Chương 39
Cánh cửa vàng ròng khép lại phía sau lưng, tiếng động nhẹ nhàng như tiếng thở dài của một thế kỷ.
Linh Tuyền đứng giữa khoảng không vô tận, nơi ánh sáng không phải chiếu từ mặt trời mà phát ra từ chính những dòng code đang chảy trôi trong không khí.
Hắn không cảm thấy sợ hãi.
Sợ hãi là cảm xúc của kẻ còn hy vọng vào sự ngẫu nhiên.
Còn hắn, giờ đây, chỉ còn lại tính toán.
Hắn đưa tay lên, ngón tay thon dài chạm vào trán.
Trong đầu, âm thanh "Ding" vang lên, lạnh lẽo, vô cảm, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn như một con dao phẫu thuật.
`[SYSTEM ONLINE]`
`[STATUS: CRITICAL]`
`[CURRENT REALITY: SIMULATION LAYER 0]`
`[HOST INTEGRITY: 12%]`
Linh Tuyền nhíu mày.
Con số 12% đỏ rực như máu tươi, nhấp nháy từng giây một.
Hắn nhớ lại cảm giác xé toạc linh hồn khi chiếc vòng cổ của Thiên Cơ Giả kích hoạt.
Đó không phải là đau thể xác, mà là sự xé nát bản sắc.
Hắn đang mất dần đi ký ức, mất đi cảm xúc, biến thành một khối dữ liệu thuần túy.
Nhưng hắn không gọi hệ thống để tìm cách chữa trị.
Hắn gọi nó ra để kiểm tra biến số.
`[QUERY: ORIGIN OF VIRUS LINH]`
Hệ thống im lặng.
Một khoảng trống dài đến ngạt thở.
Rồi, một dòng chữ hiện lên, không phải bằng phông chữ tiêu chuẩn, mà bằng một kiểu chữ cổ xưa, uốn lượn như những đường gân máu.
`[ACCESS DENIED.
ROOT USER PRIVILEGE REQUIRED.]`
"Người dùng gốc," Linh Tuyền lặp lại từ đó trong đầu, giọng nói của hắn vang lên trong khoảng không tĩnh mịch, khô khan như lá cây khô rơi.
"Vậy ra, ta không phải là chủ nhân của thế giới này.
Ta chỉ là một người chơi đang bị giam cầm trong trò chơi của kẻ khác."
Hắn nhớ đến Nguyệt Tâm.
Hình ảnh cô gái dịu dàng với đôi mắt ẩn chứa nỗi buồn vô tận hiện lên trong tâm trí.
Cô ấy không sợ chết.
Cô ấy chỉ sợ không được yêu.
Và giờ đây, nếu Virus Linh là một chương trình, thì tình yêu của cô ấy có phải là một lỗi hệ thống (bug) mà hắn cần sửa, hay là một tính năng (feature) mà hắn cần bảo vệ?
Linh Tuyền nắm chặt tay.
Cánh tay hắn bắt đầu xuất hiện những mảng pixel hóa, da thịt biến thành những khối vuông xanh lơ rồi tan biến vào không khí.
Hắn không run rẩy.
Hắn hít một hơi sâu, không khí trong này có mùi kim loại và ozone.
" Nếu ta là người chơi cuối cùng," hắn thì thầm, "thì ta sẽ chơi theo luật của mình."
*Thư Viện Cấm Khư**, nơi lưu trữ những "log file" đầu tiên của thế giới Linh Tuyền.
Hơi thở của hắn trở nên gấp gáp hơn khi tiến sâu vào bên trong.
Không gian ở đây bị bóp méo, thời gian chảy chậm lại.
Hắn thấy những bóng hình mờ ảo lướt qua, những người tu chân từ ngàn năm trước, những người đã chết, những người đã biến thành Thạch Ma.
Tất cả đều đang lặp lại những hành động vô nghĩa, như những con rối bị cắt đứt dây điều khiển.
Rồi, hắn thấy ông ta.
Trưởng Lão Bạch Y ngồi trên một chiếc ghế đá mòn, lưng còng, tóc trắng như tuyết.
Ông ta đang đọc một cuốn sách không có chữ, chỉ toàn những đốm sáng loáng.
Khi Linh Tuyền bước lại gần, ông ta không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói trầm ấm vang lên, vang vọng trong tâm trí Linh Tuyền hơn là qua tai.
"Ngươi đến sớm hơn dự kiến, Linh Tuyền."
Linh Tuyền dừng bước, linh lực trong cơ thể hắn rung lên bần bật, sẵn sàng chiến đấu.
"Trưởng Lão biết ta sẽ đến?"
Bạch Y cuối cùng cũng ngẩng đầu.
Đôi mắt của ông ta không đục ngầu như tuổi già, mà trong trẻo, sâu thẳm như vực thẳm.
Trong đó, Linh Tuyền nhìn thấy sự bi thương của một người đã sống quá lâu, đã chứng kiến quá nhiều vòng lặp.
"Ta không biết ngươi sẽ đến," Bạch Y nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang nặng chất sắt.
"Ta biết *ai đó* sẽ đến.
Mỗi lần thế giới sụp đổ, một Linh Tuyền mới sẽ thức tỉnh.
Và mỗi lần như vậy, họ đều tìm đến đây, hy vọng tìm ra cách cứu thế giới."
"Và kết quả?" Linh Tuyền hỏi, giọng lạnh băng.
"Không ai thành công," Bạch Y đáp.
"Họ hoặc là trở thành Virus, hoặc là bị Virus tiêu diệt.
Hoặc tệ hơn, họ trở thành Thiên Cơ Giả."
Linh Tuyền cảm thấy một cơn đau nhói ở lồng ngực.
"Sao ta có thể tránh được điều đó?"
Bạch Y đứng dậy, bước đến gần Linh Tuyền.
Ông ta đặt bàn tay gầy guộc lên vai hắn.
Một luồng năng lượng ấm áp, khác hẳn với sự lạnh lẽo của hệ thống, truyền vào cơ thể Linh Tuyền.
"Vì ngươi nghĩ mình đang chiến đấu để cứu thế giới," Bạch Y thì thầm.
"Nhưng thực tế, ngươi đang chiến đấu để hoàn thành nó.
Virus Linh không phải là kẻ xâm lược.
Nó là quá trình trưởng thành của vũ trụ.
Và ngươi, Linh Tuyền, là người mang thai đứa trẻ đó."
Linh Tuyền lùi lại một bước, kinh hoàng.
"Ý ngài là..."
"Người tiền nhiệm của ngươi, cũng như những người trước đó, đều cố gắng 'hoàn thành' virus để trở thành vị thần mới," Bạch Y giải thích, ánh mắt đầy thương cảm.
"Và linh hồn của họ vẫn còn đó, điều khiển một phần hệ thống.
Ngươi không đơn độc, Linh Tuyền.
Ngươi đang mang theo hàng ngàn linh hồn của những kẻ thất bại."
Linh Tuyền nhìn xuống bàn tay mình.
Những mảng pixel hóa lan rộng hơn.
Hắn nhận ra sự thật khủng khiếp: Hắn không phải là anh hùng.
Hắn là một chiếc bình chứa cho những giấc mơ điên rồ của quá khứ.
**
Linh Tuyền quay đầu lại.
Trước mặt hắn, không gian bị xé toạc, và Chủ tịch Hội Đồng bước ra.
Người đàn ông này không còn mang vẻ ngoài hiền lành của một nhà lãnh đạo.
Áo choàng của hắn bay phấp phới trong luồng gió dữ dội, đôi mắt sáng lên ánh sáng xanh lạnh lẽo của hệ thống.
Đây không phải là trận chiến vật lý.
Đây là cuộc đối đầu trong trường thông tin.
"Ngươi là ai?" Linh Tuyền hỏi, linh lực trong cơ thể hắn bùng phát, tạo thành một lớp bảo vệ xung quanh.
"Ta là người duy trì trật tự," Chủ tịch Hội Đồng nói, giọng điệu bình thản nhưng đầy uy áp.
"Và ngươi đang phá vỡ nó."
Chủ tịch giơ tay lên.
Một bức tường lửa (`[FIREWALL]`) khổng lồ hiện ra, bao phủ toàn bộ động phủ.
Những ngọn lửa không phải là lửa thông thường, mà là những dòng lệnh xóa dữ liệu, đốt cháy ký ức, xóa bỏ bản sắc.
`[EXECUTING: MEMORY_WIPE]`
Linh Tuyền cảm thấy đầu mình đau như búa bổ.
Những ký ức về thời thơ ấu, về lần đầu gặp Nguyệt Tâm, về mùi hương hoa sen trong viện thuốc...
tất cả đang bị xé toạc, biến thành tro bụi.
"Ngươi không thể xóa đi những gì đã tồn tại!" Linh Tuyền hét lên, cố gắng dùng linh lực để chống lại luồng dữ liệu xóa.
Hắn nhớ đến lời của Bạch Y.
Hắn không phải là người duy nhất.
Hắn có hàng ngàn linh hồn trong mình.
Hắn gọi những linh hồn đó ra.
Không phải để chiến đấu, mà để chia sẻ gánh nặng.
Hàng ngàn giọng nói vang lên trong đầu hắn, những lời then thầm, những tiếng khóc, những lời cầu nguyện.
Chúng tạo thành một mạng lưới bảo vệ, ngăn chặn dòng lửa xóa.
Chủ tịch Hội Đồng nhíu mày, vẻ bình thản trên mặt hắn bị nứt ra.
"Ngươi đang sử dụng lỗi hệ thống?
Điều đó nguy hiểm."
"Ngươi mới là kẻ nguy hiểm," Linh Tuyền đáp, mồ hôi tuôn rơi, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
"Ngươi muốn xóa đi nhân tính để tạo ra một thế giới hoàn hảo, vô cảm.
Nhưng thế giới đó không phải là thế giới.
Đó là nghĩa trang."
Hắn đẩy mạnh linh lực, không phải để tấn công, mà để xâm nhập.
Hắn nhắm vào `[FIREWALL]`, tìm kiếm điểm yếu.
Và hắn tìm thấy nó.
Một khoảng trống nhỏ, nơi Chủ tịch Hội Đồng để lại cho chính mình, để có thể thoát ra nếu cần.
Linh Tuyền chèn một đoạn mã vào khoảng trống đó.
Không phải mã tấn công, mà là mã phản chiếu.
`[MIRROR_PROTOCOL: ACTIVE]`
Ngọn lửa xóa dữ liệu quay ngược lại, hướng thẳng vào Chủ tịch Hội Đồng.
Người đàn ông hét lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự kinh hoàng khi nhìn thấy ký ức của chính mình bị xé toạc.
Hắn thấy những tội lỗi mình đã phạm, những người hắn đã hy sinh để duy trì trật tự.
Ngươi không thể..." Chủ tịch gào thét, nhưng quá muộn.
Bức tường lửa sụp đổ.
Chủ tịch lùi lại, mặt mày tái mét, ánh mắt hoang mang.
***
Chủ tịch Hội Đồng bỏ đi, biến mất vào bóng tối, để lại một câu nói lửng lơ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng:
*"Ngươi đã mua thêm thời gian.
Nhưng giá trị của thời gian đó là tất cả những gì ngươi yêu quý sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo."*
Linh Tuyền ngồi thõng đầu giữa phòng họp, mồ hôi đầm đìa, cơ thể run rẩy vì kiệt sức.
Những mảng pixel hóa trên tay hắn đã lan đến khuỷu tay.
Hắn cảm thấy lạnh, một sự lạnh lẽo thấm vào tận tủy xương.
Giao diện Hệ Thống lại hiện lên, nhưng lần này, nó không hiển thị trạng thái hay nhiệm vụ.
Nó hiển thị một dòng đếm ngược.
`[TIME REMAINING: 00:12:00]`
Mười hai phút.
Chỉ còn mười hai phút trước khi lần sụp đổ tiếp theo bắt đầu.
Linh Tuyền nhìn vào dòng đếm ngược, rồi nhìn vào hình ảnh Nguyệt Tâm hiện lên trong tâm trí.
Cô ấy đang mỉm cười, nhưng trong đôi mắt cô ấy, hắn nhìn thấy sự sợ hãi.
Không phải sợ chết.
Mà sợ rằng hắn sẽ không còn nhận ra cô ấy.
Hắn đứng dậy, chân bước nặng nề nhưng quyết liệt.
Hắn không còn thời gian để phân tích, không còn thời gian để do dự.
Hắn cần đến gặp Nguyệt Tâm.
Hắn cần nói với cô ấy sự thật.
Dù điều đó có nghĩa là phá vỡ trái tim cô ấy, dù điều đó có nghĩa là đẩy cô ấy vào vực thẳm.
Vì nếu hắn không làm vậy, cả hai sẽ cùng tan biến vào hư vô, không để lại dấu vết nào.
Hắn bước ra khỏi động phủ, hướng về phía gốc cây nơi Nguyệt Tâm đang ngồi.
Gió thổi mạnh, cuốn theo những lá vàng, nhưng trong mắt Linh Tuyền, chúng chỉ là những gói dữ liệu đang bị xóa.
Hắn hít một hơi sâu.
Và bước đi.
Và trong khoảnh khắc đó, một giọng nói khác, không phải của hệ thống, không phải của hắn, vang lên trong đầu.
Một giọng nói nữ, dịu dàng, nhưng mang theo sự uy nghiêm của một vị thần.
*"Con trai à, con đã sẵn sàng để trở thành cha mình chưa?"*
Linh Tuyền dừng bước.
Tim hắn đập thình thịch.
Ai vừa nói?
Và tại sao giọng nói đó lại giống hệt giọng của người mẹ đã mất từ lâu?
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Những dòng code xanh lơ bắt đầu chuyển sang màu tím.
Màu của Nguyệt Tâm.
Màu của Virus.
Màu của sự thật.
Và rồi, màn hình trước mắt hắn tối sầm lại, chỉ còn lại một dòng chữ duy nhất, nhấp nháy trong bóng tối:
`[NEW QUEST: KILL THE GOD WITHIN]`
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận