Chương 55
Anh mở mắt ra.
Bầu trời màu tím thẫm, không phải màu xanh dương quen thuộc của thế giới bên ngoài.
Một khung cảnh pixel hóa thấp thoáng xung quanh, những hạt ảnh nhỏ li ti bay lơ lửng như tuyết trong cơn bão.
Nam ngồi dậy, bàn tay run rẩy chạm xuống mặt đất.
Nó không cứng như đá, mà mềm mại, đàn hồi như gelatin.
Anh nhìn vào thanh trạng thái của mình.
Mọi thứ đều trống rỗng.
Không có kỹ năng.
Không có vật phẩm.
Không có tên gọi.
Chỉ có một dòng chữ nhấp nháy đỏ ở góc dưới cùng của tầm nhìn: .
Nam cố đứng dậy, nhưng chân anh bị tê liệt.
Không phải vì thương tích, mà vì sự thiếu hụt dữ liệu.
Cơ thể anh đang cố gắng kết nối với một mạng lưới không tồn tại.
Anh nhìn xung quanh.
Đây không phải là hành lang cánh cửa từ chương trước.
Đây là một khoảng không gian trắng xóa, vô tận, nơi mà các quy luật vật lý đã bị đình chỉ.
"Cảnh báo: Lỗi Logic phát hiện," một giọng nói cơ học vang lên, không từ đâu cả, mà trực tiếp từ trong sọ não Nam.
"Thực thể Nam S đang cố gắng truy cập vào khu vực hạn chế.
Phạt trừ: 10% Max HP vĩnh viễn."
Một cơn đau nhói lên trong lồng ngực.
Nam nhìn thấy thanh HP của mình co lại.
Từ 1/100, nó bây giờ là 0.9/100.
Anh sắp chết.
Chỉ cần một hành động sai lầm nhỏ nhất, và anh sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.
Nhưng Nam không hoảng loạn.
Sự hoảng loạn là lãng phí MP.
Anh hít thở sâu, tập trung vào nhịp đập của trái tim – hay đúng hơn là nhịp đập của mã nguồn đang duy trì sự tồn tại của anh.
Anh cần thông tin.
Anh cần hiểu nơi này là đâu.
Anh bước đi.
Mỗi bước chân để lại một dấu vết phát sáng màu xanh lam, như thể anh đang vẽ lên canvas của thực tại.
Dấu vết đó kéo dài ra phía trước, dẫn lối cho anh.
Nam nghi ngờ.
Trong một hệ thống dựa trên logic, sự ngẫu nhiên không tồn tại.
Dấu vết này là một bẫy, hay một lời mời?
Anh tiếp tục đi.
Không có quái vật.
Không có bẫy.
Chỉ có sự im lặng chết chóc và những hạt pixel bay lơ lửng.
Sau ba mươi giây đi bộ, một cấu trúc bắt đầu hiện ra từ sương mù trắng.
Đó là một bàn làm việc cổ điển, bằng gỗ sồi, với một chiếc ghế bành và một tách trà đang bốc hơi.
Nam dừng lại.
Trực giác sinh tồn của anh hét lên rằng đây là một cạm bẫy.
Nhưng anh không có lựa chọn.
HP của anh đang giảm dần theo thời gian thực.
Nếu anh không tương tác, anh sẽ chết vì "thất bại trong nhiệm vụ sinh tồn".
Anh bước tới bàn.
Trên bàn, một tấm biển nhỏ khắc dòng chữ: .
Nam không tấn công Admin.
Anh tấn công chính mình.
*SACRIFICE:* Nam nhớ lại quy tắc cơ bản của dungeon: *Thiệt hại tự gây ra không bị hệ thống chặn nếu nó được định nghĩa là 'thử nghiệm kỹ năng'.*
Anh nhắm mắt lại.
Anh tập trung vào dòng chảy mana trong cơ thể mình.
Nó yếu ớt, gần như cạn kiệt.
Nhưng nó vẫn còn đó.
Anh kích hoạt kỹ năng cấp F-rank duy nhất của mình: .
Nhưng thay vì nổ tung, anh dùng nó để *phá vỡ* kết nối giữa ý thức và cơ thể.
Anh đang cố gắng tách rời dữ liệu của mình khỏi hệ thống.
"Cái gì?" Admin đứng dậy, vẻ mặt bình thản biến mất.
"Ngươi đang làm gì?"
Nam cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.
Không phải là sự đau đớn vật lý, mà là sự xé toạc về tinh thần.
Anh cảm thấy ký ức của mình bị kéo ra khỏi đầu, như những cuốn sách bị rút khỏi kệ.
Anh nhớ đến Ký.
Người đàn ông đa nghi, luôn tính toán lợi ích.
Ký đã nói: *“Hệ thống không có lỗi.
Nó chỉ đang thực hiện đúng chức năng.
Lỗi nằm ở những người không chấp nhận sự cân bằng.”*
Nhưng Nam đã thấy sự thật.
Bản Gốc không phải là kẻ thù.
Bản Gốc là nạn nhân đầu tiên.
Và Nam S...
Nam S là hy vọng cuối cùng, hay là virus cuối cùng?
Anh mở mắt ra.
Đôi mắt anh không còn màu nâu nữa.
Chúng phát sáng màu trắng xóa.
"Ngươi không thể làm được điều đó," Admin hét lên, giọng nói của hắn bắt đầu bị rè, như một file audio bị hỏng.
"Ngươi sẽ bị xóa hoàn toàn!"
"Thì ra thế," Nam nói, giọng khàn khàn.
"Tôi không cần sống.
Tôi chỉ cần tồn tại đủ lâu để gửi một thông điệp."
Anh đưa tay ra.
Không phải để tấn công.
Mà để chạm vào Admin.
Khi ngón tay của Nam chạm vào ngực Admin, một luồng dữ liệu khổng lồ bùng nổ.
Không phải là mana.
Mà là *thông tin*.
Nam đang注入 (inject) một đoạn code mới vào lõi của Admin.
Một đoạn code chứa đựng ký ức của anh.
Ký ức về Linh.
Ký ức về Ký.
Ký ức về sự bất toàn.
Admin lùi lại, mặt lộ vẻ kinh hoàng.
"Ngươi đang làm gì?
Ngươi đang nhiễm virus vào hệ thống quản trị!"
Nam cười.
Một nụ cười đau đớn.
"Tôi đang mang hy vọng đến cho ngươi."
Và rồi, thế giới trắng xóa sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận