Chương 10

Không khí ở bãi phế liệu nặng trĩu mùi ozone và mùi máu thối rữa của những sinh vật đã dám thách thức Nam.

Kim loại nguội lạnh dưới chân anh, từng mảng rỉ sét rơi lả tả như tuyết rơi.

Nam đứng đó, thở hổn hển, nhưng không phải vì kiệt sức.

Thanh trạng thái lơ lửng trước mắt anh không còn tĩnh lặng nữa; nó rung động, gợn sóng, như một sinh vật đang sống và khát máu.

Dòng chữ `MP: Infinity` bắt đầu biến đổi.

Những con số vô hạn nhảy múa, không còn là một giá trị cố định mà là một dòng chảy hỗn loạn,吞噬 mọi chỉ số khác.

Nam nhìn vào bàn tay phải.

Da anh không còn là da người nữa.

Nó trong suốt, lộ ra bên dưới là mạch năng lượng xanh lam rực rỡ, chạy dọc theo xương, bám sâu vào tủy.

Anh cảm thấy lạnh.

Lạnh từ sâu trong cốt lõi, lạnh hơn cả cái chết.

Anh cố gắng hít thở, nhưng phổi anh như bị nghẹn lại bởi chính lượng năng lượng dư thừa đang tràn ngập.

Nếu không kiểm soát, cơ thể anh sẽ nổ tung thành hàng nghìn mảnh code văng khắp nơi.

`[CẢNH BÁO: Chỉ số MP vượt ngưỡng an toàn.

Cơ thể đang trong trạng thái quá tải.]`

Thông báo hiện lên, màu đỏ chói lòa.

Nam nheo mắt, không hoảng sợ.

Anh biết luật chơi.

Ở thế giới này, sự mạnh mẽ tuyệt đối thường đi kèm với cái chết nhanh chóng.

Anh phải tìm cách nén nó lại, hoặc tìm cách sử dụng nó trước khi nó tự hủy diệt anh.

Mùi máu trong không khí càng lúc càng nồng.

Những kẻ đã chết dưới tay anh ngày hôm qua không còn là xác chết nữa.

Chúng tan rã thành những mảnh ghép dữ liệu nhỏ, bay lên như bụi phấn.

Chúng đang được thu thập.

Hệ thống đang ăn những gì anh đã tiêu diệt.

Nam bước tới gần một xác quái vật lớn, loài thây ma sắt.

Anh chạm tay vào nó.

Không có máu.

Chỉ có một luồng dữ liệu lạnh lẽo chảy ngược từ xác chết vào cơ thể anh.

`EXP: +500`.

Con số nhảy lên, nhưng `Level` vẫn giữ nguyên.

Không có sự gia tăng cấp độ.

Chỉ có năng lượng.

Lượng năng lượng này là thứ duy nhất anh có, và cũng là thứ đang giết chết anh từ từ.

Anh nhìn lên bầu trời kim loại.

Không có mặt trời.

Chỉ có những đường dây điện khổng lồ chạy ngang qua, phát ra tiếng rè rè đều đặn.

Tiếng của Admin.

Tiếng của người điều khiển.

Nam nghiến răng.

Anh không tin vào sự may mắn.

Anh tin vào logic sinh tồn.

Và logic hiện tại là: nếu không tìm ra cách kiểm soát MP vô hạn này, anh sẽ chết trước khi kịp gặp Bản Gốc.

Một bóng người xuất hiện từ đống đổ nát phía xa.

Không phải đồng minh.

Không phải kẻ thù.

Là một NPC?

Hay một người chơi khác?

Nam siết chặt tay.

Cơ bắp căng cứng, mạch năng lượng dưới da pulsate mạnh hơn.

Anh không có item nào để phòng thủ.

Anh chỉ có thân thể và sự cảnh giác.

Nam rơi xuống một bên, vết thương trên vai không chảy máu mà rò rỉ năng lượng tinh khiết.

Những giọt xanh lơ lửng trong không trung, bốc hơi ngay khi chạm đất.

Anh nhìn lên thanh trạng thái.

`Level: ???` bắt đầu nhấp nháy đỏ báo hiệu cảnh báo giới hạn.

Dấu chấm hỏi không phải là sự ẩn dụ.

Lỗi trong mã nguồn.

Hệ thống không thể nhận diện cấp độ của anh vì sự tồn tại của anh đã vượt ra ngoài các quy tắc định sẵn.

`[CẢNH BÁO: Chỉ số MP vượt ngưỡng an toàn.

Kích hoạt cơ chế tự bảo vệ: "S-Class Skill" - Void Walker.]`

Một âm thanh khô khan vang lên trong đầu anh, không phải từ tai, mà từ trực tiếp vào não bộ.

Không có hiệu ứng âm thanh truyền thống.

Chỉ là dữ liệu được ghi nhận.

Nam cảm thấy một cú sốc điện chạy dọc sống lưng.

Kỹ năng này không phải là một phép thuật.

Nó là một công cụ.

Một công cụ cho phép anh bước ra khỏi không gian hiện tại và xuất hiện ở vị trí khác.

Nhưng giá của nó là gì?

Anh thử nghiệm.

Anh nháy mắt.

Không gian xung quanh anh mờ đi.

Những bức tường kim loại, những xác chết, và cả bóng người phía xa đều bị kéo dãn ra thành những sợi dài màu xám.

Anh cảm thấy như đang bị xé toạc.

Mỗi bước chân là một sự cắt xén thực tại.

Khi anh dừng lại, anh đã ở vị trí khác, ngay trước mặt bóng người kia.

Bóng người đó không hề hấn.

Chuyên gia phân tích dữ liệu.

Người mà Nam đã gặp ba ngày trước trong một cuộc trao đổi ngắn ngủi, đầy nghi ngờ.

Ký không nhìn Nam bằng ánh mắt sợ hãi.

Họ nhìn Nam bằng ánh mắt của một nhà khoa học nhìn vào một mẫu vật quý hiếm.

"MP vô hạn," Ký nói, giọng điệu phẳng lặng, không cảm xúc.

"Thật đáng kinh ngạc.

Anh đã phá vỡ giới hạn F-rank chưa?"

Nam không trả lời.

Anh chỉ nhìn chằm chằm vào Ký.

Trong mắt Ký, Nam nhìn thấy sự tò mò.

Và phía sau sự tò mò đó là một agenda ẩn.

Ký muốn dùng dữ liệu của anh để giải mã nguồn gốc hệ thống.

Bất chấp rủi ro cho Nam.

Nhưng tại sao?

Tại sao một người chơi cấp thấp như Ký lại dám tiếp cận anh?

"Anh định làm gì với lượng năng lượng đó?" Ký hỏi, bước tới gần.

"Nó sẽ hủy hoại anh trong 24 giờ.

Trừ khi anh tìm ra cách giải phóng nó vào một mục tiêu cụ thể."

Nam nhíu mày.

"Anh biết điều đó?"

"Tôi là người phân tích," Ký mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, tính toán.

"Tôi biết mọi thứ về luật cân bằng.

Và anh, Nam, là một vi phạm luật nghiêm trọng."

Nam siết chặt nắm tay.

Năng lượng dưới da pulsate mạnh hơn, như một con thú bị nhốt trong lồng.

Anh cảm thấy đau.

Đau từ bên trong, từ cốt lõi của sự tồn tại.

Anh không tin Ký.

Nhưng anh cũng không có lựa chọn nào khác.

Nếu không giải phóng MP, anh sẽ chết.

Và nếu anh chết, anh sẽ không bao giờ tìm ra Bản Gốc.

"Đưa tôi đến nơi có thứ gì đó để tôi giải phóng nó," Nam nói, giọng khô khan.

"Nếu anh muốn dữ liệu, anh sẽ nhận được nó.

Nhưng nếu anh cố gắng can thiệp vào quá trình đó, tôi sẽ giết anh."

Ký không sợ hãi.

Họ chỉ gật đầu.

"Đi về phía nam.

Dungeon cấp độ D-rank.

Lõi điều khiển của nó đang trong trạng thái bất ổn.

Nó sẽ là một cái bẫy tốt."

Nam lao vào trung tâm khu vực bị hủy hoại, nơi có một cấu trúc lớn giống như một bộ não kim loại khổng lồ – lõi điều khiển của Dungeon này.

Nó treo lơ lửng trong không trung, được giữ bởi những sợi dây cáp đen ngòm, rung động như một trái tim đang đập.

Anh biết rằng nếu phá hủy nó, toàn bộ khu vực này sẽ sụp đổ.

Nhưng đó cũng là nơi "Bản Gốc" có thể đang ẩn nấp.

Khi anh tiếp cận lõi, không khí trở nên đặc quánh.

Những sợi dây cáp bắt đầu co lại, như những xúc tu đang săn mồi.

Một tiếng động rền rĩ vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ chính trong đầu anh.

`HP: 100/100`.

Thanh HP không thay đổi.

Nhưng cảm giác về sự hiện diện của một kẻ khác đang nhìn chằm chằm vào anh là có thật.

Nam dừng lại.

Anh nhìn vào lõi.

Nó không phải là kim loại.

Nó là mã nguồn.

Những dòng code xanh lá cây và đỏ chạy xen kẽ, tạo thành một hình cầu phức tạp.

Anh nhận ra rằng đây không phải là một boss fight truyền thống.

Đây là một cuộc đối thoại.

"Nam," một giọng nói vang lên.

Giọng đó không đến từ bất kỳ đâu.

Nó đến từ chính thanh trạng thái của anh.

"Anh đã đến muộn."

Nam nheo mắt.

"Ai đang nói?"

"Bản Gốc," giọng nói trả lời.

"Và anh, Nam, anh không phải là người duy nhất.

Anh là một bản sao.

Và bản sao luôn bị thay thế."

Nam cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy qua sống lưng.

Anh nhìn xuống tay mình.

Những mạch năng lượng dưới da bắt đầu sáng lên, mạnh hơn bao giờ hết.

MP vô hạn không còn là một gánh nặng.

Nó là một vũ khí.

Và anh đang chuẩn bị bắn nó vào lõi này.

"Anh muốn tôi phá hủy nó?" Nam hỏi, giọng nói bình tĩnh đến lạ.

"Tôi muốn anh hiểu," Bản Gốc nói.

"Trật tự thế giới này được duy trì bằng hy sinh.

Và anh, Nam, là một vật hy sinh hoàn hảo.

Anh quá mạnh.

Quá bất thường.

Hệ thống không thể chấp nhận một biến số không thể kiểm soát."

Nam bước tới gần lõi.

Những sợi dây cáp xung quanh anh bắt đầu đâm vào cơ thể anh.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh dùng Void Walker để né tránh những cú đâm đó, di chuyển như một bóng ma trong mê cung code.

Anh không thể bị bắt.

Anh không thể bị giết.

Vì anh là một virus.

Và virus luôn tìm cách lây nhiễm.

Nam tung ra cú đánh cuối cùng, kết hợp "Void Walker" và sức mạnh của MP vô tận.

Con Sentinel – thực thể bảo vệ lõi – vỡ ra, không phải thành máu hay thịt, mà thành những dòng code màu xanh lá cây bay lên trời.

Chúng tan rã, biến mất vào hư không, để lộ ra một khoảng trống bên trong lõi.

Khi bụi khói tan, Nam bước vào buồng điều khiển trung tâm.

Ở đó, không có boss, không có quái vật.

Chỉ có một người đàn ông ngồi trên một chiếc ghế điều khiển bằng kính.

Anh ta mặc một bộ vest đen, tóc bạc, và đôi mắt nhìn Nam với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ.

Người đàn ông đó là Bản Gốc.

Không phải cậu bé Nam từng thấy.

Không phải một thực thể ảo.

Mà là một con người thật.

Một con người đang ngồi đó, điều khiển toàn bộ thế giới này từ xa.

Anh ta nhìn Nam, không hề hoảng sợ.

Anh ta thậm chí còn mỉm cười.

"Chào mừng, Nam," Bản Gốc nói.

"Anh đã làm tốt.

Anh đã tiêu diệt những rào cản.

Và bây giờ, anh đã đến đây."

Nam nhìn anh ta.

Trong lòng bàn tay anh, năng lượng đang tụ lại, sẵn sàng giải phóng.

Nhưng anh không thể bắn.

Vì anh không biết anh ta muốn gì.

"Anh là ai?" Nam hỏi.

"Tôi là Người Chọn," Bản Gốc trả lời.

"Và anh là một phần của kế hoạch.

Anh không phải là bản sao duy nhất.

Anh là phiên bản thử nghiệm cuối cùng.

Và bây giờ, tôi sẽ xóa bỏ toàn bộ thế giới này để bắt đầu một thử nghiệm mới."

Nam cảm thấy một sự lạnh lẽo.

Không phải từ không khí.

Mà từ chính lời nói của Bản Gốc.

Anh ta không muốn giết anh.

Anh ta muốn dùng anh.

Dùng năng lượng vô hạn của anh để làm gì?

`[DUYỆT NGẬP THỦY TOÀN CẦU: TIẾN HÀNH 98%.]`

Bản Gốc quay lại, nhìn Nam với ánh mắt trì trệ: "Cảm ơn bạn đã hoàn thành giai đoạn nạp năng lượng.

Bây giờ, tôi sẽ xóa bỏ toàn bộ thế giới này để bắt đầu một thử nghiệm mới.

Và bạn, Nam...

bạn sẽ là người đầu tiên bị xóa sổ, vì bạn đã quá 'đầy' rồi."

Nam nhìn thanh trạng thái của mình.

`HP: 100/100`.

Nhưng con số đó không còn là HP nữa.

Nó là dung lượng.

Dung lượng của một bình chứa.

Anh không phải là một người chơi.

Anh là một pin.

Và giờ đây, anh đã được sạc đầy.

Nam cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể anh không còn nghe lệnh.

Những mạch năng lượng dưới da bắt đầu sáng lên, mạnh đến mức anh không thể nhìn thấy nữa.

Anh nhìn Ký, người đang đứng phía sau Bản Gốc.

Ký không nhìn Nam.

Họ đang nhìn vào một thiết bị trong tay, ghi lại mọi thứ.

"Anh đã lừa tôi," Nam nói, giọng nói khô khan.

"Tôi đã cho anh cơ hội," Bản Gốc sửa lại.

"Và anh đã chọn con đường này.

Bây giờ, hãy chuẩn bị.

Thế giới này sẽ kết thúc.

Và bạn sẽ là người đầu tiên biến mất."

Nam nhìn vào mắt Bản Gốc.

Trong đó, anh nhìn thấy sự lạnh lùng của một kẻ đã nhìn thấy tất cả.

Và anh nhận ra một sự thật.

Bản Gốc không sợ anh.

Anh ta biết rằng anh không thể thắng.

Vì anh không phải là một đối thủ.

Anh là một công cụ.

Và công cụ chỉ có một chức năng duy nhất: bị sử dụng cho đến khi hỏng.

Nhưng Nam mỉm cười.

Một nụ cười gượng gạo, đau đớn, nhưng đầy quyết tâm.

Anh đã biết sự thật.

Và bây giờ, anh sẽ tìm ra kẻ đã tạo ra tất cả.

Dù phải phá hủy cả thế giới này.

Nam nhắm mắt.

Và anh cảm thấy một cú sốc điện chạy qua toàn bộ cơ thể.

Không phải đau đớn.

Mà là sự giải phóng.

MP vô hạn không còn là một gánh nặng.

Nó là một vũ khí.

Và anh đang chuẩn bị bắn nó vào chính Bản Gốc.

`[NHIỆM VỤ MỚI ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT: TIÊU DIỆT NGƯỜI CHỌN.]`

Nam mở mắt.

Và anh nhìn thấy tương lai.

Một tương lai mà ở đó, không còn hệ thống.

Không còn Bản Gốc.

Chỉ còn lại Nam.

Và một thế giới mới.

Được xây dựng trên đống tro tàn của cái cũ.

Anh bước đi.

Không phải về phía trước.

Mà vào sâu trong dòng code.

Vào nơi sâu thẳm nhất của hệ thống.

Vào nơi mà "Người Chọn" đang chờ đợi.

Và lần này, anh không còn là một virus.

Anh là một kẻ nổi loạn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập