Chương 38
Nam nhìn chằm chằm vào bàn tay phải của mình.
Da thịt đang trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ, lộ ra những mạch máu màu xanh lam nhấp nháy dữ dội — đó không phải là máu, mà là dòng mã nguồn đang chảy ngược.
Anh cố gắng nắm chặt nắm đấm, nhưng lực tác động không truyền đến khớp ngón tay.
Chỉ số HP trên thanh trạng thái ảo phía góc trái tầm nhìn không giảm xuống con số 0, nhưng một thanh tiến trình mới, màu đỏ tươi và đầy đe dọa, đang hiện ra bên cạnh nó: .
Mỗi lần con số giảm đi một đơn vị, Nam cảm thấy một phần ký ức nào đó trong đầu mình bị xóa sạch.
Không phải là quên đi, mà là sự kiện đó chưa từng xảy ra.
Anh cố nhớ lại mùi hương của bữa ăn sáng hôm qua, nhưng chỉ có mùi ozone khét lẹt của điện tử cháy.
"Đừng..." anh lẩm bẩm, giọng nói vang lên chói tai trong không gian im lặng chết chóc.
Anh thử di chuyển chân trái.
Bước chân đó đặt xuống sàn nhà, nhưng không có tiếng động.
Không có phản lực.
Anh đang trôi nổi trong một thực tại đang tan rã.
Người Quản Lý — hay đúng hơn là phiên bản Bản Gốc đang ngồi trên ngai vàng dữ liệu phía xa — không hề cử động.
Hắn chỉ nhìn Nam với ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một vi khuẩn dưới kính hiển vi.
"Ngươi đang hiểu sai bản chất của mình, Nam," giọng nói của Bản Gốc vang lên, không qua tai mà trực tiếp xâm nhập vào thùy não, gây ra một cơn đau nhói như dao cứa.
"Ngươi không phải là người chơi.
Ngươi là một lỗi hệ thống (bug) cần được vá lại.
Khi Độ Ổn Định Tồn Tại chạm 0%, ngươi sẽ không chết.
Ngươi sẽ bị định nghĩa lại."
Nam nghiến răng, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
Anh cảm nhận được sự hút mạnh từ chân mình, như thể trọng lực đang cố kéo anh hòa vào nền tảng.
Anh phải di chuyển.
Nếu đứng yên, anh sẽ trở thành một phần của mã nguồn vĩnh viễn.
Anh hét lên, dùng toàn bộ ý chí còn lại để kích hoạt kỹ năng .
Mana trong cơ thể anh cạn kiệt tức thì, thanh MP tụt về 0%, nhưng cơ thể anh vẫn lao về phía trước, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của không gian trắng.
*[TRÍ TUỆ: -5][NHẬP LỰC LƯỢNG: 100% TỒN TẠI]*
Nam tỉnh dậy trong một căn phòng vuông vức, bốn bức tường bằng gương.
Ánh sáng trắng tinh khiết chiếu rọi từ trên xuống, không bóng đổ, không góc khuất.
Anh đứng dậy, run rẩy.
Cơ thể anh đã trở lại bình thường, da thịt nguyên vẹn, nhưng cảm giác về "tự ngã" (ego) của anh đang lung lay.
Anh nhìn vào tay mình, lần này không còn trong suốt.
Nhưng thanh trạng thái của anh đã thay đổi hoàn toàn.
"Chào mừng bạn đến với phòng chờ cuối cùng," một giọng nói quen thuộc vang lên.
Nam quay người lại.
Đứng trước anh là một người đàn ông.
Gương mặt giống hệt Nam.
Nhưng đôi mắt thì khác.
Đôi mắt đó không có cảm xúc, không có sự lo lắng, không có sự sợ hãi.
Chỉ có sự tính toán lạnh lùng, tinh mắt, và một sự kiêu hãnh đáng sợ.
Đó là Bản Gốc.
Không phải Người Quản Lý, mà là phiên bản gốc, người đã tạo ra tất cả những bản sao như Nam.
Nam lùi lại một bước, cơ thể căng cứng như dây cung.
"Ngươi là ai?" anh hỏi, giọng khàn đặc.
"Tôi là người đã tạo ra ngươi," Bản Gốc nói, bước tới gần.每一步 chân đều vang lên như tiếng trống chiến tranh.
"Và tôi cũng là người sẽ hủy diệt ngươi.
Nhưng trước khi làm điều đó, tôi cần ngươi hiểu một điều.
Ngươi nghĩ mình là nạn nhân của hệ thống?
Ngươi nghĩ mình đang chiến đấu để tự do?
Sai lầm."
Bản Gốc giơ tay lên, một màn hình ảo hiện ra giữa hai người.
Trên đó là hình ảnh của thành phố bên dưới, nơi hàng triệu người đang sống, làm việc, chiến đấu trong các dungeon.
"Mỗi bản sao như ngươi được tạo ra để kiểm tra độ bền của Luật Cân Bằng.
Nếu một bản sao có ý chí đủ mạnh để chống lại hệ thống, hệ thống sẽ học hỏi từ sự kháng cự đó và trở nên mạnh mẽ hơn.
Ngươi không phải là kẻ nổi loạn.
Ngươi là một bài kiểm tra.
Và giờ đây, bài kiểm tra đã kết thúc."
Nam cảm thấy máu mình lạnh toát.
Tất cả những gì anh trải qua, những đau khổ, những mất mát, những người bạn anh đã hy sinh...
tất cả chỉ là dữ liệu đầu vào cho một thuật toán?
"Vậy tại sao ngươi lại để tôi sống đến giờ?" Nam hỏi, nghi ngờ.
"Vì tôi cần một lựa chọn," Bản Gốc nói, nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.
"Hệ thống đang gặp lỗi.
Nó quá ổn định, đến mức nó ngừng tiến hóa.
Nó cần một cú sốc.
Một sự kiện vô lý.
Và ngươi, Nam, là ứng cử viên hoàn hảo.
Ngươi có thể chọn hai con đường."
Bản Gốc vẫy tay, hai cánh cửa ảo hiện ra.
Cánh cửa bên trái có màu xanh dương, tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Cánh cửa bên phải có màu đỏ máu, rực lửa.
"Cánh cửa xanh," Bản Gốc giải thích.
"Ngươi sẽ được trả về cuộc sống bình thường.
Ký ức của ngươi sẽ được chỉnh sửa.
Ngươi sẽ quên đi tất cả về hệ thống, về dungeon, về tôi.
Ngươi sẽ sống một cuộc đời bình thường, hạnh phúc, và chết già trong êm ấm.
Nhưng, thế giới sẽ tiếp tục vận hành như cũ.
Hàng triệu bản sao khác sẽ tiếp tục bị hy sinh để duy trì trật tự.
Và tôi sẽ tiếp tục điều khiển tất cả."
Nam nhìn vào cánh cửa xanh.
Sự cám dỗ là quá lớn.
Được thoát khỏi nỗi đau.
Được bình yên.
Nhưng anh nhớ lại khuôn mặt của Lan, của Minh.
Những người đã chết vì anh.
Nếu anh quên đi họ, liệu họ có thực sự tồn tại không?
"Còn cánh cửa đỏ?" Nam hỏi, giọng run rẩy.
"Ngươi sẽ phá vỡ hệ thống," Bản Gốc nói, ánh mắt trở nên nghiêm trọng.
"Ngươi sẽ sử dụng năng lượng của chính mình để làm nổ tung cốt lõi dữ liệu.
Hệ thống sẽ sụp đổ.
Luật Cân Bằng sẽ bị xóa bỏ.
Tất cả các bản sao sẽ được tự do.
Nhưng..."
"Nhưng gì?"
"Nhưng sự sụp đổ của hệ thống sẽ giải phóng một lượng năng lượng khổng lồ, đủ để xóa sạch thành phố này.
Hàng triệu người vô tội sẽ chết.
Bao gồm cả Ký.
Bao gồm cả những người mà ngươi từng gọi là bạn bè, nếu họ vẫn còn sống.
Chiến thắng của ngươi sẽ là sự hủy diệt của thứ ngươi muốn bảo vệ.
Đó là lựa chọn tàn khốc nhất.
Chọn giữa sự giả dối của trật tự, hay sự thật của hủy diệt."
Nam đứng im.
Tim anh đập thình thịch.
Đây không phải là một lựa chọn dễ dàng.
Đây là một cái bẫy đạo đức.
Bản Gốc không muốn Nam thắng.
Hắn muốn Nam phải gánh chịu tội lỗi của sự lựa chọn.
Dù Nam chọn gì, Nam sẽ luôn mang theo gánh nặng đó.
Nếu Nam chọn xanh, Nam là kẻ bán rẻ linh hồn.
Nếu Nam chọn đỏ, Nam là kẻ giết người hàng loạt.
"Ngươi đã nghĩ ra chưa?" Bản Gốc hỏi, tay sẵn sàng nhấn nút xác nhận nếu Nam lưỡng lự quá lâu.
"Thời gian của ngươi đang hết.
Độ Ổn Định Tồn Tại của ngươi đang giảm.
4%..."
Nam nhìn vào danh sách ký ức trong đầu.
Hình ảnh Lan cười khi anh tặng cô một bó hoa rẻ tiền.
Hình ảnh Minh ôm vai anh sau trận đấu đầu tiên.
Những ký ức nhỏ bé, bình dị, nhưng là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy mình là con người.
Anh không thể quên họ.
Anh cũng không thể giết họ.
Nhưng rồi, anh nhớ đến điều khác.
Anh nhớ đến cảm giác khi anh lần đầu tiên bước vào dungeon.
Cảm giác sợ hãi, nhưng cũng là cảm giác tự do.
Tự do để lựa chọn, dù lựa chọn đó có đau đớn đến đâu.
Hệ thống không cho phép sự lựa chọn thực sự.
Nó chỉ cho phép sự lựa chọn giả tạo.
Và Nam từ chối sự giả tạo đó.
"Ngươi nói sai một điều," Nam nói, giọng bình tĩnh lạ thường.
"Ngươi nói tôi là bản sao.
Nhưng nếu tôi là bản sao, tại sao tôi lại có khả năng nghi ngờ?
Tại sao tôi lại có khả năng đau khổ?
Bản sao không có ý thức.
Chỉ có con người mới có ý thức.
Và nếu tôi có ý thức, thì tôi không phải là bản sao.
Tôi là con người.
Và con người không bao giờ chấp nhận sự kiểm soát."
Bản Gốc nhíu mày.
"Ngươi đang cố gắng biện minh cho sự ngu ngốc của mình."
"Không," Nam nói, bước về phía trước.
"Tôi đang khẳng định bản sắc của mình.
Và tôi sẽ không chọn cánh cửa nào."
Nam chạy thẳng vào Bản Gốc.
Không phải để tấn công, mà để va chạm.
Anh đâm thẳng vào cơ thể dữ liệu của Bản Gốc.
Hai cơ thể va chạm, tạo ra một vụ nổ ánh sáng trắng xóa.
Nam cảm thấy cơ thể mình đang vỡ vụn, nhưng anh không dừng lại.
Anh hét lên, dùng toàn bộ ý chí còn lại để phá vỡ ranh giới giữa hai thế giới.
*[TÊN: ???][CẤP ĐỘ: F-rank (ĐANG TẢI LẠI...)][TRẠNG THÁI: MẤT KÝ ỨC][NHIỆM VỤ HÀNG NGÀY: BỎ QUA.
HẠT PHẠT: TRỪ 10% LỰC LƯỢNG VĨNH VIỄN.]**
Nam nhìn vào dòng chữ cuối cùng.
Anh không cảm thấy đau.
Anh không cảm thấy sợ hãi.
Anh chỉ cảm thấy một khoảng trống lớn trong đầu.
Anh không nhớ mình là ai.
Anh không nhớ mình đã làm gì.
Anh chỉ biết rằng mình đang ở đây, và anh phải sống.
Anh nhìn ra khỏi hang động.
Ánh sáng ban ngày chiếu vào, rực rỡ và chói lòa.
Thành phố nằm phía xa, vẫn vận hành bình thường.
Nhưng có điều gì đó khác biệt.
Bầu trời không còn màu xanh dương nữa.
Nó có một vệt màu tím nhạt, như thể một vết sẹo trên da trời.
Nam bước ra khỏi hang động.
Anh không biết mình sẽ đi đâu.
Anh không biết mình sẽ làm gì.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn: Hệ thống chưa chết.
Nó chỉ đang ngủ.
Và khi nó thức dậy, nó sẽ tìm lại anh.
Một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính sâu thẳm tâm trí anh.
*"Chào mừng đến với Chương 38.
Ngươi vừa thoát khỏi cái bẫy.
Nhưng hãy nhớ, mỗi lần ngươi quên đi một ký ức, ngươi đang trở nên mạnh mẽ hơn.
Và mỗi lần ngươi trở nên mạnh mẽ hơn, ngươi đang trở nên xa lạ hơn với chính mình.
Ai sẽ là Nam khi tất cả ký ức đều bị xóa sạch?"*
Nam dừng bước.
Anh nhìn vào phản chiếu của mình trong một vũng nước nhỏ trên mặt đất.
Khuôn mặt trong đó không còn là Nam nữa.
Nó là một người lạ.
Và người lạ đó đang mỉm cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận