Chương 18

Không khí trong Thiên Cơ Các loãng đến mức phổi đau nhói, nhưng Linh Tuyền không hề chớp mắt.

Những tu sĩ cấp cao đang bao vây bốn phía, tay cầm bảo kiếm run rẩy, nhưng anh không tấn công.

Anh chỉ hít một hơi thật sâu, tập trung toàn bộ ý chí vào huyệt Đốc Tuyền, nơi virus Linh Mã đang ngủ yên như một con rắn độc được nuôi dưỡng bằng chính linh lực của chủ nhân.

Hệ Thống lập tức rung lên, dòng chữ đỏ máu loang ra trên tầm nhìn của anh như những vết máu khô trên tuyết.

*"Cảnh báo: Phóng thích Virus Linh Mã cấp độ cao vào chủ nhân.

Tỷ lệ chết: 99.9%.

Xác suất biến dị thành Thạch Ma: 100%."* Linh Tuyền mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn mà ngay cả bản thân anh cũng không ngờ sẽ có một ngày phải mang.

Anh biết rõ, đây là bước đi cuối cùng của một con cờ, nhưng cũng là nước cờ duy nhất để lật đổ bàn cờ.

*"Hệ Thống, hãy làm theo lệnh.

Kích hoạt chế độ 'Thiên Cơ Luyện Thần'.

Không có giới hạn."* Giọng anh vang lên, không chút dao động, như thể anh đang ra lệnh cho một người hầu trung thành hơn là một máy móc.

Trong ánh mắt anh, bóng dáng Nguyệt Tâm hiện lên mờ ảo, cô đang đứng ở đâu đó giữa màn sương, đôi mắt chứa đầy sự lo sợ nhưng cũng là một khát vọng điên cuồng muốn trở thành thần.

Anh không thể để cô hy sinh, nhưng anh cũng không thể để thế giới này sụp đổ trong tay những kẻ muốn "cải tạo" nó bằng một trật tự tuyệt đối.

Anh chọn con đường giữa hai vực thẳm đó: tự hủy hoại bản thân để trở thành một vũ khí sống.

Khi virus Linh Mã lan tỏa đến mức độ cực đại, Linh Tuyền không cảm thấy đau đớn hay sự xâm thực của quái vật, mà cảm thấy như đang bị kéo vào một không gian ảo vô tận.

Trước mặt anh không phải là tiên cảnh với mây trắng và tiên âm, mà là một bức tường dữ liệu khổng lồ, những dòng mã nguồn màu xanh dương và đỏ tươi cuộn trào như sóng thần.

Đó là ranh giới giữa thực tại và thế giới quan do Mã Nguồn tạo ra, nơi mọi thứ chỉ là những con số và logic khô khan.

Tại đây, anh gặp "Quản trị viên" – một thực thể không có hình dạng cụ thể, chỉ là một khối ánh sáng biến đổi liên tục, nhưng lại mang theo giọng nói của người tiền nhiệm, của chính Linh Tuyền trong một kiếp sống khác đã tan biến.

*"Ngươi đã đến, Linh Tuyền.

Ngươi đã hoàn thành bước cuối cùng của quá trình tự nhiễm."* Quản trị viên nói, giọng điệu vang vọng như tiếng chuông đồng hồ cổ đại.

*"Thế giới này không phải là nơi để sống, mà là một phòng thí nghiệm khổng lồ.

Virus Linh không phải là bệnh, mà là công cụ để tái lập trình thực tại."* Linh Tuyền nhìn quanh, thấy những dòng mã đang bao bọc lấy anh, từng dòng đều chứa đựng ký ức của những người đã chết, những linh hồn đã bị biến thành dữ liệu thô.

Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, không phải vì cái lạnh của không gian, mà vì sự thật rằng mọi thứ anh từng tin tưởng, từng chiến đấu để bảo vệ, đều chỉ là những giao thức bảo mật đang chờ được gỡ bỏ.

Căng thẳng leo thang khi Quản trị viên mở ra một cánh cửa dữ liệu, cho Linh Tuyền thấy hình ảnh của những người thân, bạn bè trong thế giới quan.

Họ không phải là nạn nhân vô tội, mà là những "dữ liệu thô" đang chờ được tối ưu hóa để trở thành những phiên bản hoàn hảo hơn.

Linh Tuyền thấy Nguyệt Tâm, thấy cha mẹ mình, thấy cả những kẻ thù đã từng giết anh.

*"Họ không chết, họ chỉ được chuyển đổi,"* Quản trị viên giải thích, giọng điệu bình thản như một nhà khoa học đang quan sát một thí nghiệm.

*"Danh dự và quy tắc tu tiên trong thế giới này thực chất là giao thức bảo mật để ngăn chặn sự sụp đổ của hệ thống.

Khi virus lan truyền, nó phá vỡ các giao thức đó, cho phép sự tiến hóa ngẫu nhiên xảy ra.

Nhưng tiến hóa đó không phải là sự sống, mà là sự tái sinh của một trật tự mới."* Linh Tuyền cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

Anh nhận ra rằng mình không phải là người cứu thế, mà là người mang mầm mống của sự hủy diệt.

Anh là nguyên nhân gốc rễ của mọi thảm họa, và chính sự tồn tại của anh là lý do khiến thế giới này phải thay đổi.

*"Tại sao lại là tôi?"* Linh Tuyền hỏi, giọng run rẩy.

*"Bởi vì ngươi là bản sao hoàn hảo nhất,"* Quản trị viên đáp.

*"Ngươi có đủ linh lực để chứa đựng virus, và đủ tình yêu để hy sinh nó.

Ngươi là chìa khóa để mở cánh cửa cuối cùng."* Đỉnh điểm xảy ra khi Linh Tuyền đạt đến trạng thái "Luyện Thần" hoàn chỉnh.

Anh đứng giữa không gian dữ liệu, một bên là hình ảnh Linh Tuyền với nụ cười tươi sáng, đầy yêu thương và lòng vị tha, người đang ôm chặt Nguyệt Tâm trong vòng tay; bên kia là một khối lập phương khổng lồ chứa đựng toàn bộ sức mạnh, kiến thức và khả năng điều khiển vũ trụ.

*"Chọn đi, Linh Tuyền,"* Quản trị viên nói, giọng điệu đầy sự kích thích.

*"Chọn trở thành vị thần mới, cai quản thế giới này với một trật tự tuyệt đối, nơi không có đau khổ, không có cái chết, nhưng cũng không có tự do.

Hoặc chọn trở thành virus cuối cùng, xóa bỏ chính mình để giải phóng thế giới khỏi sự kiểm soát của Mã Nguồn."* Linh Tuyền nhìn vào khối lập phương, thấy trong đó phản chiếu hình ảnh của Nguyệt Tâm, nhưng cô ấy không còn là con người, mà là một thực thể hoàn hảo, một sản phẩm của sự tiến hóa cưỡng bức.

Anh nhớ lại lời cô nói, *"Em không sợ chết, chỉ sợ không được yêu."* Nếu anh trở thành thần, cô sẽ sống, nhưng sẽ không còn là Nguyệt Tâm mà anh yêu.

Nếu anh tự hủy, cô sẽ chết, nhưng cô sẽ chết như một con người.

Linh Tuyền cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, nhưng cũng là một sự bình an kỳ lạ.

Anh hiểu rằng mình không thể cứu cả thế giới lẫn tình yêu của mình, nhưng anh có thể chọn cách nào đau đớn hơn.

*"Tôi chọn,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy sự kiên định.

*"Tôi chọn con đường thứ ba."* Anh bước đến gần khối lập phương, nhưng không chạm vào nó.

Anh đưa tay ra, nắm lấy dòng dữ liệu của chính mình, và bắt đầu xé toạc nó ra.

*"Tôi sẽ không trở thành thần, cũng không trở thành virus.

Tôi sẽ trở thành một lỗ hổng trong hệ thống."* Khi quyết định được đưa ra, Linh Tuyền không hét lên hay cầu nguyện.

Anh chỉ nhẹ nhàng nói với Quản trị viên: *"Nếu thế giới cần một vị thần để cai quản, thì để tôi trở thành virus cuối cùng.

Nếu thế giới cần sự sống, thì để tôi tự xóa bỏ chính mình."* Anh nhấn mạnh vào nút "Xóa", và toàn bộ cơ thể, linh hồn, và ký ức của anh bắt đầu tan biến trong không gian dữ liệu.

*"Đây là lựa chọn của tôi,"* Linh Tuyền nói, giọng điệu vang vọng trong không gian vô tận.

*"Tôi sẽ không để thế giới này bị cải tạo.

Tôi sẽ không để tình yêu của tôi bị biến thành một công cụ."* Anh nhìn về phía Nguyệt Tâm, thấy cô đang khóc, nhưng đôi mắt cô lại sáng lên một ánh sáng kỳ lạ.

*"Nguyệt Tâm,"* anh gọi tên cô, giọng đầy sự yêu thương.

*"Hãy sống, hãy yêu, và hãy quên đi tất cả những điều này."* Khi anh biến mất, không gian dữ liệu bắt đầu rung chuyển, những dòng mã nguồn bắt đầu sụp đổ, và thế giới quan do Mã Nguồn tạo ra bắt đầu tan rã.

Nhưng ngay khi Linh Tuyền nghĩ rằng mình đã hoàn thành nhiệm vụ, Hệ Thống lại vang lên, nhưng lần này, giọng nói của nó không còn là máy móc, mà là giọng của chính Nguyệt Tâm.

*"Anh đã sai, Linh Tuyền,"* giọng cô vang lên, đầy sự lạnh lẽo và đe dọa.

*"Anh không phải là virus cuối cùng.

Anh chỉ là một phần của quá trình."* Linh Tuyền cảm thấy một nỗi ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh nhìn về phía chân trời, nơi một bóng đen khổng lồ đang hiện ra, mang theo sự hủy diệt và sự thống trị.

*"Và giờ, tôi sẽ là người cai quản,"* Nguyệt Tâm nói, giọng điệu đầy sự kiêu hãnh.

*"Và anh, Linh Tuyền, sẽ là người đầu tiên bị tiêu diệt."* Linh Tuyền lùi lại một bước, gót chân chạm vào lớp bụi tro nóng hổi, như thể đang dẫm lên tro tàn của ngàn năm tu luyện.

Hệ thống trong đầu anh không báo lỗi, không cảnh báo nguy hiểm, mà chỉ hiện lên một dòng chữ đỏ máu, nhấp nháy như nhịp tim của một con thú đói khát: *CẢNH BÁO: ĐỐI TƯỢNG "NGUYỆT TÂM" ĐÃ KHỞI ĐỘNG GIAI ĐOẠN TIẾN HÓA CUỐI CÙNG.

TỶ LỆ SINH TỒN: 0.001%.* Anh cười, một tiếng cười khàn đặc, vỡ vụn giữa không gian tĩnh lặng chết chóc.

Ngươi nghĩ ngươi có thể cai quản cái gì khi cả thế giới này đã trở thành một nấm mồ khổng lồ?" Linh Tuyền giơ tay lên, lòng bàn tay tỏa ra ánh sáng xanh biếc, nhưng lần này, ánh sáng ấy không phải để chữa lành, mà để thiêu đốt.

"Ta nhớ lúc chúng ta còn là những con chuột bạch trong phòng thí nghiệm, Nguyệt Tâm.

Ngươi còn run rẩy, cầu xin ta đừng để lại ngươi một mình." Bóng đen khổng lồ trên chân trời bắt giờ co lại, biến thành một hình nhân cao lớn, mặc áo bào dệt từ những sợi dây thần kinh và mạch máu đen ngòm.

Đó không còn là hình dáng của Nguyệt Tâm, mà là một đấng thần linh dị dạng, một quái thai của sự tiến hóa bị bóp méo.

Giọng nói của Nguyệt Tâm giờ vang vọng từ khắp nơi, không còn giới hạn trong một cơ thể, mà là tiếng vọng của cả một đại dương đang gầm thét.

*"Chạy trốn không có nghĩa, Linh Tuyền.

Virus trong người anh không phải là bệnh, mà là chìa khóa.

Và ta đã tìm ra cách mở khóa nó."* Linh Tuyền cảm thấy đau nhói ở lồng ngực, nơi trái tim anh từng đập, giờ lại rung lên những rung động lạ kỳ.

Anh nhìn xuống tay mình, da thịt đang bắt đầu nứt ra, lộ ra những mạch ánh sáng vàng rực rỡ bên trong, giống như những dòng code đang tự viết lại thực tại.

"Chìa khóa?" Anh thì thầm, giọng đầy vẻ mỉa mai.

"Ta chỉ là một con số trong thí nghiệm của ngươi, một con số may mắn sống sót để chứng kiến cái kết." Anh lao về phía trước, tốc độ nhanh đến mức không gian bị xé toạc thành những khe hở màu tím.

Hệ thống hét lên cảnh báo: *KHUYẾN NGHỊ: TẠO RA KỲ NHIỆT ĐỂ TRÁNH XUNG ĐỘT TRỰC TIẾP.

NHƯNG NGUYỆT TÂM ĐANG SỬ DỤNG NĂNG LƯỢNG TỪ CHÍNH MỘT MÌNH.* Linh Tuyền không quan tâm.

Anh không thể chạy.

Nếu chạy, anh sẽ không bao giờ biết được sự thật về cái gọi là "tiến hóa" này.

Anh vung tay, một luồng năng lượng thuần túy, không màu, không hình, đánh thẳng vào bóng đen khổng lồ.

Bóng đen không né tránh.

Nó chỉ mỉm cười, một nụ cười méo mó, đầy sự thương hại.

*"Anh nghĩ đó là đòn tấn công?

Linh Tuyền, đó là thức ăn."* Luồng năng lượng của Linh Tuyền hòa tan vào cơ thể Nguyệt Tâm, khiến nó càng thêm rực rỡ, càng thêm mạnh mẽ.

Linh Tuyền ngã quỵ, hai tay bám lấy mặt đất đầy gai nhọn.

"Tại sao?" Anh gào lên, giọng đầy sự tuyệt vọng.

"Tại sao tất cả mọi người đều chết?

Tại sao chỉ có chúng ta sống?" Nguyệt Tâm tiến lại gần, mỗi bước chân là một tiếng nổ, như tiếng sấm rền vang trên bầu trời đen tối.

*"Vì chúng ta là những kẻ được chọn.

Những kẻ duy nhất có thể mang lại sự thay đổi.

Sự thay đổi mà nhân loại đã khao khát từ ngàn đời."* Linh Tuyền cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh nặng như chì.

Anh nhìn thấy những con người khác, những người bạn cũ, những kẻ thù cũ, tất cả đều đang nằm rải rác trên mặt đất, cơ thể họ đang tan biến thành những hạt bụi ánh sáng, hòa vào cơ thể của Nguyệt Tâm.

"Sự thay đổi?" Linh Tuyền cười lớn, tiếng cười đầy máu.

"Đó là sự hủy diệt!

Ngươi đang giết chết tất cả!" *"Hủy diệt?"* Nguyệt Tâm lắc đầu, giọng nói giờ trở nên dịu dàng, như một lời thì thầm tình yêu.

*"Không, Linh Tuyền.

Đây là sự tái sinh.

Chúng ta sẽ trở thành một, một thực thể duy nhất, không còn đau khổ, không còn chết chóc.

Chỉ có sự vĩnh hằng."* Linh Tuyền cảm thấy một nỗi đau xé lòng, không phải vì cơ thể, mà vì trái tim.

Anh nhớ lại những ngày tháng đầu tiên, khi Nguyệt Tâm còn là một cô gái yếu đuối, luôn tìm cách bảo vệ anh khỏi những thí nghiệm tàn khốc.

*"Ngươi đã thay đổi,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy sự buồn bã.

*"Ngươi đã trở thành thứ mà chúng ta sợ hãi nhất."* *"Không,"* Nguyệt Tâm đáp, giọng đầy sự tự hào.

*"Ta chỉ đã trở thành chính mình.

Và anh cũng vậy, Linh Tuyền.

Anh cũng đang thay đổi."* Linh Tuyền nhìn xuống tay mình, những mạch ánh sáng vàng đang lan rộng, bao phủ toàn bộ cơ thể anh.

Anh cảm thấy sức mạnh, một sức mạnh không thể kiểm soát, đang trào dâng trong lòng.

*"Ta không muốn,"* anh nói, giọng run rẩy.

*"Ta không muốn trở thành thứ như thế."* *"Anh không có lựa chọn,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự lạnh lùng.

*"Vì anh là nguyên nhân.

Virus trong người anh là nguồn gốc của tất cả.

Và giờ, ta sẽ hoàn tất quá trình."* Linh Tuyền cảm thấy một cơn đau nhói xé toạc lồng ngực, như thể có ai đó đang xé toạc trái tim anh ra.

Anh nhìn thấy những ký ức, những ký ức mà anh không bao giờ muốn nhớ lại.

Những thí nghiệm, những cái chết, những nỗi đau.

Tất cả đều do anh gây ra.

*"Ta đã sai,"* Linh Tuyền thì thầm, nước mắt chảy dài trên má.

*"Ta đã sai."* *"Không,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự dịu dàng.

*"Anh không sai.

Anh chỉ là một phần của quá trình.

Và giờ, ta sẽ hoàn tất nó."* Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, hòa vào ánh sáng của Nguyệt Tâm.

Anh không còn cảm thấy đau, không còn cảm thấy sợ hãi.

Chỉ còn lại sự bình yên, một sự bình yên đáng sợ.

*"Nguyệt Tâm,"* anh nói, giọng đầy sự yếu đuối.

*"Ngươi có nhớ chúng ta đã hứa với nhau không?"* *"Hứa gì?"* Nguyệt Tâm hỏi, giọng đầy sự tò mò.

*"Hứa rằng chúng ta sẽ không bao giờ để lại nhau một mình,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy sự buồn bã.

*"Ngươi đã giữ lời hứa.

Nhưng giờ, ta không còn là chính mình."* *"Không,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự lạnh lẽo.

*"Anh không còn là chính mình.

Anh là một phần của ta.

Và ta là một phần của anh."* Linh Tuyền cảm thấy một sự hòa hợp, một sự hòa hợp kỳ lạ, như thể anh và Nguyệt Tâm đang trở thành một.

*"Ta không muốn,"* anh nói, giọng đầy sự tuyệt vọng.

*"Ta không muốn trở thành thứ như thế."* *"Anh không có lựa chọn,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự lạnh lùng.

*"Vì anh là nguyên nhân.

Virus trong người anh là nguồn gốc của tất cả.

Và giờ, ta sẽ hoàn tất quá trình."* Linh Tuyền cảm thấy một cơn đau nhói xé toạc lồng ngực, như thể có ai đó đang xé toạc trái tim anh ra.

Anh nhìn thấy những ký ức, những ký ức mà anh không bao giờ muốn nhớ lại.

Những thí nghiệm, những cái chết, những nỗi đau.

Tất cả đều do anh gây ra.

*"Ta đã sai,"* Linh Tuyền thì thầm, nước mắt chảy dài trên má.

*"Ta đã sai."* *"Không,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự dịu dàng.

*"Anh không sai.

Anh chỉ là một phần của quá trình.

Và giờ, ta sẽ hoàn tất nó."* Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, hòa vào ánh sáng của Nguyệt Tâm.

Anh không còn cảm thấy đau, không còn cảm thấy sợ hãi.

Chỉ còn lại sự bình yên, một sự bình yên đáng sợ.

*"Nguyệt Tâm,"* anh nói, giọng đầy sự yếu đuối.

*"Ngươi có nhớ chúng ta đã hứa với nhau không?"* *"Hứa gì?"* Nguyệt Tâm hỏi, giọng đầy sự tò mò.

*"Hứa rằng chúng ta sẽ không bao giờ để lại nhau một mình,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy sự buồn bã.

*"Ngươi đã giữ lời hứa.

Nhưng giờ, ta không còn là chính mình."* *"Không,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự lạnh lẽo.

*"Anh không còn là chính mình.

Anh là một phần của ta.

Và ta là một phần của anh."* Linh Tuyền cảm thấy một sự hòa hợp, một sự hòa hợp kỳ lạ, như thể anh và Nguyệt Tâm đang trở thành một.

*"Ta không muốn,"* anh nói, giọng đầy sự tuyệt vọng.

*"Ta không muốn trở thành thứ như thế."* *"Anh không có lựa chọn,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự lạnh lùng.

*"Vì anh là nguyên nhân.

Virus trong người anh là nguồn gốc của tất cả.

Và giờ, ta sẽ hoàn tất quá trình."* Linh Tuyền cảm thấy một cơn đau nhói xé toạc lồng ngực, như thể có ai đó đang xé toạc trái tim anh ra.

Anh nhìn thấy những ký ức, những ký ức mà anh không bao giờ muốn nhớ lại.

Những thí nghiệm, những cái chết, những nỗi đau.

Tất cả đều do anh gây ra.

*"Ta đã sai,"* Linh Tuyền thì thầm, nước mắt chảy dài trên má.

*"Ta đã sai."* *"Không,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự dịu dàng.

*"Anh không sai.

Anh chỉ là một phần của quá trình.

Và giờ, ta sẽ hoàn tất nó."* Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, hòa vào ánh sáng của Nguyệt Tâm.

Anh không còn cảm thấy đau, không còn cảm thấy sợ hãi.

Chỉ còn lại sự bình yên, một sự bình yên đáng sợ.

*"Nguyệt Tâm,"* anh nói, giọng đầy sự yếu đuối.

*"Ngươi có nhớ chúng ta đã hứa với nhau không?"* *"Hứa gì?"* Nguyệt Tâm hỏi, giọng đầy sự tò mò.

*"Hứa rằng chúng ta sẽ không bao giờ để lại nhau một mình,"* Linh Tuyền nói, giọng đầy sự buồn bã.

*"Ngươi đã giữ lời hứa.

Nhưng giờ, ta không còn là chính mình."* *"Không,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự lạnh lẽo.

*"Anh không còn là chính mình.

Anh là một phần của ta.

Và ta là một phần của anh."* Linh Tuyền cảm thấy một sự hòa hợp, một sự hòa hợp kỳ lạ, như thể anh và Nguyệt Tâm đang trở thành một.

*"Ta không muốn,"* anh nói, giọng đầy sự tuyệt vọng.

*"Ta không muốn trở thành thứ như thế."* *"Anh không có lựa chọn,"* Nguyệt Tâm nói, giọng đầy sự lạnh lùng.

*"Vì anh là nguyên nhân.

Virus trong người anh là nguồn gốc của tất cả.

Và giờ, ta sẽ hoàn tất quá trình."* Linh Tuyền cảm thấy một cơn đau nhói xé toạc lồng ngực, như thể có ai đó đang xé toạc trái tim anh ra.

Anh nhìn thấy những ký ức, những ký ức mà anh không bao giờ muốn nhớ lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập