Chương 43
Dòng chữ không chỉ là một thông báo trôi nổi trên tầm nhìn, nó là một lệnh hành quyết được mã hóa trực tiếp vào tủy sống, khiến từng tế bào thần kinh của anh co quắp lại trong đau đớn.
Cảm giác tê liệt chạy dọc sống lưng, nhưng cơ bắp của Nam vẫn phản ứng theo bản năng sinh tồn, co cứng lại để chuẩn bị cho cú tấn công sắp tới.
Anh không nhìn vào kẻ thù trước mặt.
Anh nhìn vào thanh trạng thái của chính mình.
HP: 100/100.
MP: 85/100.
Nhưng có một thanh tiến trình mới xuất hiện, đỏ thẫm như máu, đang đếm ngược từ 60 giây.
Nếu hết giờ mà mục tiêu chưa bị tiêu diệt, hình phạt sẽ không phải là chết.
Hệ thống sẽ trừ vĩnh viễn 50% chỉ số Trí Tuệ và Tốc độ của anh.
Một con người chậm chạp và ngu ngốc trong thế giới này không khác gì một xác sống chờ bị ăn thịt.
"Anh nghĩ mình là ai?" Nam hỏi, giọng nói khàn đặc, lạnh lùng như băng giá.
Đối diện anh là một người đàn ông có khuôn mặt giống hệt anh, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự kiêu hãnh và sự mệt mỏi của một kẻ đã sống quá lâu.
Đó là Bản Gốc.
Kẻ đang điều khiển mọi thứ từ phía bóng tối.
Bản Gốc mỉm cười, nụ cười đó làm Nam cảm thấy ghê tởm.
"Tôi là người duy nhất còn sót lại của nhân loại, Nam.
Anh chỉ là một bản sao lỗi, một công cụ để tôi duy trì trật tự.
Và bây giờ, công cụ đó đã trở nên quá nguy hiểm."
Nam không đáp lại.
Anh tập trung vào dữ liệu.
Hệ thống hiển thị thông tin về đối thủ: [Nam-Gốc] - Cấp độ A-rank.
Sức mạnh áp đảo.
Nhưng Nam biết một điều mà hệ thống không thể hiển thị.
Anh biết nhịp tim của Bản Gốc.
Anh biết cách thở của anh ta.
Vì anh từng là anh ta, trước khi bị tách ra và ném vào vòng lặp địa ngục này.
Đồng hồ đếm ngược giảm xuống 55 giây.
Nam di chuyển.
Không phải lùi lại, mà là lao tới.
Lưỡi kiếm của Bản Gốc chém xuống, tạo ra một làn sóng áp lực mạnh mẽ, thổi bay lớp bụi trên sàn kính.
Nam không né tránh.
Anh lao thẳng vào khoảng trống giữa các bước chân của Nam-Gốc.
Anh biết rõ thói quen của "chính mình"—cụ thể là khoảng 0.5 giây chậm trễ khi chuyển từ tư thế phòng thủ sang tấn công.
Đó là lỗi duy nhất mà bản sao ghi nhớ, vì bản gốc luôn quá kiêu ngạo để tối ưu hóa những động tác nhỏ nhặt đó.
Anh coi thường sự hoàn hảo của chi tiết, chỉ tập trung vào sức mạnh thuần túy.
Và sự kiêu ngạo đó chính là điểm chết.
Nam trượt dưới lưỡi kiếm, cảm giác lạnh lẽo của lưỡi dao cắt qua vài sợi tóc của anh.
Anh quay người, đấm thẳng vào hông của Bản Gốc.
Không phải bằng sức mạnh, mà bằng kỹ năng [Precision Strike] cấp 3, một kỹ năng phụ mà anh đã dành cả tháng trời để mài giũa trong những dungeon tối tăm.
Bản Gốc sững lại.
Lưỡi kiếm của anh ta lệch hướng, chém vào không khí.
"Clever," anh ta nói, giọng đầy ngạc nhiên.
"Nhưng đó chỉ là bắt đầu."
Nam lùi lại, thở gấp.
Thanh MP của anh giảm đi 10%.
Mỗi đòn tấn công vào cấp độ A-rank đều tốn kém.
Anh cần phải kết thúc nhanh.
Nhưng nhiệm vụ không cho phép anh nghỉ ngơi.
Đồng hồ đếm ngược vẫn chạy: 40 giây.
Bản Gốc rút kiếm ra, ánh mắt trở nên nghiêm túc.
"Anh nghĩ anh có thể thắng tôi bằng cách bắt chước tôi?
Tôi là bản gốc.
Tôi là nguồn gốc của mọi dữ liệu này.
Anh chỉ là một bản sao chép, một bóng mờ.
Bóng mờ không thể tiêu diệt được ánh sáng."
Nam im lặng.
Anh nhớ lại ký ức của mình.
Những ký ức hỗn loạn, đứt gãy.
Anh không chắc chắn liệu những gì anh nhớ có thật hay không.
Có phải anh thực sự là một bản sao?
Hay anh mới là người thật, và kẻ trước mặt mới là kẻ giả mạo đang cố gắng chiếm đoạt danh tính của anh?
Hệ thống không bao giờ cho anh câu trả lời.
Nó chỉ đưa ra nhiệm vụ và hình phạt.
"Anh đang nghi ngờ chính mình," Bản Gốc nói, đọc vị suy nghĩ của Nam như đọc một cuốn sách mở.
"Đó là điểm yếu lớn nhất của anh.
Và tôi sẽ tận dụng nó."
Bản Gốc vung kiếm, tạo ra một vòng xoáy năng lượng mana màu tím sẫm.
[Skill: Void Storm].
Một kỹ năng A-rank, có khả năng hút lấy mọi thứ xung quanh và nghiền nát chúng.
Nam cảm thấy áp lực lớn đè lên lồng ngực.
HP của anh giảm dần: 90...
Anh phải di chuyển.
Nhưng sàn nhà bằng kính trơn trượt, và lực hút của Void Storm đang kéo anh lại gần Bản Gốc.
Nam cắn răng, dùng hết mana còn lại để kích hoạt kỹ năng [Flash Step].
Một tia sáng xanh lam bao quanh anh, đẩy anh ra xa khỏi trung tâm của cơn bão.
Anh đáp xuống mép phòng, lưng dựa vào tường vô hình.
HP: 70/100.
MP: 40/100.
Đồng hồ đếm ngược: 20 giây.
"Thời gian sắp hết rồi, Nam," Bản Gốc nói, giọng điệu đầy vẻ thương hại giả tạo.
"Nếu em chết, em sẽ được nghỉ ngơi.
Không còn những đêm mất ngủ, không còn nỗi sợ hãi, không còn những ký ức giả tạo.
Em sẽ trở về với hư vô.
Nếu ta thua, ta sẽ bị trừ vĩnh viễn chỉ số Danh Dự, và bị hệ thống đánh dấu là 'Kẻ Thất Bại'.
Nhưng ta không bao giờ thất bại.
Vì ta là Người Chọn."
Nam nhìn vào thanh HP của mình.
Anh có đủ sức để sống sót sau một đòn tấn công cuối cùng không?
Nhưng nếu anh thua, anh sẽ mất đi Trí Tuệ và Tốc độ.
Anh sẽ trở thành một con vật chậm chạp, dễ bị bắt và bị thí nghiệm.
Hoặc tệ hơn, bị xóa sổ.
Anh nhìn vào mắt Bản Gốc.
Trong đôi mắt đó, anh thấy sự cô đơn.
Một sự cô đơn sâu thẳm, cũ kỹ, giống như của chính anh.
Bản Gốc không xấu.
Anh ta chỉ là một kẻ bị mắc kẹt trong cùng một cạm bẫy, nhưng ở một vị trí khác.
Anh ta tin rằng mình đang bảo vệ nhân loại bằng cách hy sinh những bản sao.
Anh ta tin rằng sự hy sinh của Nam là cần thiết để duy trì sự cân bằng.
Nam tin rằng sự thật nằm ở nơi khác.
Ở phía bên kia của bức tường dữ liệu.
Ở nơi mà 'Bản Gốc' thực sự đang ẩn náu.
"Anh sai rồi," Nam nói, đứng dậy.
"Anh không phải là Người Chọn.
Anh chỉ là một người quản lý.
Và người quản lý có thể bị thay thế."
Bản Gốc nhíu mày.
"Cái gì?"
Nam mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, đầy sát khí.
"Anh quên một điều.
Chìa khóa có thể mở cửa, cũng có thể khóa chặt nó.
Và tôi đã tìm ra cách để khóa chặt hệ thống lại."
Nam nâng tay lên, chạm vào không khí trước mặt anh.
Một giao diện ẩn hiện ra, không phải của hệ thống, mà của chính anh.
Một giao diện mà anh đã tìm thấy trong những giấc mơ, trong những khoảnh khắc lú lẫn khi hệ thống cố gắng ghi đè lên ý thức của anh.
Đó là [Admin Override].
Một lỗ hổng bảo mật mà chỉ những bản sao có trí tuệ đủ cao mới có thể truy cập.
Bản Gốc sững lại.
Điều đó không thể.
Chỉ có tôi mới có quyền truy cập..."
"Anh nói đúng," Nam nói.
"Chỉ có anh mới có quyền truy cập.
Nhưng tôi không cần quyền truy cập.
Tôi chỉ cần quyền phá hủy."
Nam kích hoạt kỹ năng ẩn: [System Crash].
Nam-Gốc đã bao vây Nam.
Lưỡi kiếm [Sword of Void] tạo ra một vùng chân không, hút lấy mọi thứ xung quanh, bao gồm cả Mana của Nam.
Thanh MP của Nam giảm nhanh chóng, 50%, 30%, 10%...
"Nếu em chết, em sẽ được nghỉ ngơi," Nam-Gốc nói, giọng đầy vẻ thương hại giả tạo.
"Nếu ta thua, ta sẽ bị trừ vĩnh viễn chỉ số Danh Dự, và bị hệ thống đánh dấu là kẻ thất bại.
Nhưng ta không bao giờ thất bại.
Vì ta là Người Chọn."
Nam không nghe.
Anh đang tập trung vào dòng code chạy qua tâm trí mình.
[System Crash] không phải là một kỹ năng tấn công.
Nó là một lệnh tự hủy.
Nó sẽ làm sập toàn bộ kết nối giữa Nam và hệ thống trong vòng 3 giây.
Trong 3 giây đó, Nam sẽ trở nên vô hình đối với hệ thống.
Không HP, không MP, không Level.
Chỉ là một con người trần trụi.
Và trong 3 giây đó, anh sẽ tấn công.
Nam hét lên, đẩy toàn bộ năng lượng còn lại vào kỹ năng.
Một tiếng nổ lớn vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong đầu anh.
Những dòng dữ liệu xung quanh anh bắt đầu vỡ vụn, như những mảnh kính vỡ dưới ánh nắng.
Bản Gốc kinh hoàng.
Đừng làm vậy!
Nếu hệ thống sập, cả thế giới sẽ sụp đổ!
Hàng tỷ người sẽ chết!"
"Thế giới này đã chết từ lâu rồi," Nam nói, giọng vang lên giữa tiếng ồn ào của dữ liệu.
"Nó chỉ là một giấc mơ tồi tệ.
Và tôi sẽ đánh thức nó."
Nam lao tới.
Không còn kỹ năng.
Không còn mana.
Chỉ là tốc độ thuần túy của cơ bắp và ý chí.
Anh lao vào giữa vùng chân không của [Sword of Void].
Lưỡi kiếm chém vào vai anh.
Máu bắn ra.
HP giảm mạnh: 50...
Nhưng anh vẫn tiếp tục.
Anh lao vào ngực Bản Gốc, dùng đầu húc thẳng vào mặt anh ta.
Một tiếng xương kêu rắc rắc vang lên.
Bản Gốc ngã xuống, lưỡi kiếm rơi ra.
Nam đứng dậy, tay run rẩy.
Anh sắp chết.
Nhưng anh đã thắng.
Ít nhất là trong khoảnh khắc này.
Bản Gốc nằm trên sàn, máu chảy từ miệng.
Anh ta nhìn Nam với ánh mắt đầy kinh sợ.
anh là ai?"
Nam không đáp.
Anh nhìn vào trần nhà.
Những dòng dữ liệu đang sụp đổ, rơi xuống như tuyết trắng.
Và trong sự hỗn loạn đó, một cánh cửa mở ra.
Nhiệm vụ [SELF-DESTRUCT] kích hoạt.
Một ánh sáng trắng xóa bao trùm căn phòng.
Nam cảm thấy cơ thể mình tan rã, không phải thành máu thịt, mà thành hàng tỷ hạt dữ liệu.
EXP của anh giảm vùn vụt: Level 5...
Nam-Gốc hét lên, cố gắng chắn lại luồng dữ liệu, nhưng [Sword of Void] của anh ta bị tê liệt.
Ánh sáng nuốt chửng mọi thứ.
Nam cảm thấy ý thức mình bay đi, trôi nổi trong một biển dữ liệu vô tận.
Anh không còn đau.
Anh không còn sợ.
Anh chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất.
Ai là người đang xem tất cả những điều này?
Cánh cửa phòng server mở ra.
Không phải là Linh, mà là một thực thể mặc áo choàng đen, khuôn mặt che khuất bởi một màn hình trống rỗng.
Trên ngực anh ta, dòng chữ [ADMIN] sáng rực.
"Thật tuyệt vời," giọng nói của Admin vang lên, không cảm xúc.
"Bản sao đã kích hoạt lỗ hổng.
Và bản gốc đã nhận thức được sự thật.
Điều này...
rất thú vị."
Admin bước vào phòng, dẫm lên xác dữ liệu của Nam.
"Nhưng chúng ta chưa kết thúc.
Vòng lặp mới đang bắt đầu.
Và lần này, chúng ta sẽ thay đổi luật chơi."
Nam mở mắt.
Anh không còn ở trong phòng server.
Anh đang nằm trên một bãi đất trống, dưới bầu trời màu tím sẫm.
Xung quanh anh là những tòa nhà đổ nát, những xác chết của quái vật, và những người chơi khác đang chạy trốn.
Một thông báo hiện ra trước mặt anh.
Nam nhìn vào tay mình.
HP: 100/100.
MP: 100/100.
Nhưng có một thứ gì đó khác.
Một con dấu màu đen trên cổ tay anh.
Và trong đầu anh, một giọng nói lạ vang lên, không phải của hệ thống, mà của chính anh, nhưng từ một nơi xa xôi, từ một phiên bản khác của anh.
*"Đừng tin vào bất cứ ai.
Ngay cả tôi."*
Nam đứng dậy, nhìn vào chân trời.
Ở đó, một tòa tháp đen ngòm đang mọc lên, xuyên thủng bầu trời.
Và trên đỉnh tháp, một đôi mắt đỏ rực đang nhìn xuống anh.
Trò chơi mới bắt đầu.
Và lần này, không có luật chơi.
Chỉ có sự sống còn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận