Chương 42

Linh Tuyền nhìn bàn tay mình.

Không, chính xác hơn là anh nhìn vào thứ đang cố gắng tồn tại dưới dạng bàn tay.

Những ngón tay thon dài, từng là biểu tượng của sự kiểm soát và sức mạnh Trúc Cơ, giờ đây đang tan rã.

Chúng không mục nát, không chảy máu, mà phân mảnh thành những chuỗi ký tự xanh lá cây lơ lửng trong không khí, như những con châu chấu điện tử đang bay đi tìm một máy chủ mới.

Không có đau đớn thể xác.

Không có cảm giác bỏng rát hay tê liệt.

Chỉ có một cảm giác "mất mát" dữ liệu dữ dội, giống như khi bạn cố gắng nhớ lại mùi hương của người yêu trong một cơn gió thoảng, nhưng ký ức đó bị xóa bỏ vĩnh viễn trước khi kịp định hình.

Linh Tuyền cố nắm chặt nắm đấm, nhưng lực lượng cơ bắp không còn đáp lại.

Thay vào đó, một luồng thông tin lạnh lẽo chạy dọc theo tủy sống anh.

*“Cảnh báo: Tính toàn vẹn cơ thể vật lý giảm 15%.

Đồng bộ hóa với Mã Nguồn...

Đang thất bại.”*

Giọng nói của Hệ Thống vang lên trong đầu anh, nhưng nó không còn rõ ràng, mượt mà như trước.

Nó rè rẹt, đứt quãng, giống như một đĩa CD bị trầy xước đang quay trên một chiếc máy đọc cũ kỹ.

Tiếng *tách-tách-tách* của lỗi đọc dữ liệu vang vọng trong khoang sọ, hòa quyện với tiếng gió hú ngoài kia.

Linh Tuyền nhíu mày, cố gắng tập trung ý thức để triệu gọi giao diện hệ thống.

Anh cần biết mình đang ở đâu.

Anh cần biết Nguyệt Tâm đã đi về đâu.

Nhưng khi anh mở mắt, thế giới xung quanh không còn là những tòa nhà đổ nát hay bầu trời u ám.

Mọi thứ đều được phủ lên một lớp lưới ma trận xanh lam mờ ảo.

Những viên gạch vỡ, những vệt máu khô, thậm chí cả ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn đường bị hư hỏng đều được mã hóa thành những dòng số.

Anh bước đi, và mỗi bước chân đều để lại một vết hằn dữ liệu ngắn ngủi trên mặt đất, như thể thực tại đang bị ghi đè bởi một bản vá lỗi khẩn cấp.

“Hệ Thống,” anh gọi, giọng nói khàn đặc, vang lên trong sự im lặng chết chóc.

“Báo cáo trạng thái.”

*“Lỗi.

Không thể xác định vị trí...

Người dùng 001...

đang bị cách ly.”*

Linh Tuyền cắn răng.

Sự cách ly.

Đó là từ ngữ kỹ thuật cho sự cô lập.

Anh không chỉ bị mất đi cơ thể vật lý, mà còn bị tước đoạt khả năng tương tác với thế giới thực.

Anh đang ở trong một khoảng không gian giữa các thế giới, nơi dữ liệu thô của vũ trụ này bị phơi bày.

Và ở đây, anh cảm thấy một sự hiện diện khác.

Không phải của Phiên bản 1.0.

Không phải của bóng hình xa xôi kia.

Mà là của chính cái lõi sâu thẳm nhất trong anh – thứ mà anh đã luôn sợ hãi đối mặt.

Anh cúi xuống, nhìn vào lòng bàn tay đang tan rã.

Giữa những chuỗi ký tự xanh lá, anh thấy một đốm màu đỏ thẫm.

Nó nhỏ bé, nhưng rực rỡ như máu tươi.

Đó là ký ức về Nguyệt Tâm.

Ký ức về nụ cười của cô trong đêm mưa, khi cô nói rằng cô không sợ chết, chỉ sợ không được yêu.

Linh Tuyền cố gắng chạm vào đốm đỏ đó, nhưng ngón tay dữ liệu của anh xuyên qua nó như thể nó chỉ là một ảo ảnh.

“Tại sao...” anh thì thầm, nước mắt – nếu nước mắt có thể tồn tại trong dạng dữ liệu – chảy xuống má anh.

“Tại sao anh không thể giữ lại nó?”

Và rồi, trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của không gian số, một tiếng *bíp* vang lên.

Như một tiếng trống chiến.


Nhưng niềm vui chỉ tồn tại trong vài giây.

Khi Linh Tuyền mở mắt, ánh sáng trắng tan biến, để lại một khung cảnh đáng sợ hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng.

Anh không còn ở trong hang động.

Anh đang đứng trên một đỉnh núi cao, nhìn xuống thung lũng phía dưới.

Và ở đó, những cư dân thường dân và tu giả khác đang biến thành “Thạch Ma”.

Nhưng lần này, anh không thấy họ như những nạn nhân đáng thương.

Anh thấy rõ dòng dữ liệu chảy từ *cơ thể anh* xuống họ.

Những sợi dây vô hình, mỏng manh nhưng chắc chắn, kết nối linh hồn anh với từng con người trong thung lũng.

Và thông qua những sợi dây đó, anh đang *kéo* linh lực của họ.

Anh đang hút cạn sinh khí của họ để duy trì sự tồn tại của chính mình trong trạng thái mới này.

“Không...” Linh Tuyền lùi lại, kinh hoàng.

“Anh đang làm gì?”

Anh nhìn vào đôi tay mình.

Chúng đã ổn định trở lại, nhưng da thịt anh chuyển sang màu xám xịt, giống như đá.

Những mạch máu dưới da anh phát sáng màu xanh lá, giống như những sợi cáp dữ liệu.

Anh là nguyên nhân.

Anh là nguồn gốc của sự biến dạng này.

Mỗi lần anh sử dụng sức mạnh Thiên Cơ, anh đang ăn mòn thế giới xung quanh.

Một người đàn ông già nua, đang biến thành đá, ngước lên nhìn anh.

Đôi mắt ông không còn sự sợ hãi.

Chỉ có một sự trống rỗng, giống như Phiên bản 1.0 của Linh Tuyền.

Ông ta không nói gì, nhưng trong đầu anh, một thông điệp vang lên: *“Cảm ơn ngươi.

Chúng ta sẽ trở thành một phần của ngươi.”*

Linh Tuyền run rẩy.

Nỗi sợ hãi bao trùm lấy anh.

Anh không phải là người hùng.

Anh không phải là kẻ cứu rỗi.

Anh là một kẻ ký sinh.

Một virus sống đang ăn thịt thế giới để tồn tại.

“Tại sao...” anh gào lên, giọng nói vỡ vụn.

“Tại sao Hệ Thống lại che giấu điều này?

Tại sao anh phải chịu đựng điều này?”

Hệ Thống im lặng.

Nhưng trong sự im lặng đó, anh cảm thấy một sự hiện diện khác.

Không phải của Thiên Đạo.

Không phải của Mã Nguồn.

Mà là của Nguyệt Tâm.

Anh cảm thấy một缕 tình yêu thương, dịu dàng nhưng đau đớn, chạm vào linh hồn anh.

Cô ấy biết.

Cô ấy luôn biết.

Và cô ấy vẫn yêu anh.

Linh Tuyền nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống.

Anh cảm thấy tội lỗi.

Một nỗi tội lỗi vô hình, đè nặng lên tâm trí anh, nặng hơn bất kỳ gánh nặng vật lý nào.

Anh muốn dừng lại.

Anh muốn tự hủy.

Nhưng sức mạnh Thiên Cơ không cho phép.

Nó đã bám lấy anh, như một con rắn độc, và nó sẽ không buông tha cho anh cho đến khi anh trở thành vị thần mà nó mong muốn.

“Thiên Cơ Giả...” Linh Tuyền thì thầm.

Tên của phản diện vang lên trong đầu anh.

Người đàn ông tin rằng thế giới bình thường là sai lầm.

Người đàn ông tin rằng anh là công cụ để hoàn thành sứ mệnh đó.

Và giờ đây, Linh Tuyền hiểu ra.

Thiên Cơ Giả không sai.

Anh cũng không đúng.

Họ đều là nạn nhân của một trò chơi lớn hơn, một trò chơi mà người chơi không bao giờ biết luật chơi.


Linh Tuyền đứng dậy.

Ánh sáng xung quanh anh dịu đi, chuyển từ màu void sang màu xanh dương nhạt – màu của sự bình yên.

Anh không còn run rẩy.

Anh đã chấp nhận số phận của mình: không phải là nạn nhân, không phải là sát thủ, mà là *Người Viết Mã*.

Anh nhìn thẳng vào con mắt của Thiên Đạo.

“Hệ Thống,” anh nói, giọng nói của anh vang lên, không còn là giọng của một con người, mà là giọng của một thực thể siêu nhiên.

“Hãy mở khóa toàn bộ quyền hạn.”

*“CẢNH BÁO: Hành động này sẽ dẫn đến sự sụp đổ của thực tại hiện tại.

Xác nhận?”*

“Xác nhận.”

Và rồi, Linh Tuyền mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy kiêu hãnh.

Anh giơ tay lên, và những chuỗi ký tự xanh lá cây bao quanh anh bắt đầu di chuyển, như thể chúng đang nhảy múa theo điệu nhạc của anh.

Anh không còn là một lỗi.

Anh là *người sửa lỗi*.

Nhưng ngay khi anh chuẩn bị thực hiện mệnh lệnh cuối cùng, một giọng nói khác vang lên.

Không phải từ Thiên Đạo.

Không phải từ Hệ Thống.

Mà là từ phía sau anh.

“Đừng làm điều đó, Linh Tuyền.”

Linh Tuyền quay lại.

Đứng đó là Nguyệt Tâm.

Nhưng cô ấy không còn là cô gái dịu dàng mà anh biết.

Cơ thể cô ấy phát sáng màu trắng ngà, những cánh tay dữ liệu vươn ra từ lưng cô ấy, giống như những chiếc lông chim thiên thần.

Và trong tay cô ấy, một con dao bằng ánh sáng, sẵn sàng chém đứt mọi kết nối.

“Nguyệt Tâm...” Linh Tuyền gọi tên cô, giọng nói nghẹn ngào.

“Xin lỗi,” cô ấy nói, nước mắt chảy xuống má cô ấy.

“Nhưng anh phải dừng lại.

Trước khi anh hủy diệt tất cả.”

Và cô ấy lao về phía anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập