Chương 28

Mùi ẩm mốc của đá lạnh lẽo và mùi sắt gỉ thẫm của máu cũ xâm nhập vào mũi, đánh thức Linh Tuyền khỏi cơn mơ hồ đen ngòm.

Hắn mở mắt, nhìn lên trần hang động gồ ghề, nơi những giọt nước ngưng tụ rơi xuống chậm chạp, mỗi tiếng "tách" vang lên như một bản đếm ngược cho sự tồn tại mong manh của hắn.

Mồ hôi lạnh dính chặt vào lưng, làm y phục rách nát bám sát vào da thịt, mang lại cảm giác ngột ngạt như đang bị chôn sống trong quan tài.

Tiếng động cơ học lạnh lùng vang lên trong đầu, không phải là giọng nói ân cần của một trợ lý, mà là âm thanh kim loại cứa vào não bộ, sắc lạnh và vô cảm: *"Bạn đã sống sót qua 'Sự kiện Khởi Động', nhưng chỉ là phiên bản Beta v0.9.

Tỷ lệ thành công: 0.04%.

Dữ liệu đang được lưu trữ lại."*

Linh Tuyền ngồi dậy, cơ thể run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kiệt quệ tột cùng.

Hắn đưa tay lên, ánh mắt sắc lẹm quét qua đôi bàn tay của mình.

Trên da thịt trắng bệch, những đường vân xanh lét đang lan tỏa như mạng nhện độc, ăn sâu vào tĩnh mạch.

Đó không phải là dấu hiệu của sự tu luyện, mà là vết tích của Virus Linh – thứ đã biến hắn thành vật thí nghiệm sống.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng, thanh kiếm ý chí đâm vào con mắt của Mã Nguồn, và nụ cười đầy nước mắt của Nguyệt Tâm.

Cô ấy đứng đó, với thanh kiếm giống hệt của hắn, như thể đang chờ đợi hắn ngã xuống để cô ấy có thể bước lên, hoặc tệ hơn, để cô ấy có thể tiếp nhận di sản thảm khốc này.

Cảm giác tội lỗi như một tảng đá nặng ngàn cân đè nén lồng ngực, khiến每一次 hít thở đều trở thành một sự tra tấn.

Hắn không biết mình đã chết bao nhiêu lần, hay đây chỉ là một trong vô số vòng lặp mà "người tiền nhiệm" đã thiết lập.

*"Beta v0.9,"* hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc.

Hệ thống không còn là công cụ hỗ trợ, nó đã trở thành nhà tù vô hình, giam cầm linh hồn hắn trong những kịch bản lặp lại, buộc hắn phải đối mặt với sự thật rằng mọi nỗ lực cứu rỗi đều chỉ là bước đệm cho một thảm kịch lớn hơn.

Hắn đứng dậy, chân bước xuống nền đá lạnh, từng bước đi đều đặn, như thể đang đếm số ngày còn lại của cuộc đời mình.

Nếu đây là trò chơi, thì hắn sẽ tìm ra lỗ hổng trong mã nguồn.

Nếu đây là định mệnh, hắn sẽ xé nát tấm màn che giấu sự thật.

Rời khỏi hang động, Linh Tuyền bước vào vùng đất của Thánh Điện Vân Hồn.

Bầu trời nơi đây không còn màu xanh thẳm, mà là một sắc xám xịt, như tờ giấy cũ bị đốt cháy ở rìa.

Không khí nặng nề, chứa đầy linh lực hỗn loạn, khiến da thịt hắn bị châm chích nhẹ.

Các đệ tử của Thánh Điện đang bế quan trong những gian phòng đá, cố gắng điều chỉnh tần số dao động của cơ thể để đồng bộ với dòng chảy linh lực.

Họ tin rằng sự ổn định đến từ sự tuân thủ, từ việc ép buộc cơ thể chấp nhận virus thay vì chiến đấu với nó.

Nhưng sự thật thì tàn khốc hơn nhiều.

Một tiếng rên rỉ đau đớn xé tan sự im lặng.

Linh Tuyền dừng bước, nhìn về phía một gian phòng gần đó.

Một nam đệ tử cấp Trúc Cơ, người từng được ca ngợi là thiên tài trẻ tuổi nhất của thế hệ này, đang gào thét.

Thân thể anh ta bắt đầu biến dạng, da thịt cứng lại, chuyển sang màu xám đá.

Những mảng vảy đá mọc ra từ lưng, xuyên qua y phục, phủ kín khuôn mặt đang méo mó vì đau đớn.

"Thạch Ma hóa," một giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh.

Linh Tuyền quay lại, thấy một trưởng lão đang đứng đó, ánh mắt trống rỗng, không có chút xúc cảm nào.

"Virus không phân biệt thiện ác.

Nó chỉ chọn lọc.

Anh ta yếu lòng, không thể kiểm soát dòng chảy dữ liệu trong cơ thể.

Bây giờ, anh ta là một phần của cảnh quan."

Linh Tuyền nhìn chằm chằm vào khối đá đang dần ngừng cử động.

Đôi mắt của người đệ tử ấy vẫn mở to, tràn đầy sự tuyệt vọng, trước khi bị lớp đá dày đặc bao phủ hoàn toàn.

Hắn nhận ra, đây không phải là sự tiến hóa, mà là sự xóa sổ.

Virus Linh đang biến con người thành những bức tượng vĩnh cửu, loại bỏ cảm xúc, loại bỏ ý chí, chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc.

*"Cảnh báo: Mức độ ô nhiễm linh lực trong khu vực tăng 15%,"* hệ thống nhắc nhở, giọng điệu vẫn lạnh lùng như thường.

*"Đề nghị: Tránh tiếp xúc gần với các trường hợp Thạch Ma hóa.

Tỷ lệ lây nhiễm chéo: 40%."*

Linh Tuyền nắm chặt đấm, móng tay cào vào lòng bàn tay đến chảy máu.

Hắn không sợ lây nhiễm.

Hắn sợ hơn là sự thờ ơ của những người xung quanh.

Họ chấp nhận cái chết của đồng môn như một định luật tự nhiên, như thể sự hy sinh ấy là cần thiết để duy trì trật tự giả tạo này.

Và trong sâu thẳm, hắn tự hỏi: Liệu mình có khác gì họ?

Hắn cũng đang sử dụng hệ thống, cũng đang dựa vào virus để tồn tại.

Sự khác biệt duy nhất là hắn biết mình đang đi vào ngõ cụt.

Hắn bước qua xác đá của người đệ tử, không nhìn lại.

Mục tiêu của hắn không phải là cứu những người đã mất, mà là tìm ra nguồn gốc của sự hỗn loạn.

Hệ thống từng nhắc đến "Mã Nguồn gốc" – nơi tất cả các dòng dữ liệu virus hội tụ.

Nếu hắn có thể tiếp cận đó, hắn có thể hiểu được ý đồ thực sự của Thiên Cơ Giả và người tiền nhiệm.

Trên đường trở lại trung tâm Thánh Điện, Linh Tuyền gặp lại lão sư truyền đạo của mình.

Người đàn ông già nua, tóc bạc phơ, đang ngồi thiền dưới gốc cây cổ thụ.

Khuôn mặt ông nhăn nheo, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời một sự tỉnh táo hiếm thấy.

Ông không phải là kẻ xấu, cũng không phải là người tốt.

Ông là một "Kỹ Sư" – một trong những người đầu tiên nhận ra bản chất của virus và cố gắng xây dựng những bức tường lửa bằng linh lực để ngăn chặn sự lan truyền.

"Linh Tuyền," lão sư mở mắt, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.

"Ta đã biết cậu sẽ trở lại.

Và ta cũng biết cậu đang tìm kiếm điều gì."

Linh Tuyền dừng bước, mắt sắc lẹm.

"Sư phụ biết về Mã Nguồn?"

"Có," lão sư gật đầu, đưa tay ra, trên lòng bàn tay là một cuộn giấy da cũ kỹ, khắc đầy những ký tự phát sáng xanh lét.

"Nhưng cậu cần hiểu một điều.

Virus không phải là kẻ thù.

Nó là liều thuốc.

Thế giới này đã chết từ lâu, Linh Tuyền.

Con người chúng ta đang sống trong một xác chết khổng lồ.

Virus là nỗ lực cuối cùng của vũ trụ để tái sinh."

Linh Tuyền cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lòng.

"Tái sinh bằng cách biến chúng ta thành quái vật?

Thành những khối đá vô tri?"

"Đó là cái giá phải trả cho sự hoàn hảo," lão sư đáp, giọng đầy bi thương.

"Thiên Cơ Giả không sai.

Trật tự hiện tại là sai lầm.

Cảm xúc, sự yếu đuối, những mâu thuẫn vô nghĩa...

tất cả đều là lỗi trong mã nguồn.

Virus sẽ sửa chữa chúng.

Nó sẽ tạo ra một thế giới mới, nơi không còn đau khổ, không còn mất mát.

Chỉ còn sự tĩnh lặng vĩnh cửu."

Linh Tuyền nhìn vào đôi mắt của sư phụ, thấy trong đó không phải là sự cuồng tín, mà là một nỗi buồn sâu thẳm.

Lão sư đã mất quá nhiều người, quá nhiều thứ, đến mức ông sẵn sàng hy sinh nhân tính để đổi lấy sự bình yên.

Đó là sự thiện xả bị bóp méo, một lòng trắc ẩn độc hại.

"Vậy Nguyệt Tâm thì sao?" Linh Tuyền hỏi, giọng run rẩy.

"Cô ấy có phải là một phần của kế hoạch này không?"

Lão sư im lặng một lúc, rồi lắc đầu.

là biến số duy nhất.

Virus trong cô ấy không tuân theo quy luật.

Nó đang phát triển theo hướng khác.

Có thể là sự giải phóng, hoặc là sự hủy diệt hoàn toàn.

Ta không dám đoán."

Linh Tuyền nhận lấy cuộn giấy, cảm thấy sức nặng của nó như sức nặng của cả số phận.

Hắn cảm ơn sư phụ, rồi bước đi, lòng đầy rối bời.

Hắn không biết nên tin ai.

Thiên Cơ Giả muốn thống trị, người tiền nhiệm muốn thành thần, còn lão sư muốn sự tĩnh lặng.

Hắn chỉ muốn cứu Nguyệt Tâm, nhưng liệu điều đó có thể thực hiện được khi chính hắn là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa?

Đêm xuống, bầu trời tối đen như mực.

Linh Tuyền thâm nhập vào trung tâm linh mạch của Thánh Điện, nơi được bảo vệ bởi hàng lớp trận pháp và những đệ tử cao thủ.

Hắn không dùng vũ lực, mà dùng sự hiểu biết về hệ thống để tìm ra những lỗ hổng trong trận pháp.

Mỗi bước đi, hắn đều cảm thấy áp lực của linh lực xung quanh đè nén lên thân thể, như thể không khí đang cố gắng xé toạc hắn ra.

Khi hắn bước vào trung tâm, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ.

Từ trung tâm của một hồ nước phát sáng, một hình người bước ra.

Đó là "Linh Hồn" – hiện thân của Virus đã tiến hóa thành một thực thể có ý thức.

Vẻ ngoài của hắn hào nhoáng, mang phong thái của một Đại Năng Giả, nhưng đôi mắt thì trống rỗng, không có chút cảm xúc nào.

"Ngươi đã đến," Linh Hồn nói, giọng vang vọng như từ xa xôi.

"Ta đã chờ đợi ngươi, Linh Tuyền.

Hoặc nên gọi là...

Người Kế Nhiệm."

Linh Tuyền rút thanh kiếm dữ liệu từ không khí ra, lưỡi kiếm sáng lên, đối lập với màu xanh của linh lực xung quanh.

"Tôi không phải là kẻ kế nhiệm.

Tôi là kẻ phá vỡ trò chơi."

Linh Hồn cười, một nụ cười đầy mỉa mai.

Ngươi nghĩ mình có thể phá vỡ một hệ thống đã vận hành hàng ngàn năm?

Ngươi chỉ là một dòng dữ liệu lỗi, đang cố gắng chống lại quy luật tự nhiên.

Hãy nhìn vào chính mình.

Virus trong cơ thể ngươi đang gọi mời ngươi.

Hãy buông bỏ, hãy để bản thân hòa nhập vào dòng chảy.

Ngươi sẽ không còn đau khổ, không còn sợ hãi."

Linh Tuyền cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ Linh Hồn, như thể linh hồn hắn đang bị kéo ra khỏi cơ thể.

Ký ức về Nguyệt Tâm, về những ngày tháng bình yên, về những lời hứa hẹn chưa kịp thực hiện...

tất cả đang mờ dần.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào ý chí của mình.

"Đau khổ là điều làm ta trở nên con người," Linh Tuyền hét lên, thanh kiếm chém xuống, tạo ra một vết cắt ánh sáng xuyên qua không gian.

"Và tôi sẽ không để ai, dù là thần hay quỷ, lấy đi điều đó!"

Cuộc chiến bùng nổ.

Linh Hồn không dùng vũ khí, mà dùng chính linh lực của virus để tấn công.

Những làn sóng dữ liệu xanh lét lao về phía Linh Tuyền, mỗi làn sóng đều chứa đựng những ký ức, những cảm xúc bị bóp méo.

Linh Tuyền đỡ đòn, cơ thể hắn run rẩy, da thịt bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.

Nhưng hắn không lùi bước.

Hắn nhớ đến nụ cười của Nguyệt Tâm, đến đôi mắt tuyệt vọng của người đệ tử hóa đá, đến nỗi buồn của lão sư.

Tất cả những điều đó khiến hắn mạnh mẽ hơn.

Hắn tung ra đòn cuối cùng, thanh kiếm đâm thẳng vào tim của Linh Hồn.

Thực thể đó không chết, mà tan rã thành vô số hạt sáng, hòa vào hồ nước trung tâm.

Linh Tuyền ngã xuống, kiệt sức.

Nhưng trước khi ý thức tắt lịm, hắn nhìn thấy một bóng người đứng trên bờ hồ.

Đó là Nguyệt Tâm.

Cô ấy không mỉm cười, mà đang khóc.

Và trong tay cô ấy, không phải là thanh kiếm, mà là một chiếc chìa khóa phát sáng.

"Linh Tuyền," cô ấy gọi tên hắn, giọng đầy đau đớn.

"Đừng tin vào hệ thống.

Nó đang lừa dối ngươi."

Và rồi, mọi thứ chìm vào bóng tối.

Linh Tuyền tỉnh dậy.

Mùi ẩm mốc, tiếng nước nhỏ giọt.

Hắn lại ở trong hang động.

Nhưng lần này, trên trán anh có một vết sẹo hình con mắt – dấu hiệu của lần "reset" thứ hai.

Hệ thống hiện ra dòng chữ mới, màu đỏ tươi như máu:

*"Phiên bản Beta v0.9 đã kết thúc.

Đang tải phiên bản v1.0: 'Thiên Cơ Luyện Thần'.

Mục tiêu mới: Tìm cách phá vỡ vòng lặp thời gian trước khi Virus Linh hoàn tất quá trình đồng hóa toàn bộ vũ trụ.

Lưu ý: Mỗi lần reset, ký ức của Nguyệt Tâm sẽ bị xóa đi một phần.

Bạn còn lại 3 lần cơ hội."*

Linh Tuyền nhìn vào vết sẹo trên trán, cảm thấy nỗi đau nhói lên.

Hắn vừa đánh mất một phần ký ức của người mình yêu, và hắn thậm chí còn không biết mình đã làm gì trong lần trước.

Vòng lặp không chỉ là về sự sống còn, mà là về sự mất mát.

Và hắn, kẻ gây ra thảm họa, lại là người phải gánh chịu hậu quả nặng nề nhất.

Hắn đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng hơn trước đây.

Nếu đây là trò chơi, thì hắn sẽ không chơi theo luật của đối thủ.

Hắn sẽ viết lại luật chơi.

Dù phải hy sinh chính mình, dù phải đối mặt với sự thật rằng chính hắn là nguyên nhân của mọi đau khổ.

*"Hệ thống,"* hắn nói, giọng trầm ấm nhưng đầy quyết tâm.

"Cho tôi xem bản đồ của Mã Nguồn gốc.

Và đừng bao giờ cố gắng lừa dối tôi nữa."

Hệ thống im lặng.

Nhưng sâu thẳm trong code, một dòng lệnh ẩn đang được kích hoạt, chờ đợi khoảnh khắc phù hợp để tung ra đòn quyết định.

Và người kể chuyện ẩn danh, từ góc nhìn vô hình, mỉm cười.

Trò chơi mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập