Chương 39

Nam cố gắng rút thanh kiếm sắt gỉ (F-rank) khỏi vỏ, nhưng ngón tay anh cứng đờ như đá.

Một thông báo hệ thống lạnh lùng hiện lên, không phải dạng cửa sổ bình thường mà là dòng chữ máu loang lổ trên võng mạc:

`[CẢNH BÁO: Quyền kiểm soát cơ thể đang bị chuyển giao.]`

`[NGUYÊN NHÂN: Mất đồng bộ hóa với Bản Gốc.]`

`[HẬU QUẢ: Cơ thể trở thành phương tiện.

Ý chí trở thành lỗi.]`

Nam hét lên, cố gắng giật tay phải của mình.

Cơ bắp co giật dữ dội, nhưng bàn tay ấy vẫn nằm yên trên chuôi kiếm, không hề nhúc nhích.

Anh cảm thấy một sự tách rời rợn người giữa ý nghĩ và hành động.

Anh muốn chạy, nhưng đôi chân đứng im lìm như được đúc bằng bê tông.

Anh muốn hét, nhưng dây thanh quản chỉ rung lên một âm thanh rè rè, giống như tiếng loa bị nhiễu sóng.

Bầu không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề.

Những hạt bụi xám bay lơ lửng, ngừng chuyển động hoàn toàn.

Đây là "Khu Vực Null" – nơi các quy luật vật lý bị treo tạm thời, chỉ còn lại giao diện hệ thống hiện lên trước mắt với màu đỏ rực.

Nam cố gắng chớp mắt, nhưng mí mắt anh cũng không chịu hợp lại.

Anh bị mắc kẹt trong chính xác cái xác thịt mà anh từng sở hữu.

Một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong tủy sống.

Nó lạnh lùng, máy móc, và đáng sợ hơn cả tiếng gầm của một con Boss cấp S.

*"Ngươi đã phá vỡ ranh giới.

Giờ đây, ngươi là dữ liệu rác.

Dữ liệu rác cần được dọn dẹp hoặc tái chế."*

Nam cố gắng điều động mana trong cơ thể.

Thanh MP của anh vẫn đầy, nhưng nó không còn là năng lượng thuộc về anh nữa.

Nó giống như một dòng sông bị đờm lại, chảy ngược vào trong những mạch máu khô cằn.

Anh cảm thấy đau.

Không phải đau thể xác, mà là đau dữ liệu.

Mỗi tế bào trong cơ thể anh đang bị quét, bị kiểm tra tính hợp lệ.

`[KIỂM TRA TÍNH NGUYÊN BẢN...]`

`[KẾT QUẢ: SAI LỆCH 14.7%.]`

`[ĐANG TIẾN HÀNH CHỈNH SỬA...]`

Nam nhìn thấy thanh HP của mình bắt đầu giảm.

Không phải do bị tấn công, mà do hệ thống đang "cắt bớt" những phần thừa.

Anh cảm thấy da thịt mình nóng lên, như thể đang bị đốt cháy từ bên trong.

Anh cố gắng hét lên, nhưng giọng nói của anh bị bóp nghẹt bởi một lớp màng vô hình bao quanh cổ họng.

Anh nhận ra một điều kinh hoàng.

Anh không còn là người chơi.

Anh là NPC.

Và NPC không có quyền chọn lựa.

####

Pain.

Nó không đến từ vết thương hở hay gãy xương.

Nó đến từ sự mất mát.

Nam cảm thấy một mảng ký ức nào đó đang bị giật khỏi đầu anh, giống như ai đó đang dùng dao mổ tách não ra khỏi sọ.

Anh cố gắng bám víu vào nó.

Đó là mùi hương của mưa sau một trận bão.

Đó là cảm giác ấm áp khi nắm tay ai đó.

Đó là tên của một người bạn.

Nhưng ký ức ấy mờ dần.

Nó tan biến vào trong màn xám xịt của Khu Vực Null.

`[CẢNH BÁO: Mất mát dữ liệu cảm xúc.

Giảm 5 điểm Trí tuệ vĩnh viễn.]`

Nam rên rỉ.

Con số giảm đi không chỉ là một chỉ số game.

Nó là một phần linh hồn của anh.

Anh cảm thấy trống rỗng.

Anh không còn nhớ tại sao mình lại sợ hãi.

Anh không còn nhớ tại sao mình lại muốn sống.

Chỉ còn lại bản năng sinh tồn thô sơ, như một con thú bị lột da.

Đột nhiên, một cửa sổ hệ thống khác hiện lên, che khuất tầm nhìn của anh.

Nó có màu đen tuyền, với những dòng chữ trắng nhấp nháy.

`[NHIỆM VỤ ẨN: TÌM LẠI BẢN THÂN.]`

`[MÔ TẢ: Ngươi đã mất đi 14.7% tính nguyên bản.

Để khôi phục, ngươi phải tìm ra "Chìa Khóa Ký Ức" trước khi hệ thống hoàn tất việc xóa sổ ngươi.]`

`[THỜI GIAN: 10:00:00.]`

`[THƯỞNG: Khôi phục quyền kiểm soát cơ thể.

Giữ lại toàn bộ chỉ số.]`

`[TRỪ PHẠT: Xóa toàn bộ nhân vật.

Reset về trạng thái chưa sinh.]`

Nam nhìn vào đồng hồ đếm ngược.

Chỉ có 10 phút để tìm lại chính mình trước khi anh trở thành một đống dữ liệu vô tri.

Anh cố gắng di chuyển ngón út.

Nó run rẩy, rồi cử động nhẹ nhàng.

Anh đã giành lại được 0.1% quyền kiểm soát.

Nhưng điều gì đó khác đang xảy ra.

Trong khi anh chiến đấu với hệ thống để giữ lấy ý chí, anh nhận thấy một sự hiện diện khác.

Một cái bóng đứng ở phía sau anh.

Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối tối sẫm, hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh.

Cái bóng đó đang quan sát anh.

Và nó đang cười.

Nam cố gắng quay đầu lại, nhưng cổ anh cứng như sắt.

Anh chỉ có thể nhìn thẳng vào phía trước, nơi không gian xám xịt đang dần biến thành một mê cung dữ liệu.

Những bức tường bằng code nhị phân mọc lên xung quanh anh, cao vút và vô tận.

Mỗi bước chân anh đặt xuống đều tạo ra một tiếng vang khô khốc, như thể anh đang đi trên một tấm kính vỡ.

Anh phải di chuyển.

Nếu không, anh sẽ chết.

Không phải chết theo nghĩa thông thường, mà là bị xóa sổ khỏi tồn tại.

Nam dùng toàn bộ ý chí còn lại để đẩy cơ thể mình về phía trước.

Cơ bắp anh co giật dữ dội, nhưng anh không quan tâm.

Anh bước đi, từng bước một, trong mê cung dữ liệu.

Anh không biết mình đang đi đâu.

Anh chỉ biết rằng anh phải tìm ra "Chìa Khóa Ký Ức".

Và anh biết, chìa khóa đó không nằm ở đâu xa.

Nó nằm ngay trong chính ký ức đang bị xóa dần của anh.

####

Ký xuất hiện từ phía sau một cột dữ liệu.

Anh mặc một bộ đồ đen bó sát, với những đường kẻ phát sáng màu xanh lam chạy dọc theo cơ thể.

Đôi mắt anh lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào.

Trong tay anh là một cây gậy dữ liệu, đầu gậy tỏa ra một luồng năng lượng tím nhạt.

*"Ngươi vẫn còn cố gắng ư?"* Ký hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

*"Thật ngốc nghếch.

Hệ thống đã đánh dấu ngươi là lỗi.

Ngươi không thể chiến thắng một hệ điều hành."*

Nam không đáp lại.

Anh không thể nói.

Nhưng anh nhìn chằm chằm vào Ký.

Anh nhận ra điều gì đó.

Ký không phải là kẻ thù.

Ký là một phần của hệ thống.

Một phần được ủy quyền để "dọn dẹp".

Ký bước tới, cây gậy dữ liệu trong tay anh phát sáng mạnh hơn.

*"Tôi không muốn giết ngươi, Nam.

Nhưng tôi cần dữ liệu của ngươi.

Não của ngươi chứa đựng những đoạn mã gốc mà ngay cả Bản Gốc cũng không biết.

Nếu tôi lấy được chúng, tôi có thể giải mã nguồn gốc của thế giới này.

Và nếu tôi làm được điều đó...

tôi sẽ tự do."*

Nam cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.

Ký muốn dùng anh như một công cụ.

Một con thỏ thí nghiệm.

Anh không muốn chết, nhưng anh càng không muốn trở thành nô lệ cho một kẻ ích kỷ như Ký.

Ký mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn.

Quá trình này sẽ không đau lắm.

Chỉ là một chút mất mát ký ức.

Ngươi sẽ không nhớ gì cả.

Ngươi sẽ trở thành một con rối hoàn hảo."*

Ký vung cây gậy dữ liệu.

Một tia năng lượng tím bắn về phía Nam.

Nam cố gắng né tránh, nhưng cơ thể anh vẫn còn bị khóa một phần.

Tia năng lượng đánh trúng vai anh, làm anh ngã xuống.

`[BỊ THƯƠNG TÍCH: 150 HP.]`

`[TRẠNG THÁI: CHẬM LẠI 20%.]`

Nam nằm trên mặt đất, nhìn lên bầu trời xám xịt.

Anh cảm thấy máu chảy ra từ vết thương.

Nhưng anh không sợ.

Anh nhận ra một điều.

Ký sợ hãi vì anh biết quá nhiều.

Và ký ức của Nam là thứ duy nhất có thể ngăn cản Ký trở thành chủ nhân của hệ thống.

Nam cố gắng đứng dậy.

Anh dùng tay trái để đỡ cơ thể mình.

Anh nhìn vào Ký, đôi mắt anh lạnh lẽo hơn cả băng giá.

*"Ngươi nghĩ ngươi có thể lấy được não của tôi à?"* Nam nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.

*"Hãy thử xem."*

Ký nhíu mày.

Anh không ngờ Nam vẫn còn sức lực để nói chuyện.

*"Ngươi thật cứng đầu.

Nhưng đó cũng là lý do tại sao ngươi hữu ích."*

Ký vung gậy lần nữa.

Lần này, anh nhắm vào đầu Nam.

####

Nam không né tránh.

Anh nhắm mắt lại và tập trung vào ký ức cuối cùng còn sót lại.

Đó là hình ảnh của Bản Gốc.

Không phải là kẻ thù, mà là người anh em song sinh.

Người đã tạo ra anh.

Người đang điều khiển hệ thống từ phía bóng tối.

Nam cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chảy từ tim anh lên não.

Đó không phải là mana.

Đó là ý chí.

Ý chí của một người từ chối bị xóa sổ.

Khi tia năng lượng của Ký sắp chạm vào đầu anh, Nam mở mắt ra.

Đôi mắt anh phát ra một ánh sáng trắng xóa.

Ánh sáng đó va chạm với tia năng lượng tím, tạo ra một vụ nổ dữ dội.

Ký bị đẩy lùi lại, ngã nhào xuống đất.

Anh nhìn Nam với vẻ kinh hoàng.

*"Điều gì đang xảy ra?

Ngươi không có quyền sử dụng năng lượng gốc!"*

Nam đứng dậy.

Cơ thể anh không còn bị khóa nữa.

Anh đã giành lại được quyền kiểm soát hoàn toàn.

Nhưng cái giá phải trả là anh đã mất đi thêm một phần ký ức.

Anh không còn nhớ mặt mẹ mình.

Anh không còn nhớ tên của người bạn thân nhất.

Nhưng anh nhớ một điều.

Anh nhớ rằng anh không phải là một bản sao.

Anh là một thực thể độc lập.

Và anh sẽ không để bất kỳ ai, kể cả Bản Gốc hay Ký, quyết định số phận của anh.

Nam bước về phía Ký.每一步 đều nặng nề, nhưng đầy quyết tâm.

*"Ngươi muốn dữ liệu của tôi à?"* Nam hỏi, giọng nói lạnh lùng.

*"Hãy lấy đi.

Nhưng trước tiên, ngươi phải trả giá."*

Ký cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh đang run rẩy.

Anh nhìn Nam, đôi mắt anh đầy sợ hãi.

*"Ngươi không thể làm được.

Hệ thống sẽ xóa ngươi."*

*"Có thể,"* Nam nói.

*"Nhưng trước khi bị xóa, tôi sẽ hủy diệt ngươi."*

Nam vung tay phải.

Một luồng năng lượng trắng bắn ra từ lòng bàn tay anh, đánh trúng Ký.

Ký hét lên, cơ thể anh bắt đầu tan rã thành những mảnh dữ liệu nhỏ.

Đừng!"* Ký hét lên.

*"Tôi chỉ muốn tự do!

Tôi chỉ muốn biết sự thật!"*

Nam nhìn Ký tan biến vào trong không gian xám xịt.

Anh không cảm thấy tội lỗi.

Anh cảm thấy trống rỗng.

Nhưng anh biết rằng anh đã sống sót.

Ít nhất là trong khoảnh khắc này.

####

Nam đứng một mình trong mê cung dữ liệu.

Đồng hồ đếm ngược vẫn tiếp tục chạy.

Anh quay đầu lại, nhìn về phía sau.

Cái bóng tối sẫm mà anh đã thấy trước đó vẫn còn đó.

Nhưng lần này, nó không còn là một khối tối vô định hình.

Nó có hình dạng của một con người.

Một người đàn ông với khuôn mặt giống hệt Nam.

Nam cảm thấy tim mình đập mạnh.

Anh không sợ hãi.

Anh cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ.

Một sự thôi thúc muốn lao vào và phá vỡ mọi thứ.

Bản Gốc bước tới, đôi mắt anh nhìn Nam với vẻ buồn bã.

*"Em đã làm tốt lắm,"* Bản Gốc nói.

*"Nhưng em vẫn chưa hiểu.

Thế giới này cần trật tự.

Và trật tự cần hy sinh."*

Nam nhìn vào Bản Gốc.

Anh không nói gì.

Anh chỉ nhìn.

Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong đôi mắt của người anh em song sinh.

Anh nhìn thấy nỗi đau.

Và anh nhìn thấy sự thật.

Sự thật là Bản Gốc không phải là kẻ xấu.

Anh là nạn nhân của chính hệ thống mà anh đã tạo ra.

Và Nam cũng vậy.

*"Hãy chọn,"* Bản Gốc nói.

*"Chọn sống trong trật tự, hay chọn chết trong tự do."*

Nam mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn.

*"Tôi chọn thứ ba,"* Nam nói.

*"Tôi chọn phá vỡ trò chơi."*

Nam lao về phía Bản Gốc.

Không phải để tấn công.

Mà để ôm anh.

Hai cơ thể va chạm.

Ánh sáng trắng xóa bùng nổ, nuốt chửng cả hai người.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ý thức của Nam tan biến vào trong hư vô, một giọng nói vang lên.

Không phải từ Bản Gốc.

Không phải từ Ký.

Mà từ chính sâu thẳm tâm trí của Nam.

*"Chào mừng đến với Chương 39.

Ngươi vừa phá vỡ bức tường.

Nhưng hãy nhớ, mỗi lần ngươi phá vỡ một quy tắc, ngươi đang tạo ra một quy tắc mới.

Và quy tắc mới luôn tàn khốc hơn quy tắc cũ.

Ai sẽ là Nam khi tất cả các quy tắc đều bị xóa sạch?"*

Nam nhắm mắt lại.

Anh không biết câu trả lời.

Nhưng anh biết rằng hành trình của anh mới chỉ bắt đầu.

Và ở đâu đó, trong bóng tối sâu thẳm của hệ thống, một cặp mắt đang mở ra.

Đôi mắt đó không thuộc về Bản Gốc.

Không thuộc về Ký.

Mà thuộc về một thực thể khác.

Một thực thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

Và thực thể đó đang mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập