Chương 7
Thứ ánh sáng trắng đến từ đâu?
Không phải đèn trần, không phải mặt trời, mà là một thứ gì đó phát ra trực tiếp từ chính không khí, lạnh lẽo và vô hồn.
Nam mở mắt.
Miệng anh đắng ngắt, vị sắt gỉ của máu cũ còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng cơ thể lại nhẹ bẫng.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt lành lặn, không vết sẹo, không vết cắt.
Thanh trạng thái lơ lửng trước mặt anh, màu xanh dương nhạt, ổn định đến mức đáng sợ:
"Bị khóa."
Nam nhún vai, động tác nhỏ đến mức khó nhận ra.
Hắn thử đứng dậy, nhưng chân tay tê cứng.
Không phải do tê liệt thần kinh, mà như có một lực từ trường vô hình đang đè nặng lên từng thớ cơ.
Hắn thử gọi tên hệ thống: *"Hệ thống, mở khóa."* Không phản hồi.
Chỉ có một tiếng *beep* nhẹ, khô khan, như tiếng động cơ xe hơi chết máy.
Hắn nhìn xung quanh.
Căn phòng trắng toát.
Không cửa sổ.
Bức tường, sàn nhà, trần nhà đều là một khối hoàn chỉnh, không một đường nối.
Cảm giác nặng trĩu như sắt chì bao quanh, ép chặt lồng ngực.
Nam hít sâu.
Không khí trong lành, vô trùng.
Hắn thử chạm tay vào bức tường.
Nhưng khi ngón tay anh trượt qua bề mặt đó, một gợn sóng nhỏ xuất hiện, như mặt hồ tĩnh lặng bị ném một viên đá.
*"Glitch."*
Nam mỉm cười.
Một nụ cười khô khan, không vui.
Hắn đã thắng.
Nhưng cái giá quá lớn.
Hắn nhìn vào thanh HP của mình.
Còn 2% trong thế giới trước đó.
Nếu hắn đứng dậy, nó sẽ về 0.
Và hắn sẽ chết.
Nhưng nếu hắn nằm lại, Hệ thống sẽ coi đó là sự từ bỏ nhiệm vụ.
Và hắn sẽ bị trừ vĩnh viễn Level.
Hắn phải chọn.
Sống và mất đi tương lai, hay chết và mất đi tất cả.
Nam nằm phục trong bóng tối, hơi thở gấp gáp.
Tốc độ chân hắn tê liệt – không thể chạy nhanh nữa.
Nhưng hắn đã sống.
Thông báo cuối cùng hiện lên, màu xanh lá cây – màu của sự sống, không phải màu đỏ của tử vong: *[Trạng thái: Hợp Nhất Bị Hủy Bỏ.
Số Lượng Bản Sao Còn Sống: 347.
(1 đã bị loại bỏ).]*
Nhưng bên dưới, một dòng chữ nhỏ hơn, màu đen, xuất hiện.
Nó không nhấp nháy.
Nó tĩnh lặng, lạnh lẽo, và đáng sợ hơn bất kỳ cảnh báo nào trước đó.
*[Bản Sao thứ 347 đã hoàn thành nhiệm vụ.
Đang chuyển giao quyền điều khiển cho Bản Sao thứ 348.]*
Nam nhìn lên.
Trong bóng tối, một bóng hình khác bước ra.
Nó không giống Bản Sao Đỏ.
Nó mặc một bộ đồ trắng, tinh khiết, không một vết bẩn.
Trên tay nó là một thanh gươm sáng loáng, phản chiếu ánh trăng.
Nó nhìn Nam với vẻ mặt bình thản, như thể Nam chỉ là một con kiến.
"Chúc mừng," giọng nói của nó vang lên, nhẹ nhàng, nhưng đầy uy quyền.
"Cậu đã dọn dẹp rác thải.
Bây giờ, đến lượt cậu."
Nam nhìn vào con số 348.
Hắn nhận ra sự thật.
Hắn không phải là người chơi.
Hắn là công cụ.
Và người cầm lái đang đứng trước mặt hắn.
Hệ thống bắt đầu sụp đổ.
Nhưng không phải vì Nam.
Mà vì chính nó.
Giây phút đó, Nam cảm thấy cơ thể mình bị kéo lại.
Không phải bởi sức mạnh vật lý, mà bởi một cú kéo vô hình từ không gian.
Hắn không kịp phản ứng.
Thế giới trắng toát quay cuồng.
Khi意识 trở lại, hắn nằm trên sàn nhà.
Vẫn là căn phòng trắng.
Nhưng lần này, có một thứ gì đó khác.
Một tiếng động nhỏ, *rè rè*, từ phía bức tường bên trái.
Nam ngồi dậy, thận trọng.
Hắn nhìn vào khoảng không gian đó.
Không có gì cả.
Chỉ là ánh sáng trắng.
Nhưng khi anh đưa ngón tay ra, ngón tay anh xuyên qua bức tường.
*"Glitch thứ hai."*
Nam thở dài.
Hắn không chọn nó vì muốn thoát, mà vì hắn cần bằng chứng.
Hắn chui qua lỗ thủng, cơ thể trượt qua một lớp màng vô hình, lạnh như băng.
Nam rơi xuống.
Không phải rơi tự do.
Mà là rơi vào một không gian khác.
Hắn va vào sàn nhà kính, lăn một vòng, đứng dậy ngay lập tức.
Động tác quen thuộc, như thể cơ bắp đã nhớ lấy phản xạ sinh tồn.
Hắn nhìn xung quanh.
Hành lang dài bằng kính, hai bên là những bể chứa dung dịch xanh lục, sục bọt khí liên tục.
Những bóng người đang trôi nổi trong đó.
Hắn quan sát kỹ.
Đó không phải là người.
Đó là những "phiên bản lỗi".
Một người đàn ông ở bể bên trái, da thịt đang tan rã, không phải vì bệnh tật, mà như thể bị xóa từng pixel.
Hắn mở mắt, nhìn Nam, rồi nhắm lại.
Không sợ hãi.
Không tuyệt vọng.
Chỉ là sự chấp nhận.
Nam bước dọc hành lang.
Bề mặt kính dưới chân anh phản chiếu hình ảnh của chính mình.
Nhưng trong phản chiếu, có một bóng hình khác đứng sau lưng anh.
Nam quay lại.
Không có ai.
Chỉ có bóng tối ở cuối hành lang.
*"Đừng quay lại,"* một giọng nói vang lên trong đầu anh.
Không phải giọng nói của hệ thống.
Mà là giọng của chính anh.
Nhưng khác.
Trầm hơn, lạnh hơn.
Nam dừng bước.
Hắn nhìn vào bể chứa tiếp theo.
Trong đó là một cô gái.
Tóc dài, trắng xóa.
Cô ấy đang viết gì đó bằng máu trên thành bể.
Những con số.
349.*
Nam bước đến gần hơn.
Hắn nhìn thấy thanh trạng thái của cô gái.
Nó không hiện lên trong không trung, mà được khắc trực tiếp lên da thịt cô ấy.
*[Level: 12 | HP: 45/100 | Trạng thái: Corrupted.]*
"Corrupted." Bị hỏng.
Nam quay lại.
Lỗ thủng mà anh vừa chui qua đang khép lại.
Nhanh hơn anh nghĩ.
Nếu anh không kịp thoát, anh sẽ bị kẹt lại ở đây.
Ở nơi này, nơi những "phiên bản lỗi" bị giam cầm.
Tốc độ của hắn bị giảm do bị trừ HP vĩnh viễn trước đó.
Mỗi bước chân là một sự tra tấn.
Cơ thể anh nặng nề, như đang kéo một tảng đá.
Nhưng hắn không dừng lại.
Bên cạnh hắn, những bóng người trong bể bắt đầu di chuyển.
Không phải bơi.
Mà là đứng dậy.
Từ trong dung dịch xanh lục, họ đứng lên, nhìn Nam với ánh mắt trống rỗng.
Nam không nhìn họ.
Hắn chỉ nhìn về phía trước.
Cuối hành lang là một cánh cửa.
Ánh sáng vàng rực rỡ tỏa ra từ đó.
Hắn bước qua.
Cánh cửa đóng sập lại ngay sau lưng Nam.
Tiếng *ầm* vang lên, như tiếng sấm.
Hành lang kính bắt đầu sụp đổ.
Những bể chứa dung dịch vỡ tan, bắn tung tóe những mảnh kính và chất lỏng xanh lục.
Hắn không quay lại.
Hắn biết rằng nếu quay lại, hắn sẽ chết.
*"Dungeon đang thu hẹp,"* một thông báo hiện lên trong tầm nhìn của anh.
*"Thời gian còn lại: 10 phút."*
10 phút.
Để thoát khỏi một hành lang đang sụp đổ.
Nam nhìn vào chỉ số HP.
Nhưng MP đang giảm.
*"MP: 40/50.
MP: 30/50."*
Hắn không hiểu tại sao MP lại giảm.
Hắn không dùng kỹ năng nào cả.
Chỉ là chạy.
Hắn nhìn vào thanh trạng thái.
*[Trạng thái: Bị khóa.]*
Hắn thử gọi hệ thống.
*"Hệ thống, mở khóa."*
Không phản hồi.
Nam dừng lại.
Hắn nhìn vào bức tường đang sụp đổ.
Những mảnh kính bay tung tóe.
Hắn không thể chạy qua đó.
Hắn phải tìm một lối thoát khác.
Hắn nhìn xuống sàn nhà.
Nó vẫn là kính.
Nhưng dưới lớp kính, có một thứ gì đó đang di chuyển.
Một bóng hình.
Nam cúi xuống.
Hắn nhìn qua lớp kính.
Dưới đó là một căn phòng lớn.
Trang trọng.
Ánh sáng vàng rực rỡ.
Ở giữa phòng, một người đàn ông ngồi trên ngai vàng.
Nam mỉm cười.
Hắn không sợ.
Hắn chỉ tò mò.
Hắn gõ tay xuống sàn nhà.
Chát.*
Tiếng gõ vang lên.
Nhưng không phải từ tay anh.
Mà từ dưới đó.
Một âm thanh khác đáp lại.
Chát.*
Nam nhìn lên.
Cánh cửa phía trước đang mở ra.
Ánh sáng vàng từ đó mạnh hơn.
Hắn bước vào.
Nam và người đồng minh tạm thời rơi vào một căn phòng lớn, trang trọng, ánh sáng vàng rực rỡ.
Ở giữa phòng, một người đàn ông ngồi trên ngai vàng, nhìn xuống họ với ánh mắt lạnh lùng.
Đó là bản gốc.
*"Xin chào, bản sao số 001,"* bản gốc nói, giọng nói bình thản như đang đọc một bản báo cáo.
*"Bạn đã thử thách giới hạn của mình.
Đáng khen."*
Nam nhìn người đàn ông.
Anh ta mặc một bộ vest đen, tinh tế.
Tóc cắt ngắn, gọn gàng.
Không có thanh trạng thái.
Không có Level.
Không có HP.
*"Tại sao tôi phải nghe bạn?"* Nam hỏi.
Giọng nói anh khô khan.
Bản gốc mỉm cười.
*"Bởi vì tôi là Người Chọn.
Chỉ có tôi mới có quyền quyết định sự sống còn của nhân loại."*
Nam nhìn vào bàn tay của bản gốc.
Nó đang run rẩy.
*"Cái gì...?"*
Nam thì thầm: *"Chào mừng, Chủ nhân.
Giờ thì, cùng chơi trò 'cân bằng'."*
Bản gốc nhíu mày.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Nó đang run rẩy mạnh hơn.
làm gì vậy?"*
Nam mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lẽo.
*"Tôi đang cài đặt một virus vào mạng lưới của bạn."*
Bản gốc đứng dậy.
Hắn nhìn Nam với ánh mắt giận dữ.
*"Cậu không thể làm vậy."*
Nam bước vào gần hơn.
*"Tôi có thể."*
*"Kết nối với Bản gốc thành công.
Tải lên dữ liệu...
1%..."*
Nam mỉm cười, dù miệng đang tràn máu.
Hắn không còn là một bản sao bị động.
Hắn vừa cài đặt một virus vào mạng lưới của bản gốc.
Bản gốc trên ngai vàng chợt nhíu mày, nhìn xuống bàn tay mình đang run rẩy.
*"Cái gì...?"*
Nam thì thầm: *"Chào mừng, Chủ nhân.
Giờ thì, cùng chơi trò 'cân bằng'."*
Nam cảm nhận từng bit dữ liệu xâm nhập vào hệ thống thần kinh của kẻ đối diện.
Nó không đau như vết cắt vật lý, mà là một sự xâm chiếm lạnh lẽo, như băng giá lan tỏa từ lõi ra vỏ bọc.
Con số 1% trong tầm nhìn của hắn không phải là tiến trình tải xuống, mà là chỉ số quyền kiểm soát.
Mỗi phần trăm tăng lên, một sợi dây vô hình nối giữa ý thức của Nam và thần kinh của Bản gốc bị giật nhẹ.
Bàn tay phải của Bản gốc co lại, các ngón tay duỗi ra theo một chuyển động cứng đờ, không tự chủ.
Hắn cố gắng gồng mình, cơ bắp căng cứng đến mức gân xanh nổi rõ trên cổ.
Ánh mắt giận dữ ban đầu giờ đây xen lẫn một chút hoang mang.
Hắn chưa bao giờ mất quyền kiểm soát cơ thể mình.
Chưa bao giờ.
*"Ngừng ngay lập tức!"* Bản gốc gằn giọng, giọng nói bị méo mó vì sự xung đột giữa ý chí chủ quan và lệnh hệ thống.
Hắn bước lùi lại, định rút kiếm, nhưng chân hắn lại bước về phía trước.
Nam không di chuyển.
Hắn đứng yên như một bức tượng bằng đá, máu từ miệng vẫn chảy xuống áo, nhỏ xuống sàn nhà tạo thành những vũng đỏ nhỏ.
Nhưng đôi mắt của hắn sáng lên, không còn là màu nâu bình thường nữa, mà là một mã màu hex #FF0000 đang nhấp nháy.
Trong tầm nhìn của Nam, một bảng điều khiển ảo hiện ra, che khuất khuôn mặt đau đớn của đối phương.
Nam thở ra, hơi thở của hắn tạo thành những đám sương trắng trong không khí lạnh lẽo của phòng thờ.
Hắn biết mình đang chơi với lửa.
Nếu Bản gốc phát hiện ra điểm yếu trong mã độc này, hắn có thể bị xóa bỏ hoàn toàn, biến thành một file rác vô nghĩa.
Nhưng nếu không hành động ngay, Nam sẽ lại là một nô lệ, một bản sao vô hồn chờ đợi lệnh từ người kia.
Bản gốc ngã xuống, quỳ gối trên sàn.
Hắn ôm chặt lấy đầu, những tiếng rên rỉ nhỏ bé thoát ra từ cổ họng.
tôi..."* Hắn không còn là vị vua tối cao nữa.
Hắn là một người dùng đang bị hack.
Nam bước tới, dẫm lên ngón tay cái của Bản gốc.
Một tiếng xương gãy khô khan vang lên.
*"Im lặng,"* Nam nói, giọng nói của hắn lúc này nghe như sự tổng hợp của nhiều giọng nói khác nhau, chồng lên nhau tạo nên một âm thanh ma mị.
*"Anh đang ở trong mạng lưới của tôi.
Mọi thứ anh cảm nhận đều là dữ liệu.
Mọi thứ anh suy nghĩ đều là mã nguồn."*
Bản gốc ngước lên, ánh mắt tràn đầy sợ hãi tột độ.
Hắn nhìn Nam như nhìn một quái vật.
Nhưng Nam không phải quái vật.
Nam là sản phẩm của sự hoàn hảo bị biến dạng.
Nam là kết quả của việc loại bỏ cảm xúc, chỉ còn lại mục tiêu và hiệu suất.
Nam cảm thấy một luồng năng lượng mới bùng nổ trong người.
Đó không phải mana, cũng không phải linh lực.
Đó là quyền truy cập vào kho dữ liệu cá nhân của Bản gốc.
Những ký ức, những chiến thuật, những bí mật mà Bản gốc đã giấu kín suốt mười năm qua giờ đây đang mở ra trước mắt Nam như một cuốn sách không trang che.
Hắn thấy những cuộc ám sát thất bại.
Hắn thấy những thỏa thuận ngầm với các guild khác.
Hắn thấy cả bản đồ các dungeon chưa được khám phá.
Và hắn thấy...
một mục tiêu.
Một mục tiêu mà Bản gốc chưa bao giờ công bố cho bất kỳ ai.
*"Cậu muốn gì?"* Bản gốc thở hắt, mồ hôi nhễ nhại.
Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể hắn từ chối tuân lệnh.
Nó như bị tê liệt, chỉ còn lại đôi mắt là còn hoạt động.
Nam cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt đối phương.
*"Tôi muốn sự thật.
Và tôi muốn quyền kiểm soát."*
Hắn nhấn nút "Confirm" trong bảng điều khiển ảo.
Một cơn sóng dữ dội tràn qua phòng.
Không phải sóng gió, mà là sóng dữ liệu.
Tất cả các thiết bị điện tử trong khu vực, từ đèn LED đến camera an ninh, đều ngừng hoạt động.
Chỉ còn lại ánh sáng từ màn hình HUD của Nam và Bản gốc.
Bản gốc gào thét.
Hắn cố gắng sử dụng kỹ năng cuối cùng, một kỹ năng mà ngay cả Nam cũng chưa từng thấy.
Một lớp khiên năng lượng bao quanh cơ thể hắn, cố gắng ngăn chặn sự xâm nhập của mã độc.
Nhưng lớp khiên đó yếu ớt như tờ giấy trước cơn bão.
Nam mỉm cười.
Máu chảy ra từ khóe miệng hắn, nhưng nụ cười đó lạnh giá đến đáng sợ.
*"Khiên của anh chỉ bảo vệ anh khỏi đòn tấn công vật lý và năng lượng.
Nhưng nó không thể bảo vệ anh khỏi chính bản thân anh."*
Hắn bước tới, đặt tay lên vai Bản gốc.
Cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ điểm tiếp xúc.
Đó là cảm giác của sự đồng bộ hóa cưỡng bức.
Bản gốc ngất đi.
Cơ thể hắn mềm nhũn, sụp xuống.
Nam đứng đó, nhìn xuống kẻ mà trước đây hắn phải tôn kính, phải tuân lệnh.
Giờ đây, hắn chỉ là một nhân vật NPC trong game của mình.
Nam quay sang nhìn những người bảo vệ còn lại đang đứng ở cửa phòng.
Họ nhìn Nam với ánh mắt hoang mang và sợ hãi.
Họ không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Họ chỉ thấy vị vua của họ ngã xuống và Nam đứng đó, máu me đầy mình, nhưng vẫn đứng vững như một ngọn tháp.
*"Ai dám bước vào?"* Nam hét lên, giọng nói của hắn vang vọng trong phòng, đầy uy quyền và đe dọa.
Những người bảo vệ lùi lại.
Họ nhìn nhau, không ai dám hành động.
Mất vua, mất lãnh đạo, họ trở thành những kẻ vô hồn.
Nam quay lại, nhìn vào cơ thể bất động của Bản gốc.
Hắn cần phải nhanh chóng.
Nếu guild khác biết được chuyện này, họ sẽ tấn công.
Nam cần phải chiếm lấy vị trí đó, cần phải có nguồn lực để đối phó với những mối đe dọa bên ngoài.
Hắn bước tới, đặt tay lên ngực Bản gốc.
Một dòng dữ liệu khổng lồ tràn vào đầu Nam.
Hắn thấy một nơi.
Một nơi được đánh dấu là "Restricted Zone".
Đó là nơi Bản gốc cất giữ thứ quan trọng nhất của hắn.
Không phải vàng, không phải kim cương.
một thứ gì đó khác.
Nam nhíu mày.
Hắn không biết đó là gì.
Nhưng cảm giác rủi ro trong người hắn mách bảo rằng đó là chìa khóa cho tất cả.
Chìa khóa để thắng game này.
Hắn đứng dậy, rút kiếm ra.
Kiếm của hắn không còn là kim loại nữa, mà là một thanh năng lượng ổn định, phát ra tiếng rú nhỏ.
*"Đứng dậy,"* Nam nói với Bản gốc.
Bản gốc mở mắt.
Hắn nhìn Nam, ánh mắt không còn là của một con người, mà là của một cỗ máy.
*"Lệnh nhận được.
Chờ xử lý."*
Nam mỉm cười.
Hắn đã thắng.
Nhưng trận chiến thực sự mới bắt đầu.
Nam nhìn lên trần nhà.
Hắn biết rằng đây không phải là trận chiến cuối cùng.
Đây chỉ là bước đầu tiên.
Và ở phía xa xa, trong bóng tối của hệ thống, một con mắt lớn đang mở ra.
Con mắt của Admin.
Hắn vừa kích hoạt cảnh báo.
Nam cảm thấy nhịp tim của mình tăng lên.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì phấn khích.
*"Chơi tiếp nào,"* hắn thì thầm.
Và rồi, cửa phòng bị phá vỡ.
Không phải bởi lực lượng của Nam, mà bởi một kẻ khác.
Một kẻ đã chờ đợi cơ hội này từ lâu.
Người đó bước vào, cầm một thanh kiếm đen ngòm.
Trên ngực hắn là biểu tượng của Guild Shadow.
*"Xin lỗi,"* kẻ đó nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy độc hại.
*"Tôi đến để lấy lại thứ thuộc về tôi."*
Nam nhìn hắn.
Nam nhìn Bản gốc đang đứng dậy, nhưng đôi mắt của Bản gốc giờ đây trống rỗng.
Nam nhìn thanh kiếm đen.
Và Nam nhìn chỉ số HP của mình đang giảm dần.
Hắn rút thêm một lọ thuốc từ túi đồ.
*"Không,"* Nam nói.
*"Lần này, tôi là người ra lệnh."*
Và trận chiến thực sự bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận