Chương 6

Nam mở mắt trong căn phòng giam bằng sắt lạnh lẽo, mùi gỉ sét và mồ hôi thối nồng nặc xâm chiếm khứu giác.

Máu trên vai vẫn chảy rã rượi, thấm đẫm lớp vải rách nát, tạo thành những vệt đỏ sẫm lan rộng trên nền đất bê tông nứt nẻ.

Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi hay kiểm tra vết thương.

Hệ thống không cho phép sự yếu đuối tồn tại trong khung thời gian bị tính toán.

Thông báo đỏ chót, nhấp nháy như nhịp tim của một sinh vật đang chết dần, hiện lên trước mắt hắn, chiếm trọn tầm nhìn: *[Nhiệm vụ Bắt buộc: Tồn tại trong 24 giờ tại Khu vực An toàn Cấp F.

Trạng thái: Đang bị truy bắt.]*

Nam hít vào một hơi sâu, phổi căng đau vì không khí ô nhiễm.

Hắn đứng dậy, cơ thể run rẩy nhưng đôi mắt vẫn sắc lẹm như dao cạo.

Hắn nhìn ra cửa sổ nhỏ xíu, khe hở duy nhất để ánh trăng lọt vào.

Bên ngoài là một rừng cây gai góc, những cành cây đen ngòm vươn ra như những bàn tay quỷ dữ, chực chờ xé nát bất kỳ ai dám bước vào.

Rừng không tĩnh lặng.

Có tiếng động vật rên rỉ, tiếng cành cây gãy vụn, và xa xa hơn nữa, là tiếng bước chân nặng nề, đều đặn.

Chúng đang đến.

Hắn không thể ở lại đây.

Phòng giam này là bẫy.

Luật Cân Bằng Tàn Khốc đã được thiết lập rõ ràng: nếu Nam không di chuyển, HP sẽ bị trừ vĩnh viễn mỗi giây.

1 HP mỗi giây.

Trong 24 giờ, đó là 86.400 điểm HP.

Với thanh HP hiện tại của một F-ranker kiệt sức, con số đó tương đương với việc hắn tự sát.

Hắn cần ra ngoài.

Cần tìm một nơi mà "Luật" chưa kịp quét qua, hoặc một nơi có độ ưu tiên bảo vệ cao hơn phòng giam này.

Nam nhìn xuống tay phải.

Máu vẫn chảy.

Nhưng trong túi áo rách nát, bàn tay hắn chạm vào một thứ kim loại lạnh giá.

Một con dao găm cùn, không có nhãn hiệu, không có chỉ số sát thương hiển thị.

Đây là ngoại lệ duy nhất mà Hệ thống chưa ghi nhận.

Nó không nằm trong danh mục *Item*.

Nó là vật thể thực tế, tồn tại ngoài mã nguồn.

Nam siết chặt con dao.

Không còn thời gian để suy nghĩ về nguồn gốc của nó.

Chỉ có sinh tồn.

Hắn leo lên cửa sổ.

Những ngón tay bám vào mép sắt gỉ, máu từ vai chảy xuống ướt đẫm tay hắn.

Cơ bắp rên rỉ, HP giảm 5 điểm.

Một con số nhỏ bé, nhưng nó đếm ngược.

23 giờ 59 phút còn lại.

Nam nhún người, lao ra ngoài vào đêm đen.

Gió lạnh thổi vào mặt, mang theo mùi của sự chết chóc và một thứ gì đó ngọt ngào, giống như mùi hoa tử đinh hương đang thối rữa.

Hắn rơi xuống đất, lăn một vòng, vết thương trên vai bùng lên cơn đau nhói.

Nhưng hắn vẫn đứng lên.

Không có chỗ để khóc.

Không có chỗ để sợ.

Chỉ có bước chân và nhịp tim.

Rừng cây gai góc giống như một mê cung sống.

Những cành cây không chỉ gai mà còn có khả năng co lại, siết chặt lại như cơ bắp.

Nam phải liên tục cắt đứt chúng bằng con dao găm.

Mỗi lần cắt, một mảnh vụn nhỏ rơi xuống, nhưng Nam không quan tâm.

Hắn đang tìm kiếm một điểm khác biệt.

Một điểm mà Hệ thống chưa bao giờ ghi nhận.

Khi trốn trong khe cây, Nam tình cờ va vào một mảng đá lồi lõm, nằm sâu trong lòng một gốc cây cổ thụ bị quật ngã.

Mảng đá lạnh hơn những thứ khác.

Nó không có vân gỗ, không có dấu hiệu của sự phân hủy.

Nam chạm vào nó bằng ngón tay còn lại.

Da hắn tiếp xúc với bề mặt nhẵn bóng.

Ngay lập tức, một cú sốc điện nhẹ chạy từ ngón tay lên cánh tay, rồi lan tỏa khắp cơ thể.

Hắn vô tình kích hoạt một nút ẩn trên "Giao Diện Hệ Thống" mà hắn chưa từng biết đến.

Không phải là một thông báo lỗi.

Không phải là một cảnh báo.

Một cửa sổ mới xuất hiện, khác biệt hoàn toàn với thanh trạng thái màu đỏ hung hãn thường thấy.

Nó trong suốt, mờ ảo, và có vẻ như được vẽ trực tiếp lên không trung bằng những nét mực đen kịt, giống như bản thảo của một người điên.

*[Bản Đồ Rối Rộng: Bạn đang đứng tại điểm giao thoa giữa thế giới thật và mã nguồn.]*

Nam nhìn chằm chằm vào dòng chữ.

Tim hắn ngừng đập trong một giây.

*Mã nguồn?* Hệ thống luôn nói rằng đây là một thế giới game, một trò chơi ảo.

Nhưng nếu có điểm giao thoa...

nghĩa là có thứ gì đó nằm ngoài trò chơi.

Nam đưa tay lên, chạm vào cửa sổ.

Những con chữ trên đó bắt đầu chuyển động, cuộn lại như những con rắn nhỏ.

Hắn nhìn thấy một đường thẳng, màu trắng, cắt ngang qua bản đồ.

Đường đó dẫn sâu vào trung tâm rừng, nơi mà ánh trăng không thể lọt vào.

Đó là nơi "Luật Cân Bằng" yếu nhất.

Hoặc mạnh nhất.

Nam không biết.

Nhưng hắn biết rằng đây là manh mối đầu tiên về 'Bản Gốc'.

Nếu Bản Gốc điều khiển hệ thống, hắn phải có quyền truy cập vào những nơi mà Hệ thống muốn che giấu.

Nam rời tay khỏi cửa sổ.

Nó biến mất, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn còn sót lại trong đầu hắn.

Hắn bước tiếp, theo hướng của đường trắng.

Những cái cây xung quanh bắt đầu thay đổi.

Cành lá không còn là gỗ và lá nữa.

Chúng là những sợi cáp dữ liệu, những dây dẫn quang học phát ra ánh sáng xanh mờ ảo.

Nam nhận ra mình đang bước vào một khu vực mà ngay cả quái vật cũng tránh né.

Một tiếng động vang lên từ phía trước.

Không phải tiếng thú hoang.

Đó là tiếng kim loại va vào kim loại.

Một giọng nói quen thuộc, nhưng bị biến dạng bởi sự méo mó của âm thanh.

Cậu ở đó không?"

Nam đóng băng.

Giọng đó là của Ký.

Chuyên gia phân tích dữ liệu.

Người mà Nam đã gặp trước khi bị đẩy vào vòng lặp.

Nhưng Ký không thể ở đây.

Ký đang ở một nơi khác, trong một khu vực an toàn cấp cao hơn.

Đây là sự giả mạo.

Một bản sao.

Nam rút con dao găm ra, bàn tay run rẩy nhưng vẫn giữ vững tư thế chiến đấu.

Hắn không nhìn thấy ai, nhưng cảm giác bị theo dõi khiến tóc gáy hắn dựng đứng.

Nếu đây là một bẫy, hắn sẽ không rơi vào nó.

Hắn sẽ lật ngược nó.

Cuộc chiến bắt đầu mà không có bất kỳ cảnh báo nào.

Từ bóng tối, một hình bóng bước ra.

Nó cao lớn, cơ thể được phủ bởi lớp áo da đen bóng, phản chiếu ánh sáng xanh từ những sợi cáp xung quanh.

Đó là "Bản Sao Đỏ".

Không phải là Ký.

Đó là một thực thể khác, được tạo ra để bảo vệ khu vực này, hoặc để tiêu diệt những kẻ xâm nhập.

Bản Sao Đỏ không nói.

Nó chỉ giơ cao một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm cong cong, phát ra âm thanh rè rè của năng lượng bị nén.

Nam lùi lại, tính toán.

Hắn không có kỹ năng.

Hắn không có item.

Hắn chỉ có con dao găm và sự hiểu biết về "Luật Cân Bằng".

Hắn biết rằng mỗi hành động trong hệ thống đều có một cái giá.

Nếu Bản Sao Đỏ tấn công, nó sẽ tiêu tốn năng lượng.

Nếu Nam né tránh, hắn sẽ tiêu tốn stamina.

Nhưng có một quy tắc ngầm mà Hệ thống không bao giờ ghi vào manual: *Sát thương nhận vào không chỉ làm giảm HP.

Nó cũng có thể làm rối loạn mã nguồn của kẻ tấn công.*

Khi Bản Sao Đỏ lao tới, Nam không né.

Hắn đứng yên, chờ đợi.

Lưỡi kiếm lao vào vai hắn, xé toạc lớp da, cắt sâu vào cơ bắp.

Máu bắn tung tóe.

Nam gào lên, nhưng hắn không lùi lại.

Thay vào đó, hắn dùng con dao găm, đâm thẳng vào cổ họng của Bản Sao Đỏ.

Không phải để giết.

Để kết nối.

Máu của Nam chảy lên cổ họng của Bản Sao Đỏ.

Ngay lập tức, một hiệu ứng bất thường xảy ra.

Bản Sao Đỏ ngừng tấn công.

Nó đứng yên, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào Nam.

Trên thanh trạng thái của Bản Sao Đỏ, một con số xuất hiện: *Debuff: Nặng Nề.

Tốc độ giảm 20%.

Lực lượng giảm 15%.*

Nam hiểu ra.

Hắn đã dùng máu của mình – thứ mà Hệ thống coi là "tài nguyên sinh tồn" – để đầu độc mã nguồn của đối thủ.

Mỗi giọt máu là một dòng code lỗi.

Bản Sao Đỏ bị kẹt trong vòng lặp của chính nó.

Nó không thể di chuyển nhanh hơn vì hệ thống đang cố gắng xử lý lỗi máu.

Tuy nhiên, chiến thắng không miễn phí.

Nam ngã xuống, HP của hắn giảm mạnh.

Hắn cảm thấy cơ thể mình trở nên nặng nề, như thể trọng lực đang tăng lên.

Hắn đang chịu tác động ngược lại của "Luật Cân Bằng".

Hệ thống trừng phạt hắn vì đã can thiệp vào mã nguồn.

Bản Sao Đỏ vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi hiệu ứng.

Nó giơ tay lên, một quả cầu năng lượng màu đỏ hình thành trong lòng bàn tay.

*[Kỹ năng: Phán Quyết.]* Nam nhìn thấy nó.

Hắn biết đó là đòn kết liễu.

Nếu quả cầu đó bắn ra, hắn sẽ chết.

Không chỉ HP về 0.

Ý thức của hắn sẽ bị xóa bỏ.

Nam không còn lựa chọn nào khác.

Hắn phải sử dụng thứ mà hắn đã tìm thấy trong Phần 2.

Không phải con dao.

Mà là sự hiểu biết.

Hắn nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi mà cửa sổ *[Bản Đồ Rối Rộn]* vẫn còn tồn tại trong tâm trí hắn.

Hắn không cần item.

Hắn cần một điểm yếu.

Đỉnh điểm: Bản Sao Đỏ sử dụng kỹ năng cuối cùng – *[Phán Quyết: Loại Bỏ]*.

Nam bị kẹt, HP còn 5%.

Quả cầu năng lượng lớn dần, ánh sáng đỏ rực rỡ chiếu sáng cả khu rừng dữ liệu.

Nam cảm thấy tim mình như muốn vỡ tung.

Hắn nhìn vào Bản Sao Đỏ.

Trong đôi mắt của nó, Nam không thấy sự thù hận.

Hắn thấy sự trống rỗng.

Nó không muốn giết Nam.

Nó chỉ đang thực thi lệnh.

Đúng lúc đó, Nam kích hoạt bí mật từ Phần 2: *[Bản Đồ Rối Rộn]*.

Hắn không tấn công đối thủ.

Hắn tấn công "Giao Diện" của đối thủ.

Nam nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào dòng code mà hắn vừa dính phải.

Hắn không cố gắng chữa lành vết thương.

Hắn cố gắng *méo mó* nó.

Nam dùng một item hiếm có – *[Virus Glitch]* – mà hắn nhặt được.

Không, hắn không có item đó.

Hắn tự tạo ra nó.

Bằng cách dùng máu của mình để kết nối với mã nguồn của Bản Sao Đỏ, hắn đã tạo ra một lỗ hổng.

Một lỗi hệ thống.

Hắn nghĩ về Ký.

Về những dữ liệu mà Ký đã cung cấp.

Về sự đa nghi của Ký.

Ký muốn dùng dữ liệu của Nam để giải mã nguồn gốc hệ thống.

Và Nam đã làm đúng.

Hắn đưa dữ liệu đó vào lỗ hổng.

Hắn không gửi nó đi.

Hắn *trộn* nó vào thanh trạng thái của Bản Sao Đỏ.

Quả cầu năng lượng dừng lại.

Không bắn ra.

Nó vỡ ra, thành hàng nghìn mảnh nhỏ, rơi xuống đất như mưa sao băng.

Bản Sao Đỏ gào lên, một tiếng gào không phải bằng miệng, mà bằng tiếng động của hệ thống bị lỗi.

Cơ thể nó bắt đầu tan rã.

Không phải vì sát thương.

Mà vì nó không còn tồn tại trong thực tại.

Nó bị "xóa bỏ" khỏi bản đồ.

Nam nằm phục trên đất, máu vẫn chảy.

Hắn nhìn thấy Bản Sao Đỏ biến mất, để lại một khoảng không trống rỗng.

Nhưng bên cạnh đó, một thông báo mới xuất hiện.

Màu xanh lá cây.

Màu của sự sống.

*[Trạng thái: Hợp Nhất Bị Hủy Bỏ.]*

Nam cười.

Một nụ cười khô khan, đau đớn.

Hắn đã thắng.

Nhưng cái giá quá lớn.

Hắn nhìn vào thanh HP của mình.

Nếu hắn đứng dậy, nó sẽ về 0.

Và hắn sẽ chết.

Nhưng nếu hắn nằm lại, Hệ thống sẽ coi đó là sự từ bỏ nhiệm vụ.

Và hắn sẽ bị trừ vĩnh viễn Level.

Hắn phải chọn.

Sống và mất đi tương lai, hay chết và mất đi tất cả.

Nam nằm phục trong bóng tối, hơi thở gấp gáp.

Tốc độ chân hắn tê liệt – không thể chạy nhanh nữa.

Nhưng hắn đã sống.

Thông báo cuối cùng hiện lên, màu xanh lá cây – màu của sự sống, không phải màu đỏ của tử vong: *[Trạng thái: Hợp Nhất Bị Hủy Bỏ.

Số Lượng Bản Sao Còn Sống: 347.

(1 đã bị loại bỏ).]*

Nhưng bên dưới, một dòng chữ nhỏ hơn, màu đen, xuất hiện.

Nó không nhấp nháy.

Nó tĩnh lặng, lạnh lẽo, và đáng sợ hơn bất kỳ cảnh báo nào trước đó.

*[Bản Sao thứ 347 đã hoàn thành nhiệm vụ.

Đang chuyển giao quyền điều khiển cho Bản Sao thứ 348.]*

Nam nhìn lên.

Trong bóng tối, một bóng hình khác bước ra.

Nó không giống Bản Sao Đỏ.

Nó mặc một bộ đồ trắng, tinh khiết, không một vết bẩn.

Trên tay nó là một thanh gươm sáng loáng, phản chiếu ánh trăng.

Nó nhìn Nam với vẻ mặt bình thản, như thể Nam chỉ là một con kiến.

"Chúc mừng," giọng nói của nó vang lên, nhẹ nhàng, nhưng đầy uy quyền.

"Cậu đã dọn dẹp rác thải.

Bây giờ, đến lượt cậu."

Nam nhìn vào con số 348.

Hắn nhận ra sự thật.

Hắn không phải là người chơi.

Hắn là công cụ.

Và người cầm lái đang đứng trước mặt hắn.

Hệ thống bắt đầu sụp đổ.

Nhưng không phải vì Nam.

Mà vì chính nó.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập