Chương 36

Nam quỳ sụp xuống, hai tay bấu chặt vào nền đất cứng lạnh.

Cơn đau không đến từ thể xác mà từ bên trong đầu óc, như thể có hàng triệu dòng mã code đang cày xé ký ức của anh.

Tiếng System Voice vang lên, lạnh lùng và máy móc, vang vọng khắp căn phòng trắng vô tận:

*[CẢNH BÁO: Đồng bộ hóa dữ liệu bản sao hoàn tất.]*
*[Đang ghi đè các thuộc tính cũ...]*
*[HP: 100/100 | MP: 50/50 | EXP: 0%]*
*[Cấp độ: F-rank.

Vị trí: Nơi Xuất Phát.]*

Nam thở hổn hển, mồ hôi lạnh tuôn rơi.

Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể vừa mới được tái tạo từ hư vô.

Không có vết thương, không có máu, chỉ có sự trống rỗng đáng sợ trong tâm trí.

Ký ức về cú đâm vào ngực, về những dòng mã đỏ tươi, về khuôn mặt già nua của "Bản Gốc" — tất cả đang mờ dần, bị cuốn trôi bởi một luồng dữ liệu xanh lam lạnh lẽo.

Anh cố gắng nhớ lại tên mình.

Đúng, anh là Nam.

Nhưng cảm giác đó xa lạ, như đang mặc một bộ quần áo không vừa vặn.

Anh nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt trắng bệch, không một vết sẹo.

Những ngón tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự mất kiểm soát.

Hệ thống đang cố gắng xóa sạch những "lỗi" mà anh vừa tạo ra.

*[NHIỆM VỤ HÀNG NGÀY: Sinh tồn.]*
*[Mục tiêu: Không chết trong 24 giờ tới.]*
*[Phần thưởng: Duy trì trạng thái hiện tại.]*
*[Hình phạt nếu thất bại: Trừ vĩnh viễn 10 điểm Trí tuệ.]*

Nam nhắm mắt lại, hít một hơi sâu.

Anh biết rõ quy tắc.

Nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ mất đi một phần trí tuệ.

Và nếu anh tiếp tục mất trí tuệ, anh sẽ trở thành một cái vỏ rỗng, một con rối thực sự của Hệ thống.

Nhưng anh cũng biết rằng, ký ức anh vừa trải qua là thật.

Nó không thể bị xóa hoàn toàn nếu anh đủ mạnh mẽ để giữ nó.

Anh mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm quét qua căn phòng trắng.

Ở góc xa, một bóng người đứng đó.

Không phải quái vật, không phải NPC.

Ký mặc bộ đồ đen gọn gàng, tay cầm một thiết bị giống như máy quét dữ liệu.

Gương mặt anh ta bình thản, đôi mắt sau gọng kính phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của màn hình hologram.

"Chào mừng trở lại, Nam," Ký nói, giọng điệu không chút cảm xúc.

"Ngươi đã mất 47 giây để tỉnh lại.

Thời gian phản ứng chậm hơn 12% so với bản sao trước đó.

Dữ liệu này rất thú vị."

Nam không đáp lại.

Anh đứng dậy, chân bước nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh giác.

"Ngươi ở đây làm gì?"

"Phân tích," Ký đáp, bước về phía Nam.

"Ngươi vừa tạo ra một lỗi hệ thống lớn.

Một lỗi mà ngay cả Admin cũng chưa từng ghi nhận.

Tôi cần xem xét nguồn gốc của nó.

Và ngươi là chìa khóa."

Nam nghiến răng.

Anh cảm thấy sự hiện diện của Ký như một con rắn độc đang rình rập.

Ký không phải là đồng minh.

Ký là kẻ săn mồi thông minh, luôn tìm cách lợi dụng người khác để đạt được mục đích của mình.

Nhưng hiện tại, Nam không có lựa chọn nào khác.

Anh cần thông tin.

"Ngươi muốn gì từ tôi?" Nam hỏi, giọng khàn đặc.

"Sự thật," Ký nói, dừng lại cách Nam một mét.

"Ngươi nghĩ mình là ai?

Một bản sao?

Một nạn nhân?

Hay một anh hùng?

Tôi không quan tâm.

Tôi chỉ quan tâm đến dữ liệu.

Và dữ liệu cho thấy ngươi đang mang trong mình một đoạn mã nguy hiểm.

Một đoạn mã có thể phá vỡ Luật Cân Bằng Tàn Khốc."

Nam nhìn thẳng vào mắt Ký.

"Và nếu tôi từ chối hợp tác?"

Ký cười, một nụ cười lạnh lùng và tính toán.

"Thì ngươi sẽ chết.

Không phải bởi quái vật, mà bởi chính Hệ thống.

Vì ngươi là một lỗi.

Và Hệ thống không bao giờ dung thứ cho lỗi."

Nam im lặng.

Anh biết Ký nói đúng.

Nhưng anh cũng biết rằng, nếu anh để Ký kiểm soát mình, anh sẽ mất đi mọi cơ hội tự do.

Anh phải chơi trò chơi này, nhưng theo cách của riêng mình.

"Được," Nam nói.

"Nhưng tôi quyết định đường đi."

Ký nhún vai.

"Tùy ngươi.

Nhưng hãy nhớ, thời gian là thứ duy nhất không thể mua lại.

Và ngươi đang cạn dần thời gian."

Nam quay lưng, bước về phía lối ra của căn phòng trắng.

Anh cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai.

Đây không phải là khởi đầu mới.

Đây là sự tiếp nối của một cơn ác mộng đã bắt từ lâu.

Và anh phải tìm ra cách để kết thúc nó, dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

***

Cố gắng tìm lối ra, Nam dẫm vào một vùng ánh sáng yếu ớt trên sàn nhà.

Ngay lập tức, không gian trắng biến dạng.

Tường sụp đổ, để lộ ra một hành lang dài vô tận, hai bên là những tủ kính bằng tinh thể.

Mỗi tủ kính chứa một bóng người mờ ảo – những bản sao thất bại trước đó.

Nam bước lại gần tủ kính đầu tiên.

Bên trong là một phiên bản của chính anh, nhưng khuôn mặt méo mó, đôi mắt trợn ngược, miệng há rộng như đang hét lên nhưng không có tiếng.

Trên tủ kính có một dòng chữ nhỏ: *[Bản Sao 0042 – Thất bại do mất kiểm soát cảm xúc.]*

Tim Nam đập thình thịch.

Anh lướt qua những tủ kính khác.

Mỗi tủ là một bi kịch.

Một bản sao chết vì tham lam, một bản sao chết vì sợ hãi, một bản sao chết vì tin nhầm vào đồng minh.

Tất cả đều là Nam.

Tất cả đều là nạn nhân của cùng một vòng lặp.

"Đáng sợ, phải không?" Giọng nói của Ký vang lên từ phía sau.

Nam quay lại.

Ký đang đứng ở cuối hành lang, ánh mắt chăm chú nhìn vào những tủ kính.

"Mỗi bản sao là một thí nghiệm.

Hệ thống tạo ra chúng để tìm ra phiên bản hoàn hảo nhất.

Phiên bản có thể tuân thủ Luật Cân Bằng Tàn Khốc mà không hề run rẩy."

"Và tôi là phiên bản nào?" Nam hỏi, giọng lạnh băng.

"Ngươi là phiên bản đặc biệt," Ký nói, bước lại gần.

"Ngươi có khả năng nhớ lại.

Ngươi có khả nghi ngờ.

Và đó là lý do tại sao ngươi nguy hiểm."

Nam nhìn vào tủ kính cuối cùng.

Bên trong không có ai.

Chỉ có một chiếc ghế trống và một màn hình hiển thị dòng chữ: *[Chờ người chơi tiếp theo.]*

Anh cảm thấy một cơn寒意 chạy dọc sống lưng.

Anh không phải là người chơi cuối cùng.

Anh chỉ là một mắt xích trong chuỗi thí nghiệm dài vô tận.

Và nếu anh thất bại, anh sẽ trở thành một bóng ma trong tủ kính này, vĩnh viễn bị giam cầm trong ký ức của chính mình.

"Chúng ta cần đi sâu hơn," Nam nói, quay lưng về phía Ký.

"Phòng lưu trữ này chỉ là bề mặt.

Phải có một nơi nào đó chứa đựng dữ liệu gốc.

Nơi mà 'Bản Gốc' đang ẩn náu."

Ký nhíu mày.

"Ngươi dám đề cập đến tên đó?"

"Ngươi sợ hắn?" Nam hỏi, một nụ cười mỉa mai hiện trên môi.

"Sợ là cảm xúc của kẻ yếu," Ký đáp.

"Tôi chỉ tôn trọng sức mạnh.

Và 'Bản Gốc' là thực thể mạnh nhất trong Hệ thống.

Hắn kiểm soát mọi thứ.

Hắn quyết định ai sống, ai chết.

hắn không bao giờ sai."

Nam nhìn vào mắt Ký.

"Vậy tại sao ngươi lại giúp tôi?"

Ký im lặng một lúc.

"Vì tôi muốn biết liệu hắn có thực sự hoàn hảo không.

Và ngươi là công cụ duy nhất có thể thử nghiệm điều đó."

Nam gật đầu.

Anh hiểu động cơ của Ký.

Ký không quan tâm đến sự công bằng hay tự do.

Ký chỉ quan tâm đến sự thật, dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu.

Và đó là điều khiến Ký trở thành một đối tác nguy hiểm nhưng hữu ích.

Họ tiếp tục đi sâu vào hành lang.

Không gian trở nên tối hơn, ánh sáng từ các tủ kính mờ dần.

Không khí trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Nam cảm thấy HP của mình đang giảm chậm, không phải do thương tích, mà do áp lực tâm lý.

*[CẢNH BÁO: Môi trường độc hại.

HP giảm 1 mỗi 10 giây.]*

Nam nghiến răng.

Anh không thể dừng lại.

Anh phải tìm ra lối ra trước khi HP về 0.

Và anh biết, phía trước sẽ là một thử thách lớn hơn nhiều so với những gì anh đã trải qua.

***

Hành lang kết thúc tại một cánh cửa khổng lồ bằng kim loại đen.

Trên cánh cửa không có tay nắm, chỉ có một dòng chữ phát sáng màu đỏ: *[PHÒNG RA QUYẾT ĐỊNH].*

Nam đặt tay lên cánh cửa.

Nó lạnh như băng.

Ngay khi chạm vào, một giọng nói vang lên trong đầu anh, không phải là System Voice, mà là giọng nói của chính anh — nhưng già nua, mệt mỏi và đầy tuyệt vọng.

"Ngươi không nên ở đây, Bản Sao 001."

Nam mở mắt.

Trước mặt anh, cánh cửa tan biến, để lộ ra một căn phòng tròn.

Ở trung tâm căn phòng là một bàn tròn, và ngồi đối diện với anh là một người đàn ông.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt Nam, nhưng da dẻ nhăn nheo, mái tóc bạc trắng.

Đôi mắt anh ta sâu thẳm, chứa đựng nỗi buồn của hàng nghìn năm.

Đó là "Bản Gốc".

"Chào mừng," Bản Gốc nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng.

"Ngươi đã đến được đây.

Điều đó có nghĩa là ngươi đủ mạnh để đối mặt với sự thật."

Nam bước vào phòng, giữ khoảng cách an toàn.

"Sự thật là gì?"

Bản Gốc mỉm cười, một nụ cười bi thương.

"Sự thật là, không có lối thoát.

Thế giới này được tạo ra để bảo vệ nhân loại khỏi chính họ.

Luật Cân Bằng Tàn Khốc là cần thiết.

Nếu không có nó, nhân loại sẽ tự hủy diệt mình."

"Vậy tại sao ngươi lại dùng chúng tôi làm vật hy sinh?" Nam hỏi, giọng run run vì giận dữ.

"Vì chúng ta là những người mạnh nhất," Bản Gốc đáp.

"Chỉ có những người mạnh nhất mới có thể chịu đựng được gánh nặng của sự lựa chọn.

Và ngươi, Nam, ngươi là người duy nhất có thể thay thế tôi."

Nam sững sờ.

"Thay thế ngươi?"

"Đúng," Bản Gốc nói.

"Tôi đã giữ trật tự thế giới này trong hàng nghìn năm.

Tôi đã mệt mỏi.

Tôi cần nghỉ ngơi.

Và ngươi sẽ tiếp nối công việc của tôi.

Ngươi sẽ trở thành 'Người Chọn' mới."

Trên bàn tròn, một thanh kiếm bằng mana tinh khiết xuất hiện.

Bên cạnh đó là một ly rượu đỏ thẫm.

"Luật Cân Bằng Tàn Khốc nói rằng, để một người mạnh lên, một người khác phải yếu đi," Bản Gốc nói.

"Ngươi có hai lựa chọn.

Uống ly rượu này, và ngươi sẽ hấp thụ toàn bộ sức mạnh của tôi, trở thành Bản Gốc mới.

Hoặc, cầm thanh kiếm này và giết tôi.

Nhưng nếu ngươi giết tôi, Hệ thống sẽ sụp đổ, và tất cả những người mà ngươi muốn bảo vệ sẽ chết."

Nam nhìn vào ly rượu và thanh kiếm.

Tim anh đập mạnh.

Đây là lựa chọn tàn khốc nhất mà anh từng đối mặt.

"Thời gian của ngươi là 10 giây," Bản Gốc nói, nhìn vào đồng hồ trên tay.

8..."

Nam nhìn vào thanh kiếm.

Nếu anh giết Bản Gốc, anh sẽ phá vỡ Hệ thống, nhưng đồng nghĩa với việc hủy diệt thế giới.

Nếu anh uống rượu, anh sẽ trở thành kẻ thống trị tàn bạo, bảo vệ thế giới bằng cách áp bức nó.

5..."

Nam nhớ lại khuôn mặt của những người bạn anh đã mất.

Anh nhớ lại lời hứa của mình.

Anh không thể trở thành kẻ thống trị.

Nhưng anh cũng không thể để thế giới sụp đổ.

2..."

Nam đột ngột rút dao từ lưng ra.

Không phải để đâm vào Bản Gốc, mà để đâm vào chính bàn tay đang cầm ly rượu của anh.

Máu chảy ra, rơi vào ly rượu.

"1..."

Bản Gốc mở to mắt, kinh hoàng.

"Ngươi đang làm gì?"

Nam mỉm cười, một nụ cười đầy quyết tâm.

"Tôi chọn thứ ba."

***

Không gian rung lắc dữ dội.

"Nam" gốc hoảng loạn, lùi lại vài bước.

Làm sao mày làm được điều đó?"

Nam mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây phát ra ánh sáng tím kỳ lạ – màu của lỗi hệ thống (Glitch).

Anh không còn là một bản sao bình thường.

Bằng cách phủ nhận danh tính của chính mình, bằng cách từ chối cả hai lựa chọn, anh đã tạo ra một lỗ hổng trong logic của Hệ thống.

*[CẢNH BÁO: LỖI LOGIC.]*
*[ĐANG TÍNH TOÁN LẠI...]
*[TÍNH TOÁN THẤT BẠI.]*

Bản Gốc đứng dậy, khuôn mặt anh ta biến dạng, như thể đang bị xé toạc.

"Ngươi không thể làm điều đó!

Ngươi sẽ giết chết chính mình!"

"Không," Nam nói, giọng nói vang vọng, mang theo sức mạnh của hàng nghìn bản sao trước đó.

"Tôi đang giải phóng chúng ta."

Nam bước về phía Bản Gốc.

Mỗi bước chân anh đặt xuống, nền đất nứt ra, lộ ra những dòng mã code màu xanh lá cây bên dưới.

Anh giơ tay lên, và một luồng năng lượng tím bùng nổ, bao trùm lấy Bản Gốc.

Bản Gốc hét lên, cơ thể anh ta bắt đầu phân rã thành dữ liệu.

"Ngươi là kẻ ngốc!

Không có tôi, thế giới sẽ hỗn loạn!"

"Hỗn loạn tốt hơn là nô lệ," Nam đáp.

Và rồi, Bản Gốc biến mất, chỉ còn lại một đống dữ liệu hỗn độn.

Căn phòng bắt đầu sụp đổ.

Nam đứng giữa cơn lốc dữ liệu, cảm thấy sức mạnh mới chảy trong cơ thể mình.

Anh không còn là F-rank.

Anh không còn là bản sao.

Anh là một thứ gì đó mới.

Một thứ mà Hệ thống không thể kiểm soát.

Nhưng anh biết, đây chỉ mới là bước đầu tiên.

Kẻ thù thực sự không phải là Bản Gốc.

Kẻ thù thực sự là chính Hệ thống.

Và Hệ thống sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.

***

"Nam" gốc nằm co ro trên đống kính vỡ, cơ thể anh bắt đầu bị phân rã thành dữ liệu.

System Voice hét lên: *[NGUY HIỂM!

CÂN BẰNG BỊ PHÁ VỠ.

KHỞI ĐỘNG GIAI ĐOẠN 2: SĂN BẮT GLITCH.]*

Nam nhìn xuống bàn tay mình.

Những ngón tay của anh bắt đầu trong suốt, lộ ra những dòng mã code màu xanh lá cây bên trong.

Anh cảm thấy sức mạnh mới chảy trong cơ thể, nhưng cũng cảm thấy sự cô đơn tột cùng.

Anh đã phá vỡ quy tắc, và giờ đây, anh là mục tiêu của toàn bộ thế giới.

Ký xuất hiện từ trong bóng tối, ánh mắt anh ta tràn đầy sự tò mò và kích thích.

"Ngươi đã làm được nó," Ký nói, giọng run run.

"Ngươi đã tạo ra một Glitch.

Và giờ, ngươi là người duy nhất có thể tiêu diệt Hệ thống."

Nam nhìn vào Ký.

"Ngươi sẽ giúp tôi?"

Ký cười, một nụ cười lạnh lùng.

"Tất nhiên.

Vì nếu Hệ thống sụp đổ, tôi sẽ có quyền truy cập vào toàn bộ dữ liệu.

Và đó là thứ tôi muốn nhất."

Nam gật đầu.

Anh biết Ký chỉ làm vì lợi ích cá nhân.

Nhưng hiện tại, anh cần Ký.

Và Ký cần anh.

Họ bước ra khỏi phòng sụp đổ, vào một thế giới mới.

Một thế giới mà ở đó, mọi quy tắc đều bị phá vỡ.

Và ở đó, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.

Nhưng trước khi họ rời đi, Nam nhìn lại một lần nữa.

Ở giữa đống đổ nát, một mảnh kính nhỏ vẫn còn nguyên vẹn.

Trên đó, một dòng chữ hiện lên, mờ nhạt nhưng rõ ràng:

*[Ký ức của ngươi không phải là của riêng ngươi.]*

Nam nhíu mày.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở đầu.

Một ký ức khác, sâu hơn, tối hơn, đang cố gắng trồi lên.

Và anh biết, khi ký ức đó hoàn toàn thức tỉnh, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.

Anh quay lưng, bước vào bóng tối, để lại phía sau một thế giới đang chết dần.

Và trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên, không phải của Hệ thống, không phải của Bản Gốc, mà của chính anh — nhưng là một phiên bản anh mà anh chưa từng gặp.

*"Chào mừng trở lại, Nam.

Chúng ta đã chờ ngươi rất lâu rồi."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập