Chương 50
Linh Tuyền ngồi xuống trên mặt đá lạnh lẽo, hơi thở của anh ngưng đọng thành những sợi sương mỏng.
Trước mặt anh là một vũng nước đọng, phẳng lặng như gương, phản chiếu khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Hệ thống đã thay đổi.
Màu xanh lam quen thuộc, thứ màu sắc mang lại cảm giác an toàn và kiểm soát, đã biến mất.
Thay vào đó, một giao diện màu đỏ thẫm, nhấp nháy như nhịp tim của một người đang hấp hối, hiện lên trên võng mạc.
Nó không còn là những thông báo nhiệm vụ rõ ràng, mà là những dòng mã lỗi, những cảnh báo chồng chéo lên nhau, tạo nên một bức tường dữ liệu hỗn loạn.
*【Hệ Thống: Lỗi kết nối.
Đang thử lại...】*
*【Kết nối ổn định.
Giao diện Admin: Bị từ chối.】*
*【Quyền hạn hiện tại: Người Dùng Khách (Guest).】*
Linh Tuyền nhắm mắt, tập trung ý thức.
Anh không vội vàng sử dụng bất kỳ kỹ năng nào.
Trong thế giới tu tiên này, linh lực là máu thịt, nhưng trong thế giới hệ thống, dữ liệu là sinh mạng.
Truy cập sâu vào cốt lõi khi hệ thống đang bị nhiễm virus là tự sát.
Anh cần một "Firewall" – một lớp bảo vệ tạm thời.
Anh giơ bàn tay run rẩy lên, ngón tay chạm nhẹ vào bề mặt nước.
Không phải để soi bóng, mà để cảm nhận dòng chảy của linh lực trong nước.
Nước ở đây không chỉ là nước.
Nó là chất lỏng dẫn truyền dữ liệu của thế giới này.
*【Phân tích môi trường: Nồng độ Virus Linh Mã: 98%.】*
*【Cảnh báo: Tiếp xúc trực tiếp có thể gây ra đột biến gen tức thì.】*
Linh Tuyền cười nhạt.
Anh đã là một đột biến sống.
Anh kéo linh lực trong cơ thể ra, không phải để tấn công, mà để tạo ra một lớp màng mỏng bao bọc lấy da thịt.
Lớp màng này được dệt từ ý chí của anh, một kỹ năng tự sáng tạo mà anh gọi là `Code Weaving` (Dệt Mã).
Khi lớp màng chạm vào nước, những dòng chữ đỏ bắt đầu hiện ra trên mặt nước, không phải từ hệ thống, mà từ chính bản thân nước.
*"Linh Tuyền...
con đã trở về."*
Tiếng nói đó vang lên trong đầu anh, không phải là giọng của Nguyệt Tâm, cũng không phải của Thiên Cơ Giả.
Đó là một giọng nói cổ xưa, mang theo sự mệt mỏi của hàng ngàn năm.
Linh Tuyền rùng mình.
Anh nhận ra giọng nói đó.
Nó giống hệt giọng của anh, nhưng già nua hơn, vỡ vụn hơn.
Anh nhìn vào giao diện hệ thống.
Một thanh tiến trình mới xuất hiện, ẩn sau lớp vỏ giao diện người dùng thông thường.
*【Đang tải mô-đun: Ký ức Tiền Nhiệm...】*
*【Tiến độ: 1%...
2%...】*
Linh Tuyền nín thở.
Anh không muốn xem.
Nhưng hệ thống không cho anh lựa chọn.
Những hình ảnh bắt đầu tràn vào tâm trí anh, không phải là ký ức của anh, mà là của một ai đó khác.
Một người có cùng tên, cùng khuôn mặt, nhưng đôi mắt thì trống rỗng như khoảng không vũ trụ.
Linh Tuyền lùi lại, chân anh chạm vào một tảng đá lởm chởm.
Anh cần không gian.
Anh cần sự cô lập.
Với một cái nháy mắt, anh kích hoạt kỹ năng `Ice Barrier` (Rào Băng).
Những tấm băng trong suốt, dày đến ba mét, bao bọc lấy anh, cách ly anh khỏi thế giới bên ngoài.
Đây là phòng kín duy nhất nơi anh có thể suy nghĩ mà không bị những luồng dữ liệu hỗn loạn tấn công.
Anh lấy ra cuốn sổ tay da cũ kỹ – thứ duy nhất anh còn giữ từ thời Luyện Khí.
Trang giấy泛黄, mực đã loang lổ, nhưng những dòng chữ anh viết vẫn còn rõ.
Anh lật nhanh qua các trang ghi chép về "Huyết Mạch".
Trước đây, anh tin rằng huyết mạch "Linh Tuyền" là một quà tặng trời ban, một dấu hiệu của sự chọn lọc bởi Thiên Đạo.
Anh tin rằng mình sinh ra để trở thành một vị thần, hoặc một kẻ hủy diệt, tùy thuộc vào lựa chọn của anh.
Nhưng giờ đây, khi nhìn vào những dòng mã chạy dọc theo mạch máu trên bàn tay mình, anh nhận ra sự thật tàn khốc.
*【Hệ Thống: Giải mã Huyết Mạch...】*
*【Kết quả: Không phải là Di truyền học.】*
*【Kết quả: Là Mã nguồn gốc (Source Code).】*
Linh Tuyền thở dốc.
Anh nhìn vào dòng chữ cuối cùng trong sổ tay, dòng chữ anh đã viết trong cơn mê delirium sau lần đột phá thất bại đầu tiên: *"Ta không được sinh ra.
Ta được biên dịch."*
Huyết mạch không phải là máu của cha mẹ.
Nó là một đoạn mã được chèn vào cơ thể anh từ khi anh còn là một bào thai.
Virus Linh không tấn công anh.
Virus Linh *nhận diện* anh.
Anh nhớ lại những người xung quanh.
Những người bạn, những người thầy.
Họ không chết vì virus.
Họ chết vì hệ thống miễn dịch của vũ trụ – mà Nguyệt Tâm là một phần – đã cố gắng loại bỏ anh.
Anh là một lỗi hệ thống.
Một file bị hỏng cần được xóa bỏ.
"Vậy thì..." Linh Tuyền thì thầm, giọng nói rung lên trong không gian kín hẹp.
"Nếu ta là một file bị hỏng, tại sao hệ thống lại cho ta level up?"
Câu hỏi đó treo lơ lửng trong không khí băng giá.
Và rồi, câu trả lời hiện ra trên giao diện đỏ thẫm.
*【Lý do: Để thu thập dữ liệu.】*
*【Mục đích: Hoàn thiện bản cập nhật.】*
*【Người dùng: Linh Tuyền (Beta Tester).】*
Beta Tester.
Anh không phải là anh hùng.
Anh không phải là kẻ phản diện.
Anh chỉ là một công cụ để thử nghiệm.
Mọi đau khổ, mọi cái chết, mọi sự hy sinh của Nguyệt Tâm...
tất cả chỉ là để hệ thống học cách kiểm soát virus tốt hơn.
Và anh là phòng thí nghiệm sống.
Linh Tuyền cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.
Anh không thể chịu đựng thêm sự giả tạo này.
Anh cần biết thêm.
Anh cần biết ai là người đã viết đoạn mã này.
Căng thẳng leo thang khi Linh Tuyền nhận ra mối liên hệ giữa "Virus Linh" và cơ thể mình.
Anh kiểm tra lại chỉ số `Health` và `Mana`.
Trước đây, anh luôn giữ thanh HP ở mức đầy đủ, coi đó là sự sống.
Nhưng giờ đây, anh thấy một thanh tiến trình ẩn mà trước đây anh chưa từng để ý, nằm sâu dưới lớp giao diện cơ bản.
*【Synchronization with World Core: 15%】*
*【Đang đồng bộ hóa...】*
*【Dự kiến hoàn tất: Khi đạt cảnh giới Hóa Thần.】*
Mỗi lần anh tu luyện, mỗi lần anh hấp thụ linh lực, con số 15% đó tăng lên một chút.
Không phải là sức mạnh của anh tăng lên, mà là sự kết nối giữa anh và "Mã Nguồn" – trái tim của thế giới này – trở nên chặt chẽ hơn.
Linh Tuyền nhớ lại lời của Thanh Hà Lão Nhân: *"Trong tu đạo, kẻ thù lớn nhất không phải là thiên đạo, mà là lòng tham của chính mình."*
Lòng tham của anh không phải là sức mạnh.
Lòng tham của anh là sự thật.
Và sự thật là, anh không thể tin rằng vũ trụ này được thiết kế để hủy diệt.
Nó được thiết kế để *tiến hóa*.
Virus Linh không phải là một bệnh tật.
Nó là một bản cập nhật.
Một bản cập nhật bắt buộc, đau đớn, và đầy rủi ro.
Nhưng ai là người đưa ra bản cập nhật đó?
Linh Tuyền nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác của linh lực trong cơ thể.
Anh cảm thấy nó chảy, không phải như máu, mà như những dòng điện tử.
Nó nóng lên, đốt cháy các tế bào, và sau đó tái tạo chúng lại.
Nhưng không phải là tế bào cũ.
Là tế bào mới, mạnh hơn, nhanh hơn, và...
lạnh lùng hơn.
Anh mở mắt ra.
Trong ánh mắt của anh, những ký tự đỏ đang chạy nhanh hơn.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Da thịt anh đang trở nên trong suốt.
Anh có thể thấy những mạch máu bên dưới, nhưng chúng không còn màu đỏ.
Chúng màu đen.
Màu của khoảng không.
Màu của sự trống rỗng trước khi dữ liệu được tạo ra.
"Ta không cần phải chết để ngăn chặn virus," anh nói với chính mình, giọng nói vang lên trong sự im lặng đáng sợ.
"Ta cần phải *đồng hóa* nó.
Ta sẽ trở thành người mang virus, nhưng không phải là nạn nhân.
Ta sẽ là chủ nhân của nó."
Nhưng ngay khi anh nghĩ đến điều đó, một cảnh báo hiện ra.
*【Cảnh báo: Đồng hóa vượt quá giới hạn an toàn.】*
*【Xác nhận: Bạn có muốn trở thành Thiên Cơ Giả tiếp theo?】*
*【Đáp án: Có / Không】*
Linh Tuyền sững sờ.
Thiên Cơ Giả?
Người phản diện?
Người muốn thống trị vũ trụ bằng virus?
Anh không chọn.
Anh không thể chọn.
Vì hệ thống đang chờ một câu trả lời.
Và nếu anh không trả lời, hệ thống sẽ tự đưa ra lựa chọn.
Linh Tuyền nắm chặt linh lực, chuẩn bị chiến đấu.
Không phải với một kẻ thù bên ngoài, mà với chính hệ thống đang kiểm soát anh.
"Tiêu Phong.exe – Status: Corrupted?" Anh lặp lại câu từ chương trước, nhưng giờ ý nghĩa đã thay đổi hoàn toàn.
Trước đây, anh hỏi về một thực thể bị hỏng.
Giờ đây, anh đang hỏi về chính mình.
Rào băng xung quanh anh vỡ tan.
Không phải do anh phá vỡ, mà do một lực lượng từ bên ngoài.
Những mảnh băng bay ra, và giữa chúng, một bóng người xuất hiện.
Đó không phải là Tiêu Phong.
Đó là một phiên bản khác của Linh Tuyền.
Cùng khuôn mặt, cùng bộ quần áo, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, không có chút cảm xúc nào.
"Corrupted không có nghĩa là hỏng hóc," người đó nói, giọng nói lạnh lùng, không chút rung động.
"Nó có nghĩa là 'Đã hoàn thiện'."
Linh Tuyền lùi lại, kiếm trong tay run rẩy.
"Ai là ngươi?"
"Ta là ngươi trong tương lai," người đó nói.
"Hoặc chính xác hơn, ta là những gì ngươi sẽ trở thành nếu ngươi chấp nhận vai trò của mình."
"Vai trò gì?" Linh Tuyền hỏi, giọng nói run rẩy.
"Vị thần mới," người đó trả lời.
"Thế giới cũ đang sụp đổ.
Virus Linh là công cụ để xây dựng thế giới mới.
Và ngươi là nền tảng của nó."
"Ngươi nói dối," Linh Tuyền nói.
"Nguyệt Tâm đang cố gắng bảo vệ thế giới này."
"Nguyệt Tâm?" Người đó cười, một nụ cười đầy khinh miệt.
"Cô ấy chỉ là một phần mềm diệt virus lỗi thời.
Cô ấy không hiểu rằng sự bảo vệ này chỉ kéo dài sự đau khổ.
Sự hủy diệt là cần thiết cho sự tái sinh."
Linh Tuyền cảm thấy tim mình đập mạnh.
Anh nhớ lại lời của Nguyệt Tâm: *"Ta là hệ thống miễn dịch của vũ trụ."*
Nếu Nguyệt Tâm là hệ thống miễn dịch, thì cô ấy đang cố gắng bảo vệ thế giới khỏi cái gì?
Không phải là virus.
Mà là *Linh Tuyền*.
"Tôi không chấp nhận," Linh Tuyền nói, giọng nói vang lên trong hang động.
"Tôi không phải là công cụ của ngươi."
"Ngươi không có lựa chọn," người đó nói.
"Hệ thống đã quyết định.
Và hệ thống luôn đúng."
Người đó giơ tay lên, và những dòng mã đỏ bắt đầu cuốn vào cơ thể Linh Tuyền.
Anh cảm thấy đau đớn tột cùng.
Như thể mỗi tế bào trong cơ thể anh đang bị xé toạc và lắp ráp lại.
*【Hệ Thống: Cảnh báo.
Mức độ đồng hóa vượt quá giới hạn an toàn.】*
*【Linh Lực: 100/100 (Bão bùng).】*
*【HP: 50/200 (Tổn thương nghiêm trọng).】*
Linh Tuyền gào lên, nhưng anh không dừng lại.
Anh cảm thấy sự hiện diện của Nguyệt Tâm trong virus.
Cô ấy không còn là một thực thể độc lập.
Cô ấy là một phần của anh.
Và anh sẽ không để cô ấy hy sinh một mình.
"Nguyệt Tâm," anh thì thầm.
"Cùng nhau.
Hãy để chúng ta viết lại mã nguồn này."
Và trong khoảnh khắc đó, một luồng dữ liệu khổng lồ tràn ra từ cơ thể anh, quét sạch những hình ảnh ký ức trên tường hang động.
Hang động ngừng nhịp đập.
Sự co thắt dừng lại.
Không gian trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.
Linh Tuyền nhìn vào bàn tay mình.
Linh lực đang chảy xiết, khao khát nuốt chửng năng lượng của người kia.
Hệ thống hét lên:
*【CRITICAL OPPORTUNITY: ABSORB ADMIN POWER.
LEVEL UP TO: DIVINE REALM.】*
*【Phần thưởng: Sự thật.】*
*【Cảnh báo: Nếu thất bại, thực tại sẽ bị xóa sổ.】*
Nhưng anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt người kia.
Anh ta không muốn chết, anh ta chỉ muốn kết thúc.
Anh ta là nạn nhân của cùng một hệ thống như anh.
Linh Tuyền bước tới, kiếm trong tay không còn ánh sáng trắng, mà là màu đen tuyền, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.
"Ta không cần sức mạnh của ngươi," anh nói.
"Ta cần sự tự do của ngươi."
Người kia sững sờ.
không hiểu."
"Ta hiểu," Linh Tuyền nói.
"Ta hiểu rằng chúng ta đều là nô lệ của mã nguồn.
Và giờ, ta sẽ phá vỡ nó."
Anh vung kiếm.
Không phải để tấn công, mà để cắt đứt kết nối.
*【Hệ Thống: Lỗi nghiêm trọng.】*
*【Đang cố gắng khôi phục...】*
*【Khôi phục thất bại.】*
Giao diện đỏ thẫm tắt hẳn.
Màn hình đen.
Không có thông báo.
Không có cảnh báo.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ.
Sau đó, nó bật lên lại.
Nhưng giao diện không còn màu đỏ.
Nó là màu trắng.
Màu của sự trống rỗng.
Màu của sự bắt đầu mới.
Và dòng chữ xuất hiện, không phải là thông báo nhiệm vụ, mà là một câu hỏi.
*【Hệ Thống: Xác nhận danh tính.】*
*【Bạn có phải là Linh Tuyền?】*
*【Đáp án: Không.】*
*【Linh Tuyền đã chết tại Chương 48.】*
*【Người điều khiển hiện tại: ???】*
Linh Tuyền sững sờ.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết nứt trên da đã biến mất.
Thay vào đó, là những ký tự chạy dọc theo mạch máu, nhanh hơn bất kỳ suy nghĩ nào của anh.
*【Nhiệm vụ mới: Tìm ra người đang điều khiển câu chuyện này.】*
*【Phần thưởng: Sự thật.】*
*【Cảnh báo: Nếu thất bại, thực tại sẽ bị xóa sổ.】*
Linh Tuyền mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy nguy hiểm.
Anh rút thanh kiếm dữ liệu ra.
"Vậy thì chúng ta sẽ xem," anh nói, giọng nói vang lên trong sự im lặng đáng sợ.
"Ai là người viết kết thúc."
Và rồi, anh bước vào bóng tối, nơi những dòng mã đỏ thẫm đang chờ đợi để nuốt chửng anh.
Nhưng lần này, anh không sợ.
Vì anh biết, trong bóng tối sâu thẳm nhất, ánh sáng mới thực sự bắt đầu.
Nhưng ánh sáng đó, có thực sự là của anh?
Hay nó chỉ là một cái bẫy khác, được thiết kế bởi một người kể chuyện ẩn danh, đang chờ đợi khoảnh khắc này để lật ngược ván cờ?
Linh Tuyền không biết.
Và đó chính là điều đáng sợ nhất.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận