Chương 57

Nam đứng chòng chành trước miệng hầm tối, mồ hôi lạnh túa ra không phải vì mệt mỏi thể chất, mà vì nỗi sợ nguyên thủy đang nhen nhóm sâu trong tủy sống.

Không khí ở đây nồng đượm mùi kim loại gỉ sét và ozone — dấu hiệu của một trường năng lượng mana bất ổn định vừa được kích hoạt.

Thanh HP của anh vẫn hiển thị màu đỏ máu: 45/100, nhưng con số đó không còn quan trọng bằng nhịp tim đang đập mạnh đến mức làm rung chuyển hệ thống giao diện trước mắt.

Tiếng bước chân đó quá đều đặn.

Trong thế giới này, quái vật thì gầm gừ, cào cấu và di chuyển với sự hỗn loạn của bản năng săn mồi.

Nhưng âm thanh vang lên từ sâu trong lòng đất lại là tiếng giày nặng nề đạp xuống đá granit: *Bò-đap.

Bò-đap.* Mỗi bước chân đều cách nhau đúng một mét, khoảng thời gian giữa các nhịp đập hoàn toàn đồng nhất đến mức đáng sợ.

Nó giống như một bộ đếm nhịp tử thần đang tiến gần hơn mỗi giây.

Nam nghiến răng, ngón tay run rẩy chạm vào túi vật phẩm trống trơn của mình.

Anh không có potion hồi máu, không có cuộn giấy卷轴 (scroll) teleport cấp thấp, và đặc biệt là — anh đã mất kết nối với Ký từ lúc ngã xuống khu vực này.

Sự cô lập tuyệt đối khiến giác quan cảnh giác của Nam bùng nổ đến cực hạn.

Hệ thống trong đầu anh bỗng chốc phát ra một chuỗi thông báo lỗi đỏ lòe: *[WARNING: DATA CORRUPTION DETECTED IN SECTOR 7].*

Anh nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe dòng chảy mana xung quanh.

Thông thường, dungeon là những cấu trúc sinh học hoặc địa chất bị biến dạng bởi năng lượng hỗn loạn.

Nhưng nơi này...

nó tĩnh lặng một cách giả tạo.

Những bức tường đá bao quanh không có rêu mốc, không có dấu tích của thời gian.

Chúng trơn nhẵn như vừa mới được gia công bằng laser.

Đây không phải là một hầm ngục tự nhiên.

Đây là một phòng thí nghiệm.

Hoặc tệ hơn — một nhà tù dành cho những thực thể bị từ chối bởi luật cân bằng tàn khốc này.

Nam mở mắt, đôi đồng tử co lại thành hai đường thẳng hẹp.

Logic sinh tồn của anh hét lên rằng cần phải chạy trốn ngay lập tức, nhưng chân anh như đã được hàn chết vào sàn đá.

Trực giác mách bảo rằng lối thoát duy nhất nằm ở phía trước — nơi phát ra tiếng bước chân đều đặn đó.

Nếu kẻ thù đang tiến tới, nó biết vị trí của Nam.

Chạy sẽ chỉ làm chậm quá trình bị bắt, không phải là cách để sống sót trong một hệ thống được lập trình sẵn cho sự thất bại.

Anh hít sâu một hơi, cố gắng kéo thêm 2 điểm MP từ khoảng trống kiệt quệ bên trong mình ra.

Mana ở đây có mùi vị của sắt và nỗi sợ hãi — khác hẳn với mana thuần khiết mà anh từng tiếp xúc ở tầng ngoài.

Nó nặng nề, dính dấp như dầu nhớt cũ.

Nam bước vào bóng tối, không phải vì can đảm, mà vì sự tính toán lạnh lùng: nếu đối phương là một quái vật S-rank, thì việc né tránh vô ích.

Nếu đó là một cái bẫy dữ liệu...

có lẽ anh sẽ tìm ra manh mối về "Bản Gốc" trong chính cơ chế của nó.

Tiếng bước chân dừng lại ngay trước mặt anh.

Khoảng cách giữa Nam và bóng tối chỉ còn hai mét.

Không khí trở nên đặc quánh, áp lực mana đè nặng lên vai anh như một tấm bê tông dày.

Nam nâng cao cảnh giác, tay không nhưng tư thế sẵn sàng cho cú phản công bất ngờ nào đó.

Anh chờ đợi tiếng gầm thét của quái thú, hay ánh sáng lóe lên từ kỹ năng sát thương phép thuật.

Nhưng chỉ có sự im lặng chết chóc và mùi hương nồng nặc của ozone ngày càng tăng cao.

Bóng đen bước ra khỏi bóng tối dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ các khe nứt trên trần đá.

Không phải là quái vật với những chiếc răng nanh nhọn hoắt hay màng da sần sùi đầy ký sinh trùng.

Đó là một người đàn ông.

Tráng kiện, cơ bắp cuồn cuộn nhưng không thô kệch, mặc bộ giáp F-rank tương tự như Nam từng mặc khi mới bắt đầu hành trình — loại giáp sắt gỉ sét rẻ tiền mà bất kỳ người chơi nào cũng có thể mua ở cửa hàng khởi đầu.

Nhưng lạ lùng thay, bộ giáp trên người hắn sạch sẽ hơn, bóng loáng và được bảo trì tốt đến mức phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ phía sau Nam.

Nam sững sờ, não bộ anh cố gắng xử lý thông tin mâu thuẫn trước mắt.

Trên trán của gã đàn ông đó hằn rõ dòng chữ phát sáng màu xanh dương nhạt: .

Không phải tên hiển thị thông thường, mà là một nhãn dán hệ thống cấp cao, loại chỉ dành cho những bản sao đặc biệt hoặc admin ẩn danh.

Hắn ta kh
hông nói gì.

Gã đàn ông — hãy gọi hắn là Nam-02 để phân biệt với phiên gốc của anh — bước thêm ba bước nữa và dừng lại trước mặt Nam.

Khuôn mặt của Nam-02 giống hệt Nam, nhưng không phải sự tương đồng của hai người sinh đôi.

Nó giống như một bức tranh được vẽ lại bởi một bàn tay tài năng nhưng thiếu đi linh hồn.

Những vết sẹo nhỏ trên má Nam do lần chiến đấu với goblin tuần trước xuất hiện y nguyên ở cùng vị trí trên mặt Nam-02, nhưng chúng trông mới hơn, sắc sảo hơn — như thể vừa mới bị khắc lên da thịt vào phút chốc để hoàn thiện bức chân dung này.

"Đáng giá," giọng nói của Nam-02 vang lên, trầm và đều đều, thiếu hẳn những dao động cảm xúc tự nhiên mà con người thường có khi giao tiếp.

"Dữ liệu phản ứng sinh tồn trong môi trường áp lực cao: Đạt mức A-rank."

Nam lùi lại nửa bước, lưng đập vào bức tường đá lạnh giá phía sau.

Cảm giác kinh tởm dâng trào trong dạ dày anh không phải vì sự giống nhau về hình hài, mà vì cảm giác rợn người khi nhìn thấy chính mình bị giảm xuống thành một chuỗi chỉ số và tham số có thể đo đếm được.

Nam-02 đang xem xét anh như một mẫu vật dưới kính hiển vi.

"Ngươi là ai?" Nam hỏi, giọng khàn đặc nhưng cố giữ sự ổn định.

Nếu đây là một ảo giác do hệ thống tạo ra để đánh lạc hướng tâm trí của anh, thì phản ứng mạnh mẽ sẽ kích hoạt bẫy tinh thần.

Anh cần phải bình tĩnh, như thể đang nói chuyện với một NPC cấp cao có AI phức tạp.

Nam-02 nhếch mép cười — một nụ cười được tính toán chính xác đến từng milimet co giãn cơ mặt.

"Tôi là phiên bản tối ưu hóa của ngươi, Nam.

Không bị ảnh hưởng bởi cảm xúc dư thừa.

Không lãng phí MP vào những quyết định dựa trên lòng trắc ẩn vô nghĩa." Hắn giơ tay lên, bàn tay không cầm vũ khí nhưng tỏa ra một luồng mana tím sẫm — màu sắc đặc trưng của kỹ năng hệ thống cấp S-rank mà Nam chưa từng thấy ai sử dụng ngoài các báo cáo tin tức về Boss phòng.

"Tôi được tạo ra để thu thập dữ liệu từ 'biến số bất định' trong ngươi.

Và hôm nay, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ."

Nam liếc nhanh thanh trạng thái của mình qua góc mắt.

HP: 48/100 (tăng nhẹ do adrenaline).

EXP không thay đổi — điều này có nghĩa anh đang ở trong một khu vực bị cách ly khỏi hệ thống thưởng kinh nghiệm thông thường.

Đây là một sandbox thử nghiệm.

"Ngươi nói ngươi tối ưu hóa?" Nam cười bitterly, tiếng cười vang lên khô khốc trong hang động hẹp.

"Nếu vậy, tại sao ngươi lại cần thu thập dữ liệu từ tôi?

Nếu bản thân ngươi đã hoàn hảo, thì nguồn gốc của sự 'hoàn hảo' đó đến từ đâu?"

Nam-02 im lặng một giây — khoảng thời gian đủ lâu để Nam nhận ra rằng câu hỏi này là một lỗi logic mà ngay cả AI cao cấp cũng phải xử lý.

"Nguồn gốc không quan trọng.

Chỉ có kết quả mới tồn tại trong Luật Cân Bằng."

Nam lùi lại, lưng đập vào bức tường đá lạnh giá.

MP còn 5% sau cú giao tranh tinh thần ngắn ngủi đó.

Nếu không khôi phục hoặc tìm cách kích hoạt kỹ năng phòng thủ thụ động, anh sẽ chết yểu trong vòng chưa đầy một phút tiếp theo.

Nam-02 từ từ tiến tới, mỗi bước đi đều kèm theo một lời chỉ trích về những quyết định trong quá khứ của Nam — như thể hắn đang đọc trực tiếp nhật ký tâm tư của nạn nhân để gây áp lực tâm lý tối đa.

"Tại sao ngươi cứu Ký?" Nam-02 hỏi, giọng nói vang vọng khắp không gian hẹp, tạo ra hiệu ứng âm thanh làm tê liệt thần kinh.

"Hắn ta là một chuyên gia phân tích dữ liệu độc lập, nhưng động cơ của hắn hoàn toàn ích kỷ.

Hắn chỉ sử dụng ngươi như một công cụ để giải mã nguồn gốc hệ thống.

Nếu ngươi đã biết điều đó tại sao vẫn đặt cược sinh mạng vào mối quan hệ với hắn?

Đây là lỗi logic số 1: Tin tưởng mù quáng."

Nam nghiến răng, máu từ khóe miệng anh chảy ra — không phải do vết thương vật lý, mà do sự căng thẳng thần kinh làm vỡ các mao mạch nhỏ trong cơ thể.

"Ký có động cơ ích kỷ," Nam thừa nhận lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm nhìn vào con người trước mặt mình.

"Nhưng hắn cũng là kẻ duy nhất giúp tôi hiểu rằng thế giới này không chỉ là mã nhị phân đen trắng.

Ngươi gọi đó là lỗi?

Tôi gọi đó là nhân tính."

"Nhân tính là virus," Nam-02 đáp lại dứt khoát, bàn tay phải bắt đầu tích tụ năng lượng mana tím sẫm thành một lưỡi dao quang học ảo.

"Nó làm chậm tốc độ xử lý thông tin và gây ra các quyết định phi lý.

Trong thế giới của Bản Gốc, những 'virus' như ngươi sẽ bị xóa sổ để duy trì trật tự."

Nam-02 lao tới với vận tốc kinh hoàng — nhanh hơn bất kỳ quái vật nào Nam từng gặp phải trong dungeon cấp F-rank trước đây.

Lưỡi dao mana nhắm thẳng vào trái tim anh.

Đây không phải là một cuộc chiến công bằng; đó là một bản án tử hình được thực thi bởi máy móc.

Nam không né tránh theo phản xạ thông thường — nhảy sang bên hoặc cúi người xuống, vì những động tác đó sẽ tiêu tốn quá nhiều MP quý giá mà anh hiện tại gần như cạn kiệt.

Thay vào đó, Nam đứng im.

Anh để cho lưỡi dao mana xuyên qua cơ thể ảo của mình trong thế giới hệ thống này, nhưng thực tế là anh đang tập trung toàn bộ ý thức còn lại vào việc "gãy" kết nối giữa linh hồn và avatar.

Chiến thuật tự hủy hoại tinh thần có kiểm soát mà anh đã sử dụng trước đó với Alpha-Nam được kích hoạt một lần nữa.

Nhưng lần này, mục tiêu không phải là phá vỡ thanh HP của bản sao kia, mà là tạo ra một nhiễu loạn dữ liệu cục bộ trong chính cơ thể của Nam-02 khi hắn ta tiếp xúc trực diện với "virus" nhân tính đang bùng nổ bên trong anh.

Nam không né tránh.

Khi Nam-02 lao tới với cú chém chí mạng nhắm vào cổ, Nam đã đứng im bất động như một bức tượng đá bị phong ấn.

Lưỡi dao mana tím sẫm cắt qua không khí, mang theo tiếng xì xèo của năng lượng ion hóa, và xuyên thẳng vào ngực áo giáp gỉ sét của anh.

Nam-02 sững lại trong miligiây thứ 9, không hiểu vì sao mục tiêu lại ngừng phản ứng.

Đó là khoảng trống duy nhất — một lỗi hệ thống nhỏ bé nhưng chí mạng mà Nam đã hy sinh toàn bộ khả năng phòng thủ vật lý để tạo ra.

Thay vì rút lui hoặc kích hoạt kỹ năng hồi máu cấp thấp (mà anh cũng chẳng có), Nam đẩy mạnh luồng mana cuối cùng còn lại vào chính tâm trí của mình, triệu hồi ký ức đau đớn nhất — cảnh tượng những người bạn chết đi vì sự ngây thơ tin tưởng vào hệ thống này.

Cảm xúc đó không phải là nỗi buồn đơn thuần; nó là một cơn bão dữ dội của giận hờn, tuyệt vọng và niềm yêu thương cuồng nhiệt dành cho những điều mong manh nhất trong thế giới tàn khốc này.

Luồng năng lượng cảm xúc ấy bùng nổ ra khỏi cơ thể Nam như một sóng xung kích vô hình, va chạm trực diện với lý trí lạnh lùng đang kiểm soát Nam-02.

Nam nghiến răng chịu đựng cơn đau xé toạc khi hai luồng dữ liệu đối nghịch nhau — Logic thuần túy và Nhân tính hỗn loạn — va đập trong không gian hẹp giữa họ.

Màn hình trước mắt anh vỡ thành từng mảnh vụn pixel, những dòng mã lỗi đỏ đen đan xen vào nhau: *[ERROR: EMPATHY OVERLOAD].

[SYSTEM RECALIBRATING...]*

Nam-02 hét lên — một tiếng hét đầy sự bối rối và sợ hãi chưa từng có trong hồ sơ dữ liệu của hắn.

Lưỡi dao mana tan biến, thay thế bằng những mảng dữ liệu bị ăn mòn xuất hiện trên bàn tay hắn.

"Ngươi đang làm gì?

Ngươi không thể...

cảm xúc là vô nghĩa!" Nam-02 lùi lại, bộ giáp bóng loáng bắt đầu nứt nẻ từ bên trong khi các chỉ số cốt lõi của hắn bị ảnh hưởng bởi virus nội sinh mà Nam vừa truyền tải qua tiếp xúc vật lý ảo.

"Đúng," Nam thở dốc, cơ thể anh run rẩy vì kiệt sức nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh như băng giá.

"Cảm xúc là vô nghĩa với máy móc.

Nhưng nó là thứ duy nhất khiến chúng ta khác biệt giữa người và quái vật."

Nam bước tới, không cần vũ khí, chỉ dùng nắm đấm trần trụi của mình để đánh vào mặt Nam-02 — nơi dòng chữ đang nhấp nháy bất ổn.

Cú đấm đó mang theo toàn bộ trọng lượng của sự từ chối chấp nhận số phận bị định sẵn.

Nó không gây ra sát thương vật lý lớn, nhưng nó phá vỡ lớp bảo vệ ý thức của bản sao kia.

Nam-02 ngã xuống, cơ thể hắn bắt đầu phân rã thành những hạt sáng nhỏ li ti — dấu hiệu của việc dữ liệu bị xóa vĩnh viễn khỏi hệ thống.

Nhưng trước khi hoàn toàn tan biến, ánh mắt Nam-02 nhìn Nam với một biểu cảm kỳ lạ: không phải thù hận hay sợ hãi, mà là sự...

Nam đang cố gắng đứng dậy, cơ thể nặng nề như chì.

Mỗi cử động đều gây ra những cơn đau nhói buốt dọc theo cột sống — giá phải trả cho việc sử dụng kỹ năng tự hủy hoại ý thức quá mức.

Nam-02 vẫn nằm đó trên sàn đá lạnh lẽo, nhưng mắt hắn bỗng mở to.

Không phải sự hoảng loạn của kẻ sắp chết, mà là sự...

Hắn cố gắng cử động môi, tạo thành một từ duy nhất trước khi tắt thở vĩnh viễn và biến mất vào hư không: *"Cảm...

ơn..."*

Nam sững sờ.

Từ đó vang lên trong đầu anh như một tiếng chuông báo động nguy hiểm hơn bất kỳ thông báo boss xuất hiện nào tại sao bản sao được lập trình để tiêu diệt lại cảm thấy biết ơn?

Nam-02 đã hy sinh chính mình — hoặc ít nhất là phiên bản dữ liệu của hắn — để truyền tải điều gì đó.

Đột nhiên, một cửa sổ hệ thống khổng lồ, màu đỏ máu, chiếm trọn toàn bộ tầm nhìn của Nam:

*[ALERT: ANOMALY DETECTED IN SECTOR 7]*
*[USER 'NAM' HAS ACCESSED FORBIDDEN DATA LAYER]*
*[TRUTH PROTOCOL INITIATED...

LOADING...] (1%)...*

Và rồi, từ bóng tối phía sau xác Nam-02 đang tan biến, một giọng nói khác — trầm hơn, uy quyền hơn và đáng sợ gấp bội lần so với bất kỳ thực thể nào trước đây — vang lên trực tiếp vào não bộ của anh: "Con trai...

con đã làm tốt.

Bây giờ, hãy nhìn xem 'Bản Gốc' thật sự là ai."

Nam quay phắt lại, tim đập thình thịch trong lồng ngực khi một hình bóng cao lớn bước ra từ màn sương dữ liệu — mang khuôn mặt chính xác của Nam, nhưng với đôi mắt không có đồng tử, chỉ toàn màu trắng xóa.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập