Chương 37
Không khí xung quanh không nóng, mà lạnh thấu xương, mang mùi ozon và máu đông vón.
Tiếng nói của "Admin" vang lên trong đầu, nhưng lần này nó không còn mang âm điệu giả tạo thân thiện, mà là một lệnh trực tiếp, khô khan như máy móc: *"Mở khóa.
Hoặc bị xóa sổ."*
Nam chạm tay vào bề mặt cánh cửa.
Ngay lập tức, một thông báo hệ thống hiện lên trước mắt, màu đỏ thẫm:
*[CẢNH BÁO: Tiếp xúc với Cổng Dịch Chuyển Cấp Độ S.]*
*[YÊU CẦU: Hy sinh 10% Tổng HP vĩnh viễn để xác minh quyền truy cập.]*
*[HỆ THỐNG ĐANG ĐẾM NGƯỢC: 10...
8...]*
Nam rít lên, nghiến chặt răng.
Thanh HP của anh hiện tại chỉ còn 45/100.
Mất 10% tổng HP có nghĩa là mất 10 điểm máu vĩnh viễn, không thể hồi phục.
Anh sẽ xuống còn 35/100, một con số chết người nếu gặp bất kỳ quái vật nào.
Nhưng nếu không mở cửa, anh sẽ bị xóa sổ ngay lập tức bởi lệnh của Admin.
"Ngươi đang định làm gì?" Ký hỏi, giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
Chuyên gia phân tích dữ liệu này đang dựa vào bức tường, hai tay đan sau lưng, ánh mắt quét qua những dòng mã code đang cuộn tròn trên cánh cửa.
"Nếu ngươi hy sinh HP, khả năng sinh tồn của ngươi sẽ giảm 40%.
Logic sinh tồn nói rằng ngươi nên chạy."
"Chạy đi đâu?" Nam đáp, giọng khàn đặc.
"Admin đã khóa toàn bộ lối thoát.
Đây là lựa chọn duy nhất."
Ký nhún vai, một nụ cười méo mó hiện lên trên khóe miệng.
"Tôi chỉ phân tích rủi ro.
Ngươi là người chịu hậu quả.
Nhưng hãy nhớ, Nam, mỗi khi ngươi hy sinh một phần con người mình cho Hệ thống, ngươi đang trở nên giống nó hơn.
Và khi ngươi trở thành một phần của nó, ngươi sẽ không còn là 'Nam' nữa."
Nam không đáp.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự căng thẳng của cơ bắp.
Anh cảm thấy nỗi đau nhói ở thái dương, nơi ký ức bị che khuất đang cố gắng phá vỡ hàng rào bảo vệ.
*[ĐẾM NGƯỢC: 5...
3...]*
Nam nhắm mắt lại.
Anh nhớ đến lời cảnh báo: *"Ký ức của ngươi không phải là của riêng ngươi."* Có lẽ sự thật nằm ngay phía sau cánh cửa này.
Có lẽ "Bản Gốc" đang chờ đợi anh ở đó, không phải để giết anh, mà để hoàn tất một giao dịch.
"Ký," Nam nói, giọng bình thản đến đáng sợ.
"Nếu tôi chết, hãy lấy dữ liệu từ não bộ của tôi.
Đó là điều ngươi muốn, đúng không?"
Ký dừng lại.
Ánh mắt anh ta tối sầm, một thoáng do dự hiếm thấy lướt qua.
"Đừng ngốc.
Nếu ngươi chết, tôi sẽ mất nguồn cung cấp dữ liệu quý giá nhất.
Tôi cần ngươi sống, Nam.
Ít nhất là cho đến khi tôi giải mã được mã nguồn gốc."
*[ĐẾM NGƯỢC: 2...
1...]*
Nam mở mắt.
Anh hét lên, một tiếng gầm gừ của sự chịu đựng khi hệ thống bắt đầu rút đi 10 điểm HP vĩnh viễn.
Cảm giác như có ai đó đang xé toạc một phần cơ thể anh ra từ bên trong.
Máu chảy từ tai anh, rơi xuống sàn nhà bê tông xám xịt.
*[THÔNG BÁO: Giao dịch hoàn tất.]*
*[HP HIỆN TẠI: 35/100 (Vĩnh viễn giảm 10% tổng HP).]*
*[CỔNG DỊCH CHUYỂN ĐÃ MỞ.]*
Cánh cửa đỏ rực từ từ mở ra, không có tiếng creak, chỉ có âm thanh tĩnh điện rè rè.
Bên trong là một khoảng không gian trắng xóa, vô tận.
Không có sàn, không có trần, chỉ có màu trắng thuần khiết đến mức gây chói mắt.
Nam bước vào.
Ký theo sát phía sau, bước chân của anh ta nhẹ nhàng, như thể đang đi trên mặt nước.
####
Bên trong phòng trắng, không có trọng lực.
Nam cảm thấy cơ thể mình lơ lửng, nhưng anh vẫn có thể di chuyển bằng ý chí.
Trước mặt anh, hàng triệu dòng mã code màu xanh lá cây đang trôi nổi trong không khí, tạo thành những hình dạng kỳ lạ: khuôn mặt, bàn tay, và cả những ký ức mà anh không nhớ.
"Đây là gì?" Nam hỏi, giọng vang vọng trong không gian trống rỗng.
"Đây là kho lưu trữ dữ liệu thô," Ký giải thích, giọng đầy kích thích.
Anh ta giơ tay lên, chạm vào một dòng mã code đang trôi qua.
Dòng mã đó vỡ vụn thành những hạt sáng nhỏ li ti.
"Mỗi dòng mã này đại diện cho một ký ức, một cảm xúc, hoặc một hành động của một người chơi.
Hệ thống thu thập tất cả để duy trì 'Luật Cân Bằng Tàn Khốc'."
Nam nhìn quanh.
Anh thấy một dòng mã code màu đỏ, khác biệt với những dòng xanh lá cây xung quanh.
Nó đập thình thịch như một trái tim.
Khi anh tiến lại gần, anh cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội ở đầu.
*"Đừng chạm vào nó,"* một giọng nói vang lên, không phải từ Ký, mà từ chính sâu thẳm tâm trí anh.
*"Đó là ký ức của Bản Gốc.
Nếu ngươi chạm vào, ngươi sẽ bị đồng hóa."*
Nam dừng lại, tay còn dang ra.
"Ai đang nói?"
*"Chính ngươi,"* giọng nói đáp.
*"Phiên bản cũ của ngươi.
Người đã thất bại trước đó."*
Nam run rẩy.
Anh nhớ lại lời cảnh báo ban đầu.
Anh không phải là bản sao duy nhất.
Có những phiên bản Nam khác đã tồn tại, và họ đã thất bại.
Họ đã bị hệ thống hấp thụ, trở thành những dòng mã code trong kho lưu trữ này.
"Ký," Nam nói, giọng run rẩy.
"Ngươi biết điều này, phải không?
Ngươi biết rằng những người chơi thất bại không chết, mà trở thành một phần của Hệ thống?"
Ký nhìn anh, ánh mắt lạnh lùng.
Và đó là lý do tại sao tôi cần ngươi thành công.
Nếu ngươi thất bại, dữ liệu của ngươi sẽ bị thu hồi, và tôi sẽ mất cơ hội duy nhất để giải mã nguồn gốc.
Ngươi không được phép chết, Nam.
Ngươi phải thắng."
Nam nhìn vào dòng mã code màu đỏ.
Nó đang đập mạnh hơn, như thể đang cố gắng gọi tên anh.
Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ, như thể nó đang mời gọi anh hợp nhất với nó.
"Thắng nghĩa là gì?" Nam hỏi.
"Thắng để làm gì?
Để bảo vệ ai?
Nếu tất cả chúng ta chỉ là những dòng mã code, thì sự sống còn có ý nghĩa gì?"
Ký không đáp.
Anh ta quay đi, bắt đầu phân tích những dòng mã code khác, tìm kiếm manh mối về vị trí của Bản Gốc.
Nam biết rằng Ký đang giấu giếm điều gì đó.
Chuyên gia này không chỉ quan tâm đến dữ liệu.
Anh ta có một động cơ khác, sâu hơn, nguy hiểm hơn.
Và Nam cần tìm ra nó trước khi quá muộn.
Anh nhìn lại dòng mã code màu đỏ.
Anh quyết định không chạm vào nó.
Thay vào đó, anh tập trung vào việc tìm kiếm lối ra.
Phòng trắng này không phải là nơi để nghỉ ngơi.
Đây là một bẫy.
####
Sau khi đi qua hàng dặm không gian trắng, Nam và Ký cuối cùng cũng tìm thấy một cánh cửa khác.
Lần này, nó màu đen, làm bằng một vật liệu bóng loáng, phản chiếu hình ảnh của họ.
Trước cánh cửa, một người đàn ông đang đứng chờ.
Anh ta mặc一套 bộ vest đen hoàn hảo, tóc cắt ngắn gọn gàng, và đeo kính râm dù ở trong bóng tối.
Anh ta trông rất bình thường, nhưng Nam cảm thấy một áp lực khủng khiếp tỏa ra từ anh ta.
"Chào mừng, Nam," người đàn ông nói, giọng nói trầm ấm, nhưng mang theo một sự uy quyền không thể chối cãi.
"Tôi là Người Quản Lý.
Và tôi đã chờ đợi ngươi rất lâu."
Nam nghiến răng.
"Ngươi là ai?
Tại sao ngươi lại ở đây?"
"Ngươi đã hỏi sai câu hỏi," Người Quản Lý đáp, mỉm cười.
"Câu hỏi đúng là: Ngươi thực sự là ai?"
Nam nhìn vào phản chiếu của mình trên cánh cửa đen.
Anh thấy hình ảnh của mình, nhưng có một sự khác biệt nhỏ.
Đôi mắt của anh trong phản chiếu đang nhìn anh với sự thương cảm, chứ không phải sự cảnh giác.
"Ngươi là Bản Gốc," Nam nói, giọng run rẩy.
Người Quản Lý gật đầu.
Tôi là người đã tạo ra Hệ thống.
Tôi là người đã tạo ra ngươi, và tất cả những bản sao khác.
Và giờ đây, tôi cần ngươi giúp tôi hoàn tất nó."
"Hoàn tất nó bằng cách nào?" Nam hỏi.
"Bằng cách hy sinh bản thân mình," Người Quản Lý nói.
"Ngươi là bản sao hoàn hảo nhất.
Dữ liệu của ngươi chứa đựng tất cả những gì cần thiết để nâng cấp Hệ thống lên cấp độ tiếp theo.
Nếu ngươi đồng ý, ngươi sẽ trở thành một phần của Hệ thống, vĩnh cửu và bất tử.
Nếu ngươi từ chối, ngươi sẽ bị xóa sổ, cùng với tất cả những người mà ngươi yêu quý."
Nam cảm thấy tim mình thắt lại.
Anh nghĩ đến những người bạn, những đồng đội mà anh đã kết nối.
Họ đang chờ anh ở bên ngoài.
Nếu anh từ chối, họ sẽ chết.
Nếu anh đồng ý, anh sẽ mất đi chính mình.
"Ký," Nam quay sang nhìn chuyên gia dữ liệu.
"Ngươi nghĩ sao?"
Ký nhìn Nam, ánh mắt phức tạp.
"Đây là một lựa chọn khó khăn.
Nhưng nếu ngươi trở thành một phần của Hệ thống, tôi sẽ có quyền truy cập vào toàn bộ dữ liệu.
Đó là thứ tôi muốn.
Vì vậy, tôi khuyên ngươi nên đồng ý."
Nam nhìn vào Ký.
Anh thấy sự ích kỷ trong ánh mắt của anh ta.
Ký không quan tâm đến sự sống còn của những người khác.
Anh ta chỉ quan tâm đến dữ liệu.
"Ngươi thật sự ích kỷ," Nam nói.
"Thực tế không có đạo đức," Ký đáp lạnh lùng.
"Chỉ có lợi ích.
Và lợi ích của tôi nằm ở đây."
Nam quay lại nhìn Người Quản Lý.
Anh biết rằng đây là một bẫy.
Nhưng anh cũng biết rằng mình không có lựa chọn nào khác.
Anh phải hy sinh bản thân để bảo vệ những người khác.
Đó là logic sinh tồn.
"Điều kiện của ngươi là gì?" Nam hỏi.
"Ngươi phải tự nguyện mở khóa tiềm năng cuối cùng của mình," Người Quản Lý nói.
"Ngươi phải chấp nhận rằng ngươi không còn là 'Nam'.
Ngươi sẽ trở thành 'Hệ thống'."
Nam gật đầu.
Anh biết rằng mình đang bước vào một cái bẫy chết người.
Nhưng anh không có lựa chọn nào khác.
####
Nam bước về phía Người Quản Lý.
Anh cảm thấy sự sợ hãi, nhưng anh cũng cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ.
Anh đã chấp nhận số phận của mình.
Người Quản Lý đưa tay ra, chạm vào trán Nam.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ chảy vào cơ thể Nam.
Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo ra khỏi cơ thể, hòa vào dòng mã code vô tận.
"Đây là cảm giác cuối cùng của ngươi," Người Quản Lý nói.
"Hãy ghi nhớ nó."
Nam nhìn vào Ký.
Chuyên gia dữ liệu đang ghi lại mọi thứ trên thiết bị của mình, ánh mắt tràn đầy tham lam.
"Ký," Nam nói, giọng yếu ớt.
"Đừng tin anh ta.
Anh ta đang lừa ngươi."
Ký dừng tay.
Anh nhìn Nam, ánh mắt bối rối.
"Cái gì?"
"Anh ta không muốn nâng cấp Hệ thống," Nam nói.
"Anh ta muốn tiêu diệt tất cả chúng ta.
Hệ thống là một vũ khí.
Và anh ta muốn sử dụng nó để xóa sổ nhân loại."
Người Quản Lý cười, một nụ cười lạnh lùng.
"Ngươi đã hiểu ra quá muộn, Nam.
Nhưng không sao.
Dữ liệu của ngươi sẽ hữu ích."
Nam cảm thấy ý thức của mình đang tan biến.
Anh thấy hình ảnh của những người bạn, của Ký, của thế giới bên ngoài mờ dần.
Anh muốn hét lên, nhưng anh không thể.
Rồi, bất ngờ, một luồng năng lượng khác xuất hiện.
Nó đến từ chính cơ thể Nam, từ sâu thẳm tâm trí anh.
Đó là ký ức bị che khuất, giờ đây đã thức tỉnh hoàn toàn.
Nam nhớ ra.
Anh không phải là bản sao.
Anh là người đã tạo ra Hệ thống.
Người Quản Lý mới là bản sao.
"Không!" Nam hét lên, giọng vang vọng trong không gian trắng.
"Ngươi mới là bản sao!
Tôi là Bản Gốc!"
Người Quản Lý hoảng hốt.
"Điều đó không thể!
Ngươi là một bản sao!
Tôi đã tạo ra ngươi!"
"Ngươi đã tạo ra chính ngươi," Nam nói, giọng đầy uy quyền.
"Và giờ đây, tôi sẽ xóa ngươi."
Nam tập trung toàn bộ ý thức vào việc phá vỡ hệ thống.
Anh cảm thấy sức mạnh của mình đang tăng lên, vượt xa mọi giới hạn.
Anh thấy những dòng mã code xung quanh bắt đầu vỡ vụn.
Ký nhìn cảnh tượng này với sự kinh ngạc.
Anh không thể tin vào những gì mình đang thấy.
####
Hệ thống bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường trắng nứt vỡ, lộ ra bên ngoài là một bầu trời đen kịt, đầy sao.
Nam cảm thấy cơ thể mình đang trở lại thực tại.
Anh đứng trên một ngọn núi cao, nhìn xuống thành phố bên dưới.
Ký đứng cạnh anh, run rẩy.
"Điều gì vừa xảy ra?"
"Tôi đã giành lại quyền kiểm soát," Nam nói.
"Nhưng chưa xong.
Người Quản Lý vẫn còn đó.
Và anh ta sẽ trở lại."
Ký nhìn Nam, ánh mắt đầy nghi ngờ.
"Ngươi thực sự là Bản Gốc?
Vậy tại sao ngươi lại có những ký ức của một bản sao?"
Nam không đáp.
Anh nhìn vào bàn tay mình.
Chúng đang trở nên trong suốt, lộ ra những dòng mã code màu xanh lá cây.
Anh biết rằng mình đang dần trở thành một phần của Hệ thống, bất chấp nỗ lực của mình.
Và rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ Nam, không phải từ Ký, mà từ chính cuốn sách này.
*"Chào mừng đến với Chương 37.
Ngươi vừa chứng kiến sự sụp đổ của một hệ thống.
Nhưng hãy nhớ, mọi hệ thống đều có một người điều khiển.
Và người điều khiển đó...
là ngươi."*
Nam nhìn lên bầu trời.
Một con mắt khổng lồ mở ra trong đám mây, nhìn xuống anh.
Và anh biết, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận