Chương 26
Linh Tuyền mở mắt, đôi ngươi đen nhánh phản chiếu những vết nứt trên trần đá đang rỉ ra ánh sáng xanh lét, giống như máu của một vị thần bị giết chết.
Tiếng thì thầm của Hệ thống không còn là giọng nói cơ khí, vô cảm của một cỗ máy, mà nó vang lên trực tiếp từ trong tủy sống, mang theo một sự hoảng loạn dữ dội, run rẩy như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ lại trong bóng tối.
Linh Tuyền ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm vào vết sẹo trên ngực trái – nơi trái tim hắn từng bị xé nát bởi chính sự tiến hóa mà hắn khao khát.
Hắn không nhìn thấy đồng hồ, nhưng cảm giác về cái chết đang treo lơ lửng trên đầu, nặng nề hơn cả linh lực Trúc Cơ tầng 9 đang cuộn xoáy trong kinh mạch.
Hệ thống, thứ từng là người bạn đồng hành lạnh lùng, giờ đây đang hét lên trong đầu hắn, cảnh báo về một lỗi hệ thống chết người.
Không phải lỗi kỹ thuật, mà là lỗi của định mệnh.
Hắn nhớ lại gương mặt Nguyệt Tâm trong ký ức cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ.
Cô gái ấy cười, nụ cười dịu dàng nhưng ẩn chứa một nỗi đau sâu thẳm mà hắn chưa từng thấu hiểu.
Bây giờ, hắn hiểu rồi.
Cô không sợ chết.
Cô sợ rằng khi cô chết, hắn sẽ không còn lý do để sống, hoặc tệ hơn, hắn sẽ trở thành thứ gì đó mà cô không thể yêu được nữa.
Linh Tuyền nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Không khí trong hang động nồng nặc mùi ozone và mùi máu tanh của virus Linh Mã.
Hắn biết rằng mình đang đứng trên bờ vực.
Mỗi bước chân hắn đi có thể là bước cuối cùng dẫn đến sự hủy diệt của toàn bộ vũ trụ, hoặc là chìa khóa để giải phóng nó.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Hắn không dám hỏi.
Hắn chỉ biết rằng nếu không hành động, Nguyệt Tâm sẽ biến thành một con quái vật không hồn, và hắn sẽ trở thành vị thần của sự hủy diệt, như Thiên Cơ Giả đã dự đoán.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi hang động.
Ánh sáng xanh lét từ các vết nứt dần phai đi, nhường chỗ cho bầu trời xám xịt của khu vực "Căn Hộ Linh Mã".
Đây là nơi tập trung những người dân bị nhiễm trùng nặng nhất, nơi ranh giới giữa con người và quái vật mong manh như tờ giấy.
Những đốm đen trên da họ không còn là dấu hiệu của bệnh tật, mà là những mảng màu xanh kim loại đang lan tỏa, ăn mòn từng tế bào, từng ký ức, từng cảm xúc.
Linh Tuyền di chuyển trong bóng tối,身影 (cảnh tượng) của hắn hòa lẫn vào những bóng người đang quằn quại.
Hắn không dùng sức mạnh công khai.
Việc bộc lộ linh lực Trúc Cơ ở đây sẽ chỉ khiến virus bùng phát mạnh hơn, biến hàng ngàn người thành "Thạch Ma" – những khối đá sống còn nhưng không có ý thức.
Thay vào đó, hắn sử dụng dữ liệu vừa thu thập được từ Hệ thống để tạo ra một tấm áo tàng hình ảo giác, một kỹ năng cấp cao mà hắn vừa mở khóa bằng cách hy sinh một phần ký ức về tuổi thơ.
Hắn quan sát một người đàn ông đang gào thét, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Trên trán người đàn ông ấy, những mạch máu xanh lét đang nhô lên, giống như những con rắn nhỏ đang bò dưới da.
Linh Tuyền bước tới, đặt tay lên vai người đàn ông.
Hắn không dùng linh lực để chữa lành, mà dùng Hệ thống để "ghi đè" dữ liệu virus trong cơ thể nạn nhân.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Hệ thống đang cảnh báo rằng virus trong cơ thể người đàn ông này có cùng mã nguồn với chính Linh Tuyền.
Hắn là nguồn gốc.
Hắn là kẻ gây bệnh.
Mỗi lần hắn chạm vào một nạn nhân, hắn đang xác nhận thêm một lần nữa rằng mình là quái vật.
Nhưng hắn không rút tay ra.
Hắn buộc bản thân phải chịu đựng nỗi đau đó, vì đó là cách duy nhất để giữ cho con người còn lại trong họ thêm một vài giờ, vài phút, trước khi họ biến thành đá.
Người đàn ông ngừng gào thét, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào Linh Tuyền với ánh mắt hỗn độn giữa sự biết ơn và kinh tởm.
ai là ngươi?" hắn hỏi, giọng khàn đặc, như tiếng đá cọ xát.
Linh Tuyền không trả lời.
Hắn chỉ lắc nhẹ đầu, rút tay ra và tiếp tục di chuyển.
Hắn không thể dừng lại.
Nếu hắn dừng lại, sự thật sẽ ập đến, và hắn sẽ không còn đủ can đảm để bước tiếp.
Bất ngờ, không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển.
Không phải là động đất, mà là một sự xé toạc trong nhận thức.
Những bức tường bê tông của căn hộ bắt đầu tan biến, thay vào đó là những dòng chữ code màu xanh lá cây chạy dọc theo không khí.
Một giọng nói lạnh lùng, vô cảm vang lên trong đầu mọi người, không trừ cả Linh Tuyền.
Linh Tuyền dừng bước.
Hắn biết đây là "Quản Trị Viên" – Admin của Mã Nguồn.
Không phải một con quái vật vật lý, mà là ý thức của chính thế giới này đang cố gắng tự vệ, loại bỏ "lỗi" mà hắn đang tạo ra.
Những bóng người xung quanh hắn bắt đầu nhìn về phía hắn, đôi mắt họ không còn là màu đen hay nâu, mà là màu trắng xóa, trống rỗng.
Họ không còn là con người nữa.
Họ đã trở thành những công cụ của Admin, những "Thợ Săn Ký Ức".
Hắn lùi lại một bước, linh lực trong cơ thể cuộn trào.
Hắn biết mình không thể đánh bại họ bằng sức mạnh.
Hắn phải đánh bại họ bằng logic.
Hệ thống của hắn là một phần của Mã Nguồn, nhưng nó cũng là một phần của hắn.
Hắn có thể lợi dụng điều đó.
Linh Tuyền nhắm mắt, tập trung vào dòng chảy dữ liệu trong đầu mình.
Hắn tạo ra một bản sao ảo của chính mình, một "Linh Tuyền giả" mang theo tất cả các ký hiệu lỗi mà Admin đang săn đuổi.
Bản sao đó chạy về phía trước, thu hút sự chú ý của đám đông người-đá.
Trong khi đó, Linh Tuyền thật lặng lẽ lùi về phía sau, hướng về trung tâm của khu vực nhiễm độc – nơi mà theo bản đồ Hệ thống, "Linh Cơ" đang chờ đợi.
Hắn cảm thấy một cái gì đó lạnh lẽo chạm vào lưng.
Không phải là một con dao, mà là một bàn tay.
Hắn quay đầu lại, và tim hắn gần như dừng đập.
Đó là Nguyệt Tâm.
Nhưng không phải Nguyệt Tâm dịu dàng mà hắn biết.
Cô gái ấy đứng đó, đôi mắt màu xanh kim loại, da thịt đang dần biến thành những mảng đá bóng loáng.
Cô vẫn còn ý thức, nhưng nó đang bị侵蚀 (xâm thực) bởi virus.
"Linh Tuyền..." cô gọi tên hắn, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Đừng lại gần.
Tôi không còn là con người nữa."
Hắn bước tới, nắm lấy bàn tay đá lạnh giá của cô.
"Em vẫn là Nguyệt Tâm," hắn nói, giọng khàn đặc vì xúc động.
"Và tôi sẽ cứu em.
Dù phải trả giá bằng mạng sống của tôi."
Nguyệt Tâm cười, một nụ cười đau đớn nhưng đẹp đẽ.
"Em không cần được cứu, anh ạ.
Em cần được yêu.
Và em yêu anh, ngay cả khi em trở thành quái vật."
Trước khi Linh Tuyền kịp phản ứng, một bóng đen lao tới từ phía sau.
Đó là Thiên Cơ Giả.
Hắn không mặc áo choàng đen như mọi người tưởng, mà mặc một bộ đồ trắng tinh tươm tất, giống như một bác sĩ phẫu thuật.
Hắn cầm trên tay một cây kim dài, nhọn hoắt, phát ra ánh sáng xanh lét.
"Anh ấy không thể cứu cô ấy," Thiên Cơ Giả nói, giọng bình thản như đang đọc một bản án.
"Và anh ấy cũng không thể cứu chính mình.
Anh ấy là nguồn gốc của mọi thứ.
Hãy để tôi hoàn tất quá trình.
Hãy để anh ấy trở thành vị thần, và thế giới này sẽ được tái sinh."
Linh Tuyền gạt tay Nguyệt Tâm ra, bước ra phía trước, đối mặt với Thiên Cơ Giả.
"Em không phải là một công cụ cho ý đồ của anh," hắn nói, ánh mắt lạnh băng.
"Và tôi cũng không phải là vị thần của anh."
Thiên Cơ Giả nhếch mép cười.
"Anh sẽ thấy.
Khi anh nuốt 'Linh Cơ' này, anh sẽ hiểu."
Hắn ném một khối đá nhỏ, phát ra ánh sáng vàng rực rỡ, về phía Linh Tuyền.
Linh Tuyền bắt lấy nó.
Khối đá nóng hổi, rung động mạnh mẽ trong lòng bàn tay hắn.
Hệ thống trong đầu hắn bắt đầu cảnh báo.
Linh Tuyền nhìn khối đá, rồi nhìn vào Nguyệt Tâm đang dần biến thành đá.
Hắn hiểu ra.
Đây là lựa chọn cuối cùng.
Hoặc là để Nguyệt Tâm chết và thế giới sụp đổ, hoặc là hắn nuốt khối đá này, trở thành một phần của hệ thống, một thực thể bất tử nhưng vĩnh viễn bị mắc kẹt trong vai trò của một "người giữ cửa".
Hắn sẽ không còn là con người.
Hắn sẽ không còn được yêu.
Nhưng Nguyệt Tâm sẽ sống, và thế giới sẽ được cứu.
Hắn nhìn vào mắt Nguyệt Tâm.
Cô gật đầu nhẹ, một cử chỉ nhỏ bé nhưng chứa đựng cả một vũ trụ sự hy sinh.
Cô muốn hắn sống.
Dù phải trả giá bằng linh hồn.
Linh Tuyền đưa khối đá lên miệng.
Hắn không do dự.
Hắn cắn vào nó.
Vị đắng chát lan tỏa khắp miệng, sau đó là một cơn đau xé toạc cơ thể.
Linh lực trong người hắn bùng nổ, không còn kiểm soát được nữa.
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo vào một nơi vô tận, nơi mà thời gian và không gian không còn tồn tại.
Không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn.
Những bức tường, những con người, cả Thiên Cơ Giả và Nguyệt Tâm đều biến thành những mảnh vụn dữ liệu.
Linh Tuyền cảm thấy mình đang rơi, rơi vào một vực thẳm không đáy.
Nhưng rồi, mọi thứ dừng lại.
Hắn mở mắt ra.
Hắn đang đứng ở cùng vị trí ban đầu, trong hang động.
Nhưng mọi thứ khác biệt.
Những vết nứt trên trần đá không còn rỉ ánh sáng xanh, mà là ánh sáng trắng.
Và trên màn hình Hệ thống, dòng chữ đang chạy ngược lại.
Linh Tuyền nhìn vào bàn tay mình.
Chúng đang trong suốt, dần dần biến thành dữ liệu.
Hắn không còn là con người.
Hắn đã trở thành một phần của hệ thống.
Nhưng điều khiến hắn kinh hoàng hơn là thông báo mới xuất hiện, không phải từ Hệ thống, mà từ chính giọng nói của Người Tiền Nhiệm – linh hồn mà hắn từng nghĩ đã chết.
*"Chào mừng trở lại, Linh Tuyền.
Hoặc nên gọi là...
Admin số 2?"*
Giọng nói đó vang lên, không còn từ trong đầu, mà từ khắp mọi nơi.
Và trong khoảnh khắc đó, Linh Tuyền nhận ra sự thật đáng sợ nhất.
Hắn không phải là người cứu thế.
Hắn là kẻ đã được chọn để thay thế vị thần cũ.
Và Nguyệt Tâm...
cô ấy không phải là nạn nhân.
Cô ấy là chìa khóa để mở cánh cửa dẫn đến sự tái sinh của hắn.
Hắn nhìn về phía hang động, nơi Nguyệt Tâm đang bước ra, với đôi mắt màu xanh kim loại, và nụ cười đầy bí ẩn.
Cô không còn là con người.
Và hắn cũng vậy.
Họ đều là một phần của trò chơi lớn hơn, một trò chơi mà kẻ thắng sẽ là vị thần, và kẻ thua sẽ là hư vô.
Và giờ đây, ván cờ mới chỉ vừa bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận