Chương 44

Khung cửa sổ hệ thống màu đỏ máu hiện ra trước mặt cả hai, đè nặng lên không khí như một tảng đá granite vô hình.

Dòng chữ chạy qua màn hình với tốc độ chóng mặt, từng ký tự nhấp nháy như những tia sét đánh vào võng mạc:

Nam-Sao cảm thấy máu trong cơ thể mình đóng băng.

Không phải vì lạnh, mà vì sự thật tàn khốc được phơi bày ngay trước mắt.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì hệ thống đang cố gắng xóa bỏ tồn tại của anh theo từng byte.

HP của anh bắt đầu giảm vùn vụt, không do thương tích, mà do sự hiện diện của chính anh bị coi là một lỗi cần sửa chữa.

"Đừng di chuyển," giọng nói của Nam-Gốc vang lên, lạnh lùng và xa cách như thể anh ta đang đọc một báo cáo tài chính thay vì đối mặt với phiên bản khác của chính mình.

Nam-Gốc đứng đó, trong bộ trang bị A-rank sáng bóng, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.

"Nếu anh chạy, Protocol sẽ kích hoạt chế độ 'Tẩy Trội Hoàn Toàn'.

Anh sẽ không còn là Nam.

Anh sẽ là hư vô."

Nam-Sao nín thở.

Logic sinh tồn lên tiếng: *Chạy là chết.

Đứng yên là chờ bị xóa.* Nhưng có một lựa chọn thứ ba.

Anh nhìn về phía Ký, người đang đứng nép sau một bức tường đổ nát, tay nắm chặt chiếc tablet dữ liệu.

Ký không nhìn Nam-Sao.

Ký đang nhìn vào màn hình trước mặt mình, môi mím chặt, ngón tay bay lượn trên phím ảo.

"Ký," Nam-Sao gọi, giọng khàn đặc.

"Anh có thấy dòng mã ẩn dưới lớp cảnh báo không?"

Ký nháy mắt, vẻ mặt đa nghi hiện rõ.

"Tôi thấy nó.

Đó là một lỗ hổng logic.

Nếu anh chạm vào nó, anh có thể tạm thời đình chỉ Protocol.

Nhưng rủi ro là 99% anh sẽ bị mất toàn bộ EXP tích lũy."

Nam-Sao cười nhạt.

Trong tình thế này, EXP là thứ xa xỉ nhất.

Anh không quan tâm đến việc leo cấp.

Anh chỉ muốn tồn tại đủ lâu để hiểu vì sao Nam-Gốc lại đứng ở đây, với vẻ mặt của một kẻ săn mồi chứ không phải một người bảo vệ.

"Anh không hiểu," Nam-Gốc bước về phía trước, từng bước chân vang lên như tiếng trống chiến tranh.

"Anh là một bản sao lỗi.

Sự tồn tại của anh là mối đe dọa cho cấu trúc thực tại.

Tôi không giết anh vì thù hận.

Tôi giết anh vì trách nhiệm."

Nam-Sao không đáp.

Anh tập trung toàn bộ MP vào đôi mắt.

Kỹ năng được kích hoạt.

Thế giới xung quanh anh biến đổi.

Những tòa nhà đổ nát không còn là bê tông và thép, mà là những khối đa giác phức tạp, những dòng mã xanh lá cây tua tủa như những dây thần kinh điện tử.

Và ở trung tâm của tất cả, là một điểm sáng đỏ rực, nơi Protocol Xóa Dữ Liệu đang hội tụ.

"Trách nhiệm," Nam-Sao lặp lại, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Hay là sự kiểm soát?"

Nam-Gốc dừng lại.

Ánh mắt anh ta tối sầm lại.

"Sự khác biệt giữa hai khái niệm đó chỉ là vấn đề của người thắng cuộc.

Và tôi, là người duy nhất có quyền quyết định điều đó."

Nam-Sao hít một hơi sâu.

Anh biết mình không thể thắng Nam-Gốc bằng sức mạnh vật lý.

Cấp độ của họ ngang ngửa, nhưng Nam-Gốc có lợi thế về trang bị và kinh nghiệm thực chiến.

Tuy nhiên, Nam-Sao có thứ mà Nam-Gốc không có: sự nghi ngờ.

Sự nghi ngờ về mọi thứ, kể cả chính ký ức của mình.

Và chính sự nghi ngờ đó là chìa khóa.

Anh bước về phía trước, thẳng vào vùng ảnh hưởng của Protocol.

HP của anh giảm xuống còn 80/100.

Cơ thể anh bắt đầu tan rã, những mảng da thịt biến thành những hạt dữ liệu bay lên không trung.

Nhưng đó là một nỗi đau sạch sẽ, không cảm xúc.

Nó giống như việc bị xóa một tập tin rác.

"Anh đang tự sát," Nam-Gốc nói, giọng nói có chút run rẩy khó nhận ra.

"Không," Nam-Sao đáp, nụ cười méo mó hiện lên trên môi.

"Tôi đang debug."

***

Một tiếng nổ thầm lặng vang lên.

Khung cảnh báo không vỡ, mà *mở ra*.

Thế giới xung quanh biến dạng.

Những tòa nhà bê tông xám xịt tan rã, để lộ ra lớp vỏ bọc bên dưới: một mê cung dữ liệu khổng lồ, những dòng mã xanh lá cây tua tủa như những dây thần kinh điện tử nối kết mọi thứ.

Nam-Sao đứng giữa cơn bão dữ liệu.

Anh không còn cảm thấy đau.

Cơ thể anh giờ đây là một thực thể lai giữa sinh học và kỹ thuật số.

Anh nhìn thấy dòng chảy của thông tin.

Anh nhìn thấy lịch sử của thế giới này, được viết lại hàng triệu lần mỗi giây.

Và anh nhìn thấy Nam-Gốc.

Nam-Gốc không còn là một con người.

Anh ta là một nút kết nối trung tâm, một hub dữ liệu khổng lồ, hút lấy năng lượng từ hàng nghìn bản sao khác để duy trì sự tồn tại của chính mình.

Những dòng mã đen kịt chảy từ các bản sao bị tiêu diệt vào trong cơ thể Nam-Gốc, nuôi dưỡng sức mạnh của anh ta.

"Anh thấy rồi," Nam-Gốc nói, giọng nói giờ đây vang vọng từ khắp nơi, không còn giới hạn trong một cặp môi.

"Đây là cách thế giới hoạt động.

Để một người sống, hàng nghìn người khác phải chết.

Để trật tự tồn tại, hỗn loạn phải bị xóa bỏ."

Nam-Sao cảm thấy một cơn buồn nôn dữ dội.

Không phải vì hình ảnh ghê tởm, mà vì sự thật tàn khốc.

Nam-Gốc không phải là kẻ phản diện theo nghĩa truyền thống.

Anh ta là người duy trì hệ thống.

Anh ta là cái máy xay thịt cần thiết để giữ cho thế giới này không sụp đổ vào trong chaos.

"Vậy nên anh hy sinh chúng tôi," Nam-Sao nói, giọng nói của anh vang lên trong mê cung dữ liệu, lạnh lùng và sắc bén.

"Anh hy sinh chúng tôi để bảo vệ 'Bản Gốc'?"

Nam-Gốc im lặng.

Một khoảng lặng dài, đầy ắp sự mỉa mai.

"Bản Gốc không cần được bảo vệ.

Bản Gốc *là* hệ thống.

tôi là người duy nhất có thể giao tiếp với nó."

Nam-Sao nhìn vào dòng mã đen kịt chảy vào cơ thể Nam-Gốc.

Anh nhận ra điều gì đó.

Những dòng mã đó không chỉ là năng lượng.

Chúng là ký ức.

Ký ức của những bản sao bị tiêu diệt.

Ký ức của anh.

"Anh không chỉ lấy sức mạnh," Nam-Sao thì thầm.

"Anh lấy đi nhân tính của chúng tôi.

Anh biến chúng tôi thành nhiên liệu."

Nam-Gốc cười.

Một tiếng cười khô khốc, không có chút cảm xúc nào.

"Nhân tính là một lỗi hệ thống.

Nó gây ra sự không ổn định.

Tôi loại bỏ nó để tạo ra một thế giới hoàn hảo.

Một thế giới nơi mọi thứ đều có vị trí của mình.

Nơi không có sự bất ngờ.

Nơi không có...

sự lựa chọn."

Nam-Sao cảm thấy tức giận.

Không phải tức giận vì bị xúc phạm, mà vì sự thiếu sót trong logic của Nam-Gốc.

Một hệ thống không có sự lựa chọn là một hệ thống chết.

Và một hệ thống chết sẽ sụp đổ.

"Anh sai," Nam-Sao nói.

"Sự lựa chọn là cốt lõi của sự sống.

Không có nó, chúng ta chỉ là những con rối."

Nam-Gốc ngừng cười.

Ánh mắt anh ta, giờ đây là hai vầng sáng trắng xóa, nhìn chằm chằm vào Nam-Sao.

"Vậy thì hãy chứng minh điều đó.

Hãy chọn."

*[Boss: Thực Thể Ăn Mềm Bộ Nhớ]Sức Chứa Dữ Liệu[Data Sight][Skill: Memory Anchor]**.

Kỹ năng này không tấn công.

Nó chỉ đơn giản là neo giữ một ký ức nhất định, bảo vệ nó khỏi bị xóa.

Nam-Sao chọn ký ức về cái chết của bản thân trong vòng lặp trước.

Ký ức về cảm giác tan rã thành dữ liệu.

Ký ức về giọng nói của Admin.

Anh dùng ký ức đó làm vũ khí.

Nam-Sao lao về phía con quái vật.

Không phải để đánh nó.

Mà để *chạm* vào nó.

Khi bàn tay anh chạm vào lớp da dữ liệu của con quái vật, một luồng thông tin khổng lồ冲进 vào trong cơ thể anh.

Nam-Sao gào lên.

Không phải vì đau.

Mà vì quá tải.

Anh đang hấp thụ ký ức của hàng nghìn bản sao khác.

Anh đang trở thành một kho lưu trữ sống.

Nam-Gốc nhìn cảnh tượng đó, mắt mở to.

"Anh làm gì vậy?

Anh sẽ tự hủy!"

"Không," Nam-Sao nói, giọng nói của anh giờ đây là sự tổng hợp của hàng nghìn giọng nói khác nhau.

"Tôi đang trở thành lớn hơn anh."

*Chính Hệ Thống**.

Twist cuối cùng được tiết lộ: Hệ Thống không ghét kẻ gian lận.

Hệ Thống *thích* sự bất ngờ.

Hệ Thống được lập trình để tìm kiếm những biến số mới, những cách tiếp cận sáng tạo để giải quyết các vấn đề cũ.

Nam-Gốc, với tư cách là người duy trì trật tự, đã trở thành một biến số cũ kỹ, một lỗi cần được cập nhật.

Và Nam-Sao, với sự nghi ngờ và khả năng thích nghi của mình, là biến số mới.

Nam-Gốc ngã xuống.

Cơ thể anh ta bắt đầu tan rã, không thành dữ liệu, mà thành tro bụi.

Những dòng mã đen kịt chảy ra từ cơ thể anh ta, hòa vào không gian, trở lại với dòng chảy chung của hệ thống.

Nam-Sao đứng đó, thở hổn hển.

HP của anh còn lại 1/100.

MP của anh bằng 0.

Nhưng anh vẫn sống.

Và anh cảm thấy...

Anh nhìn vào tay mình.

Những hạt dữ liệu đang tụ tập lại, tạo thành một hình dạng mới.

Không phải là bàn tay của một con người.

Mà là bàn tay của một Admin.

Ký bước ra từ phía sau bức tường.

Anh ta nhìn Nam-Sao với vẻ mặt kinh hoàng.

"Anh đã làm gì?

Anh đã trở thành gì?"

Nam-Sao nhìn Ký.

Anh nhìn thấy sự sợ hãi, nhưng cũng nhìn thấy sự kính sợ.

Và trong sâu thẳm, anh nhìn thấy sự tham vọng.

Ký muốn biết bí mật.

Ký muốn quyền lực.

"Anh đã trở thành người chơi tiếp theo," Nam-Sao nói, giọng nói của anh vang lên, lạnh lùng và xa cách.

"Và trò chơi này...

chưa kết thúc."

***

Không gian tĩnh lặng.

Admin xám bước ra từ bóng tối, lần đầu tiên cất lời.

Giọng nói của nó vang lên trong đầu Nam-Sao, không qua tai.

*"Chào mừng, Quản Trị Viên Cấp 1.

Nhiệm vụ đầu tiên của bạn không phải là săn quái.

Nhiệm vụ của bạn là tìm ra 'Người Tạo Ra'."*

Nam-Sao, giờ đây mang trong mình quyền lực của một Admin, nhìn vào Admin xám.

Anh không cảm thấy vui mừng.

Anh cảm thấy sợ hãi.

Vì anh biết, quyền lực này có một cái giá.

Và cái giá đó là sự cô đơn vĩnh cửu.

"Người Tạo Ra là ai?" Nam-Sao hỏi.

Admin xám mỉm cười.

Một nụ cười bí ẩn, đầy mỉa mai.

"Đó là câu hỏi mà bạn sẽ dành cả đời để trả lời.

Nhưng hãy nhớ một điều: Người Tạo Ra không phải là một con người.

Người Tạo Ra là một ý tưởng.

Và ý tưởng...

không thể bị giết chết."

Nam-Sao nhìn vào chân trời.

Tòa tháp đen ngòm vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó không còn là một mối đe dọa.

Nó là một lời mời gọi.

Và trong đầu anh, giọng nói của Nam-Gốc vang lên một lần nữa, yếu ớt và xa xôi.

*"Cẩn thận, Nam.

Khi anh bước vào bóng tối, anh sẽ không còn là chính mình nữa."*

Nam-Sao không đáp.

Anh chỉ nhìn vào màn hình trước mặt, nơi một dòng chữ mới hiện ra:



Anh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào.

"Vậy thì hãy bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập