Chương 17
Linh Tuyền đứng đó, tay run rẩy nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự tính toán lạnh lùng đang diễn ra trong đầu anh với tốc độ ánh sáng.
Mỗi nhịp đập của tim anh là một nhịp đếm ngược đến cái chết, hoặc một bước tiến lên thành thần.
Hệ Thống vụt hiện lên trên võng mạc, không phải với màu xanh an toàn quen thuộc mà là một màu đỏ máu, rực rỡ và đầy đe dọa.
Dòng chữ nhấp nháy như một lời nguyền:
Linh Tuyền cắn chặt môi đến mức máu tươi rỉ ra, vị mặn chát khiến anh tỉnh táo hơn bất kỳ loại thuốc tiên nào.
Anh biết rõ con số đó.
0.01% nghĩa là một vạn lần sinh tử, và anh chỉ có một cơ hội duy nhất.
Nhưng anh không có lựa chọn khác.
Phía sau lưng anh, không gian đang sụp đổ từng mảng, những sợi tơ đen của virus đang cuồn cuộn như lũ lụt, nuốt chửng mọi thứ.
Nếu anh bước lùi lại một bước, toàn bộ thế giới này sẽ trở thành bãi rác của sự tiến hóa sai lệch.
Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, hít vào phổi không phải là không khí, mà là linh lực đang bị nhiễm độc.
"Nếu đây là cái giá phải trả," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc vang vọng trong hang động tối tăm, "thì ta chấp nhận."
Anh đưa tay ra, không chạm vào vách đá, mà chạm vào không gian giữa anh và bức tường sinh học ấy.
Trong khoảnh khắc đó, hệ thống của anh không hiển thị kỹ năng tấn công hay phòng thủ, mà là một lệnh duy nhất: Cơn đau đớn ập đến không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong từng tế bào của anh.
Nó giống như có ai đó đang xé toạc linh hồn anh ra thành từng mảnh nhỏ, rồi nhúng mỗi mảnh vào axit nóng rực.
Linh Tuyền gào thét, nhưng tiếng thét bị bóp nghẹt bởi chính hơi thở của anh.
Anh thấy những ký ức của Nguyệt Tâm hiện lên trong cơn mê sảng: nụ cười của cô, đôi mắt cô khi cô nhìn anh với sự thương hại, và cả những đêm cô khóc thầm vì nỗi sợ hãi rằng bản thân cô đang dần trở thành con quái vật mà cô yêu thương.
"Nguyệt Tâm," anh gọi tên cô trong tâm trí, dù biết rằng ở đây không ai nghe thấy.
"Ta sẽ không để cô phải hy sinh một mình."
Khi tiếng "cạch" của vách đá biến mất, thay vào đó là một luồng ánh sáng trắng xóa xé toạc bóng tối.
Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan chảy, nhưng không phải là sự tan biến vô vọng, mà là sự tái cấu trúc.
Hệ Thống ngừng hiển thị cảnh báo đỏ, thay vào đó là một dòng chữ trắng tinh khôi, lạnh lùng và vô cảm:
*"Virus Linh không phải là sinh vật độc hại đơn thuần,""đó là một 'Vaccine' bị lỗi, một nỗ lực của 'Mã Nguồn' để sửa chữa lại thế giới đang mục rữa.
Nhưng quá trình sửa chữa đã bị lỗi, tạo ra những quái vật như Thạch Ma và những biến dị không kiểm soát được.""Tại sao?""Tại sao ta lại là người phải gánh chịu điều này?
Tại sao lại là ta?""Vì ngươi là 'Chìa Khóa'.
Linh hồn của ngươi có sự tương thích cao nhất với Virus Linh.
Người tiền nhiệm của ngươi, Linh Tuyền cũ, đã cố gắng ngăn chặn virus, nhưng thất bại.
Họ đã chọn cách 'hoàn thành' nó, trở thành vị thần mới để thống trị vũ trụ.
Nhưng linh hồn của người đó vẫn đang điều khiển một phần hệ thống, và họ đang chờ đợi ngươi để hoàn tất chu kỳ.""Vậy thì sao?""Nếu ta là chìa khóa, thì ta sẽ mở khóa cánh cửa này theo cách của ta.
Ta sẽ không để Nguyệt Tâm phải hy sinh.
Ta sẽ không để thế giới này bị thống trị bởi một vị thần virus.""Nhiệm vụ mới: Thiên Cơ Luyện Thần.
Mục tiêu: Hòa hợp hoàn toàn với Virus Linh mà không bị đồng hóa.
Phần thưởng: Cấp độ Trúc Cơ đột phá, mở khóa kỹ năng 'Mã Nguồn Chủ Tể'.""Ta không cần phần thưởng.
Ta chỉ cần một cơ hội để cứu cô ấy."*
Đột nhiên, tiếng gọi từ phía sau hang động vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của không gian ảo.
Linh Tuyền mở mắt, quay lại nhìn thấy một bóng người mặc áo bào trắng đang bước ra từ bóng tối.
Đó là trưởng lão môn phái, người từng cho anh uống linh thạch cấp thấp và dạy anh những điều cơ bản về tu tiên.
Khuôn mặt người trưởng lão tái mét, đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc, và trên tay ông cầm một thanh kiếm đã gãy đôi.
Người trưởng lão hét lên, giọng đầy vẻ tuyệt vọng và giận dữ.
Linh Tuyền nhìn trưởng lão, trong lòng dấy lên một nỗi buồn vô hạn.
Trưởng lão tiến đến gần hơn, bước chân run rẩy.
Linh Tuyền cảm thấy tim mình thắt lại.
anh lặp lại, giọng đầy vẻ nghi ngờ.
Trưởng lão dừng lại, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Linh Tuyền, đầy sự phức tạp.
Linh Tuyền nhìn vào đôi mắt của trưởng lão, và anh thấy một sự chân thành mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai.
Trưởng lão lắc đầu, nước mắt chảy dài trên má.
Linh Tuyền cảm thấy trái tim mình vỡ vụn.
Anh không thể tin được.
Nguyệt Tâm, người con gái dịu dàng và mong manh mà anh yêu thương, lại đang tự nguyện bước vào vòng xoáy của sự hủy diệt để bảo vệ anh.
anh nói, giọng run rẩy.
Trưởng lão gật đầu, rồi lùi lại một bước.
*"Phát hiện tương thích hoàn hảo.
Khởi động giao thức: Thiên Cơ Luyện Thần,""Linh Tuyền, ngươi đã sẵn sàng để trở thành vị thần mới chưa?""Ta không cần trở thành vị thần,""Ta chỉ cần trở thành người bảo vệ cho những gì ta yêu thương.""Khởi động kỹ năng: Mã Nguồn Chủ Tể,""Mục tiêu: Kiểm soát Virus Linh trong bán kính 1000 dặm."*
Linh Tuyền bước ra khỏi hang động, ánh nắng ban mai chiếu xuống thân hình phát sáng của anh.
Anh nhìn xuống đôi tay, nơi từng là vết tích của virus giờ đã trở thành những mạch năng lượng hoàn hảo.
Anh không còn cảm thấy đau đớn, mà chỉ cảm thấy một sự bình an kỳ lạ.
Hệ Thống nói với giọng điệu khác thường, không còn là máy móc nữa, mà như một người bạn lâu năm.
Linh Tuyền nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đang tan biến.
anh nói, giọng đầy sự kiên định.
Anh nhìn về phía trước, nơi một bóng người đang đứng chờ đợi.
Đó là Nguyệt Tâm, người con gái anh yêu thương, người đang mang trong mình virus và đang cố gắng kiểm soát nó để bảo vệ anh.
Linh Tuyền cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, nhưng cũng là một hy vọng mới.
anh gọi tên cô, giọng đầy sự yêu thương.
Nguyệt Tâm quay lại, ánh mắt cô đầy sự ngạc nhiên và vui mừng.
cô nói, giọng run rẩy.
Linh Tuyền gật đầu, tiến đến gần cô và ôm chặt cô vào lòng.
Nguyệt Tâm dựa vào vai anh, nước mắt chảy dài trên má.
Linh Tuyền ôm chặt cô, cảm thấy một sự bình an kỳ lạ.
Nhưng ngay khi Linh Tuyền nghĩ rằng mình đã tìm thấy câu trả lời, Hệ Thống lại vang lên, nhưng lần này, giọng nói của nó đầy sự lạnh lẽo và đe dọa.
Linh Tuyền cảm thấy một nỗi ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh nhìn về phía chân trời, nơi một bóng đen khổng lồ đang hiện ra, mang theo sự hủy diệt và sự thống trị.
Linh Tuyền hỏi, giọng đầy sự nghi ngờ.
Hệ Thống im lặng, và sau đó, nó trả lời.
Linh Tuyền nhìn về phía Nguyệt Tâm, và anh biết rằng mình phải chuẩn bị cho một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến không chỉ để bảo vệ thế giới, mà còn để bảo vệ tình yêu của anh.
anh nói, giọng đầy sự kiên định.
Nhưng liệu Linh Tuyền có thực sự là người chiến thắng?
Hay anh chỉ là một con cờ trong bàn cờ của một thế lực lớn hơn?
Và liệu Nguyệt Tâm có thực sự là người yêu của anh, hay cô ấy cũng là một phần của Virus Linh?
Câu trả lời, có lẽ, sẽ chỉ được tiết lộ khi Linh Tuyền bước vào trận chiến cuối cùng.
Và khi đó, Linh Tuyền sẽ phải đối mặt với sự thật:
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận