Chương 52
Linh Tuyền bước chậm rãi trên lớp đá cẩm thạch đã mục rữa, từng bước chân của anh vang lên tiếng lạo xạo khô khan, phá vỡ vẻ vĩnh cửu của bóng tối.
Mùi ozone và mùi máu tanh cũ kỹ vẫn còn bám vào niêm mạc mũi, một hương vị quen thuộc với những kẻ đi tìm chết trong thế giới tu tiên này.
Nhưng lần này, không có xác死人 nào ở đây ngoại trừ chính linh hồn anh đang dần bị xói mòn bởi Virus Linh.
*【Hệ Thống: Phát hiện dị thường năng lượng cấp độ SSS.
Cảnh báo: Khu vực nguy hiểm cao độ.】*
Dòng chữ đỏ lòe loé hiện lên trước mắt, cắt ngang tầm nhìn của anh trong bóng tối.
Anh nháy mắt, cố gắng đẩy cái thanh UI đó sang một bên như thể nó là một con ruồi phiền toái.
Cảnh giới Trúc Cơ tầng 3 của anh đang rung động nhẹ nhàng, phản ứng lại với sự tồn tại của thứ gì đó cổ xưa hơn cả thiên đạo nơi đây.
Đây không phải là một dungeon thông thường được đánh dấu trên bản đồ hệ thống.
Đây là "Lõi Mã Nguồn" – nơi mà mọi thuật sĩ đều tin rằng thế giới này đã bắt đầu từ một dòng lệnh duy nhất, và giờ đây, nó đang bị nhiễm độc.
Ánh sáng xanh lam phát ra từ những vết nứt trên tường đá không phải là linh thạch tự nhiên.
Nó mang màu sắc của dữ liệu số hóa cổ đại, những ký tự nhị phân hỗn loạn xoay tròn trong sương mù dày đặc.
Linh Tuyền rút thanh kiếm dài khỏi vỏ, lưỡi dao run rẩy nhẹ nhàng khi tiếp xúc với luồng khí độc này.
Anh nhớ đến lời cảnh báo của Thiên Cơ Giả: *"Ngươi không thể hiểu được sự thật nếu ngươi chưa sẵn sàng để bị xóa sổ."*
Anh tiến sâu hơn vào trong.
Những bức tượng đá hai bên lối đi đã bị biến dạng, khuôn mặt chúng hòa lẫn vào nhau thành những biểu cảm kinh hoàng vĩnh cửu.
Chúng không phải là người tu luyện thất bại, mà là những "backup" – bản sao lưu trữ dữ liệu của các linh hồn trước khi Virus Linh nuốt chửng họ.
Anh chạm tay lên vai một bức tượng đá lạnh lẽo.
*【Hệ Thống: Tiếp xúc với vật thể mã hóa.
Đang giải mã...
25%...】*
*【Cảnh báo: Nhận diện ký tự trùng khớp với ID người dùng trước đó của bạn.】*
Tim Linh Tuyền đập thình thịch.
Anh rút tay về như bị bỏng.
ID người dùng?
Không thể nào.
Anh là Linh Tuyền duy nhất, kẻ mang gánh nặng cứu rỗi thế giới này khỏi sự sụp đổ số học.
Nhưng sâu trong tiềm thức, một ký ức mờ nhạt hiện lên – hình ảnh của một người đàn ông mặc áo choàng đen đang cười khẩy trước khi nhảy vào vực thẳm dữ liệu.
Người tiền nhiệm?
Hay là chính anh từ tương lai xa xôi đã quay về để tự hủy hoại bản thân?
Bóng tối phía trước bắt đầu co lại, tạo thành một hành lang hẹp dẫn đến một cánh cổng đá khổng lồ.
Trên đó khắc không phải là chữ Hán hay phù văn tu tiên, mà là những dòng code lỗi thời đang nhấp nháy chập chờn như tim của một người sắp chết.
Linh Tuyền nuốt khan, cổ họng khô khốc.
Anh biết rằng mỗi bước đi tiếp theo đều có thể khiến anh mất đi nhân tính để đổi lấy sức mạnh, hoặc tệ hơn – mất đi lý do mà anh chiến đấu.
Nguyệt Tâm đang đợi ở đâu đó ngoài kia, và cô ấy không hề hay biết rằng người yêu của mình đang đứng trước ngưỡng cửa của sự điên rồ tuyệt đối.
Cánh cổng đá không mở ra theo cách cơ học thông thường với tiếng cọt kẹt nặng nề.
Thay vào đó, nó tan biến thành vô số hạt bụi ánh sáng li ti, giống như một tập tin bị xóa bỏ vĩnh viễn khỏi ổ cứng thế giới này.
Linh Tuyền bước qua ranh giới ảo tưởng ấy và rơi vào một không gian rộng lớn đến mức đáng sợ.
Trên trần nhà vô tận, những dòng chảy linh lực màu tím đậm cuộn xoáy như các con sông vũ trụ, mang theo tiếng thì thầm của hàng triệu linh hồn đang bị phân tích và tái cấu trúc.
Ở trung tâm không gian ấy, lơ lửng trong một cột sáng trắng xóa, là Thiên Cơ Giả – hay đúng hơn, là hình ảnh ảo (avatar) của hắn được tạo ra từ dữ liệu tinh khiết nhất.
"Linh Tuyền," giọng nói vang lên đồng thời ở mọi hướng, không cần đến khí âm thông thường mà trực tiếp cộng hưởng vào não bộ của anh.
"Ngươi đã đến sớm hơn dự tính 0.4 giây."
Linh Tuyền nghiến răng, linh lực trong经脉 (kinh mạch) bắt đầu xoay chuyển theo vòng tuần hoàn cấp tốc để chuẩn bị cho cuộc chiến không thể tránh khỏi.
"Ta không đến đây để nghe ngươi tự thú," anh đáp lại, giọng lạnh băng như đá tảng dưới đáy biển sâu.
"Ta đến để ngắt kết nối virus."
Thiên Cơ Giả cười, một âm thanh vang vọng đầy sự khinh miệt nhưng cũng chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm.
"Ngắt kết nối?
Ngươi nghĩ Virus Linh là một lỗi hệ thống cần được sửa chữa?
Sai lầm lớn nhất của loài người tu tiên là tin rằng trật tự có thể tồn tại độc lập với hỗn loạn.
Virus không phải là kẻ xâm lược, nó là...
bản vá (patch) cuối cùng."
Khi Thiên Cơ Giả nói xong câu đó, không gian xung quanh bắt đầu méo mó.
Những cột đá bao quanh họ vỡ vụn thành những khối đa diện sắc nhọn, bay lơ lửng và xoay tròn với tốc độ chóng mặt.
Linh Tuyền cảm nhận được áp lực kinh khủng đè lên lồng ngực, như thể toàn bộ trọng lượng của thế giới đang tập trung vào một điểm duy nhất trên đỉnh đầu anh.
*【Hệ Thống: Phát hiện kỹ năng môi trường 'Nén ép Dữ liệu'.
HP giảm 5% mỗi giây.】*
*【Buff kích hoạt: Ý chí Bất Diệt (Level Max).
Chống chịu áp lực tinh thần tăng 200%.】*
Linh Tuyền quỳ xuống, hai tay chống đất để không bị đè bẹp dưới làn sóng linh lực khổng lồ.
Máu từ khóe môi anh rỉ ra, nhưng thay vì sợ hãi, ánh mắt anh lại càng trở nên sắc lạnh hơn.
Anh nhìn thấy những sợi dây dữ liệu màu đỏ nối liền giữa Thiên Cơ Giả và bầu trời đầy sao phía trên – đó là mạng lưới kiểm soát toàn cầu mà gã phản diện này đang cố gắng hoàn thiện.
"Cô ấy..." Linh Tuyền khạc ra một ngụm máu, giọng nói nghẹn ngào nhưng rõ ràng.
"Nguyệt Tâm không phải là mục tiêu của ngươi."
"Không," Thiên Cơ Giả lắc đầu, avatar của hắn bắt đầu biến dạng thành những con số chạy dọc theo khuôn mặt.
"Cô ấy là...
Linh hồn thuần khiết nhất để chứa đựng mã nguồn gốc mới.
Và ngươi, kẻ mang tội lỗi nặng nề nhất, sẽ là người cầm chiếc chìa đó."
Linh Tuyền nhắm mắt lại trong giây lát.
Trong bóng tối sau mí mắt anh, hình ảnh Nguyệt Tâm mỉm cười dịu dàng hiện lên – nụ cười mà cô ấy đã dùng để che giấu nỗi đau đang ăn mòn cơ thể mình từng ngày.
Anh mở mắt ra,瞳孔 co rút thành一条 thẳng đứng.
Không còn chỗ cho sự do dự nữa.
Nếu đây là trò chơi tử thần cuối cùng, thì anh sẽ đổi luật chơi.
Linh Tuyền lao lên trước khi Thiên Cơ Giả kịp hoàn tất câu nói của mình.
Với tốc độ nhanh hơn ánh chớp, anh biến mất khỏi vị trí cũ và xuất hiện ngay bên cạnh cột sáng trung tâm, thanh kiếm trong tay vung xuống một cú chém ngang trời đầy uy lực.
Lưỡi dao không chạm vào vật chất mà cắt thẳng vào luồng dữ liệu đang chảy.
Một tiếng nổ ì ầm vang lên, làm rung chuyển toàn bộ không gian ảo.
Những mảnh vỡ của cột sáng bắn ra tứ phía như những lưỡi lê sắc bén, xé toạc lớp áo choàng tu luyện của Linh Tuyền.
Anh cảm thấy đau đớn tột cùng khi linh lực va chạm với tường lửa phòng thủ của Thiên Cơ Giả, nhưng anh không hề lùi bước nửa inch.
"Ngươi dám!" Giọng nói của Thiên Cơ Giả giờ đây đầy giận dữ và biến dạng, mất đi vẻ thanh cao giả tạo trước đó.
"Đây là lĩnh vực kiểm soát tuyệt đối!
Ngươi chỉ là một con bọ trong mạng lưới của ta!"
Linh Tuyền không đáp lại.
Anh đang tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì cú chém tiếp theo – cú cuối cùng nhằm vào lõi xử lý của avatar này.
Anh biết rằng giết chết hình ảnh ảo này sẽ không tiêu diệt được Thiên Cơ Giả, nhưng nó sẽ tạo ra một khoảng trống trong hệ thống đủ lớn để anh chèn đoạn mã độc mà mình đã chuẩn bị từ trước.
Đoạn mã đó nằm trong chính ký ức về Nguyệt Tâm – những khoảnh khắc hạnh phúc thuần khiết nhất, thứ duy nhất mà Virus Linh không thể ăn mòn hoặc giả mạo được.
Nó là virus ngược lại của sự hỗn loạn: tình yêu vô điều kiện và hy sinh tự nguyện.
Những khối đá bay lơ lửng xung quanh bắt đầu va chạm vào nhau tạo thành một mê cung chết chóc.
Linh Tuyền di chuyển trong đó như một bóng ma, tránh né những đòn tấn công bằng dữ liệu sắc nhọn.
Mỗi lần anh gần bị trúng, hệ thống sẽ can thiệp:
*【Hệ Thống: Né tránh tự động kích hoạt (Chi phí 10% MP).】*
*【Cảnh báo: Năng lượng tinh thần đang cạn kiệt nhanh chóng.】*
Anh có thể cảm thấy sự mệt mỏi đang len lỏi vào từng tế bào cơ bắp, nhưng tâm trí anh thì sáng tỏ hơn bao giờ hết.
Anh nhớ lại lời Nguyệt Tâm nói trước khi cô ấy hy sinh phần linh hồn của mình để cứu anh khỏi một cái chết chắc chắn: *"Linh Tuyền, nếu em không còn ở đây nữa, hãy sống vì những điều tốt đẹp nhất mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng."*
Đó là vũ khí mạnh nhất của anh.
Không phải kiếm thuật, không phải công pháp huyền ảo, mà là ký ức về một người phụ nữ đã dạy cho anh biết ý nghĩa thực sự của việc tồn tại trong thế giới đầy rủi ro này.
Khi Linh Tuyền lao vào trung tâm cột sáng lần nữa, Thiên Cơ Giả giơ tay lên để triệu hồi một trận sét dữ liệu từ trên cao.
Nhưng ngay trước khi tia sáng chạm xuống đầu anh, Linh Tuyền đã cắm thanh kiếm sâu vào nền đá ảo và hét lớn: *"Công pháp kích hoạt: Hồn Phiêu Dạt – Cấp độ Tối Thượng!"*
Một vòng xoáy ánh sáng trắng bao trùm lấy anh, nuốt chửng cả cơn sét dữ liệu của Thiên Cơ Giả.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới ngừng quay.
Mọi thứ trở nên tĩnh lặng đến kinh ngạc.
Linh Tuyền cảm thấy mình đang trôi nổi trong một biển ký ức vô tận, nơi quá khứ và hiện tại hòa quyện thành một dòng chảy duy nhất.
Và ở cuối dòng chảy ấy, anh nhìn thấy sự thật trần trụi mà Thiên Cơ Giả đã cố che giấu.
Khi vòng xoáy tan biến, Linh Tuyền rơi xuống sàn đá với va chạm mạnh làm rung chuyển cả hang động.
Thanh kiếm trong tay anh vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ, nhưng điều đó không quan trọng nữa.
Quan trọng là thứ đang nằm trên lòng bàn tay trái của anh – một viên ngọc dữ liệu thu được từ lõi của avatar Thiên Cơ Giả vừa sụp đổ.
Nó nóng rực đến mức làm bỏng da thịt, phát ra những tia sáng xanh lá cây nhấp nháy theo nhịp đập tim của chính anh.
Linh Tuyền run rẩy khi nâng nó lên gần mắt mình để quan sát kỹ hơn.
Bên trong viên ngọc nhỏ bé ấy không phải là năng lượng tu tiên thông thường, mà là một cấu trúc phức tạp gồm hàng tỷ dòng mã đang tự tái sinh liên tục.
*【Hệ Thống: Nhận vật phẩm hiếm 'Hạt Giống Mã Nguồn'.】*
*【Miêu tả: Chứa đựng ý thức sơ khai của thế giới trước khi Virus Linh xuất hiện.
Có khả năng viết lại quy luật tu tiên cơ bản.】*
*【Cảnh báo đặc biệt: Sử dụng sai mục đích sẽ dẫn đến xóa sổ toàn bộ dữ liệu người dùng vĩnh viễn.】*
Linh Tuyền hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại trước cơn sóng thần thông tin đang ập vào đầu anh.
Hắn vừa làm được điều mà mọi tu tiên giả trong lịch sử mơ ước – chạm tay vào nguồn gốc của sức mạnh tối cao.
Nhưng thay vì cảm thấy chiến thắng, một nỗi kinh hãi lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể anh.
Hắn nhìn kỹ hơn vào cấu trúc bên trong viên ngọc.
Những dòng mã không chỉ là dữ liệu ngẫu nhiên; chúng có hình dạng rõ ràng khi được phóng đại qua thị giác hệ thống.
khuôn mặt của Nguyệt Tâm?
Không, chính xác hơn là ký hiệu nhận diện linh hồn (Soul ID) của cô ấy đang bị giam cầm sâu bên trong lõi này.
"Không thể nào..." Linh Tuyền thì thầm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng khô khốc.
"Cô ấy không phải là nạn nhân...
Cô ấy là chủ cơ?"
Một luồng dữ liệu bất ngờ bắn ra từ viên ngọc, cắm thẳng vào tâm trí anh.
Không phải là một cuộc tấn công, mà là một lời mời gọi – một kết nối thần kinh trực tiếp giữa linh hồn của Nguyệt Tâm và hệ thống điều khiển thế giới này.
Linh Tuyền cố gắng rút tay lại, nhưng ngón tay anh như bị đóng băng bởi sự hấp dẫn chết chóc của viên ngọc.
*【Hệ Thống: Kết nối đang được thiết lập...
50%...】*
*【Phát hiện ký tự trùng khớp với linh hồn người yêu đã mất (hoặc chưa hoàn toàn mất).】*
Anh nhớ lại những đêm dài Nguyệt Tâm nằm ngủ trong vòng tay anh, cơ thể cô ấy run rẩy vì sốt cao mà không rõ nguyên nhân.
Anh tưởng đó là bệnh tật của một tu luyện giả yếu đuối, nhưng hóa ra...
đó là quá trình đồng bộ hóa dữ liệu?
Cô ấy đã giấu giếm điều này để bảo vệ anh khỏi sự chú ý của Thiên Cơ Giả, và giờ đây, bí mật kinh hoàng nhất đang phơi bày trước mắt anh.
Nếu Nguyệt Tâm thực sự là "chìa khóa" như Thiên Cơ Giả nói, thì việc cô ấy hy sinh linh hồn không phải là kết thúc, mà là một phần trong kế hoạch lớn hơn – một cái bẫy được đặt ra từ lâu để đưa Linh Tuyền vào vị trí này, nơi hắn nắm giữ quyền lực tối thượng nhưng cũng đồng thời trở thành nô lệ của chính sự thật đó.
Linh Tuyền đứng dậy giữa đống đổ nát của hang động bí ẩn, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi trước nguy hiểm cận kề, mà vì sự phấn khích kinh hoàng khi chạm tay vào chân lý tàn khốc nhất.
Hắn nhìn chăm chắm vào bàn tay phải – nơi những đường vân da thịt giờ đây đang phát sáng nhẹ màu xanh lam, giống hệt như ánh sáng từ viên ngọc dữ liệu vẫn còn nằm gọn trong lòng bàn tay trái lạnh toát của anh.
Hắn vừa trở thành một phần không thể tách rời của hệ thống mà hắn đã cố gắng phá hủy suốt nhiều tháng trời qua.
Virus Linh không phải là kẻ thù; nó là người bảo vệ, và Nguyệt Tâm...
cô ấy là trung tâm điều khiển cuối cùng mà Thiên Cơ Giả khao khát chiếm đoạt để hoàn tất sự tái sinh vũ trụ theo ý muốn độc tài của mình.
*【Hệ Thống: Nhiệm vụ chính đã thay đổi.】*
*【Mục tiêu mới: Bảo vệ 'Hạt Giống Mã Nguồn' khỏi bị truy tìm bởi lực lượng dọn dẹp (Cleanup Crew).
Thời gian giới hạn: 24 giờ thực tế trước khi hệ thống tự động xóa bỏ bất kỳ dị thường nào.】*
Linh Tuyền nắm chặt viên ngọc lại, cảm giác nóng bỏng từ nó truyền vào xương tủy anh như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự thật mới vừa được hé lộ.
Anh không còn là một tu luyện giả đơn thuần đang đi tìm công lý nữa.
Giờ đây, anh là kẻ cắp dữ liệu quan trọng nhất trong lịch sử thế giới này – và đồng thời cũng là mục tiêu săn đuổi hàng đầu của chính thiên đạo mà anh từng tôn thờ.
Bên ngoài hang động, tiếng gầm gừ của những sinh vật đột biến do Virus Linh tạo ra bắt đầu vang lên rõ rệt hơn, như thể chúng đã ngửi thấy mùi "dị thường" phát ra từ cơ thể anh.
Linh Tuyền mỉm cười một nụ cười đầy bi kịch và mệt mỏi trong bóng tối.
"Nguyệt Tâm," anh thì thầm vào không khí lạnh lẽo, giọng nói mang theo cả hy vọng lẫn tuyệt vọng đan xen nhau chặt chẽ như những sợi dây thừng cũ kỹ.
"Nếu em đang nghe được điều này...
hãy tha thứ cho anh khi chúng ta phải đối mặt với địa ngục cùng nhau lần nữa."
Hắn quay người bước ra khỏi hang động, để lại phía sau sự im lặng chết chóc của quá khứ và tiến vào màn sương dày đặc của tương lai đầy bất định.
Hệ thống trong đầu hiển thị một thông báo cuối cùng trước khi tắt nguồn tạm thời:
*【Cảnh giới Trúc Cơ đã đạt đến đỉnh điểm tiềm năng hiện tại.
Chuẩn bị cho đột phá lên Nguyên Anh...
hoặc chết.】*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận