Chương 32
Hắn không chết.
Thay vào đó, một cửa sổ hệ thống màu đỏ sẫm, khác hoàn toàn với giao diện xanh dương quen thuộc, hiện lên trước mắt:
Hắn cố gắng hít thở, nhưng mỗi lần phổi phập phồng, những sợi virus Linh Mã màu tím nhạt trong mạch máu lại co rút đau đớn, như thể chúng đang cố gắng "ghi dữ liệu" vào xương cốt thay vì tu luyện.
Đây không phải là sự đột phá.
Đây là sự xâm lấn.
Cảm giác giống như có hàng triệu con kiến lửa đang bò dọc theo tủy sống, ăn mòn từng tế bào ý thức còn sót lại của anh.
Linh Tuyền nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn rơi, thấm đẫm áo bào trắng tinh.
Anh không hét lên.
Trong thế giới này, tiếng hét chỉ thu hút những kẻ săn mồi hoặc làm chậm quá trình tiến hóa.
Anh chịu đựng.
Anh quan sát.
Anh thấy những ký tự cổ xưa, vàng kim, đang nhảy múa trên võng mạc, chồng lên lớp dữ liệu số hóa của Hệ Thống.
*"Ngươi đã nghĩ mình là người chơi?"* Một giọng nói vang lên, không từ tai, mà từ chính gốc rễ linh hồn.
Giọng nói đó quen thuộc đến rợn người.
Nó là của chính anh, nhưng lại mang âm hưởng của một thực thể cổ xưa, lạnh lùng và vô cảm.
Linh Tuyền nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc giữ vững ý thức.
Anh nhớ lại cảnh tượng cuối cùng trước khi "cái chết" đó xảy ra.
Ánh sáng xanh.
Sự tan rã của thạch ma.
Và chiếc vòng tay bạc.
Nếu đó là sự thật, thì anh đang ở đâu?
Nếu đó là ảo ảnh, thì thứ gì đang điều khiển cơ thể anh lúc này?
Linh Tuyền mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen sâu thẳm, mà đang chuyển dần sang màu tím óng ánh, giống hệt màu của virus Linh Mã.
Anh nhìn xuống đôi tay mình.
Những đường vân trên lòng bàn tay đang sáng lên, tạo thành những ký hiệu giống như mã nguồn code.
Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khát vọng điên cuồng muốn phá vỡ mọi thứ, muốn biến thế giới hỗn loạn này thành trật tự tuyệt đối.
Đó không phải là cảm xúc của anh.
Đó là di sản của kẻ đã chết.
***
Bên ngoài động phủ, gió tuyết thổi dữ dội, cuốn theo những mảnh băng giá cắt da như dao.
Nguyệt Tâm đứng dưới chân núi, nắm chặt chiếc vòng tay bạc trong tay.
Cô không cảm thấy lạnh.
Cơ thể cô tỏa ra một nhiệt độ âm lạnh, đóng băng hơi thở thành những đám sương mù trắng xóa quanh người.
Cô biết anh ấy đang gặp nguy hiểm.
Không phải nguy hiểm từ kẻ thù bên ngoài, mà từ chính bản chất của sự tồn tại.
Virus trong người cô, thứ mà cô đã giấu giếm suốt nhiều năm, giờ đây đang phản ứng dữ dội với sự biến đổi của Linh Tuyền.
Nó không còn là một kẻ thù cần bị tiêu diệt, mà là một phần của anh.
Một phần mà anh không muốn thừa nhận.
*"Em đang làm gì?"* Nguyệt Tâm tự hỏi, giọng nói run rẩy trong đầu.
Cô nhìn vào lòng bàn tay, nơi những nốt ruồi nhỏ đang chuyển màu đen, lan tỏa như mạng nhện.
Cô đang tiến hóa.
Nhưng không phải theo hướng con người.
Cô đang trở thành vật chứa hoàn hảo cho Linh Mã.
Cô nhớ lại lời nói cuối cùng của Thiên Cơ Giả, kẻ phản diện mà cả thế giới đều唾弃 (khinh bỉ).
*"Thế giới bình thường là một sai lầm.
Chỉ có sự thống nhất dưới Virus mới mang lại hòa bình vĩnh cửu."* Lúc đó, cô nghĩ đó là lời của quỷ dữ.
Nhưng giờ đây, khi cảm nhận được sự đau đớn của Linh Tuyền qua chiếc vòng tay, cô bắt đầu nghi ngờ.
Có phải sự hỗn loạn mới là kẻ thù thực sự?
Và sự hy sinh của cô, của anh, có thực sự là con đường duy nhất?
Nguyệt Tâm cắn môi cho đến khi máu chảy.
Máu của cô không đỏ, mà có ánh kim nhẹ.
Cô bước lên bậc thang đá, mỗi bước chân để lại một dấu vết băng giá.
Cô không sợ chết.
Cô chỉ sợ rằng, nếu anh ấy trở thành thần, cô sẽ mãi mãi chỉ là một con người bình thường, đứng ở phía dưới,仰望 (nhìn lên) mà không bao giờ chạm tới.
***
Trong động phủ, Linh Tuyền đang chiến đấu với chính mình.
Hai ý thức va chạm trong không gian tâm linh.
Một bên là Linh Tuyền hiện tại, với nỗi sợ hãi, tình yêu và cảm giác tội lỗi.
Bên kia là Linh Tuyền cũ — vị thần virus tương lai, với sự lạnh lùng, tham vọng và niềm tin vào trật tự tuyệt đối.
*"Tại sao ngươi lại yếu đuối như vậy?"* Linh Tuyền cũ cười, tiếng cười vang vọng như sấm sét trong tâm trí.
*"Ngươi yêu cô ta?
Tình yêu đó chỉ là một lỗi hệ thống.
Một biến số không ổn định.
Xóa nó đi, và ngươi sẽ trở nên hoàn hảo."*
Linh Tuyền hiện tại nghiến răng, linh lực trong người bùng nổ, tạo thành một bức tường phòng thủ tinh thần.
Tình yêu không phải là lỗi.
Nó là lý do tôi tồn tại.
Nếu tôi phải trở thành thần bằng cách giết chết con người trong tôi, thì tôi thà chết."
*"Chết?"* Linh Tuyền cũ嗤笑 (cười nhạo).
*"Ngươi không hiểu.
Cái chết là sự giải phóng.
Sự sống mới là địa ngục.
Virus không giết chết con người.
Nó nâng cấp họ.
Nó loại bỏ những yếu đuối, những đau khổ vô nghĩa.
Tại sao ngươi lại phản đối sự hoàn thiện?"*
Linh Tuyền nhắm mắt, hình ảnh của Nguyệt Tâm hiện ra.
Khuôn mặt dịu dàng, đôi mắt luôn chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm mà anh chưa từng hiểu rõ.
Anh nhớ đến nụ cười của cô khi họ cùng nhau ngắm nhìn bầu trời sao, trước khi thế giới này bắt đầu sụp đổ.
Anh nhớ đến cảm giác ấm áp khi cô nắm tay anh, truyền vào anh một nguồn năng lượng kỳ lạ, khác với linh lực thông thường.
"Vì cô ấy," Linh Tuyền thì thầm, giọng nói kiên định hơn bao giờ hết.
"Vì cô ấy chọn sống trong nỗi sợ hãi, trong sự bất định, chứ không phải trong trật tự lạnh lùng của ngươi.
Nếu đó là địa ngục, thì tôi sẽ ở đó cùng cô ấy."
Hệ Thống rung lên mạnh mẽ.
Những dòng chữ đỏ sẫm bắt đầu chuyển sang màu xanh lá cây, nhưng không phải màu xanh quen thuộc.
Đó là một màu xanh biếc, sâu thẳm như đại dương.
Linh Tuyền cảm thấy một luồng năng lượng mới chảy vào cơ thể.
Nó không nóng bỏng như lửa, mà mát lạnh như nước suối giữa rừng sâu.
Nó làm dịu đi sự đau đớn của virus, nhưng không loại bỏ chúng.
Nó chấp nhận sự tồn tại của virus như một phần của bản thân, thay vì chiến đấu với nó.
Anh mở mắt.
Màu tím trong đôi mắt anh đã nhạt đi, thay vào đó là một màu xanh biếc huyền ảo.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi động phủ.
Không khí lạnh giá không còn làm anh run rẩy.
Anh cảm thấy mình nhẹ nhàng, như thể đang trôi nổi trên mây.
***
Thiên Cơ Giả đứng trên đỉnh núi đối diện, quan sát mọi thứ từ xa.
Anh ta mặc một bộ áo choàng đen, che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sáng rực rỡ, đầy sự tò mò và kích thích.
Anh ta không sợ hãi.
Anh ta chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
*"Cuối cùng,"* anh ta thì thầm, giọng nói tràn đầy sự ngưỡng mộ.
*"Cuối cùng ngươi cũng bắt đầu hiểu.
Sự kháng cự là vô nghĩa.
Sự chấp nhận mới là sức mạnh."*
Linh Tuyền nhìn về phía anh ta.
Lần đầu tiên, anh không cảm thấy thù hận.
Anh cảm thấy...
tiếc thương.
Thiên Cơ Giả không phải là một kẻ xấu.
Anh ta là một nạn nhân.
Một nạn nhân của sự tuyệt vọng, của niềm tin rằng chỉ có sự thống trị mới có thể mang lại trật tự.
"Anh sai rồi," Linh Tuyền nói, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
"Trật tự không phải là sự vắng mặt của hỗn loạn.
Trật tự là sự cân bằng giữa hỗn loạn và ổn định.
Virus không phải là kẻ thống trị.
Nó là người thử thách."
Thiên Cơ Giả nhíu mày.
"Ngươi đang nói gì vậy?
Virus là sự hủy diệt.
Nó phá vỡ mọi quy tắc."
"Không," Linh Tuyền lắc đầu.
"Nó phá vỡ những quy tắc cũ để tạo ra những quy tắc mới.
Nó buộc chúng ta phải thích nghi, phải tiến hóa.
Nếu chúng ta sợ hãi nó, chúng ta sẽ chết.
Nếu chúng ta chấp nhận nó, chúng ta sẽ sống.
Và nếu chúng ta yêu thương nhau trong quá trình đó, chúng ta sẽ trở nên bất tử."
Thiên Cơ Giả cười, một nụ cười mỉa mai.
"Yêu thương?
Trong thế giới này, yêu thương chỉ là điểm yếu.
Nó khiến ngươi do dự.
Nó khiến ngươi sai lầm."
"Và chính sự do dự đó," Linh Tuyền đáp, "khiến tôi còn là con người.
Nếu tôi loại bỏ nó, tôi sẽ trở thành một cỗ máy.
Một vị thần không có trái tim.
Và một vị thần không có trái tim, thì khác gì một tảng đá?"
Thiên Cơ Giả im lặng.
Anh ta nhìn vào đôi mắt xanh biếc của Linh Tuyền, và lần đầu tiên, anh ta thấy một sự sợ hãi.
Không phải sợ hãi trước sức mạnh, mà sợ hãi trước sự thật.
Sự thật rằng, có lẽ, anh ta đã sai.
Có lẽ, sự hỗn loạn không phải là kẻ thù.
Có lẽ, nó là cha mẹ của sự sáng tạo.
*[NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH: THƯƠNG TÍCH TÌNH YÊU.][BÍ MẬT GIẢI KHÓA: NGƯỜI KỂ CHUYỆN.][DANH TÍNH: NGUYỆT TÂM.][HẾT CHƯƠNG 32]**
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận