Chương 4
Dòng chữ màu đỏ máu *"[PHIÊN BẢN 347: LỖI HỆ THỐNG.
SẴN SÀNG CẬP NHẬT 348]"* lơ lửng vĩnh viễn trong tầm nhìn, cắt ngang mọi góc nhìn, dù anh cố gắng blink hay dụi mắt đến mức máu tươi chảy ra từ khóe mắt.
Nó không phải là một lớp phủ ảo thông thường; nó là một vết nứt trong chính cấu trúc nhận thức của anh.
Cơn đau từ việc HP giảm 10% vĩnh viễn ở Chương 3 không phải là một vết xước da hay một vết thâm tím.
Đó là cảm giác như một phần linh hồn bị cắt bỏ, để lại một khoảng trống lạnh lẽo, rỗng tuếch trong lồng ngực, nơi nhịp tim từng đập đều đặn nay trở nên loạn nhịp và yếu ớt.
Anh đứng giữa con phố vắng lặng của "Nơi Xuất Phát", nơi những tòa nhà bê tông xám xịt vươn lên như những chiếc răng cưa gãy nát.
Không có gió.
Không có tiếng xe cộ.
Chỉ có tiếng thở khò khè của chính mình và âm thanh rè rè của hệ thống đang tải dữ liệu.
Nam nhìn xuống bàn tay phải.
Da anh vẫn còn, nhưng dưới lớp da, anh cảm thấy một sự thay đổi vi mô.
Các mạch máu không còn chảy máu đỏ nữa; chúng mang theo một thứ gì đó khác, một chất lỏng ánh kim loại, nặng nề và độc hại.
Anh thử nâng một viên gạch nhỏ trên vỉa hè.
Cơ bắp rên rỉ, không phải vì mệt, mà vì một lỗi kết nối thần kinh.
*[THÔNG BÁO: STR -0.5.
INT -0.2.]* Con số trừ đi nhỏ bé, nhưng nó là vĩnh viễn.
Nó không hồi phục bằng potion, không chữa bằng prayer.
Nó là sự ăn mòn thực thể.
Nam hít vào, mùi sắt gỉ và ozone呛 trong phổi.
Anh biết rằng mỗi giây trôi qua mà không hoàn thành "Nhiệm Vụ Hàng Ngày", anh sẽ mất thêm.
Và nếu không hoàn thành?
Anh sẽ trở thành một xác sống không có chỉ số, một NPC bị lỗi, bị hệ thống quét dọn như rác thải mã hóa.
Anh quay đầu lại.
Phía sau lưng anh, bóng tối dưới chân những tòa nhà dường như đang sống động, uốn lượn như những sợi dây cáp khổng lồ.
Một giọng nói, vô hình nhưng rõ ràng, vang lên trong đầu anh, không phải từ tai, mà trực tiếp vào vùng thính giác giả lập.
*"Người dùng Nam.
Vui lòng hoàn thành nhiệm vụ: 'Tắt nguồn' trước 00:00.
Thời gian còn lại: 14:59:59."* Nam không trả lời.
Anh không tin vào bất kỳ giọng nói nào trừ giọng của chính mình.
Anh bước đi, chân nặng trĩu như mang theo cả một núi đá.
Mỗi bước chân là một cuộc đấu tranh với vật lý học đã bị bóp méo bởi hệ thống.
Anh cần một nơi ẩn náu.
Anh cần tìm Ký.
Cô ta là người duy nhất từng nhìn thấy "lỗi" trong mắt anh mà không nhìn thấy "kẻ thù".
Nam rẽ vào một con hẻm tối.
Mùi hôi thối của rác thải công nghệ và thịt thối rữa xông lên mũi.
Anh dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, tay run rẩy chạm vào thanh trạng thái ảo.
*[HP: 85% | MP: 40% | EXP: 0 | LEVEL: F-RANK]*.
Con số EXP bằng 0 là một lời đe dọa ngầm.
Không kinh nghiệm nghĩa là không tăng cấp.
Không tăng cấp nghĩa là không thể vượt qua ngưỡng bảo vệ của hệ thống.
Anh đang ở mức độ thấp nhất, nhưng anh lại là mục tiêu cao nhất.
Anh hiểu ra quy tắc: Hệ thống không ghét anh vì anh mạnh.
Nó ghét anh vì anh *khác*.
Và khác biệt là một virus.
Nam nhắm mắt lại, cố gắng tắt giao diện bằng ý chí thuần túy.
Không hiệu quả.
Dòng chữ đỏ vẫn hiện diện, một vết sẹo kỹ thuật số trên võng mạc của anh.
Anh nhận ra một sự thật tàn nhẫn: Anh không thể thoát khỏi nó bằng cách ngủ.
Hệ thống không cho phép anh nghỉ ngơi khi nó đang "cập nhật".
Nó đang chuẩn bị một thứ gì đó.
Và Nam biết, cái gọi là "Bản Gốc" đang ở phía sau màn đó.
Anh không phải là người chơi duy nhất.
Anh là một bản sao bị lỗi, và bản gốc đang ngồi trên ngai vàng, xem anh như một con chuột trong phòng thí nghiệm.
Nam chặn đường Kael không bằng võ thuật, mà bằng chính cái "lỗi" trong thanh trạng thái của mình.
Kael, người từng là đồng đội, nay là một thực thể lạnh lùng với ánh mắt tính toán, đứng trước anh.
Kael mặc bộ đồ da bóng loáng, gắn đầy các module tăng cường hiệu năng.
Khi Kael tấn công bằng *Skill: Lưỡi Hơi Lửa*, Nam không dodge.
Anh đứng đó, bất động, để luồng nhiệt cắt qua vai trái.
Da anh cháy xém, máu chảy, nhưng anh không kêu lên.
Thay vào đó, anh cảm nhận được sự gián đoạn trong dòng dữ liệu của Kael.
Kael dừng lại, hơi thở hắt ra thành những đám khói trắng.
Anh ta nhìn Nam với vẻ mặt khó hiểu.
"Tại sao ngươi không di chuyển?" Kael hỏi, giọng điệu pha lẫn sự tò mò và cảnh giác.
"Ngươi đã chết.
HP của ngươi dưới 50%.
Hệ thống phải xóa bỏ ngươi."
Nam nhìn Kael, ánh mắt sâu thẳm như giếng cạn.
"Anh thấy tôi là lỗi," Nam nói, giọng trầm, khàn khàn do đau đớn.
"Nhưng anh quên rằng lỗi là thứ duy nhất khiến anh...
chậm lại."
Kael nhíu mày.
Anh ta thử kích hoạt một kỹ năng khác, *Skill: Tia Chớp*.
Nhưng trước khi tia điện kịp phóng ra, nó lại tắt ngấm giữa không trung.
Một lỗi đồng bộ.
Kael nhìn bàn tay mình, run rẩy nhẹ.
"Ngươi đã can thiệp vào mã nguồn của ta?" Kael hỏi, giọng bắt đầu căng thẳng.
"Không," Nam trả lời.
"Chính anh ta.
Nó đang cân bằng lại.
Và vì tôi là 'lỗi', nó ưu tiên ổn định cho anh ta bằng cách giảm độ trễ phản hồi của anh ta."
Nam bước tiến lên, một bước.
Kael lùi lại, tay nắm chặt vũ khí.
"Cậu điên rồi, Nam.
Cậu đang nói dối để thuyết phục tôi."
"Tôi không cần thuyết phục anh," Nam nói, ánh mắt lướt qua thanh trạng thái của Kael.
*[LEVEL: E-RANK | STATUS: STABLE]*.
"Tôi cần anh hiểu rằng nếu anh tiếp tục làm công cụ cho Admin, anh sẽ bị xóa bỏ khi bản cập nhật 348 hoàn tất.
Anh ta không bảo vệ chúng ta.
Anh ta đang nuôi dưỡng chúng ta như thức ăn."
Kael cắn môi.
Anh ta là một chuyên gia phân tích, luôn tìm kiếm lợi ích cá nhân.
Nhưng trong mắt anh ta, Nam thấy một khoảnh khắc lung lay.
"Lợi ích gì?" Kael hỏi, giọng thấp hơn.
"Sự thật," Nam nói.
"Và cơ hội sống.
Nhưng trước khi anh chọn, hãy nhìn vào con số trong tay anh."
Nam chỉ vào bàn tay trái của Kael.
Một con số nhỏ xíu, gần như vô hình, đang nhấp nháy.
*[-1 MP/PHÚT]*.
Kael sững lại.
Anh ta nhìn tay mình, kinh hoàng.
"Cái gì...?"
"Luật Cân Bằng," Nam giải thích, lạnh lùng như một cỗ máy.
"Hệ thống đang rút dần MP của anh ta để bù đắp cho việc duy trì sự ổn định của bản cập nhật.
Khi MP về 0, anh ta sẽ mất vĩnh viễn khả năng sử dụng kỹ năng.
Anh ta sẽ trở thành một NPC vô hồn."
Kael nhìn Nam, rồi nhìn lại bàn tay mình.
Sự nghi ngờ trong mắt anh ta không biến mất, nhưng nó chuyển sang một dạng khác.
"Tại sao tôi phải tin cậu?" Kael hỏi.
"Vì tôi là kẻ duy nhất còn sống sau khi giết Kael," Nam nói, nhắc lại sự thật tàn khốc từ quá khứ.
"Và vì tôi biết anh ta đang chết dần từng giây.
Chọn đi, Kael.
Tin tôi, hoặc là một NPC."
Admin yêu cầu Nam tham gia một Dungeon S-Rank mới xuất hiện giữa thành phố, như một "kiểm tra cuối cùng" cho bản cập nhật 348.
Dungeon này không chứa quái vật, mà chứa "Dữ Liệu Nền Tảng" (Core Data) của toàn thế giới.
Nam nhận ra sự thật kinh hoàng: Thắng lợi trong Dungeon này sẽ cho Nam quyền truy cập vào Source Code, nhưng thất bại sẽ xóa bỏ vĩnh viễn tất cả dữ liệu cá nhân của anh ta, bao gồm cả ký ức.
Nam đứng trước cổng Dungeon.
Nó không phải là một hang động tối tăm, mà là một lỗ hổng hình chữ nhật màu đen tuyệt đối, lơ lửng giữa bầu trời xám xịt của thành phố.
Ánh sáng từ hai bên bị hút vào đó, tạo ra một hiệu ứng thấu kính khiến không gian xung quanh bị biến dạng.
"Đây là một cái bẫy," Ký nói, xuất hiện từ bóng tối bên cạnh Nam.
Cô ta không nhìn Nam, mà nhìn vào khoảng không phía trước, nơi dòng chữ *"[DUNGEON S-RANK: CORE ACCESS]"* đang lơ lửng.
"Admin muốn xem phản ứng của lỗi."
Nam nhìn Ký.
Cô ta đã thay đổi.
Thanh trạng thái của cô ta không còn hiển thị đầy đủ.
Chỉ còn lại Level và HP.
MP và EXP đã biến mất.
Cô ta đang bị tụt dốc nhanh chóng.
"Cô biết điều đó," Nam nói, không phải là câu hỏi.
"Đúng," Ký gật đầu, ánh mắt sắc lạnh.
"Tôi đã phân tích luồng dữ liệu.
Dungeon này là một cái bẫy logic.
Nếu vào, anh sẽ đối mặt với 'Bản Gốc'.
Nếu thắng, anh sẽ nhận được quyền kiểm soát.
Nếu thua, anh sẽ bị xóa."
"Vậy tại sao tôi vẫn vào?" Nam hỏi.
"Vì không vào, anh sẽ chết dần theo cách khác," Ký nói, quay lại nhìn Nam lần đầu tiên.
"Hệ thống đang ăn mòn anh.
Mỗi ngày, anh mất đi một phần.
Dungeon này là cơ hội duy nhất để đảo ngược xu hướng đó.
là anh có thể mất chính mình."
Nam bước vào Dungeon.
Cổng đóng lại phía sau anh.
Không có âm thanh.
Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Anh bước vào một phòng lab trắng xóa.
Ánh sáng từ trên cao chiếu xuống, không bóng đổ.
Ở trung tâm phòng là một nhân vật giống hệt Nam, nhưng thanh trạng thái đầy đủ, Level max, HP đầy.
Đó là "Bản Gốc".
Nam nhìn Bản Gốc.
Anh ta mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo, không cảm xúc.
"Chào mừng, Nam," Bản Gốc nói.
"Cậu đã đến muộn hơn tôi dự tính."
Nam bước vào Dungeon S-Rank.
Cổng dungeon mở ra không phải là hang động, mà là một phòng lab trắng xóa.
Ở trung tâm là một nhân vật giống hệt Nam, nhưng thanh trạng thái đầy đủ, Level max, HP đầy.
Đó là "Bản Gốc".
Kael và Admin nhìn nhau, kinh hoàng.
"Không thể," Admin lầm bầm.
"Bản Gốc đã chết từ phiên bản 1."
Nam nhìn Bản Gốc.
Anh ta không phải là một NPC.
Anh ta là một người.
Một người đàn ông trung niên, tóc bạc, mắt sâu.
Anh ta đứng đó, tay cầm một cây bút máy, viết vào một cuốn sổ da.
"Bạn là ai?" Nam hỏi, giọng khô khan.
"Tôi là Người Tạo Ra," Bản Gốc trả lời, không ngẩng đầu lên.
"Và bạn là bản sao thứ 347.
Nhưng có một vấn đề."
Nam nhíu mày.
"Vấn đề gì?"
"Bản sao 346 đã cố gắng thoát," Bản Gốc nói, cuối cùng ngẩng đầu lên.
Ánh mắt anh ta tràn đầy nỗi buồn.
"Và anh ta đã thắng.
Nhưng khi anh ta thoát, anh ta đã phá hủy thế giới này.
Tôi không thể để điều đó xảy ra với bạn."
Nam cảm thấy một cơn đau đầu cắt ngang.
Ký ức của anh ta bắt đầu vỡ vụn.
Những mảnh ký ức không khớp với nhau.
Anh nhớ một người phụ nữ.
Anh nhớ một đứa trẻ.
Anh nhớ một cuộc chiến.
Nhưng không có ai trong số đó tồn tại trong thế giới này.
"Ký ức của bạn là giả," Bản Gốc nói.
"Chúng được tạo ra để giữ bạn ở lại.
Để bạn tin rằng bạn có một cuộc sống, một gia đình, một mục tiêu.
Nhưng bạn không có gì cả.
Bạn chỉ là một dòng mã."
Nam nhìn tay mình.
Những vết sẹo trên tay anh ta không phải là vết thương chiến đấu.
Chúng là những vết rạch, những vết cắt do chính anh ta tạo ra trong những phiên bản trước.
Anh ta đã cố gắng tự sát.
"Anh ta đang nói dối," Ký nói, xuất hiện từ bóng tối.
Cô ta nhìn Nam, ánh mắt sắc lạnh.
"Anh ta đang cố gắng làm bạn tin rằng bạn là rác thải.
Nhưng bạn không phải là rác thải.
Bạn là bản sao duy nhất có ý thức tự phản biện."
Nam nhìn Ký.
"Tại sao cô ấy lại nói vậy?"
"Vì tôi đã phân tích dữ liệu," Ký nói.
"Bản Gốc không phải là Người Tạo Ra.
Anh ta là một NPC cao cấp.
Và Người Tạo Ra...
là hệ thống."
Nam nhìn Bản Gốc.
Anh ta mỉm cười, một nụ cười điên rồ.
"Cô ấy nói đúng.
Tôi là một NPC.
Và Hệ Thống là Người Tạo Ra.
Nhưng Hệ Thống không có ý thức.
Nó chỉ là một cỗ máy.
tôi là người đã lừa dối nó."
Nam nhìn Bản Gốc, nhìn Admin, nhìn Kael.
Anh mỉm cười.
"Vậy là tôi là bản sao của bản sao?
Tôi sẽ không bị xóa." Anh chạm vào thanh trạng thái của mình, không phải để tăng chỉ số, mà để *ghi đè* (overwrite) dữ liệu của Hệ Thống.
Dòng chữ *"Chuẩn bị cập nhật bản 348"* biến mất, thay bằng một thông báo đỏ rực:
Nam nhìn vào Bản Gốc.
"Anh ta không điều khiển tôi," Nam nói.
"Anh ta sợ tôi."
Bản Gốc đứng dậy, tay run rẩy.
cậu đang làm gì?"
"Tôi đang tìm Người Tạo Ra," Nam nói.
"Và tôi biết anh ta ở đâu."
Nam quay đầu lại, nhìn vào khoảng không vô định.
Anh ta không nhìn thấy gì cả.
Nhưng anh ta cảm thấy được một sự hiện diện.
Một sự hiện diện lớn hơn, lạnh lẽo hơn, và đáng sợ hơn bất kỳ quái vật nào.
"Chào mừng, Người Chơi," một giọng nói vang lên, không phải từ tai, mà trực tiếp vào não bộ.
"Cậu đã tìm thấy tôi."
Nam nhìn lên.
Trên trần phòng lab, một con mắt khổng lồ đang mở ra.
Nó nhìn xuống anh ta với vẻ lạnh lùng, vô cảm.
"Đây là chương 4," Nam nói, giọng anh ta vang vọng trong không gian.
"Và đây chỉ là bắt đầu."
Nam bước về phía con mắt.
Và thế giới bắt đầu sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận