Chương 41
Nó từ chối sự hiện diện của Linh Tuyền, như thể hắn là một lỗi dữ liệu cần bị loại bỏ.
Hắn đứng trước nó, cảm nhận được sự kháng cự của thực tại.
Không khí xung quanh đặc quánh, nặng nề như chì, mỗi nhịp thở đều trở thành một cuộc đấu tranh sinh tồn.
`[CẢNH BÁO: Truy cập bị từ chối.
Cấp độ bảo mật: Tuyệt Đối.]`
Dòng chữ đỏ lòm hiện lên trong tầm mắt, nhấp nháy như một lời chế giễu.
Linh Tuyền không hoảng loạn.
Hắn hít một hơi sâu, điều hòa linh lực trong kinh mạch.
Trúc Cơ tầng 3 — cảnh giới hắn mới đạt được nhờ sự hy sinh tàn khốc của Nguyệt Tâm — đang sôi sục trong huyết quản, nóng rực như lửa đốt.
Hắn rút kiếm.
Thanh kiếm của hắn không phải bằng thép, mà là sự ngưng tụ của ý chí và dữ liệu.
Lưỡi kiếm rung lên, phát ra một âm thanh chói tai, giống như tiếng đĩa cứng bị đọc sai mã, xé toạc màn im lặng của căn phòng server cổ đại.
"Khốn kiếp."
Linh Tuyền gầm lên, một tiếng gầm đầy phẫn nộ và tuyệt vọng.
Hắn không chờ đợi sự cho phép.
Hắn lao về phía trước, lưỡi kiếm chém xuống lớp vỏ đá kết tinh bao quanh khung cửa.
Tiếng va chạm vang lên không phải là âm thanh của kim loại, mà là tiếng vỡ của thủy tinh dưới áp lực cực đại.
Những mảnh tinh thể bay tứ tung, mỗi mảnh đều chứa đựng một đoạn ký ức méo mó.
Hắn nhìn thấy bóng hình của Nguyệt Tâm trong những mảnh vỡ đó.
Cô ấy đang mỉm cười, nhưng đôi mắt cô ấy trống rỗng, không còn chút sinh khí nào.
Đau đớn xé toạc lồng ngực hắn.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn chém tiếp.
Một nhát nữa.
Rồi một nhát nữa.
Linh lực trong cơ thể hắn cạn kiệt nhanh chóng, nhưng hắn không quan tâm.
Hắn cần vào bên trong.
Hắn cần biết sự thật, dù sự thật đó có giết chết hắn hay không.
Cuối cùng, cánh cửa nứt vỡ.
Một khe hở nhỏ xuất hiện, đủ để hắn luồn qua.
Hắn lao vào, va đập vào sàn nhà lạnh lẽo bên trong.
Khi Linh Tuyền đứng dậy, bóng dáng một người phụ nữ mặc áo choàng đen xuất hiện phía sau.
Đó không phải là kẻ thù.
Đó là , một nhân vật từng giúp anh trong quá khứ, người được coi là "Thánh Nữ" của tông môn.
Nhưng giờ đây, Thái Giám Ngọc Điệp đang mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không còn thuần khiết.
Nó mang theo một sự méo mó, một sự lạnh lùng đáng sợ.
"Linh Tuyền, con đã đến rồi."
Giọng nói của cô ấy vang lên, ngọt ngào nhưng mang theo một sự uy quyền áp đảo.
Linh Tuyền nhíu mày.
Hắn không tin tưởng cô ấy.
Không tin tưởng bất kỳ ai trong thế giới này nữa.
"Cô làm gì ở đây?"
Hắn hỏi, giọng nói lạnh băng.
Ngọc Điệp bước tới, những bước chân nhẹ nhàng như mèo.
Cô ấy dừng lại trước mặt hắn, nhìn hắn với ánh mắt đầy thương cảm.
"Tôi đã đợi con rất lâu rồi, Linh Tuyền.
Đợi con đủ mạnh để hiểu sự thật."
"Sự thật gì?"
"Sự thật rằng con không phải là nạn nhân.
Con là nguyên nhân."
Linh Tuyền đờ người ra.
"Nguyên nhân?"
"Virus Linh không phải là kẻ xâm lược.
Nó là một bản vá lỗi.
Và con, cùng với Nguyệt Tâm, là những virus gốc."
Ngọc Điệp mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.
"Người tiền nhiệm của con, Linh Tuyền cũ, không cố gắng ngăn chặn virus.
Anh ấy cố gắng 'hoàn thành' nó để trở thành vị thần mới.
Và linh hồn của anh ấy vẫn đang điều khiển một phần hệ thống."
Linh Tuyền cảm thấy tim mình như ngừng đập.
"Không thể nào..."
"Thật vậy," Ngọc Điệp nói.
"Con đang mang trong mình linh hồn của cha mình.
Và cha mình muốn con trở thành vị thần, giống như anh ấy."
Hắn nhìn vào đôi tay mình.
Những dòng code xanh lơ đã chuyển sang màu tím thẫm, giống như màu mắt của Nguyệt Tâm khi cô ấy giận dữ.
Hắn nhận ra sự thật đáng sợ: Hắn đang bị điều khiển.
Hắn đang là một con rối trong bàn tay của người tiền nhiệm.
Khi ánh sáng tan biến, Linh Tuyền nằm gục trên sàn đá.
Cơ thể anh nhẹ bẫng.
Anh cảm thấy...
trống rỗng.
Không còn nỗi sợ, không còn ký ức, không còn cả hệ thống.
Ngọc Điệp chạy đến, ôm lấy anh, nhưng nước mắt cô không còn chảy nữa.
Cô nhìn vào bàn tay mình – tay cô đang bắt đầu trong suốt, biến thành dữ liệu.
Cô ấy đang tan biến.
"Linh Tuyền..."
Cô ấy thì thầm, giọng nói yếu ớt.
"Con đã thắng."
Linh Tuyền không đáp lại.
Hắn không còn biết mình là ai.
Hắn chỉ là một khoảng trống, một lỗ hổng trong hệ thống.
Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên trong đầu hắn.
Không phải giọng của Hệ Thống, cũng không phải giọng của Nguyệt Tâm.
Đó là giọng của chính hắn.
*"Chào mừng trở lại, Linh Tuyền 2.0.
Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu lại."*
Hắn mở mắt.
Trước mặt hắn, một màn hình đen khổng lồ hiện lên.
Trên đó, một dòng chữ đơn giản:
`[GAME OVER.
RESTART?]`
Và bên dưới, một nút bấm đỏ rực, chờ đợi sự lựa chọn của hắn.
Nhưng hắn không thể di chuyển.
Hắn không thể suy nghĩ.
Hắn chỉ có thể nhìn vào nút bấm đó, cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như thể nó đang gọi mời hắn, muốn hắn nhấn vào đó, muốn hắn bắt đầu lại tất cả.
Và ở góc màn hình, một bóng hình quen thuộc đang mỉm cười, chờ đợi hắn.
Không phải Nguyệt Tâm.
Mà là chính hắn.
Phiên bản 1.0.
Hắn cố gắng cử động ngón tay cái.
Chỉ một milimet.
Nhưng cơ thể hắn như đã bị đông cứng trong băng vĩnh cửu, từng thớ cơ, từng mạch máu đều tuân theo một mệnh lệnh vô hình: *Đừng di chuyển.
Đừng kháng cự.
Hãy chấp nhận.*
Không khí xung quanh loãng dần, mùi máu tanh và tro tàn của chiến trường biến mất, thay vào đó là một mùi hương lạ lùng.
Nó giống như mùi ozone sau một trận sét đánh, pha lẫn hương thơm ngọt ngào, hư ảo của hoa tử đinh hương nở rộ trong đêm đông.
Một mùi hương khiến ký ức chập chờn, khiến lý trí mong manh hơn bao giờ hết.
Bóng hình kia tiến lại gần.
Nó không đi.
Nó *trôi* lại, như một bóng ma bị cuốn theo dòng chảy của thời gian.
Khi nó đứng trước mặt hắn, khoảng cách giữa hai bản ngã thu hẹp về con số không.
Hắn nhìn thấy chính mình.
Không phải phiên bản hiện tại, với đôi mắt mệt mỏi, vết sẹo chạy dọc qua khóe miệng và ánh nhìn đầy dằn vặt.
Mà là phiên bản 1.0.
Phiên bản trước khi virus bùng phát.
Trước khi hệ thống xâm nhập.
Trước khi hắn trở thành nguyên nhân của mọi đau khổ.
Phiên bản 1.0 có đôi mắt trong trẻo, ngây thơ đến đáng sợ.
Không có sự dằn vặt.
Không có nỗi sợ hãi.
Chỉ có một sự trống rỗng thuần khiết, như một trang giấy trắng chưa từng bị viết lên bởi mực đen của định mệnh.
"Ngươi đang sợ," giọng nói của Phiên bản 1.0 vang lên.
Nó không phải là âm thanh truyền qua không khí, mà là rung động trực tiếp vào tủy sống của hắn.
"Ngươi sợ vì ngươi biết rằng nếu nhấn nút đó, tất cả những gì ngươi đã làm, tất cả những mạng sống ngươi đã hủy diệt, tất cả những nước mắt của Nguyệt Tâm...
sẽ biến thành hư vô."
Hắn cố gắng mở miệng, nhưng cổ họng khô khốc như giấy nhám.
như vậy..."
"Đúng vậy," Phiên bản 1.0 mỉm cười, nụ cười đó đẹp đẽ nhưng lạnh lùng như băng giá.
"Ngươi không phải là người xấu.
Ngươi cũng không phải là người tốt.
Ngươi chỉ là...
một biến số.
Một lỗi trong mã nguồn của thế giới này.
Và bây giờ, hệ thống đã phát hiện ra lỗi đó."
Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc hắn.
Không phải đau thể xác, mà là đau về mặt tồn tại.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị bứt ra khỏi cơ thể, như một tấm vé bị xé đôi khỏi sổ tay.
Những hình ảnh lóe lên trong tâm trí hắn, nhanh như tia chớp.
Hắn thấy Nguyệt Tâm khóc.
Không phải vì sợ hãi, mà vì tuyệt vọng.
Cô nhìn hắn với ánh mắt đầy yêu thương, nhưng trong đó là một sự chấp nhận bi tráng.
*Hãy đi,* ánh mắt cô nói.
*Hãy sống sót, dù phải trả giá bằng chính linh hồn của ngươi.*
Hắn thấy những người bạn đồng hành của mình, những người đã ngã xuống vì tin tưởng vào hắn.
Họ không trách móc.
Họ chỉ nhìn hắn với vẻ tiếc nuối, như thể họ biết rằng hắn không có lựa chọn nào khác.
Và hắn thấy chính mình.
Không phải Phiên bản 1.0, mà là hắn hiện tại.
Hắn đang đứng giữa đống đổ nát của một thành phố, máu chảy thành sông, xác người chất đống.
Và từ sâu thẳm trong lồng ngực hắn, một nguồn năng lượng đen kịt đang phun trào, nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Hắn không phải là nạn nhân.
Hắn là tai họa.
Hắn là virus sống.
Hắn là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa.
"Ngươi không thể tiếp tục như thế này," Phiên bản 1.0 nói, giọng điệu bình thản như đang đọc một bản báo cáo thời tiết.
"Mỗi lần ngươi tiến hóa, mỗi lần ngươi sử dụng năng lượng của hệ thống, ngươi đang phá vỡ cấu trúc thực tại.
Thế giới này không thể chịu đựng được sức mạnh của một 'Người Chơi' đã vượt khỏi giới hạn thiết kế.
Nếu ngươi tiếp tục, toàn bộ thực tại sẽ sụp đổ.
Không chỉ là thế giới này, mà là tất cả các chiều không gian song song."
Hắn cố gắng lắc đầu.
"Có cách...
khác..."
"Không có," Phiên bản 1.0 đáp lại, không một chút do dự.
"Đây là lựa chọn duy nhất.
Nhấn nút đó, và ngươi sẽ quay trở lại điểm xuất phát.
Mọi ký ức, mọi năng lượng, mọi tội lỗi sẽ bị xóa sạch.
Ngươi sẽ trở thành một người bình thường.
Nguyệt Tâm sẽ sống.
Thế giới sẽ an toàn.
Và ngươi...
sẽ không bao giờ nhớ đến bất cứ điều gì đã xảy ra."
Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong tim hắn.
Một cuộc sống bình yên.
Không còn chiến tranh.
Không còn máu.
Không còn nỗi sợ hãi rằng mình sẽ giết chết những người mình yêu thương.
Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên trong đầu hắn.
Không phải của Phiên bản 1.0.
Mà là của chính hắn.
Của ý thức sâu thẳm nhất, phần cốt lõi không thể bị xóa bỏ.
*Ngươi thực sự muốn quên ư?*
Giọng nói đó yếu ớt, nhưng sắc bén như lưỡi dao cạo.
*Ngươi thực sự muốn quên đi những nụ cười của Nguyệt Tâm trong những khoảnh khắc hạnh phúc hiếm hoi?
Ngươi thực sự muốn quên đi sự dũng cảm của những người bạn đã chết vì ngươi?
Ngươi thực sự muốn quên đi cả nỗi đau, cả sự dằn vặt, cả những bài học đắt giá mà ngươi đã trả bằng máu?*
Hắn nhìn vào nút bấm đỏ rực.
Nó đang rung lên, như trái tim đang đập.
Nó gọi mời hắn.
Nó hứa hẹn sự giải thoát.
Nhưng hắn cũng nhìn vào đôi mắt của Phiên bản 1.0.
Trong sự trống rỗng của nó, hắn thấy một thứ gì đó đáng sợ hơn cả cái chết.
Đó là sự vô nghĩa.
Nếu hắn nhấn nút đó, tất cả những gì hắn đã trải qua, tất cả những gì hắn đã chịu đựng, sẽ trở thành vô giá trị.
Cuộc đời hắn sẽ trở thành một vòng lặp vô tận của sự quên lãng và bắt đầu lại.
Và nếu hắn không nhấn?
Hắn nhìn xung quanh.
Màn hình đen bao trùm mọi thứ.
Nhưng ở rìa của ý thức, hắn cảm thấy một sự hiện diện khác.
Không phải của hệ thống.
Không phải của Phiên bản 1.0.
Mà là của...
ai đó khác.
Một bóng hình mờ ảo, đứng ở xa, trong bóng tối sâu thẳm.
Người đó không nói gì.
Chỉ đứng đó, quan sát.
Và trong tay người đó, một thứ ánh sáng xanh nhạt, khác biệt hoàn toàn với màu đỏ của nút bấm và màu đen của màn hình.
Hắn không biết người đó là ai.
Nhưng hắn cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.
Như thể hắn đã gặp người đó trước đây, trong một cuộc đời khác, hoặc trong một giấc mơ mà hắn đã cố tình quên đi.
"Thời gian của ngươi sắp hết," Phiên bản 1.0 nói, giọng điệu đột ngột trở nên lạnh lùng.
"Hệ thống đang đếm ngược.
Tám..."
Hắn nhìn vào nút bấm.
Nhìn vào Phiên bản 1.0.
Và nhìn vào bóng hình xa xôi kia.
Máu trong người hắn bắt đầu sôi lên.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì một cảm giác khác.
Một cảm giác giận dữ.
Giận dữ với số phận.
Giận dữ với hệ thống.
Giận dữ với chính mình vì đã yếu đuối đến mức cân nhắc việc xóa bỏ ký ức.
Hắn không muốn quên.
Hắn không muốn trốn tránh.
Hắn muốn đối mặt.
Dù cho kết quả là gì.
Hắn nhắm mắt lại.
Không phải để chấp nhận.
Mà để tập trung.
Hắn tập trung vào cảm giác đau đớn.
Vào mùi máu.
Vào tiếng khóc của Nguyệt Tâm.
Vào ánh mắt của những người bạn đã chết.
Hắn ôm lấy tất cả những ký ức đó, dù chúng đau đớn đến nhường nào.
Chúng là bằng chứng cho sự tồn tại của hắn.
Chúng là định nghĩa về con người hắn.
Hắn mở mắt ra.
Đôi mắt hắn không còn sự迷茫 nữa.
Chúng rực sáng một màu đỏ thẫm, giống như nút bấm kia, nhưng khác biệt.
Đó không phải là màu của sự hủy diệt.
Mà là màu của sự quyết tâm.
Hắn không đưa tay về phía nút bấm.
Thay vào đó, hắn hướng ánh mắt về phía bóng hình xa xôi kia.
Và trong đầu hắn, một câu hỏi vang lên, lớn hơn cả tiếng đếm ngược của hệ thống.
*Ai đang quan sát chúng ta?*
Một...
Hắn mỉm cười.
Một nụ cười điên rồ, tuyệt vọng, nhưng đầy kiêu hãnh.
Và hắn hét lên.
Không phải một tiếng hét của sự sợ hãi.
Mà là một tiếng hét thách thức.
"KHÔNG!"
Tiếng hét của hắn xé toạc màn hình đen.
Những vết nứt xuất hiện trên không gian, như kính vỡ.
Phiên bản 1.0 lùi lại, vẻ mặt bất ngờ.
Nút bấm đỏ rực rung lắc dữ dội, rồi bỗng nhiên tắt ngấm.
Sự im lặng bao trùm.
Và trong sự im lặng đó, bóng hình xa xôi kia bước ra từ bóng tối.
Người đó không còn là một bóng hình mờ ảo nữa.
Người đó rõ ràng.
Gương mặt quen thuộc.
Đôi mắt sâu thẳm, chứa đựng cả vũ trụ.
Và người đó nói:
"Cuối cùng, ngươi cũng tỉnh dậy."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận