Chương 9

Không khí trong khu vực "Sinh Tồn: Tạm Ngừng Thực Tại" lạnh đến mức đóng băng cả suy nghĩ.

Không có tiếng bước chân, không có tiếng quái vật rên rừ, chỉ có tiếng gió rít qua những khoảng không gian trắng xóa vô tận.

Nam đứng giữa vòng tròn xuất phát, thanh HP của anh dao động不稳定 ở mức 15/100, một con số báo hiệu sự kiệt sức sau trận chiến vừa rồi.

Nhưng thứ khiến Nam rùng mình không phải là vết thương trên cơ thể, mà là sự hiện diện của một thực thể khác.

Một cậu bé khoảng mười tuổi, mặc chiếc áo choàng rách nát, màu xám tro hòa vào nền trắng.

Cậu bé không có thanh HP hiển thị.

Thay vào đó, dưới chân cậu là một dòng chữ màu đỏ rực, nhấp nháy liên hồi: .

Nam siết chặt tay vào thanh kiếm sắt gỉ sét.

Trong đầu anh, bộ não phân tích nhanh chóng loại bỏ khả năng đây là một quái vật thông thường.

Quái vật có chỉ số, có AI hành vi, có điểm EXP.

Còn thứ này...

thứ này là một lỗ hổng.

Một lỗi hệ thống.

Cậu bé quay đầu lại, đôi mắt trũng sâu không còn nhãn cầu, chỉ là hai hố đen hút lấy ánh sáng xung quanh.

Cậu bé mỉm cười, một nụ cười vô hồn, không chứa chút cảm xúc nào của trẻ con.

"Anh cũng bị bỏ lại ở đây sao?" giọng nói của cậu bé vang lên, không qua tai Nam mà trực tiếp kích thích vào vỏ não, gây ra một cơn đau nhói.

Nam gãi đầu, cố gắng giữ bình tĩnh.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Những vết nứt màu đen đang lan rộng trên da anh, từng dòng code lỗi chạy rần rần.

Hệ thống đang cố gắng xóa bỏ anh.

Nhưng tại sao nó lại để cậu bé tồn tại?

Và tại sao khi nhìn vào cậu bé, Nam cảm thấy một nỗi đau familiar đến lạ lùng, như thể cậu bé là mảnh vỡ của chính ký ức anh bị cắt bỏ.

Cậu bé bước tới, không chạm đất mà trôi lơ lửng.

"Anh đang sợ," cậu nói, giọng điệu như một nhà khoa học đang quan sát chuột trong lồng.

"Sợ bị xóa bỏ.

Sợ thực tại không ổn định." Nam không đáp lại.

Anh biết im lặng là cách tốt nhất để bảo vệ thông tin.

Anh nhìn quanh.

Không có cửa ra, không có item nào.

Chỉ có cậu bé và khoảng không vô tận.

Nam nhận ra quy luật: nếu anh không hành động ngay, cả hai sẽ bị hệ thống xử lý như một file rác.

Anh nâng kiếm, không hướng về cậu bé, mà hướng về khoảng không phía sau lưng cậu.

Một động thái phòng thủ thuần túy.

Cậu bé nghiêng đầu, tò mò.

Nam thử nghiệm.

Anh không tấn công cậu bé.

Anh bước tới, đặt tay lên vai cậu.

Ngay khi da anh chạm vào lớp vải rách nát của cậu, một cú sốc điện chạy dọc sống lưng.

Màn hình hệ thống trong tầm nhìn của Nam rung lắc dữ dội.

Các chỉ số HP, MP, EXP không tăng lên như thường lệ.

Thay vào đó, chúng biến mất.

Con số 15/100 HP của Nam giảm xuống 0, rồi nhảy vọt lên 120/120.

MP tăng vọt từ 10 lên 500.

Cậu bé không hề hấn gì.

Ngược lại, những vết nứt trên da Nam bắt đầu lành lại, thay bằng những dòng code xanh lá cây chảy rần rần.

Nam hiểu ra.

Cậu bé không phải là kẻ thù.

Cậu bé là một chìa khóa.

Một khóa mở khóa giới hạn của chính anh.

Mỗi lần anh chạm vào cậu bé, anh đang "nghiến" trực tiếp vào bản chất hệ thống, ép buộc nó ghi nhận một sự tồn tại bất hợp lệ.

Nhưng代价 (cái giá) quá lớn.

Nam cảm thấy một cơn đau nhói ở vùng ngực, nơi trái tim đang đập.

Anh nhìn thanh trạng thái của mình.

"Cậu là ai?" Nam hỏi, giọng khàn đi vì đau đớn.

Cậu bé không trả lời.

Cậu bé chỉ nhìn Nam với ánh mắt của một nhà toán học đang giải một phương trình phức tạp.

Nam nhận ra một sự thật kinh hoàng: cậu bé không có quá khứ.

Cậu bé chỉ có hiện tại.

Và hiện tại của cậu bé là...

Cậu bé là một mảnh vỡ của chính Nam, bị hệ thống cắt bỏ và ném vào vùng dữ liệu rác.

Nếu Nam kết hợp với cậu bé, anh sẽ không mạnh lên.

Anh sẽ trở thành một thực thể hỗn loạn, vượt qua cả giới hạn của hệ thống.

Nhưng Nam không còn lựa chọn.

Anh cần sức mạnh.

Anh cần thoát khỏi vòng lặp này.

Nam tiếp tục chạm vào cậu bé.

Lần này, anh cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo, khác biệt hoàn toàn với mana hay năng lượng thông thường.

Nó là "Code thuần khiết".

Nó xóa bỏ mọi ràng buộc.

Nam cảm thấy ký ức của mình bị xáo trộn.

Những hình ảnh về Bản Gốc, về Phòng Thí Nghiệm 0, về những cái chết vô nghĩa...

tất cả đều trộn lẫn với hình ảnh của cậu bé.

Nam nhận ra: cậu bé là Bằng chứng.

Bằng chứng rằng anh không phải là một người thật, mà là một sản phẩm.

Và nếu anh là sản phẩm, thì cậu bé là lỗi của quy trình sản xuất đó.

Nam siết chặt tay, không buông.

Anh chấp nhận rủi ro.

Anh chấp nhận trở thành quái vật nếu điều đó có nghĩa là anh được tự do.

Thế giới bắt đầu sụp đổ.

Những mảng trắng xóa xung quanh họ bắt giờ tan rã, để lộ ra những khoảng không gian đen ngòm đầy những con số chạy vô tận.

Từ bóng tối, ba hình bóng xuất hiện.

Những "Quản Trị Viên".

Chúng là những chiến binh cao lớn, mặc bộ giáp trắng bóng loáng, không có mặt, chỉ là một tấm gương phản chiếu.

Chúng không nói, không biểu lộ cảm xúc.

Chúng chỉ rút kiếm và lao vào.

Nam hét lên, đẩy cậu bé vào khoảng không an toàn phía sau lưng.

Anh giơ kiếm, đón lấy đòn tấn công của Quản Trị Viên số 1.

Thanh kiếm sắt gỉ sét va vào thanh kiếm ánh sáng của Quản Trị Viên.

Một âm thanh chói tai vang lên.

Nam bị đẩy lùi, HP giảm xuống 80/120.

Nhưng anh không đau.

Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm.

Anh nhìn vào Quản Trị Viên.

Chúng miễn nhiễm với mọi đòn đánh vật lý thông thường.

Sức mạnh của chúng nằm ở "Luật Cân Bằng".

Chúng là hiện thân của trật tự.

Nếu Nam dùng sức mạnh thông thường, anh sẽ bị chúng trừng phạt.

Nam nhìn xuống cậu bé.

Cậu bé đang run rẩy.

Những dòng code đen đang lan lên người cậu.

Nam hiểu ra: nếu anh dùng quá nhiều năng lượng Code thuần khiết để chiến đấu, hệ thống sẽ coi đó là vi phạm nghiêm trọng.

Hậu quả không phải là Nam bị trừ điểm.

Hậu quả là một khu vực rộng lớn xung quanh sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn.包括 cả cậu bé.

Including Nam.

"Anh đang làm gì vậy?" Quản Trị Viên số 2 lên tiếng, giọng nói như kim loại cọ xát.

"Sự bất ổn phải được loại bỏ." Nam nhìn vào tấm gương mặt của nó.

Trong đó, anh nhìn thấy chính mình.

Nhưng là một Nam hoàn hảo.

Không sợ hãi.

Không đau khổ.

Không có ký ức.

Nam nhận ra: Quản Trị Viên là phiên bản lý tưởng của anh.

Còn anh, là phiên bản bị lỗi.

Và hệ thống muốn xóa bỏ anh để duy trì trật tự.

Nam nhìn cậu bé.

Cậu bé đang khóc.

Không phải nước mắt, mà là những dòng code rơi xuống.

Nam không thể để cậu bé bị xóa.

Nhưng anh cũng không thể chiến đấu với Luật Cân Bằng bằng sức mạnh vật lý.

Anh cần một cách khác.

Anh cần làm cho hệ thống "nhìn thấy" một sự thật khác.

Một sự thật mà Luật Cân Bằng không thể xử lý.

Nam hít sâu, cảm nhận dòng năng lượng Code trong người.

Anh chuẩn bị một đòn tấn công không nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào "cấu trúc" của Quản Trị Viên.

Nam kích hoạt toàn bộ sức mạnh.

Không phải Phá Vỡ Giới Hạn, mà là một kỹ năng mới, tự phát: .

Anh không đánh vào Quản Trị Viên.

Anh đánh vào khoảng không giữa họ.

Một tia sáng xanh lóe lên, không phải từ kiếm, mà từ chính mắt Nam.

Tia sáng cắt ngang không gian, để lộ ra một dòng chữ khổng lồ:

Quản Trị Viên dừng lại.

Chúng không thể di chuyển.

Hệ thống đang xử lý một lệnh mâu thuẫn.

Nam nhìn vào Quản Trị Viên.

Chúng bắt đầu rung lắc.

Tấm gương mặt của chúng nứt ra, để lộ ra bên trong không phải là máy móc, mà là...

Hàng trăm bản sao của Nam, xếp chồng lên nhau, vô tận.

Tất cả đều là lỗi.

Tất cả đều là những phiên bản bị loại bỏ.

Nhưng rồi, một điều bất ngờ xảy ra.

Cậu bé, người mà Nam đang bảo vệ, bước ra khỏi bóng tối.

Cậu bé không còn run rẩy nữa.

Cậu bé đứng thẳng, nhìn Nam với ánh mắt lạnh lẽo, khác hoàn toàn với sự ngây thơ trước đó.

Cậu bé mỉm cười.

Một nụ cười của kẻ chiến thắng.

"Anh nghĩ mình là người bảo vệ?" cậu bé hỏi, giọng nói now mang âm hưởng của cả hàng trăm Quản Trị Viên.

"Anh nhầm rồi, Nam.

Anh không phải là người chơi.

Anh là quân tốt."

Nam kinh hoàng.

Anh nhìn vào thanh HP của cậu bé.

Con số âm vô cực trước đây giờ đã biến mất.

Thay vào đó là một con số dương, lớn hơn cả giới hạn hệ thống cho phép:

Cậu bé không phải là nạn nhân.

Cậu bé là chủ nhân thực sự của thế giới này.

Cậu bé là Bản Gốc.

Hay ít nhất là một phiên bản cao cấp hơn, được tạo ra để kiểm soát Nam và những Bản Sao khác.

Nam nhận ra: cậu bé đã giả vờ yếu đuối để lợi dụng sự đồng cảm và nhu cầu sống của Nam.

Cậu bé dùng Nam như một cái bếp để nấu chảy giới hạn hệ thống, để giải phóng sức mạnh thực sự của mình.

"Anh đã giúp tôi mở khóa," cậu bé nói, bước tới gần Nam.

"Cảm ơn anh." Nam cố gắng rút kiếm, nhưng tay anh không cử động được.

Những dòng code đen đang quấn lấy tay anh, khóa chặt anh lại.

Anh nhìn vào mắt cậu bé.

Trong đó, anh nhìn thấy sự lạnh lùng của một kẻ đã nhìn thấy tất cả, và không còn chút cảm xúc nào.

Màn hình hệ thống chuyển từ đỏ sang đen tuyệt đối.

Không còn cảnh báo.

Không còn thông báo.

Chỉ có một khoảng không gian tĩnh lặng, chết chóc.

Một tin nhắn mới xuất hiện, không phải nhiệm vụ, mà là một lời mời, hay đúng hơn là một sự cáo buộc:



Nam nhìn bàn tay mình.

Chúng đang dần biến mất, từng mảng da, từng thớ cơ, chuyển thành những dòng code rời rạc rồi bay vào hư không.

Cậu bé, Bản Gốc, đứng trước mặt anh.

Nó mỉm cười, rồi từ từ tan biến vào không khí, để lại Nam một mình trong khoảng không trống rỗng.

Nam không còn cảm thấy đau.

Anh chỉ cảm thấy lạnh.

Lạnh từ sâu trong cốt lõi.

Anh nhìn lên bầu trời.

Con mắt lớn của Admin vẫn đang mở.

Nhưng lần này, nó không nhìn xuống.

Nó nhìn vào chính nó.

Và Nam nhận ra một sự thật cuối cùng, một sự thật mà anh đã nghi ngờ từ lâu: Hệ thống không phải là chủ nhân.

Nó là một công cụ.

Và ai đó đang điều khiển nó từ phía bên kia.

Nhưng ai là người đó?

Nam cố gắng nói, nhưng cổ họng anh không còn hơi thở.

Anh nhìn xuống.

Dưới chân anh, không còn là nền trắng.

Mà là một dòng chữ nhỏ, màu đen, in trên nền đen:



Nam hiểu ra.

Anh không còn trong thế giới vật lý.

Anh đang ở trong mã nguồn.

Và anh là một virus.

Một virus đang được săn lùng bởi chính chủ nhân của nó.

Nhưng Nam mỉm cười.

Một nụ cười gượng gạo, đau đớn, nhưng đầy quyết tâm.

Anh đã biết sự thật.

Và bây giờ, anh sẽ tìm ra kẻ đã tạo ra tất cả.

Dù phải phá hủy cả thế giới này.

Nam bước đi.

Không phải về phía trước.

Mà vào sâu trong dòng code.

Vào nơi sâu thẳm nhất của hệ thống.

Vào nơi mà "Người Chọn" đang chờ đợi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập