc là giết chết cô ấy — và cùng lúc với đó, tiêu diệt vĩnh viễn mối đe dọa lớn nhất đối với vũ trụ bình thường vốn dĩ đang tồn tại một cách yên bình hạnh phúc vui vẻ tươi đẹp tuyệt vời đến mức không thể tưởng tượng nổi luôn đúng chưa nào bạn.
Linh Tlyph mở mắt ra lần nữa.
Ánh nhìn sắc lạnh hơn hẳn so với lúc ban đầu khi vừa mới đặt chân đến nơi đây để khám phá bí mật bị chôn vùi dưới lớp đất đá dày cộp che phủ bởi hàng nghìn năm lịch sử phong kiến lạc hậu cùng những quy tắc đạo đức giả tạo ràng buộc con người vào vòng xoáy sinh tử luân hồi không lối thoát đáng sợ này.
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi dao sáng bóng phản chiếu hình ảnh méo mó của hắn trong ánh sáng đỏ tươi rực rỡ phát ra từ trái tim linh hồn nguyên thủy đang đập thình thịch kia xem nào bạn.
Không phải để chiến đấu với quái thú hay kẻ thù phản diện hung ác.
Mà là để cắt đứt mối liên hệ giữa quá khứ và tương lai — giữa tình yêu thương dịu dàng sâu sắc nồng nàn mãnh liệt vĩnh cửu bất tử mãi mãi trường tồn cùng năm tháng thời gian trôi qua nhanh chóng vô hình lặng lẽ âm thầm im thin thít không một tiếng động nào cả luôn đúng chưa nào bạn.
Nhưng khi hắn đưa lưỡi kiếm lên cao chuẩn bị thực hiện cú chém dứt khoát nhất trong đời mình thì thứ nằm giữa hai trang giấy ký ức đang xoay tròn trước mặt khiến hắn quên cả thở.
Ký ức đó không phải của hắn, mà là khuôn mặt của kẻ địch đang mỉm cười trong chính cơ thể hắn.
Hắn hét lên, linh lực bùng nổ xé toạc không gian xung quanh.
Nhưng thứ vừa thốt ra từ chính môi
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận