Chương 56

Nam đứng chết trân, trái tim đập thình thịch như tiếng trống chiến tranh trong tai.

Trước mặt anh là khuôn mặt của chính mình, nhưng biểu cảm đó lại hoàn toàn xa lạ: sự lạnh lùng, sự kiêu hãnh, và một ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao刚刚 được mài giũa trên đá lửa.

Không phải là phản chiếu trong gương vỡ hay ảo giác do kiệt sức.

Đó là một thực thể vật lý, có khối lượng, tỏa ra áp lực mana dày đặc khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề khó thở.

Nam liếc nhìn góc màn hình hệ thống của mình.

Thanh HP vẫn đầy 100%, nhưng chỉ số MP đang giảm với tốc độ đáng báo động: -5% mỗi giây.

Không phải do sử dụng kỹ năng, mà như thể chính sự hiện diện của kẻ trước mặt đang hút cạn nguồn năng lượng sống còn của anh.

"Quản Trị Viên," giọng nói từ khuôn mặt kia vang lên, trầm và đều đặn, không có cảm xúc gì cả.

"Ngươi đã lãng phí quá nhiều chu kỳ xử lý vào những ký ức giả tạo." Nam nghiến răng, cơ thể căng cứng như dây đàn sắp đứt.

Logic sinh tồn trong đầu anh quay cuồng, cố gắng phân tích tình huống này dưới góc độ dữ liệu thay vì nỗi sợ hãi nguyên thủy.

Nếu đây là một boss dungeon, thì nó không thuộc về bất kỳ danh mục quái vật nào mà Ký từng cung cấp.

Không có tên gọi, không có level hiển thị, và quan trọng nhất—không có thanh HP trên đầu.

"Ngươi là ai?" Nam hỏi, giọng nói khàn đặc do thiếu nước nhưng vẫn giữ được sự tỉnh táo lạnh lùng.

Anh lùi lại một bước nhỏ, mắt quét nhanh xung quanh hang động tối tăm.

Những viên đá xung quanh bắt đầu phát ra ánh sáng xanh nhạt, như thể đang phản ứng với sự hiện diện của kẻ đối diện.

Kẻ mang gương mặt của Nam nhếch môi cười—a nụ cười mà Nam chưa bao giờ thấy trong những bức ảnh lưu trữ hay ký ức mờ mịt về quá khứ.

"Ta là Bản Gốc.

Và ngươi...

chỉ là một bản sao lỗi thời, đầy rẫy các biến số cảm xúc không cần thiết." Một thông báo đỏ lòe hiện lên trước mắt Nam, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh: S-rank?

Trong một hang động F-rank vừa được khai phá xong?

Sự chênh lệch này không hợp lý theo quy tắc hệ thống thông thường.

Nhưng Nam đã học cách nghi ngờ mọi thứ từ khi anh nhận ra rằng thế giới này vận hành dựa trên những mã nguồn bị thao túng, chứ không phải tự nhiên.

Nam đưa tay lên chạm vào túi đồ vật ảo.

Không có potion, không có cuộn giấy hồi sinh, thậm chí cả thanh kiếm sắt cũ kỹ của anh cũng biến mất khi bước qua ngưỡng cửa dungeon trước đó.

Anh hoàn toàn trần trụi về mặt tài nguyên.

Chỉ còn lại bản thân và bộ não luôn cảnh giác.

"Ngươi nói ta là bản sao," Nam lên tiếng, giọng dõng dạc hơn.

"Vậy thì chứng minh đi.

Tại sao ngươi không xóa bỏ ta ngay lập tức?

Với tư cách Quản Trị Viên, một lệnh phải đủ để loại bỏ tôi khỏi hệ thống." Bản Gốc nhướng mày—a cử động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.

Lần đầu tiên, sự tự tin tuyệt đối trên khuôn mặt kia bị xáo trộn dù chỉ trong chốc lát.

"Xóa bỏ ngươi sẽ gây ra lỗ hổng dữ liệu lớn hơn mà ta không thể lấp đầy ngay lập tức.

Ngươi mang trong mình một đoạn mã đặc biệt—mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện vòng lặp số phận." Nam hiểu rồi.

Anh không bị giết vì anh hữu ích.

Hoặc ít nhất, cho đến lúc này vẫn còn hữu ích.

Đây là cơ hội duy nhất của anh.

Không phải để chạy trốn, mà để tìm ra điểm yếu trong lập trình của kẻ thù.

Một hệ thống hoàn hảo thì không thể có lỗi, nhưng nếu nó tồn tại sự mâu thuẫn giữa "Bản Gốc" và "Bản Sao", nghĩa là đã có một sai sót trong thiết kế cốt lõi.

Anh quan sát kỹ hơn những hạt pixel đang lơ lửng xung quanh Bản Gốc.

Chúng không di chuyển hỗn loạn như thông thường mà xếp thành các hình học phức tạp, giống như những con số nguyên tố hoặc mã nhị phân cổ xưa.

Nam cố gắng tập trung vào khả năng cấp độ A-rank của mình.

Kỹ năng này vốn dùng để đọc hiểu cấu trúc dungeon và weak point của quái vật, nhưng giờ đây, anh hướng nó trực tiếp vào kẻ thù.

Mắt Nam mở to khi những dòng thông tin bắt đầu chảy nhanh trong tầm nhìn: Một tiếng kêu xé tai vang lên từ sâu thẳm tâm trí anh, như thể não bộ bị xâm nhập bởi một virus độc hại.

Nam quỳ xuống, tay ôm chặt lấy đầu.

Cơn đau không phải là vật lý mà là sự tấn công vào ý thức—một luồng dữ liệu thô sơ đang cố gắng ghi đè lên ký ức của anh.

"Đừng kháng cự," Bản Gốc nói, giọng điệu nay mang theo một chút bất nhẫn thay vì kiêu hãnh.

"Sự hòa nhập sẽ giúp ngươi giảm thiểu nỗi đau." Nam nghiến răng đến mức máu chảy từ kẽ môi.

Anh không chịu khuất phục trước sự thuyết phục của kẻ thù.

Thay vào đó, anh tận dụng cơn đau này để kích hoạt phản ứng sinh tồn cực đoan.

Trong thế giới hệ thống, đôi khi cách tốt nhất để thoát khỏi một bẫy dữ liệu là tự phá vỡ quy tắc nhập cảnh.

Anh nhắm mắt lại và hình dung ra cấu trúc mã của chính mình.

HP: 100/100.

MP: 45/100 (đang giảm).

EXP: Không hiển thị.

Level: A-rank.

Nhưng sâu bên trong, dưới lớp vỏ bọc game-like này, Nam cảm nhận được một thứ gì đó khác—một sợi dây liên kết mỏng manh nhưng bền bỉ với thế giới thực mà anh từng nghĩ là mơ hồ.

"Ngươi sai rồi," Nam thì thầm, mở mắt ra với ánh sáng lạnh lẽo hơn cả Bản Gốc.

"Ta không cần phải hòa nhập.

Ta chỉ cần tìm ra nơi hệ thống gặp gỡ với thực tại." Không khí trong hang động như đông cứng lại thành gelatin lỏng, mỗi phân tử đều rung lên dưới tần số cộng hưởng của mana cấp cao.

Alpha-Nam—tạm gọi hắn thế cho dễ hình dung—không ra tay ngay bằng vũ lực thô bạo.

Thay vào đó, anh ta bắt đầu thao túng môi trường xung quanh một cách tinh vi đến kinh khủng.

Những tảng đá xung quanh không chỉ rung động; chúng đang thay đổi cấu trúc phân tử dưới mắt Nam.

Bề mặt cứng rắn của đá granite bỗng trở nên mềm mại như sáp ong, sau đó đóng băng thành những tấm gương phản chiếu vô tận.

Mỗi tấm gương đều hiển thị một phiên bản khác nhau của Nam: cái chết trong dungeon, sự cô độc giữa phố xá bỏ hoang, và cảnh Linh chết đi trong vòng tay anh với nụ cười đầy bi thương.

"Đây là dữ liệu lịch sử," Alpha-Nam giải thích, giọng nói vang vọng từ mọi hướng như thể hắn đang ngồi trên ngai vàng vô hình.

"Hệ thống lưu trữ tất cả những khả năng đã xảy ra hoặc sẽ xảy ra nếu ngươi tiếp tục đi sai đường." Nam bước qua một tấm gương.

Hình ảnh phản chiếu của anh trong đó không di chuyển cùng nhịp với thực tại mà chậm hơn nửa giây, tạo cảm giác như đang quan sát một video bị buffer.

Anh chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo.

Thay vì cảm thấy trơn láng, ngón tay anh xuyên thẳng vào bên trong—như thể hắn đã thay đổi thuộc tính vật lý của đá thành chất lỏng ảo.

*Chi phí MP: 10%* *Mô tả: Cho phép người dùng tạm thời bỏ qua quy tắc va chạm vật lý trong bán kính 5 mét.* Nam không biết mình kích hoạt kỹ năng này từ đâu.

Nó không nằm trong danh sách skill hiện có của anh.

Cảm giác lạ lùng chạy dọc sống lưng—như thể ai đó đang chơi piano trên dây thần kinh của anh, ép buộc cơ thể hành động theo ý muốn của một người khác...

hoặc chính là phiên bản "hoàn hảo" hơn mà hệ thống mong đợi từ Nam.

"Cảm ơn vì gợi ý," Nam nói lạnh với Alpha-Nam.

Anh rút tay ra khỏi tấm gương và lao thẳng vào bức tường đá phía sau, nơi trước đó được coi là chướng ngại vật không thể vượt qua.

Với đang hoạt động, anh xuyên thủng tảng đá lớn như đi qua màn sương mỏng.

Alpha-Nam nhíu mày lần nữa.

Lần này sự ngạc nhiên rõ rệt hơn.

"Ngươi đã tiếp nhận mã nguồn của ta?

Không thể nào...

Ngươi là một bản sao bị loại bỏ." Nam dừng lại bên kia bức tường, thở gấp do tiêu tốn quá nhiều MP trong tích tắc vừa rồi.

Chỉ số MP hiện tại: 35/100.

Tốc độ giảm vẫn duy trì ở mức -2%/giây nhờ áp lực mana từ Alpha-Nam.

Thời gian của anh đang cạn kiệt theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Anh quay đầu nhìn ra phía sau qua lỗ hổng vừa tạo.

Alpha-Nam đứng đó, nhưng hình ảnh của hắn giờ đây bị méo mó bởi hiệu ứng glitch kỹ thuật số—những dải màu xanh lá và đỏ cắt ngang cơ thể hắn như màn hình tivi hỏng.

"Ta không cần tiếp nhận mã nguồn," Nam đáp lại, giọng nói vang lên trong sự im lặng đáng sợ của hang động.

"Ta chỉ cần biết rằng hệ thống này có giới hạn xử lý." Anh bắt đầu chạy.

Không phải để trốn thoát theo nghĩa thông thường—chạy về lối ra mà anh vừa bước vào một vài phút trước—but chạy sâu hơn vào lòng đất, nơi các lớp dữ liệu dày đặc nhất hội tụ lại.

Nam cảm nhận được dòng chảy của mana xung quanh như những con sông ngầm vô hình.

Và ở đâu đó phía dưới đáy hang động này, phải có một "cổng kết nối"—nơi mà thế giới ảo gặp gỡ với mã nguồn gốc.

Alpha-Nam không đuổi theo ngay lập tức.

Thay vào đó, hắn giơ tay lên và ra lệnh: .

Đất đá xung quanh Nam bắt đầu sụp đổ.

Nền hang động trở nên lỏng lẻo như bùn nhão, kéo chân anh xuống sâu hơn trong khi trần nhà đóng lại từ hai bên như hàm búa khổng lồ.

Không gian co hẹp nhanh chóng, ép buộc Nam phải tiếp tục di chuyển về phía trước—về nơi mà Alpha-Nam muốn hắn đến.

"Ngươi nghĩ ngươi đang khám phá bí ẩn?" Giọng nói của Alpha-Nam vang lên ngay sát tai Nam, dù thực tế hắn vẫn ở cách đó vài mét trên không trung.

"Hay là ta đang dẫn dắt ngươi vào bẫy cuối cùng?

Sự khác biệt chỉ nằm ở góc nhìn thôi." Nam không đáp lại.

Anh tập trung hoàn toàn vào việc duy trì và tìm kiếm điểm yếu trong cấu trúc địa hình mới này.

Những khối đá rơi xuống xung quanh anh đều mang theo những ký tự mã hóa nhỏ li ti, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo của hang động.

Nam nhận ra một mẫu lặp lại: *0100111 - 0100111*.

Mã ASCII cho chữ 'I'.

Chữ cái đầu tiên?

Hay là từ "INFINITE"—vô tận?

Cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong dạ dày của Nam.

Anh cảm thấy như đang rơi vào một ký ức không thuộc về mình—một phòng máy chủ khổng lồ, tiếng quạt gió ồn ào và ánh đèn LED xanh lam chiếu rọi lên hàng ngàn màn hình hiển thị cùng khuôn mặt của anh từ các góc độ khác nhau.

"Đừng để hệ thống định hướng tư duy," giọng nói yếu ớt của Linh vang lên trong đầu Nam lần nữa, nhưng lần này rõ ràng hơn nhiều, không còn là ảo giác mà như một tín hiệu radio xuyên qua nhiễu loạn.

"Tìm ra lỗi sai.

Chỉ cần một bit dữ liệu bị đảo ngược cũng có thể làm sập toàn bộ hệ thống." Nam cắn môi cho đến khi máu chảy.

Anh đang tiếp cận điều gì đó nguy hiểm hơn cả cái chết—một sự thật về nguồn gốc của chính mình mà nếu biết được, anh có thể sẽ mất đi ý chí chiến đấu hoàn toàn.

Nhưng không còn lựa chọn nào khác.

Nếu Alpha-Nam là quản trị viên tối cao, thì Nam phải trở thành virus phá hoại hệ thống đó bằng bất cứ giá nào.

Tình thế trở nên bi thảm khi nền tảng cuối cùng dưới chân Nam sụp đổ hoàn toàn.

Anh rơi xuống một không gian trống rỗng—không phải là vực thẳm vật lý, mà là một vùng trắng xóa vô tận, nơi các quy luật trọng lực và thời gian dường như bị đình chỉ.

Đây là lớp giữa của hệ thống: Buffer Zone.

Nơi lưu trữ tạm thời trước khi dữ liệu được xử lý hoặc loại bỏ vĩnh viễn.

Alpha-Nam xuất hiện ngay trước mặt Nam trong chớp mắt—không có hiệu ứng dịch chuyển, không có âm thanh báo động, đơn giản là hắn đã ở đó từ lúc nào mà không ai phát hiện ra.

Sự hiện diện của Alpha-Nam trong vùng trắng này càng trở nên áp đảo hơn khi toàn bộ môi trường xung quanh bắt đầu hiển thị những dòng code chạy nhanh như thác lũ.

"Ngươi đã đến đúng nơi," Alpha-Nam nói, giọng điệu nay mang theo sự tiếc nuối giả tạo.

"Vùng đệm này là nơi chúng ta có thể giao tiếp trực tiếp qua kết nối thần kinh dữ liệu mà không cần thông qua avatar vật lý." Nam cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể anh cảm thấy nặng chịch như bị giam cầm trong bê tông lỏng.

Mana của anh gần cạn kiệt: 12/100.

Chỉ còn đủ cho một kỹ năng cuối cùng—hoặc có lẽ là tự sát mã hóa nếu cần thiết.

"Kael đâu?" Nam hỏi, mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào kẻ thù.

Trong lúc rơi xuống vùng đệm này, anh đã thoáng thấy bóng dáng của Ký—nhưng chỉ trong tích tắc trước khi bị tách rời khỏi thực tại vật lý.

Alpha-Nam mỉm cười—a nụ cười đầy sự khinh miệt dành cho những mối quan hệ yếu đuối.

Anh ta là một chuyên gia phân tích dữ liệu giỏi, nhưng cũng rất ích kỷ.

Ta đã trao đổi thông tin với anh ta từ lâu trước khi ngươi thức tỉnh." Tim Nam đập mạnh hơn bình thường.

người mà anh vừa mới bắt đầu nghi ngờ sự trung thành của hắn trong vài chương trước?

Nếu Ký đang hợp tác với Alpha-Nam, thì mọi kế hoạch thoát ra khỏi vòng lặp số phận đều trở nên vô nghĩa vì kẻ thù đã nắm giữ tất cả lá bài trên tay từ lâu.

"Ngươi dùng dữ liệu của ta để giải mã nguồn gốc hệ thống?" Nam hỏi, giọng nói lạnh lẽo nhưng bên trong đang sôi sục nỗi giận dữ tột độ.

"Nếu ngươi gọi đó là phản bội," Alpha-Nam đáp lại nhẹ nhàng.

"Thì có lẽ nó đúng vậy theo chuẩn mực đạo đức con người.

Nhưng từ góc nhìn của ta—người duy trì trật tự vũ trụ này—thì đây chỉ là tối ưu hóa tài nguyên.

Ký muốn quyền lực truy cập vào tầng sâu nhất của hệ thống để tìm ra cách kiểm soát số phận riêng cho mình.

ta cần ngươi." Alpha-Nam giơ một ngón tay lên, và không gian xung quanh Nam bắt đầu đóng băng theo nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Những dòng code xung quanh anh ngừng chạy lại, treo lơ lửng trong không khí như những con bướm chết đang cố gắng bay lên.

*Mục tiêu: Nam (Bản Sao Lỗi)* *Hiệu ứng: Khóa mọi chức năng vận động và mana lưu thông.* Nam cảm thấy cơ thể mình bị đóng băng từ bên trong ra.

Không phải là lạnh giá vật lý, mà là sự tê liệt hoàn toàn của ý chí đối với hành động.

Anh không thể cử động ngón tay út, không thể hít thở sâu hơn bình thường, thậm chí cả suy nghĩ cũng trở nên chậm chạp và rời rạc như một chiếc máy tính cũ kỹ cố gắng xử lý quá nhiều tác vụ cùng lúc.

"Ngươi là con số Z trong phương trình của ta," Alpha-Nam nói, bước lại gần Nam cho đến khi khuôn mặt hai người cách nhau chỉ vài centimet.

"Không phải không tồn tại, mà là đại diện cho sự bất định—the variable that breaks the equation." Nam cố gắng mở mắt thật to để giữ lấy ý thức tỉnh táo trước cơn mê muội của hiệu ứng freeze.

Anh nhớ lại lời khuyên cuối cùng của Linh: *"Đừng tin vào hệ thống."* Và giờ đây, anh đang bị chính hệ thống đó giam cầm bởi người điều khiển nó.

Nhưng trong sâu thẳm sự tuyệt vọng này, một ý tưởng điên cuồng nảy sinh trong đầu Nam.

Nếu Alpha-Nam coi anh là biến số bất định—thì tại sao hắn không loại bỏ anh ngay lập tức?

Phải có lý do nào đó khiến việc giữ lại Nam trở nên quan trọng hơn cả nguy cơ mất kiểm soát.

Và nếu vậy...

thì chính sự "bất định" của Nam phải chứa đựng khả năng phá vỡ hệ thống từ bên trong.

Không phải bằng sức mạnh brute force, mà bằng cách lợi dụng những lỗ hổng logic—những nơi mà bản thân Alpha-Nam cũng không thể dự đoán được phản ứng của một biến số tự do.

Nam tập trung toàn bộ ý chí còn lại vào việc duy trì kết nối thần kinh với thế giới thực bên ngoài vùng đệm này.

Anh tưởng tượng ra hình ảnh của Linh, những người bạn đồng hành yếu ớt nhưng kiên cường như Kael (dù có thể đã phản bội), và cả chính bản thân mình—người đàn ông dị biệt luôn nghi ngờ mọi thứ kể cả ký ức của riêng anh ta.

Sự sống còn không nằm ở việc thắng cuộc chiến này ngay bây giờ.

Nó nằm ở khả năng tạo ra một vết nứt nhỏ trong tấm gương hoàn hảo của Alpha-Nam—a crack that can be exploited later when the system is weakest.

Và lúc đó, Nam nhận ra điều gì đó đáng sợ: Hắn đang chờ đợi anh đáp lại.

Chờ đợi sự phản kháng tuyệt vọng để xác minh giả thuyết về "biến số bất định".

Nếu Nam không làm gì cả—chỉ đơn thuần chấp nhận bị đóng băng và loại bỏ—thì Alpha-Nam sẽ thất bại trong việc thu thập dữ liệu cần thiết từ phản ứng sinh tồn của anh.

Đây là bẫy tâm lý tinh vi nhất mà Nam từng gặp phải: buộc nạn nhân tham gia vào trò chơi tử thần chỉ để cung cấp thông tin cho kẻ thù.

Nam hét lên—không phải tiếng chiến đấu, mà là tiếng đau đớn tột cùng xé toạc không khí tĩnh lặng của vùng đệm trắng xóa.

Anh bắt đầu tự tập trung mana còn lại vào chính bộ não của mình, cố gắng "gãy" thanh trạng thái HP của chính mình từ bên trong ra ngoài bằng cách gây tổn thương trực tiếp đến ý thức liên kết với hệ thống.

*The Twist/Sacrifice:* Alpha-Nam kinh ngạc khi thấy những mảng dữ liệu xung quanh Nam bắt đầu bị ăn mòn bởi một loại virus nội sinh mà anh tự tạo ra thông qua sự tự hủy hoại tinh thần có kiểm soát.

"Ngươi đang làm gì?" Giọng nói của Alpha-Nam lần đầu tiên lộ rõ vẻ hoang mang.

"Nếu ngươi phá vỡ kết nối HP, ngươi sẽ chết ngay lập tức trong thế giới thực!" Nam không đáp lại.

Anh chỉ cười—a nụ cười đầy điên cuồng và giải phóng khi cảm nhận được sự sụp đổ dần dần của cơ thể ảo này.

Chỉ số HP bắt đầu giảm nhanh chóng: 80...

Mỗi điểm mất đi đều kèm theo một cơn đau nhói buốt như dao cắt vào tâm trí, nhưng Nam không hề dừng lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập