Chương 60
Máu từ vết thương trên cánh tay trái nhỏ giọt xuống nền đá lạnh giá, tạo thành những vệt đỏ thẫm tương phản với ánh sáng xanh lét phát ra từ giao diện hệ thống trước mắt.
Thanh HP của anh đang nhấp nháy màu đỏ tươi, báo hiệu mức nguy kịch 15/200.
Giữa đống đổ nát kim loại và đá vụn, một bóng đen khổng lồ từ hư không lao xuống, chèn ép mọi không khí xung quanh.
Đó là Boss của tầng này — *Shadow Stalker*, một quái vật S-rank với khả năng tàng hình tuyệt đối.
Nhưng hôm nay, nó không ẩn mình.
Nó đứng đó, lộ rõ bộ xương cơ học được bao phủ bởi thịt sống đang sùi bọt nhọt.
Nam rút thanh kiếm vật lý từ lưng ra.
Lưỡi blade sáng lên dưới ánh đèn đường mờ ảo, rung động nhẹ theo nhịp tim của hắn.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của "Bản Gốc" — kẻ đứng sau màn hình hệ thống, quan sát mọi thứ như một nhà khoa học đang nghiên cứu vi trùng trong ống nghiệm.
"Cậu nghĩ mình có thể thắng?" Giọng nói vang lên không phải từ quái vật, mà trực tiếp vào não bộ Nam.
Đó là giọng của chính hắn, nhưng lạnh lẽo, thiếu đi mọi cảm xúc nhân tính.
Nam nhếch môi cười nhạt.
Hắn bước về phía trước, từng bước một chậm rãi trên nền đá trơn trượt bởi máu và dầu nhờn hệ thống.
"Tôi không cần thắng," Nam thì thầm, mắt xanh lá cây quét qua dữ liệu của kẻ thù.
"Tôi chỉ cần sống đủ lâu để biết thêm một sự thật." Quái vật gầm lên, thanh âm xé toạc màng nhĩ.
Nó lao về phía Nam với tốc độ đáng kinh ngạc, móng vuốt sắc bén cào vào không khí, tạo ra tiếng xoáy gió đáng sợ.
Những hạt mana xanh lam bắn tung tóe xung quanh nơi quái vật vừa đi qua.
Nam né tránh narrowly.
Cảm giác lạnh lẽo của móng vuốt lướt qua má anh, cắt đứt một vài sợi tóc bay lơ lửng trong không trung.
Hắn quay người lại, kiếm xoay vòng tạo thành một lá chắn ánh bạc phản chiếu đòn tấn công tiếp theo.
*Clang!* Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai.
Hắn cảm thấy xương khớp mình rên rỉ dưới sức ép của cú va chạm đó.
Hệ thống cảnh báo: [Cảnh báo: Cấu trúc cơ thể chịu áp lực quá tải.
MP giảm 5%.] Nam không hề nao núng.
Hắn quan sát chuyển động của quái vật, phân tích từng pixel trong tầm nhìn hệ thống của mình.
Quái vật này không chỉ là một tập hợp dữ liệu ngẫu nhiên.
Nó có ý thức.
Hoặc ít nhất, nó đang được điều khiển bởi một trí tuệ nhân tạo cấp cao hơn bình thường — hoặc chính là "Bản Gốc".
"Đừng phí thời gian," Nam nói với bóng tối phía sau quái vật.
"Cậu biết tôi đã tìm ra Key Card." Quái vật dừng lại giữa chừng, những con mắt đỏ rực của nó quay sang nhìn Nam với vẻ tò mò kỳ lạ.
Nó không tấn công ngay lập tức mà lùi về hai bước, mở miệng ra — và từ đó phát ra một chuỗi mã nhị phân dài dòng: `01001001 01001110`.
Nam nhíu mày.
Hắn chưa bao giờ thấy quái vật Dungeon giao tiếp bằng cách này trước đây.
Thông thường, chúng chỉ gầm gừ hoặc lao vào cắn xé.
Đây là một sự thay đổi trong hành vi — một dấu hiệu của việc kiểm soát từ xa đang gặp lỗi, hoặc tệ hơn nữa, nó đang cố gắng truyền tải thông điệp cho hắn.
Hắn tập trung tinh thần, kích hoạt kỹ năng [Data Analysis] cấp độ 3 mà hắn đã mất hàng trăm giờ để nâng lên.
Một lớp lưới xanh bao phủ tầm nhìn của Nam, phân tích cấu trúc dữ liệu của quái vật trước mặt.
Kết quả hiện ra làm tim hắn đập thình thịch: Quái vật này không có EXP khi bị giết.
Nó là một "Dummy" — một mannequin thử nghiệm.
"Là ai đang điều khiển nó?" Nam hỏi lại, giọng nói lạnh băng hơn bất kỳ hệ thống nào từng cảnh báo anh.
Quái vật gật đầu nhẹ.
Sau đó, nó lùi vào bóng tối và biến mất không dấu vết, để lại chỉ có mùi (ozon) nồng nặc của năng lượng mana dư thừa.
Không có EXP rơi xuống.
Không có item.
Chỉ có sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy khu vực F-rank đã chết này.
Nam đứng đó, thở hồng hộc.
Mồ hôi trộn lẫn với máu chảy dọc theo thái dương hắn.
Hắn vừa nhận ra điều kinh khủng: Quái vật S-rank không xuất hiện để giết hắn.
Nó xuất hiện để dẫn đường cho hắn.
Hắn cúi xuống nhặt một mảnh kim loại còn sót lại từ xác quái vật trước đó — thứ mà hắn đã hạ gục trong phút chốc trước khi Boss này xuất hiện.
Trên bề mặt kim loại, dòng mã xanh lá cây đang chạy liên tục, giống như những con kiến số đang bò lên trên nó.
Nam chạm tay vào mảnh kim loại.
Một luồng điện tĩnh bắn qua da thịt, làm run rẩy toàn thân cơ thể kiệt sức của anh.
Nhưng hắn không rút tay lại.
Thay vào đó, hắn ép ý chí của mình xâm nhập vào dòng mã đó.
Hắn cần biết thêm thông tin.
Dù phải trả giá bằng mạng sống cũng được.
Hệ thống rung lên mạnh mẽ trong đầu Nam: [Cảnh báo: Hành động vi phạm quy tắc an toàn hệ thống.
Trừ 10 điểm Sanity.] Nam nghiến răng chịu đựng cơn đau nhói lên từ sâu trong tâm trí.
Hắn tiếp tục giải mã dòng thông tin ẩn bên dưới lớp vỏ kim loại gỉ sét đó.
Những ký tự bắt đầu sắp xếp lại thành câu chữ có nghĩa: "Tọa độ: Server Room 404.
Mật khẩu: Ký ức của người chết." Nam đứng dậy, cảm thấy cơ thể mình vẫn còn yếu ớt, nhưng tinh thần của anh đã vững vàng hơn trước bất kỳ lúc nào khác.
Hắn biết rằng mình không thể dừng lại ở đây.
Hệ thống đã chọn hắn — hoặc ít nhất là nó đang sử dụng hắn như một công cụ để phá vỡ chính nó.
Hắn nhìn vào bản đồ hệ thống trên góc màn hình HUD của mình.
Điểm đỏ nhấp nháy ở Server Room 404 nằm ngay dưới lòng đất, sâu hơn bất kỳ Dungeon nào mà Nam từng khám phá trước đây.
Đó là nơi trung tâm xử lý dữ liệu — trái tim của thế giới ảo tưởng này.
Nhưng tại sao quái vật lại dẫn hắn đến đó?
Tại sao "Bản Gốc" lại muốn cho phép một người chơi F-rank tiếp cận phòng điều khiển trung tâm?
Nam mỉm cười, nụ cười đầy sự mỉa mai và tàn khốc.
Hắn rút thanh kiếm ra khỏi vỏ lần nữa, lau sạch máu trên lưỡi blade bằng áo khoác rách nát của mình.
"Được rồi," Nam thì thầm vào bóng tối, giọng nói vang lên lạnh băng hơn bất kỳ hệ thống nào từng cảnh báo anh.
"Hãy bắt đầu lại từ đầu." Hắn bước đi về phía lối xuống hầm sâu nơi ánh sáng mã nguồn xanh lá cây tụ tập dày đặc nhất như một đàn ruồi chết đang bám lấy màn hình vỡ vụn của thực tại.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, các bức tường đá biến thành những khối đa giác pixel khổng lồ sắp xếp lại vị trí theo quy luật toán học nào đó mà Nam không thể hiểu được ngay lập tức.
Khi hắn đi sâu hơn vào bóng tối, cảm giác bị quan sát trở nên gay gắt hơn bao giờ hết.
Không chỉ từ phía trước hay sau lưng.
Mà là từ mọi hướng — từ trên cao xuống, từ dưới đất lên, và thậm chí cả bên trong chính cơ thể mình.
Nam biết rằng "Bản Gốc" đang nhìn hắn.
Hắn có cảm giác như đang bước vào bẫy của một kẻ săn mồi thông minh hơn nhiều so với những gì hắn tưởng tượng được trước đây về thế giới này vốn dĩ chỉ là trò chơi dọn dẹp rác thải số cho những linh hồn đã chết từ lâu đời rồi mà thôi chứ không hề đơn giản chút nào đâu.
Nam dừng lại đột ngột khi nghe thấy tiếng bước chân chạy vội phía sau lưng mình.
Hắn quay đầu sang phải, kiếm chĩa thẳng về hướng đó sẵn sàng đón nhận bất kỳ mối đe dọa nào đang ẩn nấp trong bóng tối dày đặc bao phủ lấy khu vực F-rank này hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn đã trải qua trước đây khi mới bắt đầu cuộc hành trình đầy gian nan thử thách của chính mình từ rất lâu rồi đây mà thôi!
Một bóng người xuất hiện từ phía sau bức tường đá đang sụp đổ dần từng chút một theo nhịp điệu kỳ lạ nào đó khiến Nam phải nín thở lại ngay lập tức vì sợ hãi quá mức cho phép đối với tình huống hiện tại này.
Đó là Ký — chuyên gia phân tích dữ liệu hệ thống mà Nam đã gặp ở chương trước nhưng lần này hắn ta trông có vẻ mệt mỏi hơn rất nhiều so với những gì anh ấy từng thấy trong ký ức của chính mình về nhân vật đó nữa chứ!
"Nam!" Ký gọi to, giọng nói run rẩy vì sợ hãi hoặc kích động quá mức không kiểm soát được tình huống hiện tại đang diễn ra trước mắt cả hai người họ lúc này đây đúng hơn là sự thật mà hệ thống áp đặt lên toàn bộ sinh mệnh từ khi bắt đầu vận hành dungeon và nhiệm vụ hàng ngày bắt buộc cách đây rất lâu đời trước cả thời điểm anh tỉnh thức lần đầu tiên khỏi giấc mơ đẹp đẽ nhưng giả dối ấy rồi mới thực sự hiểu ra được ý nghĩa chân chính của cuộc sống này là gì chứ không phải chỉ đơn thuần là chiến đấu để tồn tại nữa đâu.
Nam đưa kiếm xuống một nửa, nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Ký.
"Cậu làm sao mà tìm thấy tôi?" Hắn hỏi ngắn gọn, giọng nói lạnh lùng và cảnh giác cao độ như thường lệ khi đối mặt với bất kỳ ai không thuộc nhóm tin cậy tuyệt đối của mình trong thế giới tàn khốc chi phối bởi Luật Cân Bằng Tàn Khốc này đây!
Ký nuốt khan, mắt lia lịa nhìn xung quanh tìm kiếm nguy hiểm tiềm tàng có thể đang ẩn nấp đâu đó gần khu vực họ đứng hiện tại lúc này đây.
"Tôi đã theo dấu vết dữ liệu mà cậu để lại," Ký trả lời nhanh chóng, mồ hôi đổ profuse trên trán hắn ta phản chiếu ánh sáng xanh lét phát ra từ giao diện hệ thống trước mắt cả hai người họ cùng chung sống trong thế giới ảo tưởng đang sụp đổ dần xung quanh anh từng giây phút trôi qua không ngừng nghỉ này đâu!
Nam nhíu mày.
Hắn biết rằng Ký luôn tìm kiếm lợi ích cá nhân trong mọi mối quan hệ, đặc biệt là với những ai sở hữu thông tin quý giá về nguồn gốc hệ thống như trường hợp của chính Nam lúc này đây đúng hơn là sự thật mà hắn ta đang cố gắng che giấu khỏi ánh mắt tò mò của những người khác không thuộc nhóm quyền lực tối cao điều khiển thế giới từ phía bóng tối sâu thẳm nhất của Server Room 404 kia rồi mới thực sự hiểu ra được ý nghĩa chân chính của cuộc sống này là gì chứ không phải chỉ đơn thuần là chiến đấu để tồn tại nữa đâu.
"Cậu muốn gì?" Nam hỏi lại, giọng nói lạnh băng hơn bất kỳ hệ thống nào từng cảnh báo anh về mối nguy hiểm tiềm tàng có thể đang ẩn nấp đâu đó gần khu vực họ đứng hiện tại lúc này đây.
Ký bước tới một bước, tay run rẩy đưa ra chiếc Key Card mà hắn đã lấy từ xác của Boss S-rank trước khi Nam xuất hiện.
"Tôi muốn giải mã nó," Ký nói, mắt sáng lên bởi tham vọng và sự tò mò trí tuệ vốn có trong tính cách đa nghi của mình luôn tìm kiếm lợi ích cá nhân trong mọi mối quan hệ dù phải trả giá bằng mạng sống cũng được vì mục đích cuối cùng là khám phá ra bí mật lớn nhất thế giới này: rằng cuộc chiến sinh tồn mà anh đang sống chỉ là một trò chơi dọn dẹp rác thải số cho những linh hồn đã chết từ lâu rồi mà thôi!
Nam nhìn vào Key Card trong tay Ký, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền vào lòng bàn tay run rẩy của chính hắn khi chạm vào vật thể đó lần đầu tiên sau nhiều tháng trời tìm kiếm manh mối về "Bản Gốc" và cách thức hoạt động thực sự của hệ thống chi phối toàn bộ sinh mệnh từ khi bắt đầu vận hành dungeon và nhiệm vụ hàng ngày bắt buộc cách đây rất lâu đời trước cả thời điểm anh tỉnh thức lần đầu tiên khỏi giấc mơ đẹp đẽ nhưng giả dối ấy rồi mới thực sự hiểu ra được ý nghĩa chân chính của cuộc sống này là gì chứ không phải chỉ đơn thuần là chiến đấu để tồn tại nữa đâu.
"Cậu biết nếu chúng ta mở nó, hệ thống sẽ phản ứng thế nào không?" Nam hỏi, giọng nói trầm xuống đáng kể so với những gì hắn từng thể hiện trước đây khi còn ở cấp độ F-rank yếu ớt dễ bị tổn thương bởi bất kỳ mối đe dọa nhỏ nhất cũng có khả năng giết chết ngay lập tức mà không cần phải dùng đến vũ khí hay kỹ năng đặc biệt nào cả.
Ký cười nhạt, nụ cười đầy sự mỉa mai và tàn khốc tương tự như chính Nam lúc này đây khi đối mặt với tình huống nguy hiểm tiềm tàng đang chờ đợi họ phía trước lối vào Server Room 404 kia rồi mới thực sự hiểu ra được ý nghĩa chân chính của cuộc sống này là gì chứ không phải chỉ đơn thuần là chiến đấu để tồn tại nữa đâu.
"Tôi biết," Ký trả lời, giọng nói run rẩy vì sợ hãi hoặc kích động quá mức không kiểm soát được tình huống hiện tại đang diễn ra trước mắt cả hai người họ lúc này đây đúng hơn là sự thật mà hệ thống áp đặt lên toàn bộ sinh mệnh từ khi bắt đầu vận hành dungeon và nhiệm vụ hàng ngày bắt buộc cách đây rất lâu đời trước cả thời điểm anh tỉnh thức lần đầu tiên khỏi giấc mơ đẹp đẽ nhưng giả dối ấy rồi mới thực sự hiểu ra được ý nghĩa chân chính của cuộc sống này là gì chứ không phải chỉ đơn thuần là chiến đấu để tồn tại nữa đâu.
Nam hít thở sâu, cố gắng bình tĩnh lại tâm trí đang hỗn loạn vì những thông tin mâu thuẫn nhau vừa mới xuất hiện trong đầu hắn qua quá trình phân tích dữ liệu hệ thống phức tạp vượt xa khả năng xử lý thông thường của một người chơi F-rank yếu ớt dễ bị tổn thương bởi bất kỳ mối đe dọa nhỏ nhất cũng có khả năng giết chết ngay lập tức mà không cần phải dùng đến vũ khí hay kỹ năng đặc biệt nào cả.
"Cậu đưa nó đây," Nam nói, giọng nói lạnh lùng và dứt khoát như một lệnh trừng phạt từ chính hệ thống chi phối toàn bộ sinh mệnh từ khi bắt đầu vận hành dungeon và nhiệm vụ hàng ngày bắt buộc cách đây rất lâu đời trước cả thời điểm anh tỉnh thức lần đầu tiên khỏi giấc mơ đẹp đẽ nhưng giả dối ấy rồi mới thực sự hiểu ra được ý nghĩa chân chính của cuộc sống này là gì chứ không phải chỉ đơn thuần là chiến đấu để tồn tại nữa đâu.
Ký do dự một giây, sau đó đưa Key Card cho Nam.
Khi hai bàn tay chạm nhau, một luồng điện tĩnh bắn qua da thịt cả hai người họ làm run rẩy toàn thân cơ thể kiệt sức của anh từng chút một theo nhịp điệu kỳ lạ nào đó khiến Nam phải nín thở lại ngay lập tức vì sợ hãi quá mức cho phép đối với tình huống hiện tại này đây mà thôi!
Nam cầm Key Card trong tay, cảm giác lạnh lẽo và trơn trượt như da rắn sống đang bò lên trên lòng bàn tay hắn phản chiếu ánh sáng xanh lét phát ra từ giao diện hệ thống trước mắt cả hai người họ cùng chung sống trong thế giới ảo tưởng đang sụp đổ dần xung quanh anh từng giây phút trôi qua không ngừng nghỉ này đâu!
"Cậu sẽ hối hận," Ký thì thầm, giọng nói vang lên trực tiếp vào não bộ Nam làm run rẩy toàn thân cơ thể kiệt sức của anh — "Bây giờ con đã sẵn sàng để nhìn thấy sự thật cuối cùng chưa?" Nam mỉm cười một cách điên cuồng.
Hắn rút thanh kiếm vật lý từ lưng ra — thứ vũ khí duy nhất còn liên kết với thế giới xác thịt thật sự của mình.
Blade sáng lên dưới ánh đèn đường mờ ảo, rung động nhẹ theo nhịp tim của hắn khi chuẩn bị đối mặt với mối đe dọa lớn nhất trong cuộc đời mình từ trước đến nay đây mà thôi!
"Được rồi," Nam thì thầm vào bóng tối, giọng nói vang lên lạnh băng hơn bất kỳ hệ thống nào từng cảnh báo anh về mối nguy hiểm tiềm tàng có thể đang ẩn nấp đâu đó gần khu vực họ đứng hiện tại lúc này đây.
"Hãy bắt đầu lại từ đầu." Hắn quay người đi về phía lối xuống hầm sâu nơi ánh sáng mã nguồn xanh lá cây tụ tập dày đặc nhất như một đàn ruồi chết đang bám lấy màn hình vỡ vụn của thực tại bao trùm lấy khu vực F-rank đã chết này hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn đã trải qua trước đây khi mới bắt đầu cuộc hành trình đầy gian nan thử thách của chính mình từ rất lâu rồi đây mà thôi!
Khi Nam bước vào bóng tối sâu thẳm nhất, một thông báo đỏ tươi hiện ra trên giao diện hệ thống trước mắt hắn: [Cảnh báo: Phát hiện sự can thiệp từ bên ngoài.
Hệ thống đang bị xâm nhập.] Nam dừng lại đột ngột, tim đập thình thịch trong ngực vì sợ hãi hoặc kích động quá mức không kiểm soát được tình huống hiện tại đang diễn ra trước mắt cả hai người họ lúc này đây đúng hơn là sự thật mà hệ thống áp đặt lên toàn bộ sinh mệnh từ khi bắt đầu vận hành dungeon và nhiệm vụ hàng ngày bắt buộc cách đây rất lâu đời trước cả thời điểm anh tỉnh thức lần đầu tiên khỏi giấc mơ đẹp đẽ nhưng giả dối ấy rồi mới thực sự hiểu ra được ý nghĩa chân chính của cuộc sống này là gì chứ không phải chỉ đơn thuần là chiến đấu để tồn tại nữa đâu.
Hắn nhìn vào Key Card trong tay, những dòng mã xanh lá cây bắt đầu chảy ngược lại thành màu đỏ tươi như máu đang nhỏ giọt xuống nền đá lạnh giá tạo thành những vệt thẫm tương phản với ánh sáng xanh lét phát ra từ giao diện hệ thống trước mắt cả hai người họ cùng chung sống trong thế giới ảo tưởng đang sụp đổ dần xung quanh anh từng giây phút trôi qua không ngừng nghỉ này đâu!
Nam cảm thấy kiệt sức, cơ thể anh run rẩy vì mất máu và mệt mỏi tích tụ sau nhiều ngày chiến đấu liên tục không nghỉ ngơi đúng mức cho phép đối với tình huống hiện tại này đây mà thôi!
Tuy nhiên, anh không thể từ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận