Chương 53
Linh Tuyền nằm sấp trên nền đá lạnh lẽo, bề mặt cứng đờ và vô tri dưới da thịt anh.
Máu từ vết rách ở vai trái — nơi thanh kiếm của một đạo nhân áo đỏ vừa xé ngang qua — đang nhỏ giọt xuống, hòa lẫn với những dòng dữ liệu ảo màu xanh lam lơ lửng trong không khí.
Mùi kim loại gỉ sét nồng nặc.
Đó là mùi của sự phân hủy số hóa.
Mùi của thế giới này khi nó bắt đầu quên đi chính mình.
Linh Tuyền cố gắng hít thở sâu, nhưng phổi anh đau nhói như bị đốt cháy bởi những mảnh vụn linh lực độc hại.
Anh không di chuyển ngay.
Sự im lặng trong Hư Không Điện khác với sự im lặng ở hang động trước đó.
Đây là một sự tĩnh mịch có chủ đích, được thiết kế để đè nén ý chí của kẻ xâm nhập.
Trong đầu anh, hệ thống vẫn đang chạy ngầm, những dòng chữ đỏ cảnh báo nhấp nháy liên tục như tim đập thình thịch:
*【Cảnh báo: Mức độ nhiễm Virus Linh đạt 45%.
Tốc độ lan truyền gia tăng.】*
*【Hệ thống đang cố gắng cách ly lõi linh hồn...
Lõi bị xâm chiếm bởi mã nguồn cổ đại.】*
"Khốn kiếp," anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì đau đớn và kiệt sức.
Anh dùng tay trái gạt đi một vệt dữ liệu ảo bay ngang qua mặt.
Những ký tự đó không phải là chữ Hán hay tiếng người thường.
Chúng là 'Mã Nguồn' — ngôn ngữ gốc của vũ trụ này, thứ mà Thiên Cơ Giả tin rằng có thể tái cấu trúc để tạo ra trật tuyệt đối.
Linh Tuyền ngồi dậy chậm rãi.
Mỗi cử động đều khiến cơ bắp anh co thắt đau đớn, nhưng ánh mắt anh thì sắc lạnh hơn bao giờ hết.
Anh không ở đây để trốn chạy.
Anh ở đây vì một lý do duy nhất: Tìm hiểu nguồn gốc của cái virus đang ăn mòn thế giới này — và tìm ra cách ngăn chặn nó mà không phải hy sinh Nguyệt Tâm.
Anh cúi nhìn xuống vũng máu dưới chân mình.
Những giọt máu đỏ thẫm chạm vào nền đá, thay vì thấm vào trong, chúng lại bắt đầu chuyển màu thành xanh lam luminescent.
Chúng tạo thành những hình thù kỳ lạ, giống như những con đường dẫn lối hoặc các biểu tượng cổ xưa đang cố gắng hiện hình.
"Đây không phải là máu," Linh Tuyền thì thầm, cảm giác tội lỗi vô hình đè nặng lên tâm trí anh.
"Đây là dữ liệu sinh học bị mã hóa."
Anh rút ra một mảnh vải từ túi áo, lau sạch vết thương tạm thời để kiểm tra tình trạng cơ thể.
Hệ thống hiển thị một bảng thông tin mới:
*【Quest mới được kích hoạt: Khám phá Bí ẩn Hư Không Điện】*
*【Mục tiêu: Tiếp cận 'Lõi Mã Nguồn' trước khi cửa không gian đóng lại vĩnh viễn trong 15 phút nữa.】*
*【Phần thưởng: Hiểu biết về cơ chế Virus Linh (Tier 3).
】*
Fifteen minutes.
Mười lăm phút để đối mặt với sự thật mà anh đã chạy trốn từ ngày đầu tiên bước vào thế giới tu luyện này.
Linh Tuyền đứng dậy, bám lấy một bức tường đá khắc đầy những ký tự sáng lấp lánh.
Những ký tự đó không tĩnh tại; chúng di chuyển, xoay tròn và tái cấu trúc liên tục như thể đang sống.
Anh đặt tay lên mặt đá lạnh giá.
Ngay lập tức, một luồng điện nhẹ chạy dọc theo cánh tay anh, truyền vào hệ thống của hắn.
*【Phân tích...
Phân tích...
Kết nối thành công với mạng lưới cục bộ Hư Không Điện.】*
*【Đang tải dữ liệu lịch sử...
25%...】*
Cơn đau xé toạc đầu anh.
Không phải là đau thể xác, mà là sự xâm nhập của hàng triệu ký ức không thuộc về anh vào não bộ.
Anh thấy những hình ảnh flash qua: Những đạo nhân áo đỏ trong quá khứ không phải đang chiến đấu để bảo vệ thế giới, họ đang *thu thập*.
Họ thu thập linh hồn những người tu luyện đột biến để làm nhiên liệu cho một cỗ máy khổng lồ — cỗ máy mà Thiên Cơ Giả gọi là 'Thiên Đạo Mới'.
Linh Tuyền nghiến răng, mồ hôi lạnh tràn ra.
Anh không nhìn thấy sự thiện lương nơi những kẻ tự xưng là bảo vệ trật tự.
Anh chỉ thấy sự tham lam được ngụy trang thành tôn giáo.
Và đứng giữa tất cả đó là bóng dáng của người tiền nhiệm — Linh Tuyền cũ — đang cười một cách điên cuồng khi đưa tay vào lõi hệ thống, hoàn toàn không cố gắng ngăn chặn virus mà ngược lại, anh ta đang *nuôi dưỡng* nó để trở thành vị thần mới.
"Cô đã biết," Linh Tuyền nói với bóng ảo của người tiền nhiệm trong tâm trí mình.
"Cô đã biết từ đầu."
Linh Tuyền cảm thấy áp lực đè lên lồng ngực, không phải từ sức mạnh tu vi vật lý, mà từ sự hiện diện thuần khiết của 'Mã Nguồn'.
Không khí trở nên đặc quánh như xi măng lỏng.
Trước mặt anh, khoảng trống giữa hai bức tường đá bắt đầu vỡ ra, nhưng không phải là đá rơi xuống.
Đó là pixel — những khối vuông nhỏ xíu màu đen và trắng đang tách rời khỏi thực tại.
Đó là Lão Giả Mặt Trắng.
Không có gương mặt, chỉ có một tấm vải trắng phủ kín từ đầu đến chân, không lộ chút sơ hở nào.
Nhưng Linh Tuyền biết rằng sau lớp vải đó không có con người thật sự.
Đó là một avatar — đại diện vật lý của ý thức hệ thống đang cố gắng kiểm soát khu vực này.
"Kẻ xâm nhập," giọng nói vang lên đồng thời từ mọi hướng, dội lại vô số lần trong phòng kín hẹp.
Giọng ấy không mang cảm xúc, nhưng nó có trọng lượng.
Nó nặng như một ngôi sao chết sắp sụp đổ vào chính nó.
"Tại sao ngươi vẫn còn kháng cự?
Sự hợp nhất là tất yếu."
Linh Tuyền đặt tay lên chuôi kiếm của mình, nhưng anh chưa rút ra.
Anh cần thông tin trước khi máu chảy thêm nữa.
"Thiên Cơ Giả muốn tôi trở thành vị thần Virus," Linh Tuyen nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.
"Nhưng virus không tạo ra trật tự.
Nó chỉ tạo ra sự hỗn loạn ngẫu nhiên.
Em gái của em — Nguyệt Tâm — cô ấy đang chết dần vì cố gắng kiểm soát thứ mà anh ta gọi là 'quà tặng'.
Anh muốn biết tại sao."
Lão Giả Mặt Trắng bước gần hơn.
Mỗi bước chân đặt xuống nền đá đều khiến những ký tự trên tường sáng lên chói lòa, như thể chúng đang phản ứng lại với sự hiện diện của thực thể này.
"Nguyệt Tâm không phải là nạn nhân," Lão Giả nói.
"Cô ấy là chìa khóa."
Linh Tuyền nhíu mày.
Tim anh đập mạnh hơn một nhịp.
"Chìa khóa cho gì?"
"Cô ấy chứa đựng đoạn mã gốc bị thiếu hụt để hoàn thiện Virus Linh mà không phá hủy vật chủ," Lão Giả trả lời thẳng thắn, như thể đang đọc từ một cuốn sách hướng dẫn kỹ thuật thay vì nói chuyện với một kẻ thù.
"Thế giới bình thường là sai lầm, Linh Tuyền.
Nó đầy rẫy sự bất công, cái chết vô nghĩa và nỗi đau ngẫu nhiên.
Virus Linh không phải là bệnh tật.
Đó là *chọn lọc*.
Nó loại bỏ những yếu đuối và nâng đỡ những mạnh mẽ lên cấp độ thần thánh.
Nguyệt Tâm đã chấp nhận điều đó.
Cô ấy đang biến mình thành một容器 (container) hoàn hảo."
Linh Tuyền cảm thấy máu lạnh toát.
Anh nhớ lại ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa khát vọng sâu thẳm trong đôi mắt Nguyệt Tâm mỗi khi cô nhìn anh.
Không phải là nỗi sợ hãi trước cái chết, mà là nỗi sợ không được yêu — và giờ thì ra, đó là nỗi sợ rằng cô ấy sẽ trở thành một con quái vật nếu không có sự chấp nhận của anh?
"Vậy nên," Linh Tuyền nghiến răng, linh lực trong cơ thể bắt đầu xoay chuyển theo vòng luân hồi Trúc Cơ đỉnh cao.
"Anh ta muốn tôi giết Nguyệt Tâm để lấy đoạn mã đó?"
Lão Giả im lặng một khoảnh khắc hiếm hoi.
Sự im lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ lời nói nào.
Sau đó, lão giả nâng tay lên, ngón tay dài và trắng bệch như xương cốt chỉ về phía Linh Tuyền.
"Không cần phải giết," Lão Giả nói.
"Chỉ cần...
hoàn tất quá trình thiên cơ."
Những đạo nhân áo đỏ lao tới từ các khe nứt không gian xung quanh.
Họ di chuyển nhanh như ánh sáng, thanh kiếm trong tay phát ra hào quang trắng xóa — màu sắc của sự tẩy chay và xóa bỏ dữ liệu lỗi.
Linh Tuyền không né tránh.
Hắn đứng yên, chờ đợi thanh kiếm ánh sáng đâm vào ngực.
Vào khoảnh khắc va chạm, hắn không dùng linh lực để cản lại mà kích hoạt Hệ Thống với tốc độ tối đa:
*【Phân tích mục tiêu đang được thực hiện...】*
*【Đang phân tích cấu trúc của 'Kiếm Tẩy Trừ' (Purification Sword)...】*
Thế giới dường như chậm lại.
Linh Tuyền nhìn thấy từng sợi năng lượng trong thanh kiếm ánh sáng.
Chúng không phải là linh lực thông thường.
Đó là những dòng lệnh code đang được thực thi trực tiếp lên cơ thể anh: `DELETE_USER`, `RESET_STATS`, `NULLIFY_SOUL`.
"Đúng rồi," Linh Tuyền mỉm cười một nụ cười đầy bi kịch, máu chảy từ khóe miệng nhưng ánh mắt thì sắc lạnh như băng giá.
"Các ngươi không chiến đấu để thắng.
Các ngươi chỉ đang cố gắng *xóa* tôi khỏi hệ thống."
Hắn chuyển hướng linh lực trong cơ thể — vốn đã bị Virus Linh nhiễm độc 45% — và thay vì đẩy ngược lại, anh đưa nó vào sâu hơn nữa.
Anh chủ động mở rộng phạm vi lây nhiễm của virus bên trong chính mình để chạm vào 'Kiếm Tẩy Trừ'.
*【Cảnh báo: Hành động này sẽ làm tăng mức độ đột biến lên 60%.
Có khả năng mất kiểm soát vĩnh viễn.】* Hệ thống cảnh báo bằng chữ đỏ nhấp nháy dữ dội.
"Thiêu hủy nó," Linh Tuyền gầm lên trong tâm trí, ra lệnh cho virus tấn công ngược vào chính thanh kiếm đang đâm vào mình.
Khi lưỡi kiếm xuyên qua vai trái của anh (nơi vết thương cũ chưa lành), một vụ nổ dữ liệu bùng phát.
Không phải lửa hay khói, mà là những màn hình glitch xanh lá cây và tím than bao trùm toàn bộ không gian nhỏ hẹp xung quanh hai người họ.
Các đạo nhân áo đỏ hét lên — lần đầu tiên Linh Tuyền nghe thấy sự sợ hãi trong giọng nói cơ học của chúng — khi thanh kiếm của họ bắt đầu vỡ ra thành hàng ngàn mảnh vụn pixel.
Linh Tuyen xoay người, dùng chân đá mạnh vào bụng một đạo nhân khác đang lao tới từ phía sau.
Cú va chạm tạo ra tiếng động như kim loại bị bẻ gãy.
Hắn không dừng lại.
Anh sử dụng công pháp 'Thiên Cơ Luyện Thần' — kỹ năng mà anh vừa học được qua việc phân tích mã nguồn của người tiền nhiệm trong khoảnh khắc đau đớn trước đó.
Kỹ năng này cho phép anh tạm thời "hack" vào hệ thống phòng thủ của đối phương bằng cách đồng bộ hóa tần số linh lực với lỗi hệ thống (bug).
*【Skill activated: Glitch Strike】*
*【Damage multiplier x3 against System Entities】*
Linh Tuyền vung tay, những ngón tay anh phát ra tia sáng tím ngầu — màu sắc của sự phân rã dữ liệu.
Hắn đánh vào không gian trước mặt Lão Giả Mặt Trắng, nơi mà avatar đó đang đứng bất động chứng kiến cảnh hỗn loạn này.
Cú đấm xuyên qua lớp vải trắng một cách dễ dàng như thể nó chỉ là sương mù ảo ảnh, nhưng ngay sau đó, toàn bộ thân hình của Lão Giả bắt đầu rung lắc dữ dội.
Những dòng chữ code chạy dọc theo cơ thể lão giả trở nên đỏ rực và rối rắm.
"Ngươi đã làm gì?" Giọng nói của Lão Giả giờ đây méo mó, đầy tĩnh điện.
"Mã nguồn không cho phép sự can thiệp từ bên ngoài!"
"Tôi không ở bên ngoài," Linh Tuyền trả lời lạnh lùng, máu từ vai anh nhỏ xuống tạo thành những ký tự code trên nền đá.
"Tôi đang trở thành một phần của bug."
Cái chết của các đạo nhân áo đỏ không để lại thi thể.
Họ tan biến vào hư không, chỉ còn lại những mảnh vụn dữ liệu lơ lửng trong không khí như bụi tuyết trắng xóa.
Linh Tuyền thở dốc, cơ thể hắn rung lên dữ dội.
Việc sử dụng Virus Linh để tấn công ngược vào hệ thống đã gây ra phản ứng dây chuyền khủng khiếp bên trong huyết mạch của anh.
Anh cảm thấy từng tế bào trong người mình đang kêu gào muốn tự hủy diệt.
Da thịt anh nóng ran như vừa bước ra từ lò luyện kim loại, và dưới lớp da ấy, những tĩnh mạch chuyển màu xanh tím bắt đầu lộ rõ qua bề mặt cơ thể.
*【Hệ thống检测到 (Detect): Sự bất ổn định nghiêm trọng trong lõi linh hồn người dùng.】*
*【Đang cố gắng thực hiện 'Hard Reset'...
Virus đã chiếm quyền kiểm soát giao diện thần kinh.】*
Linh Tuyền quỳ xuống, nắm chặt hai tay vào lòng đất đá để giữ cho mình không bị vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh code.
Anh nhìn thấy bàn tay của chính mình — những ngón tay đang bắt đầu trong suốt đi, xuyên qua chúng là những dòng chữ chạy liên tục: `ERROR`, `CORRUPTION`, `REBOOT`.
"Nguyệt Tâm..." anh thì thầm tên cô ấy như một lời nguyền cũng là một liều thuốc giải.
"Em đừng bao giờ biến thành thế này."
Lão Giả Mặt Trắng vẫn đứng đó, nhưng bây giờ vẻ ngoài của nó đã bị ảnh hưởng bởi sự lây lan virus từ Linh Tuyen.
Những mảng vải trắng trên người lão giả bắt đầu chuyển sang màu đen và mục rữa, giống như giấy cũ bị ẩm mốc trong bóng tối.
"Ngươi nghĩ ngươi có thể thắng?" Lão Giả hỏi, giọng nói giờ đây nghe yếu ớt hơn nhiều, thiếu đi sự uy nghiêm tuyệt đối trước kia.
"Virus không phân biệt đúng sai.
Nó chỉ lan truyền.
Khi ngươi tiêu diệt chúng ta, ngươi cũng đang mở đường cho nó ăn mòn chính tâm trí của mình."
"Đó là giá tôi phải trả," Linh Tuyền ngẩng đầu lên, đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn đổi màu — tròng đen bị bao phủ bởi một lớp lưới dữ liệu xanh lam phát sáng.
"Để cứu thế giới này khỏi sự 'cải tạo' giả dối của các ngươi."
Anh đứng dậy, dù cơ thể đang run rẩy không kiểm soát được.
Anh bước về phía Lão Giả Mặt Trắng, mỗi bước chân đều khiến nền đá dưới dầm nứt vỡ thành những hình khối lập phương 3D và rơi xuống vực thẳm bên dưới.
"Cho tôi thấy Lõi Mã Nguồn," Linh Tuyền ra lệnh, giọng nói của anh giờ đây mang theo một âm hưởng kỳ lạ — như thể có hai người đang nói cùng lúc: một là Linh Tuyen con người, và một là Virus Linh đã được huấn luyện để trở thành vũ khí.
"Nếu không, ta sẽ xóa cả Hư Không Điện này khỏi bộ nhớ thế giới."
Lão Giả im lặng.
Sự hiện diện của nó bắt đầu mờ đi, hòa tan vào bóng tối dày đặc phía sau những bức tường dữ liệu.
Nhưng trước khi biến mất hoàn toàn, lão giả đưa tay ra và ném một vật gì đó nhỏ bé về phía Linh Tuyen.
Đó là một viên ngọc đen — không phải loại linh thạch thông thường mà anh từng thấy trong các dungeon.
Nó hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh, khiến khu vực ngay cạnh nó trở thành một hố sâu của sự vô tri tuyệt đối.
Khi viên ngọc rơi vào tay Linh Tuen, hệ thống trong đầu anh phát ra tiếng cảnh báo lớn nhất từ trước đến giờ:
*【Item acquired: Mảnh Vụn Thiên Đạo (Fragment of the Heavenly Dao).
】*
*【Warning: This item contains the original source code of the Creator.
Possession will attract attention from Level 10+ Entities (Gods/Architects).】*
Linh Tuen nhìn vào viên ngọc trong lòng bàn tay mình.
Nó lạnh buốt, nhưng bên trong nó lại có một nhịp đập — giống như trái tim của một sinh vật sống đang ngủ say chờ được đánh thức.
Và anh biết rằng đây không phải là công cụ để cứu thế giới.
Đây là chìa khóa cho cánh cửa địa ngục mà Thiên Cơ Giả muốn mở ra.
Lão giả mặt trắng biến mất, để lại Linh Tuyen một mình trong Hư Không Điện đang sụp đổ.
Không gian bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn nữa.
Những khe nứt trên tường điện lan rộng nhanh chóng, không phải là đá vỡ vụn thông thường, mà là chính không gian bị xé toạc ra thành từng mảng lớn lộ ra khoảng trống trắng xóa bên kia — nơi mà thực tại đã ngừng tồn tại.
Bên kia những khe nứt đó, Linh Tuyen nhìn thấy một thứ khiến anh sững sờ đến mức quên cả hô hấp.
Nhưng không phải Nguyệt Tâm dịu dàng và dễ thương mà anh yêu thương mỗi đêm qua màn hình ảo ảnh giao tiếp từ xa.
Hình bóng ấy đang treo lơ lửng giữa khoảng trống trắng xóa, mắt nhắm chặt, cơ thể bị bao bọc bởi hàng ngàn sợi dây thừng làm bằng ánh sáng vàng kim — những sợi dây kết nối trực tiếp với trái tim của cô và đưa về phía một cỗ máy khổng lồ nằm ở trung tâm thế giới này.
Và trên ngực Nguyệt Tâm, đúng nơi trái tim đập động, là một vết thương hình tam giác đang chảy ra không phải máu đỏ, mà là...
dữ liệu xanh lam — cùng màu sắc như virus trong cơ thể Linh Tuyen.
Hệ thống của anh đột ngột tắt nguồn hoàn toàn.
Màn đen bao trùm thị giác trước khi hiện lên dòng chữ cuối cùng bằng tiếng trắng toát:
*【Connection Lost.
Reality Integrity at 10%.】*
*【New Quest Unlocked: The Sacrifice Protocol Begins Now.】*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận