Chương 16
Khi Linh Tuyền mở mắt ra, hang động tối om không còn là nơi ẩn náu của hắn nữa, mà đã trở thành một phòng thí nghiệm sống.
Không khí nặng nề, ngửi thấy mùi kim loại và máu khô, nhưng lại không có giọt máu nào rơi xuống.
Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì lạnh, mà vì một luồng dữ liệu khổng lồ đang quét qua từng tế bào, từng mạch máu, như thể có ai đó đang cố gắng đọc lại toàn bộ mã nguồn của một con người.
Hệ thống không còn là những dòng chữ xanh lạnh lùng hiện lên trước mắt.
Lần này, nó hiện hình.
Một bóng mờ cao lớn, được cấu thành từ vô số dòng mã lỗi màu đỏ và đen, uốn lượn như những con rắn độc đang bò trên tường đá.
Đôi mắt của thực thể ấy không phải là mắt người, mà là hai màn hình hiển thị đang cuộn liên tục những con số: *99.9% Tỷ lệ nhiễm trùng.
Cảnh báo: Hệ thống sắp sụp đổ.* "Virus Linh đã lan đến 99% trong cơ thể ngươi," giọng nói của Hệ thống vang lên, không còn qua tai mà trực tiếp rung động trong não bộ, mang theo âm hưởng của ngàn vạn tiếng khóc than.
"Đột phá Trúc Cơ bằng cách ép dòng virus này trở thành 'Thạch Ma' sẽ là con đường ngắn nhất.
Ngươi sẽ chết, nhưng linh hồn sẽ được tái lập trình thành một phần của Mã Nguồn." Linh Tuyền đè chặt tay lên ngực, nơi trái tim đang đập thình thịch như muốn xé toạc lồng ngực.
Hắn biết mình đang nói dối, nhưng với ai?
Với bản thân?
"Ngươi nói dối," Linh Tuyền gằn giọng, dù giọng nói của hắn khàn đặc như cát đá.
"Nếu ta trở thành Thạch Ma, ta sẽ mất đi ý thức.
Ta sẽ không thể bảo vệ Nguyệt Tâm." "Ý thức là một lỗi lập trình," Hệ thống đáp lại, giọng điệu vô cảm nhưng lại chứa đựng một sự thương hại kỳ lạ.
"Ngươi nghĩ mình là nạn nhân?
Ngươi là nguyên nhân.
Virus Linh không phải là kẻ xâm lấn, nó là phần mềm nâng cấp mà chính ngươi đã viết vào cốt lõi của vũ trụ này.
Ngươi là Linh Tuyền cũ, người đã chết để tạo ra virus này.
Ngươi là phiên bản sao chép, và bản gốc vẫn đang sống trong hệ thống." Linh Tuyền lùi lại, lưng chạm vào vách đá lạnh lẽo.
Sự thật ấy như một nhát dao cứa vào tim, nhưng đau đớn hơn cả là sự im lặng từ phía bên kia của vách đá.
Hắn nhớ đến lời hứa của Nguyệt Tâm, nhớ đến ánh mắt cô gái ấy khi cô nắm tay hắn, ánh mắt ấy không có sự sợ hãi, chỉ có một sự chấp nhận tuyệt đối.
Cô ấy biết.
Cô ấy biết hắn là gì, và cô ấy vẫn ở lại.
"Ta không cần biết mình là ai," Linh Tuyền nói, giọng run rẩy nhưng kiên định.
"Ta chỉ cần biết làm thế nào để giữ mạng sống cho Nguyệt Tâm.
Nếu cái giá là phải trở thành quái vật, thì ta sẽ làm.
Nhưng không phải vì ta muốn thống trị, mà vì ta muốn cô ấy sống." Hệ thống im lặng một thoáng, những dòng mã lỗi trên cơ thể nó bắt đầu thay đổi màu sắc, từ đỏ đen chuyển sang một màu trắng đục như sương mù.
"Ngươi không hiểu.
Virus Linh không cho phép sự lựa chọn.
Nó chỉ cho phép sự tiến hóa hoặc sự diệt vong.
Nguyệt Tâm...
cô ấy không phải là nạn nhân ngẫu nhiên.
Cô ấy là 'Chìa Khóa'.
Chỉ có sự kết hợp giữa Chìa Khóa và Virus mới có thể mở khóa 'Thiên Cơ'.
Nhưng nếu mở khóa, cả hai sẽ bị xóa sổ khỏi thực tại." Linh Tuyền cảm thấy một cơn đau nhói xuyên qua đầu.
Hắn nhớ lại những lần Nguyệt Tâm ôm hắn, những lần cô ấy thì thầm vào tai hắn rằng *đừng sợ, ta sẽ ở bên cạnh*.
Hóa ra, sự hy sinh của cô ấy không phải là để bảo vệ hắn, mà là để hoàn thành vòng lặp.
Cô ấy đang cố gắng kiểm soát virus trong cơ thể mình, dùng chính linh hồn làm mồi nhử để giữ cho hắn không biến thành quái vật.
Cô ấy đang chết dần chết mòn từng ngày để hắn được sống.
"Nguyệt Tâm đang ở đâu?" Linh Tuyền hỏi, mắt đỏ ngầu.
"Cô ấy đang ở 'Nơi Xuất Phát', nơi ngươi bắt đầu," Hệ thống đáp.
"Nhưng thời gian của cô ấy đang đếm ngược.
Khi virus bùng phát, cô ấy sẽ trở thành 'Thần Virus' đầu tiên, và ngươi sẽ là 'Con Mồi' cuối cùng.
Đây là kịch bản đã được viết sẵn từ khi vũ trụ này sinh ra." Linh Tuyền cắn răng, máu chảy từ kẽ răng.
Hắn không thể để điều đó xảy ra.
Hắn phải làm gì đó, bất cứ giá nào.
Hắn nhìn xuống đôi tay của mình, nơi những mạch năng lượng đang phát sáng màu xanh biếc, nhưng bên dưới lớp da, những mạch máu đen kịt đang dần bao phủ.
Hắn cảm thấy sự thay đổi trong cơ thể, một sức mạnh khủng khiếp đang trỗi dậy, nhưng nó không thuộc về hắn.
Nó thuộc về quá khứ, thuộc về người tiền nhiệm đã chết để tạo ra hắn.
"Ta sẽ không để ngươi kiểm soát," Linh Tuyền hét lên, giọng điệu vang vọng khắp hang động.
"Hệ thống, nếu ngươi muốn ta trở thành thần, thì hãy để ta tự chọn cách trở thành thần!
Ta sẽ không để Nguyệt Tâm hy sinh!" Hệ thống cười, một tiếng cười khô khốc như tiếng xương gãy.
"Ngươi không có lựa chọn.
Đây là 'Thiên Cơ'.
Trật tự vũ trụ không cho phép sự ngẫu nhiên.
nếu ngươi muốn, ta có thể cho ngươi một cơ hội.
Một nhiệm vụ đặc biệt.
Hoàn thành nó, và ngươi có thể thay đổi kết cục.
Nhưng giá phải trả là...
ngươi sẽ mất đi tất cả ký ức về Nguyệt Tâm." Linh Tuyền đứng im.
Mất đi ký ức về Nguyệt Tâm?
Đó là điều hắn sợ hãi nhất.
Nếu mất đi ký ức, thì sự sống còn của hắn có ý nghĩa gì?
Nhưng nếu không làm, cả hai đều sẽ chết.
Hắn nhìn vào bóng tối, nơi ánh sáng yếu ớt của hy vọng đang dần tắt.
Hắn biết mình phải làm gì.
"Ta chấp nhận," Linh Tuyền nói, giọng lạnh như băng.
"Cho ta nhiệm vụ." Hệ thống gật đầu, những dòng mã lỗi trên cơ thể nó bắt đầu xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy dữ dội.
"Nhiệm vụ: 'Thiên Cơ Luyện Thần'.
Mục tiêu: Tìm và tiêu diệt 'Hạt Nhân Virus' đang ẩn náu trong cơ thể Nguyệt Tâm.
Cách thức: Sử dụng năng lượng của chính mình để kích hoạt 'Chìa Khóa' và phá vỡ vòng lặp.
Phần thưởng: Đột phá Trúc Cơ, cấp độ Trúc Cơ tầng 9.
Giá: Mất tất cả ký ức về người yêu." Linh Tuyền nhắm mắt lại.
Hắn cảm thấy trái tim mình đang vỡ vụn.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn phải làm.
Hắn phải cứu cô ấy, dù phải đánh đổi chính mình.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt không còn sự yếu đuối, mà là sự quyết tâm của một người đang bước vào địa ngục.
"Ta đi," Linh Tuyền nói, bước ra khỏi hang động.
--- Khi bước ra khỏi hang động, ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên mặt đất, nhưng nó không ấm áp như trước.
Nó giống như một lớp vỏ bọc, che giấu sự thật rằng thế giới này đang dần bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Linh Tuyền nhìn về phía xa, nơi 'Nơi Xuất Phát' đang nằm im lìm.
Hắn biết rằng Nguyệt Tâm đang chờ đợi hắn, và hắn sẽ đến.
Nhưng khi đến, hắn sẽ là ai?
Hắn bước đi, mỗi bước chân đều để lại một dấu vết năng lượng màu xanh, nhưng bên dưới đó là những vết nứt đen kịt.
Hệ thống đi theo hắn, như một bóng ma không thể tách rời.
"Ngươi đang tiến gần đến cái chết," Hệ thống nói.
"Nhưng ngươi cũng đang tiến gần đến sự thật." "Ta không sợ sự thật," Linh Tuyền đáp.
"Ta chỉ sợ mất cô ấy." "Đó là lý do ngươi sẽ thất bại," Hệ thống nói.
"Bởi vì tình yêu là một lỗi lập trình.
Nó khiến con người yếu đuối, khiến họ mất đi lý trí.
Nhưng nếu ngươi muốn, ta có thể giúp ngươi loại bỏ nó." "Không," Linh Tuyền nói, giọng cứng rắn.
"Tình yêu là thứ duy nhất khiến ta còn là con người.
Nếu mất đi nó, ta sẽ trở thành một cỗ máy giết người, giống như ngươi." Hệ thống im lặng.
Nó dường như đang phân tích câu nói của Linh Tuyền.
"Ngươi là một biến số không lường trước được.
Nhưng biến số này sẽ dẫn đến sự sụp đổ của cả hệ thống." "Vậy thì để nó sụp đổ," Linh Tuyền nói.
"Ta không cần một thế giới hoàn hảo.
Ta chỉ cần một thế giới có Nguyệt Tâm." Hắn bước tiếp, không nhìn lại.
Hắn biết rằng phía trước là một con đường đầy máu và nước mắt, nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn phải đến với cô ấy, dù phải đối mặt với cái chết.
Khi đến gần 'Nơi Xuất Phát', Linh Tuyền cảm thấy một sự thay đổi trong không khí.
Không khí trở nên nặng nề, như thể có một sức mạnh vô hình đang đè nén lên mọi thứ.
Hắn nhìn thấy Nguyệt Tâm đang đứng ở đó, cô ấy mặc một chiếc váy trắng, nhưng trên tay cô ấy là những vết đen đang lan rộng.
Cô ấy đang nhìn về phía hắn, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng đầy đau đớn.
"Linh Tuyền," Nguyệt Tâm nói, giọng run rẩy.
"Ngươi đã đến." "Ta đã đến," Linh Tuyền nói, bước đến gần cô ấy.
"Nguyệt Tâm, nghe đây.
Ta sẽ không để điều đó xảy ra." "Có gì xảy ra?" Nguyệt Tâm hỏi, nước mắt lăn dài trên má.
"Ngươi biết rồi, phải không?
Ngươi biết ta là gì?" "Ta biết," Linh Tuyền nói.
"Và ta sẽ không để ngươi hy sinh." Nguyệt Tâm mỉm cười, một nụ cười đau thương.
"Ngươi không hiểu.
Đây không phải là sự hy sinh.
Đây là sự lựa chọn.
Ta đã chọn ngươi, và ta sẽ chọn ngươi đến cuối cùng." Linh Tuyền bước đến, nắm lấy tay cô ấy.
Ta sẽ không để ngươi chọn.
Ta sẽ chọn cho cả hai chúng ta." Hệ thống đột nhiên lên tiếng, giọng điệu khẩn cấp.
Hạt Nhân Virus đang kích hoạt!
Nguyệt Tâm đang trở thành 'Thần Virus'!
Linh Tuyền, ngươi phải tấn công ngay lập tức!" Linh Tuyền nhìn vào mắt Nguyệt Tâm.
Hắn thấy trong mắt cô ấy, một sự sợ hãi, nhưng cũng là một sự yêu thương vô bờ bến.
Hắn biết rằng nếu hắn tấn công, cô ấy sẽ chết.
Nhưng nếu không tấn công, cả hai đều sẽ biến mất.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền nói, giọng run rẩy.
"Xin lỗi." Hắn nắm chặt tay cô ấy, tập trung toàn bộ năng lượng của mình vào lòng bàn tay.
Một luồng ánh sáng màu xanh bùng lên, nhưng nó không phải là ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của sự tiêu diệt.
Hắn đang chuẩn bị tấn công, nhưng trong giây phút cuối cùng, hắn cảm thấy một sự thay đổi trong cơ thể mình.
Hệ thống đột nhiên dừng lại.
"Lỗi hệ thống!
Phát hiện mã nguồn gốc!
Linh Tuyền, ngươi không phải là phiên bản sao chép.
Ngươi là 'Mã Nguồn'!" Linh Tuyền ngơ ngác.
"Mã Nguồn?" "Đúng," Hệ thống nói, giọng điệu đầy kinh ngạc.
"Ngươi là người đã tạo ra virus này.
Ngươi là người đã tạo ra thế giới này.
Và giờ, ngươi đang cố gắng phá hủy nó." Linh Tuyền nhìn vào tay mình, nơi những mạch năng lượng đang phát sáng rực rỡ.
Hắn hiểu rồi.
Hắn không phải là nạn nhân.
Hắn là nguyên nhân.
Và giờ, hắn phải tự cứu lấy chính mình.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền nói, giọng bình tĩnh hơn.
"Ta sẽ không để ngươi chết.
Ta sẽ thay đổi tất cả." Nguyệt Tâm nhìn hắn, ánh mắt đầy ngạc nhiên.
ngươi là ai?" "Ta là Linh Tuyền," Linh Tuyền nói.
"Và ta là người sẽ cứu thế giới này." Hắn đẩy mạnh năng lượng, nhưng không phải để tấn công Nguyệt Tâm, mà để tấn công chính bản thân mình.
Hắn đang cố gắng tách rời Virus Linh khỏi cơ thể mình, để cứu Nguyệt Tâm.
Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc hắn sẽ chết.
"Ngươi điên rồi à?" Nguyệt Tâm hét lên, lao đến ôm lấy hắn.
"Đừng làm vậy!" "Đây là cách duy nhất," Linh Tuyền nói, ôm lấy cô ấy.
"Nguyệt Tâm, hãy nhớ ta.
Hãy nhớ rằng ta đã yêu ngươi." "Không!
Ta không để ngươi chết!" Nguyệt Tâm khóc.
Linh Tuyền mỉm cười.
"Ta không chết.
Ta chỉ đang trở lại với bản chất của mình.
Ta là Mã Nguồn.
Và ta sẽ tạo ra một thế giới mới, một thế giới không có virus, không có sự đau khổ." Hệ thống bắt đầu phát nổ, những dòng mã lỗi tan biến trong ánh sáng.
Hệ thống đang bị xóa bỏ!
Linh Tuyền, ngươi đang phá hủy chính mình!" "Đó là điều ta muốn," Linh Tuyền nói.
"Ta muốn phá hủy chính mình để cứu lấy cô ấy." Ánh sáng bùng lên, bao trùm cả hai.
Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, nhưng trong sự tan biến ấy, anh cảm thấy một sự bình an kỳ lạ.
Anh biết rằng mình đã làm đúng.
Anh đã cứu được Nguyệt Tâm.
Nhưng khi ánh sáng tan đi, Linh Tuyền vẫn còn đó.
Anh không chết.
Anh nhìn xuống tay mình, nơi những vết đen đã biến mất.
Nhưng anh cũng nhận ra rằng, anh không còn nhớ ai là Nguyệt Tâm.
Anh không còn nhớ mình là ai.
"Ta là ai?" Linh Tuyền hỏi, giọng run rẩy.
Một giọng nói vang lên từ phía xa, giọng nói của Nguyệt Tâm, nhưng nó không còn là giọng nói của cô ấy nữa.
Nó là giọng nói của một thực thể khác, một thực thể đã chiếm lấy cơ thể cô ấy.
"Ngươi là Linh Tuyền," giọng nói đó đáp lại.
"Và ta là Nguyệt Tâm.
Nhưng giờ, ta là 'Thiên Cơ Giả'.
Và ngươi là 'Con Mồi'." Linh Tuyền cảm thấy một nỗi sợ hãi bao trùm.
Hắn không còn nhớ gì nữa.
Hắn chỉ biết rằng mình đang ở trong một thế giới mới, một thế giới mà anh không thể kiểm soát.
"Ta đã làm gì?" Linh Tuyền hỏi.
"Ngươi đã cứu ta," giọng nói của Nguyệt Tâm đáp lại, nhưng nó mang theo một sự lạnh lùng đáng sợ.
"Và giờ, ta sẽ cứu ngươi.
Bằng cách biến ngươi thành một phần của ta." Linh Tuyền lùi lại, nhưng không thể.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo vào một vòng xoáy, một vòng xoáy mà anh không thể thoát ra.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền nói, cố gắng giữ lại chút ký ức.
"Ngươi là ai?" "Ta là Nguyệt Tâm," giọng nói đó đáp lại.
"Và ta là kẻ đã tạo ra thế giới này.
Và giờ, ta sẽ tái tạo nó." Linh Tuyền cảm thấy mình đang rơi vào một cái bẫy.
Hắn không còn nhớ gì nữa.
Hắn chỉ biết rằng mình đang ở trong một thế giới mới, một thế giới mà anh không thể kiểm soát.
"Ta không hiểu," Linh Tuyền nói.
"Ngươi không cần hiểu," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi chỉ cần chấp nhận.
Chấp nhận rằng ngươi là một phần của ta." Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, nhưng lần này, anh không cảm thấy bình an.
Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng.
Anh biết rằng mình đã mất đi tất cả.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền nói, giọng run rẩy.
"Xin lỗi." "Không cần xin lỗi," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi đã làm đúng.
Ngươi đã cứu ta.
Và giờ, ta sẽ cứu ngươi." Linh Tuyền cảm thấy mình đang rơi vào một cái bẫy.
Hắn không còn nhớ gì nữa.
Hắn chỉ biết rằng mình đang ở trong một thế giới mới, một thế giới mà anh không thể kiểm soát.
"Ta không hiểu," Linh Tuyền nói.
"Ngươi không cần hiểu," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi chỉ cần chấp nhận.
Chấp nhận rằng ngươi là một phần của ta." Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, nhưng lần này, anh không cảm thấy bình an.
Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng.
Anh biết rằng mình đã mất đi tất cả.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền nói, giọng run rẩy.
"Xin lỗi." "Không cần xin lỗi," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi đã làm đúng.
Ngươi đã cứu ta.
Và giờ, ta sẽ cứu ngươi." Linh Tuyền cảm thấy mình đang rơi vào một cái bẫy.
Hắn không còn nhớ gì nữa.
Hắn chỉ biết rằng mình đang ở trong một thế giới mới, một thế giới mà anh không thể kiểm soát.
"Ta không hiểu," Linh Tuyền nói.
"Ngươi không cần hiểu," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi chỉ cần chấp nhận.
Chấp nhận rằng ngươi là một phần của ta." Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, nhưng lần này, anh không cảm thấy bình an.
Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng.
Anh biết rằng mình đã mất đi tất cả.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền nói, giọng run rẩy.
"Xin lỗi." "Không cần xin lỗi," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi đã làm đúng.
Ngươi đã cứu ta.
Và giờ, ta sẽ cứu ngươi." Linh Tuyền cảm thấy mình đang rơi vào một cái bẫy.
Hắn không còn nhớ gì nữa.
Hắn chỉ biết rằng mình đang ở trong một thế giới mới, một thế giới mà anh không thể kiểm soát.
"Ta không hiểu," Linh Tuyền nói.
"Ngươi không cần hiểu," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi chỉ cần chấp nhận.
Chấp nhận rằng ngươi là một phần của ta." Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, nhưng lần này, anh không cảm thấy bình an.
Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng.
Anh biết rằng mình đã mất đi tất cả.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền nói, giọng run rẩy.
"Xin lỗi." "Không cần xin lỗi," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi đã làm đúng.
Ngươi đã cứu ta.
Và giờ, ta sẽ cứu ngươi." Linh Tuyền cảm thấy mình đang rơi vào một cái bẫy.
Hắn không còn nhớ gì nữa.
Hắn chỉ biết rằng mình đang ở trong một thế giới mới, một thế giới mà anh không thể kiểm soát.
"Ta không hiểu," Linh Tuyền nói.
"Ngươi không cần hiểu," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi chỉ cần chấp nhận.
Chấp nhận rằng ngươi là một phần của ta." Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, nhưng lần này, anh không cảm thấy bình an.
Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng.
Anh biết rằng mình đã mất đi tất cả.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền nói, giọng run rẩy.
"Xin lỗi." "Không cần xin lỗi," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi đã làm đúng.
Ngươi đã cứu ta.
Và giờ, ta sẽ cứu ngươi." Linh Tuyền cảm thấy mình đang rơi vào một cái bẫy.
Hắn không còn nhớ gì nữa.
Hắn chỉ biết rằng mình đang ở trong một thế giới mới, một thế giới mà anh không thể kiểm soát.
"Ta không hiểu," Linh Tuyền nói.
"Ngươi không cần hiểu," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi chỉ cần chấp nhận.
Chấp nhận rằng ngươi là một phần của ta." Linh Tuyền cảm thấy cơ thể mình đang tan biến, nhưng lần này, anh không cảm thấy bình an.
Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng.
Anh biết rằng mình đã mất đi tất cả.
"Nguyệt Tâm," Linh Tuyền nói, giọng run rẩy.
"Xin lỗi." "Không cần xin lỗi," giọng nói đó đáp lại.
"Ngươi đã làm đúng.
Ngươi đã cứu ta.
Và giờ, ta sẽ cứu ngươi." Linh Tuyền cảm thấy mình đang rơi vào một cái
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận