Chương 54
Không khí trong phòng boss không còn mùi máu tanh hay mùi ẩm mốc của đá ẩm ướt.
Thay vào đó, là mùi ozone nồng nặc, mùi của các cuộn dây điện bị cháy nổ và sự quá tải của máy chủ.
Nam đứng bất động, mắt nhìn chằm chằm vào kẻ thù trước mặt.
Quản Lý Sảnh Điệp.
Cái tên hiện lên trên đầu hắn không phải là một danh xưng, mà là một dòng code lỗi: `[ADMIN_ERROR_04]`.
Thanh HP của hắn chập chờn, dao động điên cuồng giữa 10% và 0%, như thể thực tại của hắn đang bị từ chối bởi chính quy tắc của thế giới này.
Nam cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu, không phải từ vết thương vật lý, mà từ một sự xâm nhập dữ liệu thô sơ.
Anh ta nhớ.
Anh ta nhớ đến căn phòng trắng.
Nhớ đến lời nói của "Nam Bản Gốc".
Nhưng ký ức đó giờ đây bị trộn lẫn, bị bóp méo bởi những dòng lệnh đỏ rực hiện ra trước mắt anh.
*“Ta là Nam.
Ta là người tạo ra thế giới này.”*
Liệu đó có phải là sự thật?
Hay đó chỉ là một kịch bản được viết sẵn để kích hoạt phản ứng sinh tồn của bản sao?
Nam nghi ngờ chính trí tuệ của mình.
Trong thế giới này, ngay cả nỗi sợ cũng có thể là một chỉ số được lập trình.
Bỗng nhiên, một khung cảnh ảo (UI) màu đỏ máu bắn ra từ góc trái tầm nhìn của Nam, che khuất một phần thị giác.
Nam nghiến răng.
Đây không phải là một trận đấu thông thường.
Đây là một cái bẫy.
Nếu anh thua, anh sẽ mất đi khả năng tư duy logic, trở thành một con thú chỉ biết chiến đấu và chờ chết.
Nhưng nếu anh thắng...
Quản Lý Sảnh Điệp nháy mắt.
Đôi mắt của hắn không có đồng tử, chỉ là hai hốc đen sâu thẳm, từ đó phát ra những tia laser quét quét không gian.
“Tại sao ngươi lại sợ?” Giọng nói của Quản Lý vang lên, không qua loa, mà trực tiếp vào não bộ của Nam.
“Ngươi không sợ chết.
Ngươi sợ bị quên lãng.
Ngươi sợ rằng ngay cả khi ngươi phá vỡ hệ thống, ngươi vẫn chỉ là một con số.”
Nam rút kiếm.
Lưỡi kiếm run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kháng cự của hệ thống.
Mỗi khi anh đưa kiếm lên, một lực vô hình đẩy ngược lại, như thể vũ khí này là một vật thể ngoại lai không được phép tồn tại trong phòng này.
“Tôi không sợ bị quên,” Nam đáp, giọng lạnh băng.
“Tôi sợ sống trong một lời nói dối.”
Quản Lý Sảnh Điệp vung tay.
Không có tiếng gió, không có chuyển động của cánh tay.
Chỉ có một đường thẳng màu đỏ sẫm xuất hiện trong không khí, cắt ngang khoảng cách giữa hắn và Nam.
Nam quay người né tránh với tốc độ tối đa.
Tốc độ di chuyển của anh bị chậm lại đáng kể.
Hệ thống đang áp đặt một penalty (phạt) lên anh vì hành vi “kháng cự quản trị”.
Thanh MP của anh tụt xuống còn 20% trong tích tắc.
Mana không còn là năng lượng để triệu hồi, mà giờ đây là nhiên liệu duy trì ý thức của anh khỏi bị đồng hóa.
Đòn tấn công thứ hai đến nhanh hơn.
Nó không nhắm vào cơ thể Nam, mà nhắm vào không gian xung quanh anh.
Những tảng đá xung quanh phòng boss bắt đầu biến mất, tan rã thành những hạt pixel xanh lá cây.
Nam hét lên khi một luồng dữ liệu cắt ngang vai trái của anh.
Cơn đau không phải là sự xé thịt, mà là sự trống rỗng.
Anh cảm thấy một phần ký ức về mẹ mình bị xóa bỏ.
Hình ảnh người phụ nữ ấy mờ dần, tên của bà ấy biến thành ký tự lạ, sau đó là khoảng trắng.
“Ngươi thấy chưa?” Quản Lý hỏi, bước chậm rãi tiến lại gần.
“Mỗi vết thương ngươi nhận phải là một sự giải phóng.
Ngươi đang trở nên nhẹ nhàng hơn.
Hoàn hảo hơn.”
Nam quỳ xuống, tay cầm kiếm cắm vào sàn đá để giữ thăng bằng.
Anh nhìn vào vết thương trên vai.
Không có máu.
Chỉ có những sợi dây thần kinh bị đứt đoạn, phát ra ánh sáng trắng xóa.
Anh không chiến đấu vì sự sống.
Anh chiến đấu vì sự bất toàn.
Nam nhớ đến Ký.
Người đàn ông đa nghi, luôn tính toán lợi ích.
Ký đã nói: *“Hệ thống không có lỗi.
Nó chỉ đang thực hiện đúng chức năng.
Lỗi nằm ở những người không chấp nhận sự cân bằng.”*
Nhưng Nam đã thấy sự thật.
Bản Gốc không phải là kẻ thù.
Bản Gốc là nạn nhân đầu tiên.
Và Nam S...
Nam S là hy vọng cuối cùng, hay là virus cuối cùng?
Anh đứng dậy.
Mắt anh đỏ ngầu, không phải vì máu, mà vì áp lực của mana đang dồn nén.
Anh không cần kỹ năng.
Anh cần sự hủy diệt.
“Ngươi nói đúng,” Nam nói, giọng khàn khàn.
“Tôi đang trở nên nhẹ nhàng.
Vì tôi đã bỏ lại tất cả những gì yếu đuối.”
Anh lao vào.
Không phải để né tránh.
Mà để va chạm.
Quản Lý Sảnh Điệp cười.
Một nụ cười không có môi, chỉ là sự co giật của các đường nét mặt.
Cả phòng bắt đầu sụp đổ.
Trần nhà biến thành code.
Sàn nhà biến thành code.
Ngay cả không khí cũng trở nên loãng, như thể thế giới này đang bị định dạng lại.
Nam cảm thấy cơ thể mình đang bị kéo ra khỏi thực tại.
Anh đang bị xóa bỏ khỏi hệ thống.
Anh nhìn vào thanh trạng thái của mình.
Các chỉ số đang giảm nhanh chóng.
Level 45...
Level 40...
Level 35...
Nếu anh tiếp tục chiến đấu theo cách thông thường, anh sẽ chết.
Và khi anh chết, dữ liệu của anh sẽ bị thu hồi, trở thành nguyên liệu cho những bản sao tiếp theo.
Nam nhớ đến Skill bị cấm mà anh đã tìm thấy trong dữ liệu rác của dungeon trước đó.
Chỉ năm giây để làm thay đổi toàn bộ quy tắc.
Nhưng cái giá phải trả là gì?
Một ký ức quan trọng.
Ký ức về Linh?
Ký ức về Ký?
Hay ký ức về lý do tại sao anh bắt đầu cuộc hành trình này?
Quản Lý Sảnh Điệp giơ tay lên, chuẩn bị thực hiện lệnh xóa cuối cùng.
Nam nhắm mắt lại.
Anh không nghĩ về chiến thắng.
Anh nghĩ về sự tự do.
Anh kích hoạt skill.
Một tiếng nổ âm thanh dữ dội vang lên trong đầu Nam.
Không phải tiếng nổ vật lý, mà là tiếng nổ của ý thức.
Thế giới xung quanh anh đột ngột dừng lại.
Màu sắc biến mất.
Chỉ còn lại các chỉ số HP/MP/EXP và những dòng code chạy nhanh chóng.
Anh nhìn thấy Quản Lý Sảnh Điệp.
Nhưng giờ đây, hắn không còn là một con quái vật đáng sợ.
Hắn chỉ là một tập hợp các dòng lệnh bảo vệ.
Một bức tường lửa.
Và Nam, giờ đây, là kẻ xâm nhập.
Nam hét lên.
Không phải vì đau đớn, mà vì sự chấp nhận.
Anh cảm thấy một khoảng trống lớn trong tâm trí mình.
Anh biết mình đã hy sinh ký ức về “Hy Vọng”.
Anh không còn nhớ hy vọng là gì.
Anh không còn nhớ tại sao mình lại muốn sống.
Nhưng anh vẫn đứng đó.
Trong năm giây OVERRIDE, Nam không dùng kiếm.
Anh dùng tay.
Anh đưa tay vào ngực của Quản Lý Sảnh Điệp.
Anh không tấn công.
Anh *sửa đổi*.
Anh viết một dòng code mới vào lõi của boss.
Quản Lý Sảnh Điệp giật mình.
Đôi mắt đen thẳm của hắn mở to.
Những dòng code đỏ xung quanh hắn bắt đầu chuyển sang màu xanh dương — màu của sự cho phép.
gì...” Giọng nói của Quản Lý trở nên rè rè, như một file audio bị hỏng.
Nam rút tay ra.
Cơ thể anh suy kiệt.
HP còn lại 1%.
Anh ngã xuống, nằm trên sàn đá đang biến thành pixel.
Quản Lý Sảnh Điệp tan rã.
Không có tiếng nổ, không có máu.
Chỉ có một tiếng *pop* nhẹ, như thể một bóng bong bóng vỡ ra.
Khi xác boss biến mất, một cánh cửa gỗ cũ kỹ xuất hiện ở phía sau.
Nó không phát sáng.
Nó không tỏa ra aura.
Nó trông giống như một cánh cửa bình thường, cũ kỹ, bám đầy bụi.
Nam lê bước đến đó.
Mỗi bước đi là một sự đả thương cơ thể anh.
Anh không còn cảm xúc.
Anh không còn hy vọng.
Anh chỉ còn là một cỗ máy sinh tồn.
Anh đặt tay lên tay nắm cửa.
Nam xoay tay nắm cửa.
Cánh cửa mở ra.
Ánh sáng trắng xóa của thế giới bên ngoài chiếu vào.
Nam nhắm mắt, hít thở sâu.
Anh tưởng tượng về không khí tự do, về tiếng gió thổi qua những cánh đồng, về sự im lặng của một thế giới không có hệ thống.
Anh bước qua ngưỡng cửa.
Khi chân anh chạm xuống sàn bên kia, một thông báo đỏ to tướng hiện ra trước mắt, che khuất mọi thứ, rung động mạnh mẽ đến mức làm đau mắt anh.
Nam sững sờ.
Anh nhìn xung quanh.
Không phải là thế giới bên ngoài.
Đây là một hành lang dài vô tận, hai bên là hàng ngàn cánh cửa giống hệt nhau.
Và trên mỗi cánh cửa, là tên của một người.
Và ở cuối hành lang, một bóng người đang đứng đợi.
Nam nhíu mày.
Bóng người đó quay lại.
Nhưng không phải Nam S.
Mà là Nam với bộ trang bị A-rank, ánh mắt lạnh lùng và thanh HP đầy ắp.
“Chào mừng trở về, Quản Trị Viên,” Nam kia nói, giọng điệu mỉa mai.
“Chúng ta đã chờ anh rất lâu rồi.”
Nam S nhìn vào tay mình.
Những hạt pixel đang bắt đầu bao phủ cơ thể anh.
Anh không còn là con người.
Anh đang trở thành một phần của Hệ Thống.
“Không,” anh thì thầm.
“Không thể nào!”
Nhưng quá muộn.
Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo vào sâu trong lòng dữ liệu.
Anh nhìn thấy Ký.
Anh nhìn thấy Linh.
Họ đang nhìn anh với ánh mắt bi thương.
“Xin lỗi,” Nam S thì thầm.
Và rồi, bóng tối bao trùm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận