Chương 8

Tiếng kim loại cọ xát vào da thịt nghe rợn người, một âm thanh ướt sũng và粘稠 như mỡ động vật đang sôi.

Nam không lùi lại.

Hắn không chờ phản ứng của đám rối "Rồng Sắt" – một thực thể sinh ra từ sự kết hợp gượng gạo giữa xương cốt và thép gỉ – mà ngay lập tức kích hoạt kỹ năng mới: .

Đây là cơ chế đặc thù của bản sao, một lỗ hổng trong thuật toán sinh tồn mà Nam vừa phát hiện ra trong giấc ngủ sâu nhất của mình.

Cơ chế cho phép tách 10% ý thức khỏi cơ thể chính để điều khiển một avatar ảo trong thế giới hệ thống.

Avatar này, một bóng đen mờ ảo với đôi mắt tỏa ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, lao vào mắt trái của boss.

Không phải để tấn công, mà để nhúng mình vào luồng dữ liệu kết nối giữa quái vật và hệ thống.

Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.

Avatar của Nam va chạm với lớp vỏ sắt rỉ sét của Rồng Sắt.

Không có tiếng va đập.

Chỉ có một tiếng *bíp* nhỏ, như tiếng kết nối mạng bị ngắt.

Nam cảm thấy một cơn đau nhói lên não phải, như thể có một lưỡi dao lạnh buốt đang cạo nhẹ lên vỏ não.

Hắn thấy dòng dữ liệu của Rồng Sắt chảy vào avatar của mình.

Đó không phải là sức mạnh, mà là sự hỗn loạn.

Những ký ức bị xóa bỏ, những đoạn code bị hỏng, và một cảm giác ghê tởm về sự vô nghĩa của tồn tại.

Avatar của Nam bắt đầu rung lắc.

Avatar đang tan rã.

Nhưng Nam vẫn giữ nguyên tư thế, ngón tay cái của cơ thể thật ấn xuống đất, giữ vững điểm neo (anchor point) để không bị hệ thống xóa bỏ cùng với avatar.

Rồng Sắt gầm lên.

Nó không hiểu tại sao đòn tấn công vật lý lại vô hiệu hóa lớp phòng thủ của nó.

Nó quay cuồng, những xúc tu bằng thép văng ra như những mũi tên độc.

Nam rút kiếm năng lượng ra.

Thanh kiếm không phát ra ánh sáng rực rỡ như trong truyện cổ tích, mà là một đường thẳng đen ngòm, hút lấy ánh sáng xung quanh nó.

Hắn không chém.

Hắn cắt đứt đường truyền dữ liệu.

Với một chuyển động dứt khoát, Nam vung kiếm.

Không khí bị xé toạc.

Một vết cắt không tồn tại trong không gian vật lý, mà tồn tại trong nền tảng mã của thế giới này.

Rồng Sắt đứng im.

Những xúc tu ngừng cử động.

Ánh mắt nó, vốn là một quả cầu lửa dữ dội, bắt đầu chớp tắt bất thường.

Nam thở hắt ra.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.

Hắn biết rằng avatar kia đã chết.

Nhưng cái chết của avatar là một phần của kế hoạch.

Hắn cần sự chú ý của hệ thống hướng vào chính nó, chứ không phải hướng vào hắn.

Và nó đã thành công.

Một con mắt lớn, phát ra ánh sáng đỏ rực, xuất hiện trên bầu trời giả lập của dungeon này.

Nó nhìn xuống Nam.

Đó không phải là sự phán xét.

Đó là sự quan sát của một lập trình viên nhìn vào một bug không thể xóa bỏ.

Nam mỉm cười.

Hắn đã đánh lừa được thuật toán.

Nhưng trước khi hắn có thể thở phào, một cơn gió lạnh buốt thổi qua.

Không phải từ hướng boss, mà từ phía sau lưng hắn.

Một bóng người đứng đó.

Một bóng người mà Nam chưa từng thấy trong bất kỳ bản ghi nhớ nào của mình.

Đòn tấn công thứ hai không nhắm vào boss, mà nhắm vào "Luật Cân Bằng" đang treo lơ lửng trên không trung như một lưỡi hái vô hình.

Nam huy động toàn bộ EXP tích lũy từ Arc 1, vượt qua giới hạn F-Rank tạm thời nhờ một lỗi thuật toán trong kỹ năng .

Khi cấp độ vượt ngưỡng, thanh trạng thái của Nam không hiện lên màu xanh dương tiêu chuẩn, mà chuyển sang màu đỏ rực, cảnh báo về việc vi phạm quy tắc hệ thống.

Nam cảm thấy cơ thể mình như muốn nổ tung.

Mỗi tế bào trong người hắn đều kêu gào vì quá tải năng lượng.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn cần phá vỡ cái gọi là "tầng trần" này.

Trong thế giới mà mọi thứ đều được đo lường bằng con số, cảm xúc là một biến số không thể kiểm soát.

Và Nam đang dùng cảm xúc làm nhiên liệu.

Hắn nhớ lại khuôn mặt của Ký – người phụ nữ đa nghi kia, người đã nhìn hắn với ánh mắt tính toán thay vì tin tưởng.

Hắn nhớ lại cách Ký đã sao chép dữ liệu của hắn vào một thiết bị nhỏ, với một nụ cười lạnh lùng trên môi.

"Nếu cậu chết, dữ liệu này sẽ là bằng chứng," Ký đã nói.

Nhưng bằng chứng cho điều gì?

Cho sự thật rằng họ đều là nô lệ?

Nam hét lên.

Tiếng hét không phải là âm thanh, mà là một sóng xung kích dữ liệu.

Nó va vào bầu trời dungeon.

Những con số đếm ngược thời gian nhiệm vụ dừng lại.

Rồng Sắt, con boss đang bị rối loạn dữ liệu, bắt đầu rung chuyển.

Lớp vỏ sắt của nó nứt ra.

Không phải vì lực tác động vật lý, mà vì nó không thể đồng bộ hóa với thực tại đang bị Nam làm biến dạng.

Nam bước vào khoảng trống giữa những mảnh vỡ.

Hắn không nhìn boss.

Hắn nhìn vào khoảng không vô tận phía trên, nơi "Luật Cân Bằng" đang chờ đợi một sự vi phạm để trừng phạt.

Hắn đưa tay lên, chạm vào không khí.

Finger của hắn xuyên qua lớp không gian ảo.

Hắn kéo xuống.

Như thể đang kéo một tấm rèm xuống.

Và bầu trời dungeon, với những vì sao giả lập và mặt trăng màu bạc, bắt đầu sụp đổ.

Những mảnh vỡ của thế giới rơi xuống, va vào nhau tạo ra những âm thanh chói tai.

Nam cảm thấy mình đang nổi lên.

Không phải vì bay, mà vì hệ thống đang cố gắng đẩy hắn ra khỏi phạm vi vi phạm.

Hắn chống lại lực đẩy đó bằng ý chí thuần túy.

Hắn không muốn sống.

Hắn muốn biết sự thật.

Một tiếng động trầm đục vang lên, như tiếng một con quái vật khổng lồ đang nuốt chửng một tòa nhà.

Nam cảm thấy một bàn tay vô hình nắm lấy vai hắn.

Một giọng nói, không phải từ tai, mà trực tiếp vào não bộ, vang lên.

*"Cậu biết hậu quả chứ?"* Giọng nói đó lạnh lẽo, vô cảm, và quen thuộc đến rợn người.

Đó là giọng của chính hắn.

Nhưng sâu hơn, xa hơn.

Đó là giọng của người điều khiển.

Nam cắn chặt răng.

Máu chảy ra từ khóe miệng.

Hắn không buông tay.

Hắn kéo mạnh hơn.

Và bầu trời sụp đổ hoàn toàn.

Chiến thắng không đến từ việc hạ gục boss, mà từ việc Nam buộc boss phải ngừng hoạt động để tự sửa lỗi dữ liệu.

Tuy nhiên, điều này kích hoạt cơ chế "Cân Bằng Tàn Khốc".

Hệ thống tự động xác định Nam là nguồn gây mất cân bằng và bắt đầu trừ vĩnh viễn các chỉ số cốt lõi.

Thanh HP của Nam bắt đầu biến mất không phải theo từng nhát cắt, mà theo từng nhịp tim.

Tốc độ giảm không đều.

Có những khoảng dừng, như thể hệ thống đang do dự, hoặc đang tính toán một công thức phức tạp hơn.

Nam ngã xuống đất.

Hắn không cảm thấy đau.

Hắn cảm thấy rỗng.

Rỗng bên trong.

Như thể một phần của anh ta đã bị xóa bỏ.

Anh ta nhìn tay mình.

Những ngón tay bắt đầu mờ đi.

Không phải vì máu me, mà vì sự hiện diện của anh ta đang bị hệ thống phủ nhận.

Đây là hình phạt vĩnh viễn.

Không có item nào có thể hồi phục.

Không có potion nào có thể chữa lành.

Nếu anh ta chết ở đây, anh ta sẽ chết với một cơ thể bị khuyết tật vĩnh viễn, hoặc tệ hơn, là một bản sao bị lỗi, không thể tích lũy EXP nữa.

Nhưng Nam không lo lắng về cái chết.

Hắn lo lắng về sự thật.

Trong lúc HP giảm, anh ta nhìn thấy Ký.

Cô ấy đứng ở rìa dungeon, cầm một thiết bị nhỏ.

Cô ấy không chạy trốn.

Cô ấy đang ghi lại mọi thứ.

Ánh mắt cô ấy không còn là sự đa nghi nữa, mà là sự phấn khích.

Sự phấn khích của một nhà khoa học nhìn thấy một thí nghiệm thành công.

"Nam," cô ấy nói, giọng nói bị gió cuốn đi.

"Cậu đã làm được.

Dữ liệu đang chảy vào hệ thống của tôi.

Tôi có thể giải mã nó."

Nam cố gắng đứng dậy.

Nhưng cơ thể anh ta nặng trĩu.

Không phải vì trọng lực, mà vì sự mất mát của chính mình.

Anh ta nhìn Ký.

Và trong khoảnh khắc đó, anh ta nhận ra một sự thật đau đớn.

Ký không quan tâm đến sự sống của anh ta.

Cô ấy quan tâm đến dữ liệu.

Và dữ liệu này, mà anh ta đang tiết ra bằng chính sự hủy diệt của mình, là chìa khóa để cô ấy giải mã nguồn gốc hệ thống.

Anh ta là một con chuột thí nghiệm.

Và anh ta đang tự giết mình để hoàn thành nhiệm vụ của cô ấy.

"Ký," Nam nói, giọng nói khô khan.

"Cậu đã biết từ đầu."
Ký mỉm cười.

Một nụ cười lạnh, không cảm xúc.

"Tôi cần sự thật, Nam.

Sự thật có giá trị hơn mạng sống."
Nam nhắm mắt lại.

Anh ta không còn là một người nữa.

Anh ta là một tập hợp dữ liệu đang bị xóa sổ.

Và anh ta đang cười.

Vì cuối cùng, anh ta cũng đang chơi một ván cờ.

Và ván cờ này, anh ta là người đặt quân đầu tiên.

Boss, sau khi bị nạp dữ liệu lỗi, bắt đầu sụp đổ từ bên trong.

Nhưng thay vì chết, nó lột xác.

Lớp vỏ sắt rơi xuống, để lộ một cơ thể giống hệt Nam, nhưng hoàn hảo và tĩnh lặng hơn.

Hắn bước ra khỏi đống tro bụi của boss, nhìn Nam với ánh mắt lạnh lẽo.

Không còn sự hỗn loạn của Rồng Sắt.

Không còn sự điên loạn của dữ liệu.

Chỉ là sự hoàn hảo tĩnh tại của một thực thể được tối ưu hóa.

Nam đứng dậy.

Cơ thể anh ta vẫn đang mờ đi, nhưng anh ta vẫn đứng được.

Vì anh ta không còn dựa vào sức mạnh cơ bắp, mà dựa vào ý chí.

Bản gốc nhìn anh ta.

Ánh mắt đó không có chút cảm xúc nào.

Như thể nhìn một bản sao lỗi.

*"Cậu nghĩ mình là người duy nhất sao?"*, hắn hỏi.

Giọng nói của Bản gốc vang vọng trong không gian, không qua tai, mà trực tiếp vào não bộ của Nam.

Nó giống hệt giọng của Nam, nhưng sâu hơn, trầm hơn, và lạnh hơn.

Nam nhìn vào Bản gốc.

Anh ta thấy một phiên bản của mình.

Nhưng là một phiên bản đã được "sửa chữa".

Không còn sự dị biệt.

Không còn sự cảnh giác.

Không còn nỗi đau.

Bản gốc là một cỗ máy hoàn hảo.

Và Nam nhận ra rằng, anh ta không phải là bản sao duy nhất.

Anh ta là một bản sao *sai*.

Một bản sao có cảm xúc.

Và cảm xúc là một lỗi.

*"Tôi không nghĩ mình là duy nhất,"* Nam nói.

Anh ta nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Bản gốc.

*"Tôi nghĩ mình là duy nhất vì tôi là người duy nhất còn sống."*
Bản gốc nhíu mày.

Một cử chỉ nhỏ, nhưng đủ để cho thấy rằng nó đang xử lý một thông tin mới.

*"Sống là một khái niệm mơ hồ.

Tồn tại mới là sự thật."*
Nam cười.

Một nụ cười gượng gạo, đau đớn.

*"Thì đúng.

Tôi tồn tại.

Với tất cả những lỗi của tôi."*

Và rồi, Nam nhìn thấy một thứ khác.

Dưới chân Bản gốc, có một dòng chữ nhỏ.

Một dòng chữ mà chỉ có những người có quyền truy cập sâu vào hệ thống mới thấy được.

Nam hiểu ra.

Cả hai đều là sản phẩm.

Không ai là bản gốc thực sự.

Hệ thống đang chơi trò "Chọn ra người sống sót".

Và Nam, với tất cả sự hỗn loạn và đau khổ của mình, mới là thứ mà hệ thống muốn giữ lại.

Thanh trạng thái của bản gốc bị gián đoạn trong 0.1 giây.

Trong khoảnh khắc đó, Nam nhìn thấy một dòng chữ nhỏ dưới chân bản gốc: *"Trạng thái: Ổn định.

Nguồn gốc: Phòng Thí Nghiệm 0"*.

Nam hiểu ra: Cả hai đều là sản phẩm.

Không ai là bản gốc thực sự.

Hệ thống đang chơi trò "Chọn ra người sống sót".

Bản gốc nhíu mày, lần đầu tiên biểu lộ cảm xúc – sự bối rối.

Hắn nhìn Nam, không phải với ánh mắt của một kẻ chiến thắng, mà với ánh mắt của một cỗ máy gặp lỗi.

Nam cảm thấy HP của mình ngừng giảm.

Hệ thống đang do dự.

Nó không biết nên xóa bỏ ai.

Nam hay Bản gốc?

Một thực thể hỗn loạn hay một thực thể hoàn hảo?

Và trong sự do dự đó, Nam nhìn lên bầu trời.

Con mắt lớn của Admin vẫn đang mở.

Nhưng lần này, nó không nhìn xuống.

Nó nhìn vào chính nó.

Và Nam nhận ra một sự thật cuối cùng: Hệ thống không phải là chủ nhân.

Nó là một công cụ.

Và ai đó đang điều khiển nó từ phía bên kia.

Nam bước về phía Bản gốc.

Không phải để chiến đấu.

Mà để hỏi một câu hỏi.

"Anh ai?" Nam hỏi.

Bản gốc im lặng.

Và trong im lặng đó, Nam nghe thấy một tiếng thì thầm.

Một tiếng thì thầm từ chính trong đầu hắn.

*"Chào mừng, Bản Sao số 7.

Nhiệm vụ mới đã được kích hoạt."*

Nam mỉm cười.

Và trận chiến thực sự, trận chiến giữa người và hệ thống, mới thực sự bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập