Chương 45
Cảm giác dưới lòng bàn chân không phải là đất đá lạnh lẽo, mà là một sự trống rỗng dữ dội, giống như đang đứng trên bề mặt nước thủy ngân.
Hệ thống trong đầu anh phát ra tiếng còi báo động chói tai: `[CẢNH BÁO: BẠN ĐANG TIẾP CẬN VÙNG CHẾT DỮ LIỆU.
NGUY CƠ MẤT MÁT THẰNG LỘN 50% EXP VÀ 20% TRÍ TUỆ].`
Anh không lùi lại.
Logic sinh tồn mách bảo rằng rút lui lúc này đồng nghĩa với việc thừa nhận thất bại, và thất bại trong thế giới này có nghĩa là bị trừ stats vĩnh viễn.
Anh hít một hơi sâu, mùi ozone và máu tanh nồng nặc trong mũi.
Ánh mắt anh quét qua khoảng không trước mặt, nơi những dòng mã xanh lá cây đang tua tủa như mạng nhện điện tử, cố gắng đan kết lại những mảnh vỡ của thực tại.
"Ký, phân tích cấu trúc," Nam-Sao ra lệnh, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi.
HP của anh chỉ còn 1/100, một con số báo tử cho bất kỳ người chơi bình thường nào.
Nhưng anh không bình thường.
Anh là lỗi hệ thống.
Ký, người đang ngồi trên một tảng đá dữ liệu vỡ vụn ở phía sau, nhanh chóng gõ bàn phím ảo trước mặt.
Màn hình hiển thị của anh ta nhấp nháy đỏ chót.
"Cấu trúc không ổn định, Nam.
Đây không phải là dungeon thông thường.
Đây là 'Rác Thải Hệ Thống' — nơi lưu trữ những đoạn mã bị loại bỏ, những bản sao thất bại trước đó.
Nếu anh bước vào, anh sẽ bị hòa tan vào dòng chảy ký ức tập thể.
Không có hồi sinh.
Không có checkpoint."
"Biết rồi," Nam-Sao đáp, bước tiếp.
Một bước nữa.
Chân anh chạm vào vùng dữ liệu hỗn loạn.
Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng, như có hàng nghìn kim châm vào tủy sống.
`[HP: 1/100 -> 0/100]`.
Nhưng cơ thể anh không sụp đổ.
Thay vào đó, một hiệu ứng đặc biệt kích hoạt: `[SKILL: MEMORY ANCHOR - TÍCH HỢP].` Ký ức về cái chết trong vòng lặp trước trở thành neo giữ, giữ chân anh khỏi sự tan rã.
Nam-Sao nhắm mắt lại.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của hàng nghìn giọng nói trong đầu.
Chúng thì thầm, la hét, cầu xin.
Đó là những bản sao trước anh.
Những người đã thất bại.
Và anh biết, sâu thẳm trong mê cung này, có thứ gì đó đang chờ đợi.
Không phải là boss.
Mà là sự thật.
"Đi vào đi, Nam," Ký thì thầm, giọng nói đầy lo lắng nhưng cũng pha lẫn một chút kích thích bệnh hoạn.
"Nếu anh chết, tôi sẽ có cơ hội thu thập dữ liệu từ xác anh.
Nếu anh sống...
chúng ta sẽ biết ai là kẻ điều khiển con rối này."
Nam-Sao không đáp.
Anh bước vào bóng tối.
Bản Gốc giơ tay ra.
Không có kỹ năng, không có mana.
Chỉ là một ngón tay chỏ lên.
`[LỆNH: XÓA DỮ LIỆU].`
Không gian xung quanh Nam-Sao bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường mã hóa lao về phía anh, như những lưỡi dao vô hình.
HP của Nam-Sao giảm nhanh chóng: 100% -> 80% -> 60%.
Cơ thể anh bắt đầu xuất hiện những vết nứt dữ liệu, những mảng da thịt biến thành hạt sáng bay lên không trung.
"Em có muốn sống không?" Bản Gốc hỏi, giọng nói bình thản như đang hỏi thời tiết.
"Nếu em muốn sống, hãy chấp nhận vai trò của mình.
Hãy trở thành một phần của hệ thống.
Hãy ngừng nghi ngờ.
Hãy ngừng đau khổ."
Nam-Sao cắn răng chịu đựng cơn đau.
Máu chảy từ miệng anh, nhưng anh không nhúc nhích.
Anh nhớ lại lời của Ký: *Nếu anh chết, tôi sẽ có cơ hội thu thập dữ liệu từ xác anh.* Ký không quan tâm đến sự sống của anh.
Ký chỉ quan tâm đến sự thật.
Và Nam-Sao cũng vậy.
Anh không quan tâm đến sự sống hay cái chết.
Anh chỉ quan tâm đến tự do.
"Không," Nam-Sao nói, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt.
"Tôi không chấp nhận."
Anh kích hoạt kỹ năng cuối cùng của mình: `[SKILL: SYSTEM HACK - CHẾ ĐỘ QUẢN TRỊ VIÊN].`
Đây là kỹ năng anh đã hấp thụ từ Nam-Gốc cũ.
Nó yêu cầu một cái giá: toàn bộ MP và 50% EXP vĩnh viễn.
Nam-Sao không do dự.
Anh nhấn nút xác nhận.
Một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ từ cơ thể anh.
Những bức tường mã hóa dừng lại, rồi vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
Bản Gốc lùi lại, kinh ngạc.
Em là bản sao cấp F!
Em không thể phá vỡ quy tắc gốc!"
"Quy tắc gốc là do em viết," Nam-Sao thở hổn hển, cơ thể anh bắt đầu tan rã nhanh hơn.
"Và bây giờ, tôi đang viết lại nó."
Anh lao về phía Bản Gốc.
Không phải để đánh anh ta.
Mà để chạm vào anh ta.
Khi bàn tay Nam-Sao chạm vào ngực Bản Gốc, một luồng thông tin khổng lồ冲进 vào trong cơ thể anh.
Anh đang hấp thụ ký ức của Bản Gốc.
Ký ức về sự đau khổ, về sự chấp nhận, về sự hy sinh.
Bản Gốc gào lên.
Không phải vì đau, mà vì sự giải phóng.
cảm ơn vì đã giải phóng tôi..."
Cơ thể Bản Gốc tan rã thành hàng tỷ hạt sáng, hòa vào không gian.
Nam-Sao đứng đó, cơ thể anh giờ đây chỉ còn là một khung xương dữ liệu.
Nhưng anh vẫn sống.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận