Chương 40
Hắn hít một hơi thật sâu, không phải để lấy oxy, mà để ổn định nhịp tim, giống như cách một người chơi bình tĩnh trước khi đối mặt với Boss cuối cùng.
Dòng chữ `[NEW QUEST: KILL THE GOD WITHIN]` vẫn nhấp nháy, đỏ rực như máu, nhưng trong mắt hắn, đó chỉ là một lỗi hiển thị giao diện.
Một lỗi hệ thống nghiêm trọng.
*"Con trai à, con đã sẵn sàng để trở thành cha mình chưa?"*
Giọng nói ấy vang lên lần nữa, ngọt ngào, uy nghi, nhưng mang theo một sự méo mó của âm thanh bị nén kỹ thuật số.
Linh Tuyền nhíu mày.
Hắn không đáp lại.
Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý chí vào giao diện Hệ Thống đang rối loạn.
Hắn biết rõ quy luật của thế giới này: mọi thứ đều có mã nguồn, và mọi mã nguồn đều có lỗ hổng.
`[CẢNH BÁO: Lỗi logic phát hiện.
Người dùng cố gắng can thiệp vào cốt truyện chính.]`
`[Kích hoạt giao thức an ninh: Cô lập.]`
Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.
Những tán cây, mặt đất, bầu trời — tất cả tan rã thành những hạt pixel màu đen.
Nhưng Linh Tuyền không hoảng sợ.
Hắn đưa tay lên, ngón tay cái và ngón trỏ chạm vào nhau, tạo thành một dấu hiệu quen thuộc.
`[Kỹ năng ẩn kích hoạt: Debug - Tạm Đình Chỉ.]`
Thế giới dừng lại.
Những hạt pixel đang rơi xuống dừng giữa không trung.
Giọng nói uy nghiêm của "cha" bị cắt ngang, biến thành tiếng rè rè刺耳.
Linh Tuyền bước đi trong không gian tĩnh lặng này.
Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị đóng băng, nhưng ý thức lại sắc bén hơn bao giờ hết.
Hắn đang ở trong khe hở của thực tại, nơi mà các quy luật tu tiên không còn áp dụng, chỉ còn lại logic máy móc.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Những dòng code xanh lơ đã chuyển sang màu tím thẫm, giống như màu mắt của Nguyệt Tâm khi cô ấy giận dữ.
Hắn nhận ra sự thật đáng sợ: Virus Linh không phải là kẻ xâm lược.
Nó là một bản vá lỗi.
Và hắn, cùng với Nguyệt Tâm, là những virus gốc.
`[Thời gian tạm đình chỉ: 10 giây.]`
Hắn phải di chuyển nhanh.
Hắn chạy về phía gốc cây nơi Nguyệt Tâm từng ngồi, nhưng ở đây, gốc cây đó đã biến thành một cột dữ liệu khổng lồ, vươn lên vô tận trong bóng tối.
Hắn leo lên, từng bước một, cảm nhận được sự kháng cự của không gian.
Mỗi bước chân là một lần đấu tranh với mã nguồn của thế giới.
Khi đếm ngược về 0, thế giới tiếp tục chuyển động.
Nhưng Linh Tuyền đã không còn ở nơi xuất phát.
Hắn đang đứng trước một cánh cửa bằng kim loại lạnh lẽo, khắc đầy những ký tự cổ xưa mà hắn chưa từng thấy, nhưng lại cảm thấy quen thuộc như chính nhịp đập của mình.
**
Linh Tuyền không đáp lại.
Hắn biết rằng bất kỳ lời nói nào lúc này cũng chỉ là dữ liệu đầu vào cho hệ thống phân tích.
Hắn cần hành động.
Hắn cần phá vỡ kịch bản.
Hắn nhìn vào quả cầu ánh sáng.
Hắn cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như thể nó đang gọi mời hắn, muốn hắn hòa nhập vào đó.
Nhưng hắn cũng cảm thấy sự nguy hiểm.
Nếu hắn tiếp cận, hắn sẽ mất đi bản thân, trở thành một phần của hệ thống, giống như người tiền nhiệm của hắn.
`[Cảnh báo: Mức độ đồng bộ hóa tăng lên.
20%...]`
Hệ Thống trong đầu hắn hét lên, nhưng hắn phớt lờ.
Hắn tập trung vào kỹ năng cuối cùng của mình.
`[Overclock: Tăng Tốc Linh Lực]`.
Hắn không sử dụng linh lực để tấn công.
Hắn sử dụng nó để "hack" vào kết nối giữa mình và quả cầu.
Hắn tưởng tượng ra những dòng code của mình, những ký tự xanh lơ, và hắn đẩy chúng vào những sợi dây dữ liệu màu tím.
Cơn đau xé toạc cơ thể hắn.
Không phải đau vật lý, mà đau tinh thần.
Hắn cảm thấy ký ức của mình bị xé nhỏ, bị phân tích, bị tái cấu trúc.
Hắn thấy hình ảnh của Nguyệt Tâm, của những người bạn, của những kẻ thù.
Tất cả đều tan biến thành những con số.
Nhưng hắn không ngừng lại.
Hắn hét lên, một tiếng gầm đầy đau đớn và phẫn nộ.
"Hỡi cái gọi là Thiên Cơ!
Nếu các người muốn một vị thần, thì hãy nhận lấy sự hỗn loạn!"
Hắn đẩy toàn bộ linh lực của mình vào quả cầu.
Không phải để phá hủy nó, mà để gây ra một lỗi tràn bộ nhớ.
Hắn muốn buộc hệ thống phải xử lý một lượng dữ liệu quá lớn, khiến nó phải tạm ngưng.
Quả cầu ánh sáng rung lên dữ dội.
Những sợi dây dữ liệu bắt đầu đứt gãy, bắn ra những tia lửa điện màu tím.
Không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ, lộ ra những khoảng trống đen kịt bên ngoài.
`[Lỗi: Quá tải dữ liệu.]`
`[Hệ thống đang cố gắng khôi phục...]`
Linh Tuyền cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy kiêu hãnh.
Hắn đã làm được.
Hắn đã buộc vị thần này phải chú ý đến hắn.
Nhưng hắn biết rằng, đây chỉ là bước đầu tiên.
Hắn cần đi xa hơn nữa.
Hắn bước về phía quả cầu, dù cơ thể hắn đang dần tan rã thành những hạt pixel.
Hắn cần chạm vào nó.
Hắn cần biết sự thật cuối cùng.
**
Linh Tuyền mở mắt.
Hắn vẫn đứng tại chỗ, trong căn phòng server cổ đại.
Quả cầu ánh sáng đã biến mất, thay vào đó là một màn hình đen khổng lồ treo lơ lửng trước mặt hắn.
Thế giới xung quanh đã thay đổi.
Virus Linh không còn màu đỏ máu nữa, mà chuyển sang màu xanh lam dịu nhẹ, như nước biển sâu.
Những người tu chân bên ngoài không còn biến thành Thạch Ma.
Họ đang tiến hóa, nhưng một cách chậm rãi, có kiểm soát.
Hệ Thống trong đầu anh hiện lên một thông báo cuối cùng, lạnh lùng và không thể thay đổi:
Linh Tuyền nhìn vào thông báo.
Hắn không cảm thấy vui mừng, cũng không cảm thấy buồn bã.
Hắn chỉ cảm thấy trống rỗng.
Hắn đã làm được điều mà người tiền nhiệm của hắn không làm được.
Hắn đã ngăn chặn sự sụp đổ.
Nhưng cái giá phải trả là linh hồn của người yêu hắn.
Hắn đưa tay lên, chạm vào màn hình đen.
Một dòng chữ hiện lên:
`[Bạn có muốn giải phóng Nguyệt Tâm?
(Y/N)]`
Linh Tuyền mỉm cười, một nụ cười đầy đau đớn.
Hắn biết rằng nếu hắn chọn 'Y', hệ thống sẽ sụp đổ, và thế giới sẽ tan biến.
Nếu hắn chọn 'N', hắn sẽ trở thành vị thần cô độc, cai trị một thế giới không có cô ấy.
Nhưng rồi, một giọng nói khác vang lên trong đầu hắn.
Không phải giọng của Hệ Thống, cũng không phải giọng của Nguyệt Tâm.
Đó là giọng của một người đàn ông, già cỗi, mệt mỏi.
*"Con đã chọn con đường của cha.
Nhưng con có biết, cha đã từng có một lựa chọn thứ ba không?"*
Linh Tuyền đờ người ra.
Lựa chọn thứ ba?
*"Hãy nhìn xuống, con trai.
Nhìn vào đôi chân của con."*
Linh Tuyền nhìn xuống.
Đôi chân của hắn không còn đứng trên mặt đất.
Chúng đang lơ lửng trong không trung, và dưới chân hắn, là một dòng code dài vô tận, đang chảy ngược thời gian.
Và ở cuối dòng code đó, hắn thấy một bóng hình quen thuộc.
Một bóng hình đang mỉm cười, chờ đợi hắn.
Không phải Nguyệt Tâm.
Mà là chính hắn.
Phiên bản 1.0.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận