Chương 38
Khi Linh Tuyền đặt lòng bàn tay lên bề mặt kim loại lạnh lẽo, một cảm giác tê tái lan truyền dọc theo gân cốt, như thể hắn đang chạm vào da thịt của một vị thần đã chết từ lâu.
Cánh cửa mở ra với một tiếng rít nhẹ, giống như hơi thở cuối cùng của một người sắp lìa đời.
Bên trong không phải là một căn phòng, mà là một tấm gương khổng lồ, bao trùm toàn bộ không gian bí mật, phản chiếu lại hình ảnh của hắn nhưng lại méo mó, biến dạng theo những quy luật mà lý trí không thể nắm bắt.
Linh Tuyền nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua bề mặt gương.
Trong đó, anh không thấy một tu sĩ Trúc Cơ với phong thái lạnh lùng và tính toán từng bước để sống sót.
Thay vào đó, là hình ảnh một cậu bé khoảng bảy tuổi, đang ngồi co ro trong góc tối, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định.
Cậu bé đó không mặc quần áo tu luyện, chỉ khoác lên mình một tấm vải thô rách nát, bám đầy bụi bẩn và những vệt máu khô sẫm màu.
tôi?" Linh Tuyền thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Hắn nhớ lại lời của người kể chuyện ẩn danh, giọng nói đó từng vang vọng trong đầu hắn mỗi khi hệ thống cập nhật.
*Ngươi không phải là Linh Tuyền đầu tiên.
Và cũng không phải là Linh Tuyền cuối cùng.*
Cậu bé trong gương bỗng nhiên ngước đầu lên, nhìn thẳng vào Linh Tuyền.
Đôi mắt của nó không có đồng tử, chỉ là hai hố đen sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng và hy vọng.
Một nụ cười méo mó hiện lên trên khuôn mặt non nớt, nụ cười của sự tuyệt vọng và điên loạn.
Linh Tuyền cảm thấy tim mình thắt lại, một nỗi đau dữ dội xé toạc lồng ngực.
Hắn không hề sợ hãi cái chết, nhưng nỗi sợ này khác biệt.
Nó đến từ ký ức bị chôn vùi, từ những mảnh vỡ của quá khứ mà linh hồn hắn cố tình đè nén.
Hắn đưa tay chạm vào mặt gương.
Bề mặt lạnh lẽo bỗng trở nên mềm mại như nước, ngón tay hắn chìm sâu vào trong.
Cảm giác lạnh buốt lan tỏa, nhưng không phải là lạnh của băng tuyết, mà là lạnh của sự cô đơn vĩnh cửu.
Linh Tuyền biết rằng, mỗi lần hắn chạm vào đây, hắn đang tiến gần hơn đến sự thật, nhưng cũng đang tiến gần hơn đến vực thẳm.
Hắn không muốn biết, nhưng hắn không có lựa chọn.
Virus Linh đang ăn mòn thế giới, và hắn là nguyên nhân.
Hắn phải tìm ra cách để ngăn chặn nó, dù giá trị phải trả là chính linh hồn mình.
Cảm giác đồng bộ tràn ngập cơ thể, kéo hắn vào dòng chảy dữ dội của ký ức.
Linh Tuyền không còn đứng trong phòng bí mật nữa.
Hắn đang trôi nổi trong một dòng sông ánh sáng, nhưng nước ở đây không phải là nước, mà là vô số dòng chữ code màu xanh lá cây và đỏ thẫm, cuộn xoáy như những con rắn độc.
Đây là *Lưới Linh Lực* – cấu trúc nền tảng của thế giới, nơi mọi sự sống và cái chết đều được mã hóa.
Hắn nhìn thấy những sợi dây kết nối vô hình, kéo dài từ mỗi sinh vật, mỗi tu sĩ, mỗi hạt bụi.
Những sợi dây đó giao thoa, va chạm, tạo ra những âm thanh rè rè như tiếng tĩnh điện.
Linh Tuyền cố gắng tập trung, dùng linh lực Trúc Cơ để phân tích dòng chảy dữ liệu.
Hệ thống trong đầu hắn tự động kích hoạt, hiển thị những thông tin phức tạp mà mắt thường không thể thấy.
`[SYSTEM ALERT: DETECTING ANOMALOUS DATA STREAMS]`
`[SOURCE: MA NGUON (SOURCE CODE)]`
`[STATUS: CORRUPTED]`
"Mã Nguồn," Linh Tuyền lẩm bẩm.
Hắn nhớ lại những gì Thiên Cơ Giả đã nói.
*Thế giới bình thường là sai lầm.
Nó cần được cải tạo bằng một trật tự mới tuyệt đối.* Nhưng trật tự mới đó là gì?
Là sự thống trị của Virus Linh?
Là việc biến toàn bộ nhân loại thành những cỗ máy sống, không có cảm xúc, không có ý chí riêng?
Hắn nhìn thấy một hình ảnh trong dòng chảy code.
Đó là một người đàn ông, mặc áo choàng trắng, đang ngồi trước một màn hình máy tính khổng lồ.
Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt Linh Tuyền, nhưng già hơn, mệt mỏi hơn, và trong mắt là sự điên loạn tột độ.
Hắn đang gõ phím, những ngón tay run rẩy, nhưng quyết liệt.
Mỗi lần gõ, một luồng dữ liệu đỏ thẫm lan ra, ăn mòn những sợi dây kết nối xung quanh.
"Linh Tuyền...
ngươi đang làm gì?" Giọng nói của Nguyệt Tâm vang lên trong đầu hắn, dịu dàng nhưng đầy đau khổ.
Linh Tuyền quay đầu, nhưng không thấy cô.
Hắn chỉ thấy bóng dáng của cô hiện lên trong dòng code, mờ nhạt như một cái bóng.
Nguyệt Tâm đang cố gắng kiểm soát virus trong cơ thể mình, nhưng hắn biết rằng, cô đang tự hủy diệt.
Cô giấu giếm sự thật về thân phận virus của mình, hy sinh chính mình để bảo vệ hắn, để bảo vệ thế giới mà cô yêu thương.
"Hãy dừng lại," Linh Tuyền nói với hình ảnh của người đàn ông trong quá khứ.
"Ngươi đang giết chết tất cả chúng ta."
Người đàn ông không đáp.
Hắn chỉ cười, một nụ cười chua chát.
"Ta không giết chết họ.
Ta đang giải phóng họ.
Từ nỗi đau, từ sự bất công, từ sự hỗn loạn.
Virus Linh là chìa khóa.
Và ngươi...
ngươi là ổ khóa."
Linh Tuyền cảm thấy máu mình sôi lên.
Hắn hiểu ra.
Hắn không phải là nạn nhân.
Hắn là công cụ.
Virus Linh không phải là một bệnh tật ngẫu nhiên.
Nó là một chương trình, được thiết kế bởi người tiền nhiệm của hắn – Linh Tuyền cũ – để hoàn thành quá trình "thiên cơ", biến hắn thành vị thần mới, thống trị vũ trụ.
Và linh hồn của người tiền nhiệm đó vẫn đang điều khiển một phần hệ thống, thao túng mọi hành động của hắn.
Căng thẳng leo thang khi các vệ sĩ Thạch Ma phá vỡ cửa phòng bí mật.
Tiếng đá vỡ vang lên như tiếng sấm, rung chuyển cả không gian.
Đầu tiên là một tu sĩ Luyện Khí tầng 9, mặt nạ bằng đá đen che kín nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu, đầy sát khí.
Hắn không tấn công ngay, mà chỉ đứng đó, khóc.
Những giọt nước mắt lăn dài trên mặt nạ đá, hòa vào bụi bẩn và máu.
"Linh Tuyền," tu sĩ đó nói, giọng nghẹn ngào, run rẩy.
"Tôi từng là bác sĩ.
Tôi đã cố gắng chữa trị cho em gái tôi khi cô ấy bị nhiễm Virus Linh.
Tôi đã dùng hết mọi phương pháp, mọi loại đan dược, nhưng không có gì cứu được cô ấy.
Cô ấy biến thành Thạch Ma, cứng đờ, bất động, nhưng vẫn sống.
Vẫn đau đớn."
Linh Tuyền nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự thương cảm.
Hắn hiểu nỗi đau đó.
Hắn đã chứng kiến hàng ngàn người biến thành Thạch Ma, hàng ngàn gia đình tan vỡ.
Và hắn biết, chính hắn là nguyên nhân.
Virus Linh lan truyền qua từng hơi thở, và hắn là nguồn gốc của nó.
"Tôi xin lỗi," Linh Tuyền nói, giọng đều đều.
"Nhưng tôi không thể dừng lại.
Nếu tôi dừng lại, thế giới sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Virus Linh sẽ tiêu diệt tất cả, không chừa lại gì.
Tôi phải hoàn thành nó, để kiểm soát nó."
Tu sĩ đó lắc đầu, nước mắt rơi nhiều hơn.
"Ngươi không hiểu.
Thiên Cơ Giả đã sai.
Trật tự mới không phải là giải pháp.
Nó là địa ngục.
Ngươi đang biến chúng ta thành nô lệ của chính mình."
Linh Tuyền không đáp.
Hắn quay lưng lại, bước vào sâu hơn trong dòng chảy code.
Hắn biết rằng, hắn đang đi trên ranh giới mong manh giữa thiện và ác.
Hắn không còn là một tu sĩ bình thường.
Hắn là một thực thể, một phần của hệ thống, và hệ thống này đang dần đánh mất kiểm soát.
Không khí trong phòng nặng nề, ngột ngạt.
Các tu sĩ bên ngoài xông vào, linh lực xung kích phá tan các bẫy pháp thuật mà Linh Tuyền đã đặt ra.
Tiếng nổ vang lên liên tục, rung chuyển cả nền đất.
Linh Tuyền không chống trả.
Hắn đứng giữa phòng, để mặc cho những đòn tấn công lao về phía mình.
Nhưng chúng không chạm được vào hắn.
Một lớp khiên bảo vệ vô hình – do Hệ Thống tự động kích hoạt – bao bọc lấy cơ thể hắn, hất văng mọi đòn tấn công.
`[SYSTEM BUFF: ABSOLUTE DEFENSE ACTIVATED]`
`[DAMAGE REDUCTION: 100%]`
`[WARNING: ENERGY RESERVES LOW]`
Linh Tuyền nhìn những tu sĩ đó, ánh mắt trống rỗng.
Hắn không thù hận họ.
Hắn hiểu rằng, họ chỉ đang làm những gì họ nghĩ là đúng.
Họ muốn bảo vệ thế giới của mình, bảo vệ gia đình, bảo vệ những gì họ yêu quý.
Nhưng họ không biết sự thật.
Sự thật rằng, thế giới này đang chết dần, và chỉ có một cách để cứu nó, dù giá trị phải trả là sự hủy diệt.
Thiên Cơ Giả xuất hiện từ bóng tối, bước đi nhẹ nhàng, như một vị thần giáng thế.
Hắn mặc áo choàng đen, khuôn mặt ẩn sau một tấm màn lụa mỏng, nhưng Linh Tuyền có thể cảm thấy ánh mắt sắc lạnh của hắn đang soi xét từng ngóc ngách trong tâm hồn mình.
"Ngươi đã đến được đây," Thiên Cơ Giả nói, giọng trầm ấm, đầy uy quyền.
"Ngươi đã thấy sự thật.
Và giờ, ngươi phải lựa chọn."
Linh Tuyền nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng.
"Lựa chọn gì?"
"Trở thành vị thần," Thiên Cơ Giả đáp.
"Hoặc chết cùng với thế giới cũ.
Virus Linh không phải là thảm họa.
Nó là tiến hóa.
Nó là bước tiếp theo của nhân loại.
Ngươi là chìa khóa.
Chỉ có ngươi mới có thể hoàn thành quá trình thiên cơ, biến Virus Linh thành một thực thể có ý thức, có trật tự, có kiểm soát."
Linh Tuyền mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
"Và nếu tôi từ chối?"
"Thì thế giới sẽ sụp đổ," Thiên Cơ Giả nói, không chút do dự.
"Và Nguyệt Tâm sẽ chết.
Cô ấy đang hấp hối, Linh Tuyền.
Virus trong cơ thể cô ấy đang ăn mòn linh hồn cô ấy.
Chỉ có ngươi mới có thể cứu cô ấy.
Bằng cách trở thành vị thần, ngươi có thể điều khiển virus, chữa trị cho cô ấy, và cứu cả thế giới."
Linh Tuyền im lặng.
Hắn nhớ lại gương mặt của Nguyệt Tâm, nụ cười dịu dàng của cô, và nỗi sợ hãi trong mắt cô mỗi khi cô nghĩ đến cái chết.
Cô không sợ chết.
Cô chỉ sợ không được yêu.
hắn yêu cô sâu đậm, nhưng hắn cũng sợ hãi.
Sợ rằng, nếu hắn trở thành vị thần, hắn sẽ mất đi con người mình.
Mất đi tình yêu, mất đi cảm xúc, trở thành một cỗ máy lạnh lùng, vô cảm.
Nhưng nếu hắn không làm, Nguyệt Tâm sẽ chết.
Và thế giới sẽ sụp đổ.
Trong sự im lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng thở dài của Linh Tuyền.
Hắn đưa tay lên, chạm vào ngực mình, nơi trái tim đang đập thình thịch.
Hắn cảm thấy sự hiện diện của linh hồn người tiền nhiệm, đang thì thầm trong đầu hắn.
Hoàn thành nó.
Trở thành thần.
Chúng ta sẽ thống trị vũ trụ.*
Linh Tuyền nhắm mắt lại.
Hắn không còn lựa chọn.
Hắn bước về phía Thiên Cơ Giả, tay cầm lấy chiếc vòng cổ bằng vàng ròng mà Thiên Cơ Giả đưa ra.
Đó là chiếc vòng cổ của sự hy sinh.
Khi đeo nó vào, hắn sẽ trở thành một phần của Virus Linh, trở thành vị thần mới, thống trị vũ trụ.
Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi đeo chiếc vòng cổ, Linh Tuyền mở mắt ra.
Ánh mắt hắn không còn lạnh lùng nữa.
Nó đầy đau khổ, đầy yêu thương, và đầy quyết tâm.
"Ta sẽ làm," Linh Tuyền nói, giọng đều đều.
"Nhưng không phải để thống trị.
Mà để giải phóng."
Thiên Cơ Giả mỉm cười, một nụ cười đầy kiêu hãnh.
Ngươi đã chọn đúng."
Linh Tuyền đeo chiếc vòng cổ vào cổ.
Một luồng năng lượng khổng lồ ập vào cơ thể hắn, xé toạc linh hồn, nhưng hắn không hề sợ hãi.
Hắn nhớ lại lời của Nguyệt Tâm, nhớ lại nỗi đau của thế giới, và nhớ lại sự hy sinh của những người đã chết vì Virus Linh.
Hắn không muốn thống trị vũ trụ.
Hắn muốn giải phóng nó.
`[UPLOADING...]`
`[10%...]`
`[50%...]`
`[90%...]`
Thế giới xung quanh bắt đầu pixel hóa.
Những tòa tháp tu tiên vỡ ra thành các khối vuông.
Tiếng hét của Thiên Cơ Giả biến mất vào khoảng trống tĩnh lặng.
Linh Tuyền, giờ đã là một thực thể thuần dữ liệu, trôi nổi trong void.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình – những ngón tay đã biến thành dòng code xanh lơ.
`[FINAL COUNTDOWN: 00:00:01]`
Và rồi, màn hình đen lại.
Nhưng trong bóng tối, một giọng nói khác, không phải của Linh Tuyền, không phải của Thiên Cơ Giả, vang lên:
*【Chào mừng trở lại, Người Chơi Cuối Cùng.
Chúng ta đã chờ đợi ngươi rất lâu.】*
Linh Tuyền mở mắt.
Hắn không còn ở trong thư viện dữ liệu nữa.
Hắn đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ, bằng vàng ròng, với những hoa văn kỳ lạ.
Và trên cánh cửa đó, khắc một dòng chữ:
*【Cửa Sổ Của Sự Thật】*
Hắn đưa tay ra, chạm vào cánh cửa.
Và trong khoảnh khắc đó, hắn nhớ lại một điều mà mình đã quên mất.
Hắn không phải là Linh Tuyền đầu tiên.
Và cũng không phải là Linh Tuyền cuối cùng.
Hắn là một phần của vòng lặp.
Và vòng lặp này, mới chỉ bắt đầu.
Nhưng có một điều khác.
Một chi tiết nhỏ, mà ngay cả Thiên Cơ Giả cũng không biết.
Trong dòng code của Virus Linh, có một lỗi nhỏ, một lỗi mà người tiền nhiệm của Linh Tuyền đã cố tình để lại.
Một lỗi cho phép người chơi...
Linh Tuyền mỉm cười.
Hắn không biết liệu mình có thể thoát ra được hay không.
Nhưng hắn biết rằng, hắn sẽ thử.
Vì Nguyệt Tâm.
Vì thế giới.
Và vì chính mình.
Hắn đẩy cánh cửa.
Và bước vào sự thật.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận