Chương 27
Nhưng so với cái lạnh đang len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu của Linh Tuyền, thì gió núi này chẳng khác gì hơi ấm của lò than.
Hắn đứng đó, bàn chân bám chặt vào tảng đá đen bóng, nhìn xuống thung lũng phía dưới.
Không phải màu trắng của tuyết, mà là màu xanh lục bệnh hoạn.
Hàng triệu dòng code – thứ mà hắn gọi là "Linh Mã" – đang bò dọc theo địa hình như những con giun dữ.
Chúng không ăn mòn đá hay cây cối theo cách vật lý, mà là ghi đè lên thực tại.
Một cây tùng cổ thụ bên cạnh hắn bỗng nhiên vỡ tan thành những mảnh vụn pixel, rồi tái cấu trúc lại thành một khối đá cứng nhắc, vô tri.
Một tu sĩ Trúc Cơ đang niệm chú nearby bỗng ngừng lại, khuôn mặt hắn ta giãn ra, mắt trợn ngược, da thịt bắt đầu chuyển sang màu xanh kim loại.
Hắn không la hét, chỉ đứng đó, im lìm, trở thành một phần của hệ thống đang nuốt chửng thế giới.
Dòng chữ đỏ lòm hiện lên trong tầm mắt Linh Tuyền, nhấp nháy như nhịp tim của một kẻ sắp chết.
Hắn nhếch mép, một nụ cười đầy mỉa mai và đau đớn.
Hắn nhớ lại giọng nói của Người Tiền Nhiệm, âm thanh vang vọng từ khắp mọi nơi, từ trong từng hạt bụi dữ liệu.
*"Admin số 2."* Hắn không phải là anh hùng.
Hắn là một công cụ, một bản sao lưu dự phòng được kích hoạt khi bản gốc thất bại.
Và giờ, bản sao này đang chứng kiến sự sụp đổ mà nó được tạo ra để ngăn chặn, nhưng lại không có quyền can thiệp.
Hắn hạ thấp trọng tâm, linh lực trong cơ thể bùng lên, không phải để chiến đấu, mà để giữ lấy ý thức.
Nếu hắn để Linh Mã xâm nhập hoàn toàn, hắn sẽ mất đi "Linh Tuyền" – con người với nỗi sợ hãi, với tình yêu, với sự do dự.
Hắn sẽ trở thành một thuật toán hoàn hảo, lạnh lùng và vô cảm.
Nhưng hắn không muốn điều đó.
Hắn muốn chết như một con người, chứ không phải như một đoạn mã lỗi.
*[Tốc độ phản hồi tăng 200% – Giá trị: 50 điểm Linh Lực.][Đang kết nối với hệ thống nội tại mục tiêu...][Phát hiện xung đột dữ liệu: Linh Lực gốc vs Linh Mã...][Đề xuất giải pháp: Ghi đè mã nguồn.
Rủi ro: 99% mục tiêu bị xóa ký ức.][Nhiệm vụ phụ hoàn thành: Cứu sống một nạn nhân tiềm năng.][Phần thưởng: +100 EXP, +1 điểm chỉ số Tinh Thần.]*
Khi vừa hoàn thành việc tối ưu hóa cho Trần Phong, hệ thống của Linh Tuyền bỗng dưng rung lắc dữ dội.
Toàn bộ giao diện người dùng bị phủ lên bởi một màu đỏ thẫm, như máu tươi đang chảy.
Linh Tuyền nhìn về phía đỉnh núi, nơi mà trước đó hắn vừa đứng.
Một cột sáng trắng xóa đang xuyên thủng bầu trời, không phải ánh sáng mặt trời, mà là sự tập trung của hàng tỷ dòng dữ liệu.
Hắn bước đi, từng bước chân in hằn trên tuyết, xuyên qua lớp sương mù dữ liệu dày đặc.
Sương mù này không lạnh, nó nóng, nóng đến mức da thịt hắn có cảm giác như đang bị nướng sống.
Khi hắn đi sâu hơn, cảnh tượng xung quanh trở nên kỳ dị.
Những tảng đá không còn là đá, chúng là những khối lập phương phát sáng, hiển thị các dòng chữ cổ xưa.
Cây cối là những sợi dây cáp quang khổng lồ, rung động theo một tần số mà tai người không thể nghe thấy, nhưng tâm trí thì có thể cảm nhận.
Đây không phải là thiên nhiên.
Đây là phòng máy chủ của vũ trụ.
Tại trung tâm của vùng cấm, Linh Tuyền không tìm thấy một vị thần ngủ đông, hay một quái vật cổ đại.
Hắn tìm thấy một "Sức Khát".
Nó không có hình dạng cụ thể, mà là một khoảng trống trong không gian, nơi mà thực tại bị hút vào.
Xung quanh khoảng trống đó, thời gian bị bẻ cong.
Linh Tuyền nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong quá khứ: lúc hắn còn là một đứa trẻ, lúc hắn gặp Nguyệt Tâm, lúc hắn lần đầu tiên thấy Hệ thống.
Những ký ức đó không phải là hồi tưởng, chúng đang diễn ra lại ngay trước mắt hắn, lặp đi lặp lại như một vòng lặp vô tận.
Hắn nhận ra sự thật khiến tim hắn thắt lại.
Virus Linh không phải là một bệnh tật.
Nó là một nỗ lực tái sinh.
Thế giới này đã chết từ lâu, con người chỉ là những tàn dư dữ liệu đang cố gắng giữ lại chút ít ý thức.
Virus là cách thế giới cố gắng "cập nhật" bản thân, loại bỏ những lỗi sai, những cảm xúc con người yếu đuối, để trở thành một thực thể hoàn hảo, bất tử.
Và Linh Tuyền...
hắn là lỗi sai lớn nhất.
Hắn là biến số không thể tính toán, là cảm xúc con người từ chối bị xóa bỏ.
**
Linh Tuyền đưa tay lên, kéo thanh kiếm dữ liệu từ không khí ra.
Lưỡi kiếm không bằng thép, mà bằng ý chí kiên cường của một con người từ chối bị đồng hóa.
Nó sáng lên, màu trắng xóa, đối lập hoàn toàn với màu xanh lục của Linh Mã và màu cầu vồng của Mã Nguồn.
Hắn nhìn vào con mắt khổng lồ, ánh mắt hắn không còn sự do dự.
Hắn đã hiểu.
Thiên Cơ Giả muốn thống trị vũ trụ bằng Virus.
Người Tiền Nhiệm muốn hoàn thành Virus để trở thành thần.
hắn muốn phá vỡ trò chơi.
"—Cậu thật ngu ngốc," Mã Nguồn nói, giọng đầy nước mắt số, một cảm xúc mà nó không nên có.
đó là một giải pháp nghệ thuật."
Bầu trời bắt đầu chuyển màu từ xanh sang trắng xóa.
Không có ánh sáng, chỉ có sự xóa sổ.
Linh Tuyền hét lên, một tiếng hét chứa đựng tất cả sự căm hận, yêu thương và tuyệt vọng.
Hắn lao về phía con mắt, thanh kiếm đâm thẳng vào trung tâm của nó.
Nhưng hắn không cảm thấy va chạm.
Hắn cảm thấy mình đang tan biến.
Cơ thể hắn, linh hồn hắn, ký ức của hắn...
tất cả đang bị hút vào con mắt đó.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ý thức tắt lịm, hắn nhìn thấy một bóng người đứng phía sau Mã Nguồn.
Đó là Nguyệt Tâm.
Cô ấy đang mỉm cười, nhưng nước mắt đang chảy xuống má.
Và trong tay cô ấy, là một thanh kiếm giống hệt của hắn.
Linh Tuyền muốn hét lên, nhưng hắn không còn giọng nói.
Hắn chỉ còn là một dòng dữ liệu, trôi nổi trong vực thẳm vô tận, chờ đợi một người khác, một Linh Tuyền khác, để tiếp tục trò chơi tàn khốc này.
Và sâu thẳm trong ký ức đang tan biến, một câu hỏi vang lên, không phải từ hắn, mà từ người kể chuyện ẩn danh, giọng nói lạnh lùng và xa lạ:
*"Bạn có nghĩ rằng, sự hy sinh của anh ta là cần thiết?
Hay đó chỉ là bước đệm cho một thảm kịch lớn hơn, mà chúng ta, những người quan sát, đang chờ đợi với lòng tham vô đáy?"*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận