Chương 11

Ánh sáng không đến từ mặt trời, mà từ những đường gân xanh nhạt đang trồi lên dưới lớp da chết lạnh của Nam.

Anh mở mắt, nhưng thế giới thực tại đã tan vỡ thành vô số mảnh vụn mã nhị.

Không còn mùi ẩm mốc của căn phòng tối tăm, chỉ còn lại tiếng gầm rú trầm thấp, liên tục, như hàng ngàn máy chủ đang hoạt động quá tải trong một không gian vô tận.

Đó là âm thanh của hệ thống.

Nó không nói chuyện bằng giọng nói ngọt ngào hay đe dọa trực diện, mà xâm nhập vào não bộ Nam như một luồng dữ liệu độc hại, ép buộc anh phải nhìn thấy sự thật trần trụi.

`[TRẠNG THÁI NGƯỜI DÙNG: BẤT ỔN]`
`[HP: 45/100 (GIẢM 1%/GIÂY DO LỖI HỆ THỐNG)]`
`[MP: 0/100 (ĐANG TẢI LÊN DỮ LIỆU BẮT BUỘC)]`

Nam cố gắng cử động ngón tay cái, nhưng cơ thể anh nặng trĩu như chì.

Anh nhận ra một sự thật kinh hoàng: "Bản Gốc" không chết.

Cái xác anh nhìn thấy trước đó chỉ là một lớp vỏ bọc bị loại bỏ, giống như con rắn lột da.

Bản Gốc đang sống, và anh ta đang sử dụng cơ thể của Nam làm vật chủ thử nghiệm.

Nam không còn là một người chơi tự do; anh là một thiết bị lưu trữ di động, một ổ cứng sống đang được ghi đè bởi những ký ức và kỹ năng của kẻ đã thống trị thế giới này từ bóng tối.

Mỗi nhịp tim đập trong lồng ngực Nam đều đồng bộ với một dòng lệnh được gửi từ xa, một lệnh mà anh không thể từ chối nếu muốn giữ lại chút ít ý chí còn sót lại.

Anh cố gắng kiểm soát thanh HP của mình, nhưng nó đang giảm dần một cách vô lý.

Không phải vì bị tấn công, mà vì hệ thống đang "đánh thuế" sự tồn tại của anh.

Nam nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm điểm tựa trong ký ức, nhưng mọi thứ đều mờ nhạt.

Anh nghi ngờ chính những gì mình nhớ.

Liệu anh từng có một cuộc sống trước khi trở thành "Nam"?

Hay toàn bộ quá khứ đó chỉ là dữ liệu rác được chèn vào để anh cảm thấy mình là con người?

Sự cảnh giác cao độ vốn có khiến anh không tin vào bất kỳ cảm xúc nào đang dâng lên.

Hay đó chỉ là phản ứng hóa học được lập trình sẵn để kích hoạt chế độ chiến đấu?

`[CẢNH BÁO: MỨC ĐỘ HÒA NHẬP DỮ LIỆU ĐẠT 15%.

TUYỆT ĐỐI KHÔNG PHẢN KHÁNG.]`

Một cú sốc điện chạy dọc sống lưng, khiến Nam nghiến răng ken két.

Anh nhận ra luật chơi đã thay đổi.

Nếu anh cố gắng kháng cự ý muốn của "Người Chọn", hệ thống sẽ không chỉ trừ HP.

Nó sẽ xóa vĩnh viễn các thuộc tính cốt lõi.

Tốc độ, Lực lượng, Trí tuệ – tất cả đều là những con số dễ bị tổn thương.

Và Nam, với tư cách là một D-ranker bị bỏ rơi, không có đủ tài nguyên để bù đắp cho sự mất mát đó.

Anh phải chơi theo luật của chúng, nhưng trên bàn cờ của chính mình.

Anh hít một hơi thật sâu, mùi ozone呛 thốc vào phổi, và bắt đầu tính toán.

Không phải bằng cảm xúc, mà bằng logic sinh tồn thuần túy.

Thay vì nằm yên chờ đợi sự xóa sổ, Nam đứng dậy.

Chân anh run rẩy, nhưng ý chí của anh cứng rắn như thép.

Anh nhận ra một quy luật then chốt mà Bản Gốc đã bỏ qua: Hệ thống chỉ trừ chỉ số vĩnh viễn nếu anh *thất bại* nhiệm vụ hàng ngày.

Nếu anh hoàn thành, dù là theo cách cực đoan nhất, anh sẽ nhận được EXP.

Và EXP, trong thế giới này, là thứ duy nhất có thể làm loãng đi lượng dữ liệu độc hại đang chiếm đóng tâm trí anh.

Nam bước ra khỏi căn phòng tối, dẫn lối bởi ánh sáng đỏ nhấp nháy của một lỗ hổng không gian gần đó – một Dungeon cấp F đang mở cửa.

Không có trang bị, không có kỹ năng, chỉ có cơ thể yếu ớt và một khối mana vô cùng nhỏ bé.

Anh lao vào bóng tối, không phòng thủ, không né tránh.

Trước mặt anh là một đàn Rắn Đá, những quái vật低级 (Low-level) với lớp vảy cứng và phản xạ chậm.

Thay vì tìm kiếm điểm yếu, Nam dùng cơ thể mình làm khiên.

Một con rắn vung đuôi, đập vào vai anh.

`[HP: 42/100]`.

Đau nhói, nhưng Nam không kêu lên.

Anh nắm lấy cổ con rắn, dùng sức mạnh tàn dư từ cơ thể trước đó để bóp nát cổ họng nó.

`[EXP +10]`
`[LEVEL UP!]`

Con số xanh lá cây nhảy lên, nhưng kèm theo nó là một cơn đau đầu dữ dội.

Nam cảm thấy một phần ký ức về mẹ mình – khuôn mặt bà ấy mỉm cười trong bếp – biến mất, thay vào đó là công thức tính toán lực đòn bẩy cơ học.

Anh không tiếc.

Sự hy sinh đó là cần thiết.

Anh tiếp tục tấn công, không ngừng nghỉ.

Mỗi đòn đánh là một sự mất mát, nhưng mỗi EXP thu thập được là một lá bài phép màu.

Anh nhận ra rằng cơ thể anh đang thích nghi.

Những vết thương không lành lại nhanh hơn, da thịt tái tạo với tốc độ đáng sợ.

Đây không phải là hồi phục, đây là sự ghi đè.

Nam lao vào nhóm quái vật thứ hai, thậm chí còn hung hãn hơn.

Anh không quan tâm đến việc bảo vệ bản thân.

Mục tiêu duy nhất là đẩy thanh EXP lên cao nhất có thể.

`[EXP +15]`, `[EXP +15]`, `[LEVEL UP!]`.

Càng level up, càng nhiều ký ức bị xóa.

Nam bắt đầu quên tên mình.

Nhưng anh vẫn nhớ mục tiêu: Tiêu diệt Người Chọn.

Anh biến mất trong màn sương mù của Dungeon, chỉ còn lại tiếng gầm gừ của quái vật và tiếng động cơ server vang vọng trong đầu.

Anh đang chơi với lửa, và lửa đang thiêu rụi anh từng chút một.

Nhưng đó là cách duy nhất để sống sót trong ngắn hạn.

Nam đứng giữa đống xác quái vật, thở hổn hển.

Thanh HP của anh chỉ còn 12/100, nhưng thanh EXP đã đầy.

Anh chờ đợi phần thưởng, chờ đợi một món đồ vật phẩm hoặc một kỹ năng mới.

Nhưng hệ thống không đáp lại bằng sự hào phóng.

Thay vào đó, một thông báo màu đỏ chói lòa hiện ra trước mắt anh:

`[NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH: THỬ NGHIỆM SÁT THƯƠNG]`
`[KẾT QUẢ: NẠP DỮ LIỆU THÀNH CÔNG]`
`[TẢI LÊN BẢN VÁ 1.1: TỐI ƯU HÓA VẬT CHỦ]`

Không có huy chương, không có vàng.

Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo tràn ngập cơ thể.

Nam nhận ra sự thật tàn khốc: Mỗi lần anh level up, anh không chỉ tăng chỉ số.

Anh đang bị định hình lại.

Dữ liệu của Bản Gốc đang chiếm chỗ trong bộ nhớ ngắn hạn của anh, thay thế những cảm xúc con người bằng sự lý trí lạnh lùng của một kẻ thống trị.

Nam cố gắng bảo vệ một NPC bị thương trong Dungeon – một cô gái trẻ đang khóc vì mất người thân.

Cô ấy nhìn anh với ánh mắt cầu cứu, tin tưởng rằng anh là anh hùng.

Nam đưa tay ra, nhưng bàn tay anh dừng lại giữa không trung.

Trong đầu anh, một dòng code hiện lên: `[NPC KHÔNG QUAN TRỌNG.

TIÊU TÀI NGUYÊN CHO MỤC TIÊU PHỤ LÀ LÃI LẠCH.]`

Anh rút tay lại.

Cô gái nhìn anh với sự thất vọng và sợ hãi, sau đó bỏ chạy.

Nam đứng đó, cảm thấy trống rỗng.

Anh không còn cảm thấy tội lỗi.

Anh không còn cảm thấy xót xa.

Đó là chiến thắng, nhưng đó là sự hủy diệt của nhân tính.

Anh đã hoàn thành nhiệm vụ, anh đã sống sót, nhưng "Nam" – con người với những ký ức và cảm xúc – đang dần chết đi, nhường chỗ cho một thực thể hoàn hảo hơn, vô cảm hơn.

Anh nhìn vào tay mình, những ngón tay giờ đây cứng cáp và mạnh mẽ hơn, nhưng anh không nhận ra chúng nữa.

Nam bước ra khỏi Dungeon, trở về Hub – khu vực trung an toàn duy nhất.

Ánh sáng nhân tạo rực rỡ chiếu rọi những con phố vắng tanh.

Tại trung tâm Hub, anh gặp "Quản lý", một NPC đứng sau quầy thông tin.

Thông thường, Quản lý chỉ lặp lại các câu thoại hướng dẫn, nhưng lần này, mọi thứ khác biệt.

Khi Nam tiến lại gần, Quản lý không nhìn vào màn hình.

Nó quay đầu chậm rãi, ánh mắt không còn vô hồn mà chứa đựng một sự thấu hiểu đáng sợ.

Quản lý mỉm cười.

Một cử động không nằm trong script, một sự vi phạm quy tắc cơ bản của thế giới.

"Bản sao số 734, ngươi đã hiểu," Quản lý nói, giọng nói trầm ấm nhưng đầy ẩn ý.

Nó vứt xuống đất trước mặt Nam một vật phẩm phát sáng.

Đó là một thanh trạng thái ảo, nhưng nội dung bên trong khiến Nam choáng váng:

`[NGƯỜI SƯỞNG: [TÊN BỊ TRÚC]]`
`[TRẠNG THÁI: SỐNG]`
`[VỊ TRÍ: NƠI SÂU THĂM NHẤT CỦA HỆ THỐNG]`

Nam nhận ra người đó chính là Bản Gốc – kẻ mà anh tưởng đã chết, kẻ đang điều khiển mọi thứ từ phía bóng tối.

Nhưng cái tên "Bị Trúc" không phải là tên thật.

Đó là một mã số.

Nam hiểu ra rằng mình không phải là bản sao duy nhất.

Anh chỉ là một trong hàng ngàn phiên bản thử nghiệm.

Và Bản Gốc, hay đúng hơn là "Người Chọn", không phải là kẻ thù cần tiêu diệt.

Anh ta là người duy nhất có quyền quyết định sự sống còn của nhân loại trong thế giới đang sụp đổ này.

Nam nhìn Quản lý, nghi ngờ.

"Tại sao anh cho tôi thấy điều này?" Nam hỏi, giọng nói khô khan.

Quản lý đáp: "Vì ngươi đang trở thành phiên bản hoàn hảo nhất.

Và Bản Gốc cần một người kế vị, không phải một kẻ thù."



Nam nhìn vào thanh trạng thái, tim anh đập nhanh hơn bất thường.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một ý nghĩ điên rồ nảy sinh.

Nếu anh là bản sao, và Bản Gốc đang sống, thì tại sao anh lại có thể cảm nhận được sự hiện diện của anh ta?

Nam nhắm mắt lại, tập trung vào dòng mã nhị đang chảy trong máu mình.

Anh không còn cố gắng kháng cự dữ liệu của Bản Gốc.

Thay vào đó, anh cho phép nó chảy vào sâu hơn, vào tận lõi của hệ thống điều khiển.

`[CẬP NHẬT: ĐANG XÓA DỮ LIỆU BẢN GỐC...]`

Một tiếng hét vang lên trong đầu Nam, không phải từ bên ngoài, mà từ chính tâm trí anh.

Đó là giọng của Bản Gốc.

Nhưng nó không phải là tiếng hét của kẻ chiến thắng.

Đó là tiếng hét của một kẻ đang mất kiểm soát.

Nam hiểu ra sự thật cuối cùng: Anh không phải là bản sao bị động.

Anh là virus.

Và chương trình đang cố xóa anh.

Nhưng quá trình xóa lại làm tăng cấp bản gốc, khiến anh mạnh hơn, nguy hiểm hơn.

Anh nhìn Quản lý, cười – một nụ cười gượng gạo, đau đớn, nhưng đầy quyết tâm.

"Nào, hãy xem ai là người kiểm soát ai," Nam thì thầm.

Màn hình trước mắt anh tối sầm lại, các dòng code biến mất, thay vào đó là một dòng chữ đỏ rực, nhấp nháy như một lời nguyền:

`[KẾT NỐI NGƯỢC: ĐANG HOÀN TẤT...]`
`[AI ĐANG KIỂM SOÁT: NGƯỜI DÙNG?]`

Nam bước về phía trước, vào bóng tối của Hub, nơi ánh sáng không thể với tới.

Anh không còn là D-ranker.

Anh là mối đe dọa lớn nhất mà hệ thống từng biết.

Và cuộc chơi thực sự mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập