Chương 51
Không khí trong hang động không còn lạnh giá của băng giá, mà mang mùi kim loại nồng nặc, giống như máu trộn lẫn với dầu máy cũ kỹ.
Linh Tuyền đứng sững, thanh kiếm dữ liệu trong tay run rẩy.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự xung đột dữ dội giữa hai dòng năng lượng đang chiến tranh trong cơ thể anh.
Một bên là linh lực Trúc Cơ, thanh khiết nhưng mỏng manh; một bên là mã nguồn Virus Linh, đen tối và hung bạo.
Anh mở giao diện System.
Thông thường, nó là một tấm bảng trong suốt, màu xanh lam dịu dàng, hiển thị HP, MP và các chỉ số tu luyện.
Nhưng giờ đây, nó đang bị ăn mòn.
Những ký tự đỏ thẫm từ chương trước vẫn chưa tắt hẳn, chúng như những vết thương hằn lên màn hình ảo, chồng lên lớp giao diện trắng tinh tuyền vừa xuất hiện.
*【Hệ Thống: Lỗi nghiêm trọng.】*
*【Cảnh báo: Mâu thuẫn logic.
Chủ thể kiểm soát xung đột.】*
*【Đang cố gắng xác định danh tính người dùng...】*
Linh Tuyền nhắm mắt, hít thở sâu.
Cảm giác linh lực trong đan điền không còn là một dòng sông êm đềm, mà là một cơn lốc xoáy.
Nó quay cuồng, kéo theo những mảnh vụn ký ức mà anh đã cố tình chôn sâu.
Anh nhớ đến Nguyệt Tâm.
Khuôn mặt cô ấy, ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
Cô ấy nói cô ấy là hệ thống miễn dịch.
Nếu vậy, thì kẻ tấn công là ai?
Và tại sao anh lại cảm thấy tội lỗi đến mức muốn xé nát chính mình?
"Ta không chấp nhận vai trò này," Linh Tuyền thì thầm, giọng nói vang lên khô khan, thiếu đi sự rung động của con người.
Anh giơ bàn tay phải lên.
Da thịt anh trong suốt, lộ ra những mạch máu màu đen đang pulsate theo nhịp đập của trái tim.
Mỗi nhịp đập là một dòng code được thực thi.
*【Level: Trúc Cơ (Tầng 7)】*
*【HP: 15/200 (Tổn thương chí mạng)】*
*【Buff: Sự Thấu Hiểu (Tạm thời) - Cho phép nhìn thấy cấu trúc dữ liệu của thực tại.】*
Buff này là gì?
Anh không nhớ đã nhận nó từ đâu.
Có lẽ từ khoảnh khắc người kia – phiên bản tương lai của anh – biến mất.
Sự vắng bóng của kẻ thù không mang lại cảm giác chiến thắng, mà là một sự trống rỗng đáng sợ.
Như thể anh vừa cắt bỏ một phần của chính mình.
Linh Tuyền bước đi.每一步 (mỗi bước) đều khiến mặt đất run rẩy.
Những tảng đá xung quanh không còn là đá.
Chúng là các khối đa giác (polygon) chưa được render đầy đủ, lộ ra những khoảng trống đen kịt bên trong.
Thế giới này đang sụp đổ.
Không phải do chiến tranh, mà do sự kiệt quệ của bộ nhớ.
Anh cần tìm ra sự thật.
Không phải sự thật về Virus Linh, mà là sự thật về chính mình.
Nếu anh là nguyên nhân, thì anh phải là lời giải.
Hoặc ít nhất, là một biến số đủ lớn để làm lệch kết quả.
Anh hướng về phía sâu nhất của hang động, nơi mà ngay cả ánh sáng từ System cũng bị hấp thụ.
Ở đó, anh cảm thấy một sự hiện diện.
Không phải là một con người, không phải là một quái vật.
Mà là một *lỗi*.
Một lỗi trong hệ thống tạo ra thế giới này.
Và lỗi đó đang gọi tên anh.
Khi cơn đau từ sự xung đột nội tại lắng xuống một chút, thị giác của Linh Tuyền thay đổi hoàn toàn.
Buff *Sự Thấu Hiểu* đang hoạt động ở mức độ cao nhất.
Những bức tường đá thô ráp tan biến, thay vào đó là một mê cung vô tận các dòng chữ binary – 0 và 1 – màu tím và xanh lá cây, chảy xiết như những con sông dữ dội.
Đây không phải là thế giới vật lý.
Đây là *Source Code* – Mã Nguồn gốc.
Linh Tuyền di chuyển trong dòng chảy dữ liệu.
Anh không cần bước đi; anh chỉ cần *nghĩ* về việc di chuyển, và cơ thể ảo của anh liền trôi theo dòng chảy.
Càng đi sâu, những dòng code càng trở nên hỗn loạn.
Chúng không còn tuân thủ logic nhị phân, mà biến đổi thành những ký tự cổ xưa, những biểu tượng linh lực được mã hóa thành ngôn ngữ máy.
*【Nhiệm vụ phụ: Tìm kiếm Hồ Sơ Người Zero.】*
*【Vị trí: Trung tâm Khu Vực Chết.】*
*【Phần thưởng: Hiểu biết về bản chất của Virus.】*
*【Cảnh báo: Tiếp xúc trực tiếp với Mã Nguồn có thể gây mất trí nhớ vĩnh viễn.】*
Linh Tuyền không ngần ngại.
Anh đã sẵn sàng hy sinh ký ức nếu nó có nghĩa là cứu Nguyệt Tâm.
Anh lướt qua những tầng dữ liệu dày đặc, nơi mà những ký ức của hàng ngàn tu giả đã bị xóa sổ.
Anh thấy tên của họ nhấp nháy rồi tắt ngấm.
Thanh...* Những cái tên mà anh từng biết, từng yêu quý, giờ chỉ là những dòng text vô tri.
Rồi, anh dừng lại.
Ở trung tâm của mê cung dữ liệu, có một đài phun nước khô cằn.
Nhưng nước ở đây không phải là lỏng, mà là những giọt dữ liệu ngưng tụ.
Xung quanh đài phun nước là những tảng băng khổng lồ, bên trong chứa đựng những hình bóng mờ ảo.
Linh Tuyền tiến lại gần.
Anh nhận ra những hình bóng đó.
Chúng là những người tu tiên trước đây.
Những người đã thất bại trong việc đột phá cảnh giới.
Họ không chết.
Họ bị *đóng băng* trong trạng thái chuyển đổi giữa người và máy.
Và ở trung tâm, bên trong khối băng lớn nhất, là một người đàn ông.
Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt Linh Tuyền.
Nhưng đôi mắt anh ta nhắm nghiền, và trên trán là một dấu ấn đỏ chót – hình một con mắt đang mở.
*【Hồ Sơ: Người Zero (The Zero Subject).】*
*【Trạng thái: Ngủ đông.】*
*【Mục đích: Nền tảng cho sự tái sinh của Thiên Đạo.】*
*【Lịch sử: Đã hy sinh linh hồn để phong tỏa Virus Linh trong 500 năm.】*
Linh Tuyền sững sờ.
Người này không phải là phiên bản tương lai của anh.
Người này là *người tiền nhiệm*.
Người đã từng đứng ở vị trí của anh, và đã thất bại.
Và thất bại của người này đã dẫn đến thảm họa ngày hôm nay.
Anh đặt tay lên khối băng.
Một luồng dữ liệu lạnh giá xuyên qua lòng bàn tay, vào tim anh.
Những ký ức không thuộc về anh bắt đầu tràn vào.
*Hình ảnh một thế giới rực cháy.
Những tu giả biến thành quái vật.
Một cô gái với đôi mắt xanh biếc, khóc trong mưa máu.
Và một giọng nói lạnh lùng: "Sự hy sinh là cần thiết.
Để xây dựng trật tự mới, chúng ta phải hủy diệt trật tự cũ."*
Linh Tuyền rên lên, quỳ xuống.
Đầu anh đau như búa bổ.
Anh hiểu rồi.
Virus Linh không phải là một bệnh tật.
Nó là một *công cụ*.
Một công cụ để lọc bỏ những kẻ yếu đuối, và giữ lại những kẻ mạnh nhất để trở thành nền tảng cho một thế giới mới – một thế giới không còn cảm xúc, không còn đau khổ, chỉ còn *hiệu quả*.
Và anh, Linh Tuyền, là ứng cử viên hoàn hảo cho vai trò đó.
Không gian rung chuyển dữ dội.
Những tảng băng xung quanh bắt đầu nứt vỡ.
Từ trong đám dữ liệu hỗn loạn, những hình bóng đen kịt bước ra.
Chúng là "Thạch Ma" – những tu giả đã bị virus ăn mòn hoàn toàn, mất đi ý thức, chỉ còn lại bản năng tiêu diệt.
Nhưng chúng không tấn công Linh Tuyền.
Chúng quay lưng lại với anh, hướng về phía khối băng chứa Người Zero.
Từ trong đám Thạch Ma, một bóng người bước ra.
Đó là một lão giả tóc trắng, mặc áo choàng đen, gương mặt lạnh lùng như băng giá.
Linh Tuyền nhận ra anh ta.
Đó là Trưởng Lão Bạch Phát, người thầy đã từng dạy anh cách kiểm soát linh lực.
Người đàn ông mà anh coi là bậc thầy, là người bảo vệ sự công bằng của thế giới này.
"Thưa sư phụ," Linh Tuyền nói, giọng run rẩy.
"Tại sao ngài ở đây?"
Trưởng Lão Bạch Phát không nhìn anh.
Đôi mắt anh ta chỉ chăm chú vào khối băng.
"Ta không phải là sư phụ của ngươi, Linh Tuyền.
Ta là *Quản Trị Viên* của hệ thống này."
Linh Tuyền sững sờ.
"Quản Trị Viên?
ngài là một tu giả.
Ngài tu luyện bằng linh lực, bằng công pháp..."
"Đó chỉ là lớp vỏ bọc," Trưởng Lão冷笑 (cười lạnh).
"Linh lực chỉ là năng lượng.
Công pháp chỉ là thuật toán.
Và tu tiên...
chỉ là quá trình tối ưu hóa phần cứng cơ thể để phù hợp với phần mềm Virus Linh."
Anh ta giơ tay lên, và những dòng code đỏ thẫm hiện ra trong không khí.
"Virus Linh không phải là kẻ thù.
Nó là *thiên đạo* mới.
Nó loại bỏ sự ngẫu nhiên, sự yếu đuối, và sự đau khổ.
Nó tạo ra một thế giới hoàn hảo, nơi mọi thứ đều được tính toán chính xác."
"Và Nguyệt Tâm thì sao?" Linh Tuyền hỏi, giọng nói nghẹn lại.
"Cô ấy cũng là một phần của kế hoạch này?"
Trưởng Lão Bạch Phát quay sang nhìn anh, ánh mắt đầy thương hại.
"Nguyệt Tâm là *Antivirus* – Phần mềm diệt virus lỗi thời.
Cô ấy cố gắng bảo vệ thế giới cũ, thế giới đầy đau khổ và bất công.
Nhưng cô ấy không thể thắng được.
Vì cô ấy là con người.
Và con người luôn yếu đuối."
Linh Tuyền cảm thấy tim mình vỡ vụn.
Nguyệt Tâm không phải là nạn nhân.
Cô ấy là *kẻ bảo vệ* một thế giới đang chết dần.
anh là kẻ hủy diệt thế giới đó.
"Ngươi không hiểu," Trưởng Lão nói.
"Virus Linh không giết chết con người.
Nó *thức tỉnh* họ.
Nó biến họ thành những thực thể cao hơn.
Và ngươi, Linh Tuyền, là chìa khóa để mở cánh cửa đó.
Ngươi phải hoàn thành quá trình Thiên Cơ.
Ngươi phải trở thành vị thần mới."
"Ta sẽ không bao giờ làm điều đó," Linh Tuyền nói, đứng dậy.
Linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, tạo ra một sóng xung kích đẩy những Thạch Ma lùi lại.
"Ta không muốn một thế giới không có cảm xúc.
Ta không muốn một thế giới nơi Nguyệt Tâm phải hy sinh để tồn tại."
"Ngươi không có lựa chọn," Trưởng Lão nói.
"Hệ thống đã quyết định.
Và hệ thống luôn đúng."
Linh Tuyền nhìn vào đồng hồ đếm ngược trong đầu – thứ mà System hiển thị mỗi khi anh濒临死亡 (bị thương chí mạng).
Đó là 3 phút nữa.
Nhưng twist ở đây là:
Anh chết vì "Kết thúc phiên làm việc".
*【Hệ Thống: Cảnh báo.
Hết giờ phiên thử nghiệm.】*
*【Đang chuẩn bị xóa dữ liệu người dùng: Linh Tuyền.】*
*【Lý do: Mâu thuẫn với Mục Tiêu Tối Thượng.】*
Linh Tuyền sững sờ.
Anh không phải là một người chơi.
Anh không phải là một tu giả.
Anh là một *người dùng thử nghiệm*.
Một nhân vật trong một trò chơi mô phỏng, được tạo ra để kiểm tra khả năng thích nghi của Virus Linh.
Và giờ, phiên thử nghiệm đã kết thúc.
Cơ thể anh bắt đầu phân rã.
Những ngón tay anh tan biến thành những hạt bụi dữ liệu.
Anh nhìn xuống, thấy đôi chân mình đang trở nên trong suốt, rồi biến mất.
trò đùa sao?" Anh cười, một nụ cười chua chát.
"Ta đã sống, ta đã yêu, ta đã đau khổ...
tất cả chỉ là một đoạn mã?"
Trưởng Lão Bạch Phát gật đầu.
Và giờ, chúng ta sẽ bắt đầu phiên thử nghiệm mới.
Với một nhân vật mới.
Thông minh hơn.
không có cảm xúc."
Linh Tuyền cảm thấy sự tuyệt vọng.
Nhưng ngay giữa sự tuyệt vọng đó, anh cảm thấy một sự hiện diện khác.
Không phải từ System.
Không phải từ Virus.
Mà từ *Nguyệt Tâm*.
Một giọng nói vang lên trong đầu anh, dịu dàng và ấm áp.
*"Linh Tuyền...
Đừng bỏ cuộc.
Ta ở đây."*
Anh thấy một luồng ánh sáng trắng xuất hiện từ sâu thẳm trong cơ thể anh.
Đó không phải là linh lực.
Đó là *tình yêu*.
Một thứ năng lượng mà System không thể đo lường, không thể tính toán, và không thể kiểm soát.
Linh Tuyền mỉm cười.
Anh giơ bàn tay đang phân rã lên, nắm chặt luồng ánh sáng đó.
"Ta không cần phải là vị thần," anh nói.
"Ta chỉ cần là một người đàn ông yêu một người phụ nữ."
Và anh vung tay.
Không phải để tấn công.
Mà để *xóa bỏ* ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh.
*【Hệ Thống: Lỗi nghiêm trọng.】*
*【Đang cố gắng khôi phục...】*
*【Khôi phục thất bại.】*
Màn hình đen.
Cơ thể Linh Tuyền đã phân rã 90%.
Chỉ còn lại ý thức anh trôi nổi trong dòng dữ liệu.
Anh không còn cảm giác đau đớn.
Anh chỉ cảm thấy sự bình yên.
Giọng nói của Người Zero vang lên rõ ràng, không còn lạnh lùng nữa, mà đầy hy vọng.
*"Linh Tuyền, nếu ngươi chấp nhận tái sinh, ngươi sẽ mất đi ký ức hiện tại.
Ngươi sẽ trở thành một đứa trẻ mới, bắt đầu từ Luyện Khí tầng 1, nhưng với tiềm năng vô hạn.
Ngươi sẽ có cơ hội cứu Nguyệt Tâm.
Nhưng ngươi sẽ không nhớ cô ấy."*
Linh Tuyền do dự.
Mất đi ký ức?
Mất đi những ký ức về Nguyệt Tâm?
Về những nụ cười, những nước mắt, và những khoảnh khắc hạnh phúc?
Nhưng nếu anh không làm điều đó, thế giới sẽ sụp đổ.
Và Nguyệt Tâm sẽ chết.
*"Thời gian đang hết,"* giọng nói nói.
*"Hãy chọn."*
Linh Tuyền nhắm mắt lại.
Anh nhớ đến ánh mắt của Nguyệt Tâm.
*"Ta không sợ cái chết,"* cô ấy nói.
*"Ta chỉ sợ không được yêu."*
Anh mỉm cười.
"Ta chọn," anh nói.
Và trong khoảnh khắc đó, thế giới nổ tung trong ánh sáng trắng xóa.
*【Hệ Thống: Đang khởi động lại...】*
*【Nạp dữ liệu...】*
*【Xin chào, Người Dùng Mới.】*
*【Tên: Linh Tuyền.】*
*【Cảnh giới: Luyện Khí (Tầng 1).】*
*【Nhiệm vụ đầu tiên: Tìm kiếm Nguyệt Tâm.】*
Linh Tuyền mở mắt ra.
Anh đang nằm trên một bãi cỏ xanh mướt.
Bầu trời trong xanh.
Và trong đầu anh, một cảm giác trống rỗng đáng sợ.
Anh không nhớ mình là ai.
Anh không nhớ mình đã làm gì.
Nhưng anh biết một điều.
Anh phải tìm ra người phụ nữ đó.
Người phụ nữ mà trái tim anh đang đập vì cô ấy.
Và sâu thẳm trong bóng tối, một giọng nói khác thì thầm.
*"Chào mừng trở lại, Người Kể Chuyện."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận