Chương 43

Chương 43 — Thiên Cơ Luyện Thần

Dòng chữ đỏ nhấp nháy cuối cùng cũng tắt lịm, để lại một khoảng trống tĩnh lặng đáng sợ trong tâm trí Linh Tuyền.

Không phải là sự bình yên của một ngày thu thanh khiết, mà là sự trống rỗng của một ổ cứng vừa bị xóa sạch dữ liệu.

Anh đứng im, cơ thể cứng đờ như một phỗng đá giữa hoang tàn.

Màn hình hệ thống trước mắt anh chuyển từ màu đỏ báo động sang đen kịt, rồi bừng sáng lại với một ánh sáng trắng xóa, chói lòa đến mức làm đau mắt.

Khi ánh sáng dịu đi, cảnh quan xung quanh không còn là thung lũng tu chân quen thuộc.

Bầu trời xanh thẳm đã biến mất, thay vào đó là những mảng màu xanh lá cây lỗi (corrupted) chồng chéo lên nhau, giống như những vết nứt trên một tấm gương vỡ vụn.

Những đám mây không trôi, chúng treo lơ lửng, bị "đóng băng" trong không gian, tạo thành những khối dữ liệu thô sơ, méo mó.

Linh Tuyền nháy mắt, cố gắng điều chỉnh thị giác.

Anh nhìn xuống đôi chân mình.

Đôi giày da đen đang dần tan biến, thay thế bởi những chuỗi ký tự nhị phân chạy dọc theo bề mặt da thịt.

"Đây không phải là ảo ảnh," anh thầm thì, giọng nói vang lên trong không khí nhưng không tạo ra sóng âm, mà giống như một dòng lệnh được nhập vào console.

"Đây là lớp nền của thực tại."

Anh bước chân lên trước.每一步 (mỗi bước chân) anh đặt xuống, mặt đất không phát ra tiếng động, mà phát ra những rung động dữ liệu, lan tỏa ra xung quanh như những gợn sóng trên mặt hồ.

Những tảng đá xung quanh, vốn dĩ là đá granite cứng nhắc, giờ đây lại hiển thị rõ những cấu trúc đa giác (polygon) chưa được hoàn thiện.

Một cây cổ thụ bên cạnh anh, thân cây nứt nẻ, nhưng từ vết nứt không chảy nhựa cây, mà chảy ra những dòng mã xanh lá cây loãng, bốc hơi lên không trung như sương mù.

Linh Tuyền cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.

Đó không phải là đau đớn thể xác, mà là sự xé toạc của nhận thức.

Anh đang nhìn thấy thế giới qua con mắt của "Mã Nguồn".

Và qua con mắt đó, anh thấy rõ sự tàn phá mà chính anh đã gây ra.

Những người dân trong thung lũng, những kẻ đã biến thành "Thạch Ma", không phải là những xác chết vô tri.

Họ là những nút mạng (nodes) đã bị ngắt kết nối, nhưng vẫn đang cố gắng gửi tín hiệu về trung tâm.

Tín hiệu đó chính là linh lực của họ, và Linh Tuyền là bộ thu.

Anh cúi đầu, nhìn vào lòng bàn tay.

Da thịt anh xám xịt, những mạch máu dưới da phát sáng màu xanh lá, uốn lượn như những sợi cáp quang siêu tốc.

Anh nắm chặt tay, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa từ lòng bàn tay ra khắp cơ thể.

Anh không còn là một con người bình thường.

Anh là một lỗi hệ thống, một virus sống, và thế giới này đang cố gắng cách ly anh.


Linh Tuyền đứng dậy, ánh mắt lạnh băng.

Anh hướng về trung tâm của vùng đất bị glitch, nơi bầu trời xé toạc nhất.

Ở đó, anh cảm nhận được sự hiện diện của "thực thể bên ngoài" mà dòng chữ đỏ đã nhắc đến.

Một sự hiện diện to lớn, cổ xưa, và đáng sợ.

Nó không phải là một sinh vật, mà là một ý thức tổng hợp, một bộ não điện tử khổng lồ đang quản lý toàn bộ thực tại này.

Khi anh tiến gần hơn, cảnh tượng xung quanh trở nên hỗn loạn hơn.

Những tòa nhà bằng đá vỡ vụn, rơi xuống đất nhưng không nát, mà tan rã thành những hạt pixel nhỏ li ti, bay lên không trung và hòa vào bầu trời xanh lá.

Những con đường nứt nẻ, lộ ra những mạch ống dẫn linh lực khổng lồ bên dưới, pulsating (nhịp đập) theo một nhịp điệu đều đặn, giống như mạch máu của một quái vật khổng lồ.

Linh Tuyền cảm thấy áp lực đè nặng lên vai.

Mỗi bước chân anh đặt xuống, anh phải chống lại một lực cản vô hình, như thể không gian xung quanh đang cố gắng đẩy anh ra xa.

Nhưng anh không lùi bước.

Anh dùng linh lực của mình, không phải để công kích, mà để "cắt" qua những lớp rào cản dữ liệu.

Những tia sáng xanh lá cây bắn ra từ đầu ngón tay anh, chạm vào không khí và tạo ra những vết nứt nhỏ, mở ra những lối đi tạm thời trong mê cung glitch.

Anh nhớ lại những gì Thiên Đạo đã nói: *"Ngươi là lỗi trong Mã Nguồn.

Một lỗi được thiết kế để sửa chữa chính nó."* Câu nói đó từng khiến anh kinh hoàng, nhưng giờ đây, nó lại mang đến cho anh một hy vọng mong manh.

Nếu anh là lỗi, thì anh cũng có khả năng viết lại mã nguồn.

Nếu anh là virus, thì anh cũng có khả năng lây nhiễm và thay đổi hệ thống.

Và nếu anh có thể thay đổi hệ thống, thì anh có thể cứu Nguyệt Tâm.

Anh tăng tốc, chạy về phía trung tâm.

Cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, như thể anh đang đi vào một giấc mơ.

Những bóng người, những con thú, những cây cối, tất cả đều biến thành những khối dữ liệu trừu tượng, chạy qua lại trước mắt anh.

Và rồi, anh nhìn thấy nó.

Một cột sáng trắng khổng lồ, vươn thẳng lên bầu trời, xuyên qua những đám mây xanh lá.

Đó là trung tâm của vùng đất bị glitch.

Đó là nơi "Mã Nguồn" đang rò rỉ mạnh nhất.

Và ở chân cột sáng, anh nhìn thấy một hình bóng.


.

Thế giới im lặng tuyệt đối.

Linh Tuyền mở mắt.

Anh không chết.

Nhưng anh cũng không còn hoàn toàn là anh.

Bàn tay anh trong suốt, những mạch linh lực bên trong không còn là khí, mà là những dòng dữ liệu xanh lá cây chảy mượt mà.

Anh nhìn vào không trung.

Màn hình Hệ Thống biến mất.

Thay vào đó, một giao diện mới hiện lên, đơn giản và đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì anh từng thấy.

Nó không có nút bấm, không có thanh tiến trình.

Chỉ có một dòng chữ duy nhất, màu đỏ tươi, nhấp nháy chậm rãi:



Và ngay bên dưới dòng chữ đó, một hình ảnh nhỏ hiện lên.

Đó là Nguyệt Tâm.

Cô ấy đang đứng ở phía xa, trong một thế giới khác, một thế giới mà anh không thể chạm tới.

Cô ấy đang khóc, nhưng ánh mắt cô ấy lại đầy kiên định.

Cô ấy đang nhìn anh, và trong ánh mắt đó, anh thấy một thông điệp: *"Đừng sợ.

Tôi luôn ở đây."*

Linh Tuyền nhìn vào dòng chữ đỏ.

Anh hiểu ra.

Đây không phải là lựa chọn của anh.

Đây là lựa chọn của thế giới.

Và anh là kẻ phải gánh chịu hậu quả.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy kiêu hãnh.

Anh giơ tay lên, chạm vào dòng chữ "THỐNG TRỊ".

Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào, một giọng nói khác vang lên.

Không phải từ Hệ Thống.

Không phải từ Thiên Đạo.

Mà là từ phía sau anh.

"Đừng làm điều đó, Linh Tuyền."

Linh Tuyền quay lại.

Đứng đó là Nguyệt Tâm.

Nhưng cô ấy không còn là cô gái dịu dàng mà anh biết.

Cơ thể cô ấy phát sáng màu trắng ngà, những cánh tay dữ liệu vươn ra từ lưng cô ấy, giống như những chiếc lông chim thiên thần.

Và trong tay cô ấy, một con dao bằng ánh sáng, sẵn sàng chém đứt mọi kết nối.

"Nguyệt Tâm..." Linh Tuyền gọi tên cô, giọng nói nghẹn ngào.

"Xin lỗi," cô ấy nói, nước mắt chảy xuống má cô ấy.

"Nhưng anh phải dừng lại.

Trước khi anh hủy diệt tất cả."

Và cô ấy lao về phía anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập