Chương 35
Dòng tin nhắn trong tai hắn im bặt, thay vào đó là tiếng ồn trắng (white noise) rè rè, giống như tiếng tivi mất sóng, ngày càng lớn dần, át đi cả nhịp đập của trái tim.
Nam cố gắng cử động ngón tay, nhưng phản hồi từ hệ thống thần kinh bị trễ.
Một thông báo đỏ chót nhảy múa trước mắt, cắt ngang tầm nhìn:
*[CẢNH BÁO: Kết nối mạng lưới thần kinh bất ổn.
Độ trễ tăng 400%.
Nguy cơ mất kiểm soát cơ bắp.]*
Hắn nghiến răng, cố ép ý chí vào những cơ bắp đang tê liệt.
Logic sinh tồn mách bảo: không hoảng loạn, phân tích dữ liệu.
Nhưng dữ liệu ở đây là một mớ hỗn độn.
Không có chỉ số HP, không có thanh MP, chỉ có sự trống rỗng.
Anh đang đứng giữa Sector 9, nơi những tòa nhà đổ nát che khuất bầu trời xám xịt, nhưng không gian xung quanh đang "tắt" dần.
Những mảng bê tông, bụi bặm và thậm chí cả không khí đều biến thành những khối đa giác thô sơ, sau đó tan rã thành những dòng mã xanh lá cây nhấp nháy.
Đừng nhìn vào chúng!" Giọng nói của Ký vang lên, méo mó như phát ra từ đáy giếng.
"Đó là lỗi hiển thị (render error).
Nếu ngươi tập trung vào nó, não bộ sẽ cố gắng xử lý thông tin vô nghĩa và dẫn đến quá tải.
Ngắt kết nối!
Ngắt kết nối ngay!"
Nam không nghe.
Hắn không thể.
Trong khoảnh khắc đó, một cái bóng đen khổng lồ, không có hình dạng rõ ràng, lao ra từ phía sau tòa nhà đổ nát.
Nó không phải là quái vật thông thường.
Nó không có thanh máu, không có tên, chỉ là một khoảng trống đen kịt trên nền thực tại.
Kẻ tấn công không dùng vũ khí.
Nó dùng "xóa bỏ".
Nam quay người, phản xạ tự nhiên đẩy anh sang một bên.
Tiếng xé toạc của không khí vang lên.
Nơi anh vừa đứng, một phần nền đất biến mất hoàn toàn, để lộ ra một vực thẳm trắng xóa bên dưới.
Không có máu, không có đau đớn, chỉ có sự không tồn tại.
*[Nhiệm vụ khẩn cấp: Sinh tồn trong 10 giây.
Phần thưởng: Giữ nguyên 10% chỉ số Trí tuệ.
Hình phạt: Mất vĩnh viễn 5 điểm Tốc độ.]*
Nam thở hổn hển.
Hắn nhìn xuống đôi chân mình.
Đôi giày đang bắt đầu trong suốt hóa.
Hắn không còn thời gian để suy nghĩ về lý do tại sao Ký lại ở đây, hay tại sao Bản Gốc lại biến mất.
Hắn chỉ biết một điều: nếu không thoát ra được, hắn sẽ trở thành dữ liệu rác.
Hắn rút dao từ lưng.
Lưỡi dao rung lên, phát ra ánh sáng yếu ớt.
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác chạm vào mặt đất thật.
"Hệ thống, đăng xuất!" Hắn hét lên.
Không có phản hồi.
Chỉ có tiếng cười khanh khách của Ký, vang vọng từ khắp mọi hướng, nhưng giọng nói ấy không còn vẻ thông minh lạnh lùng như trước.
Nó nghe tuyệt vọng.
"Cậu không thể đăng xuất đâu, Nam.
Chúng ta đang ở trong bộ nhớ đệm (cache).
Và nơi đây...
không có nút thoát."
PHẦN 2
Khung cảnh biến đổi hoàn toàn.
Họ không còn ở khu phố hoang tàn, mà đang đứng trong một căn phòng trắng xóa, không có tường, không có cửa sổ, chỉ có vô số dòng chữ trôi nổi như những con cá trong bể kính.
Một người đàn ông xuất hiện từ giữa không khí.
Hắn mặc bộ đồ bảo vệ cũ kỹ, rách nát, với một thanh trạng thái lơ lửng phía trên đầu, nhưng thanh đó lại trống rỗng.
Không có tên, không có cấp độ.
Đó là Nguyên Bản.
Nhưng không phải là phiên bản Nam vừa gặp trong hang động.
Đây là một phiên bản khác.
Một phiên bản cũ hơn, mang vẻ mệt mỏi của kẻ đã sống quá lâu trong vòng lặp.
"Ký," Nguyên Bản nói, giọng nói trầm ấm nhưng không có cảm xúc.
"Cậu đã dẫn hắn đến đây.
Đúng như kế hoạch."
Ký xuất hiện bên cạnh Nam, nhưng anh ta không nhìn Nam.
Anh ta chỉ nhìn Nguyên Bản với ánh mắt đầy tham lam và sợ hãi.
"Tôi không có lựa chọn, Nguyên Bản.
Hắn đã kích hoạt Skill S-rank.
Hệ thống phải can thiệp."
Nam siết chặt tay cầm dao.
"Ngươi là ai?
Và tại sao chúng ta lại ở đây?"
Nguyên Bản quay sang nhìn Nam.
Đôi mắt của hắn không có tròng đen, chỉ là hai hố sâu chứa đầy dữ liệu cuộn chảy.
"Tôi là người đã tạo ra chiếc lồng này, Nam.
Và cũng là người đang cố gắng phá vỡ nó.
Nhưng để làm điều đó, tôi cần một cái giá."
"Cái giá là gì?" Nam hỏi, giọng khàn đặc.
"Là sự tồn tại của một trong hai chúng ta," Nguyên Bản đáp.
"Hệ thống này vận hành dựa trên Luật Cân Bằng Tàn Khốc.
Năng lượng không tự sinh ra.
Nó được chuyển đổi.
Để tôi lấy lại quyền kiểm soát từ 'Người Điều Khiển', tôi cần một lượng EXP khổng lồ.
Một lượng EXP chỉ có thể thu được từ việc tiêu diệt một Bản Sao có cùng mã nguồn với tôi."
Nam lùi lại một bước.
"Ngươi muốn giết tôi?"
"Không," Nguyên Bản lắc đầu.
"Tôi muốn ngươi giết tôi.
Hoặc tôi giết ngươi.
Một trong hai phải biến mất để giải phóng băng thông.
Nếu cả hai đều sống, hệ thống sẽ coi chúng ta là lỗi và xóa sổ toàn bộ Sector 9.
Bao gồm cả Ký."
Ký liếc nhìn Nam, ánh mắt sắc lẹm.
"Đừng nghe hắn.
Hắn đang nói dối.
Hắn muốn dùng dữ liệu của ngươi để nâng cấp bản thân lên cấp độ Admin.
Nếu ngươi giết hắn, ngươi sẽ thừa hưởng tất cả quyền hạn.
Nhưng nếu hắn giết ngươi...
ngươi sẽ bị xóa sạch khỏi lịch sử."
Nam nhìn giữa hai người.
Cả hai đều có lý.
Cả hai đều có động cơ.
Ký muốn lợi dụng hắn.
Nguyên Bản muốn sống sót.
Hắn chỉ muốn thoát khỏi cái trò chơi chết người này.
"Chứng minh điều đó," Nam nói với Nguyên Bản.
"Cho tôi thấy bằng chứng."
Nguyên Bản giơ tay ra.
Một dòng dữ liệu xanh lam bắn ra từ ngón tay hắn, chạm vào ngực Nam.
*[Thông báo: Nhận được dữ liệu gốc.
Ký ức bị khóa đang mở khóa.]*
Nam khựng lại.
Những hình ảnh ùa vào đầu.
Không phải ký ức của hắn.
Mà là ký ức của người tạo ra hệ thống.
Hắn nhìn thấy một phòng thí nghiệm.
Một người đàn ông trẻ tuổi, khóc lóc, đánh máy trên bàn phím.
Hắn nhìn thấy hàng nghìn bản sao được tạo ra, chỉ để hy sinh cho một mục đích duy nhất: duy trì sự sống cho "Bản Gốc" duy nhất.
Và rồi, hắn nhìn thấy khuôn mặt của chính mình.
Không phải là Nam.
Mà là một người đàn ông khác, đang nhìn vào màn hình với vẻ mặt lạnh lùng.
"Ngươi là ai?" Nam thì thầm.
"Tôi là người đã bỏ rơi ngươi," Nguyên Bản nói.
"Và bây giờ, tôi phải giết ngươi để sửa lỗi lầm đó."
PHẦN 3
Bầu không khí trắng xóa đột ngột chuyển sang màu đỏ thẫm.
Những dòng chữ dữ liệu xung quanh bắt đầu quay cuồng, hình thành nên một vòng xoáy.
*[CẢNH BÁO: PHÁ VỠ AN TOÀN DỮ LIỆU.
KHỞI ĐỘNG GIAO THỨC XÓA SỔ.]*
"Chúng phát hiện ra cuộc trò chuyện này rồi," Nguyên Bản nói, giọng vẫn lạnh lùng nhưng nhanh hơn.
"Bản sao của tôi, anh không có thời gian để lưỡng lự nữa.
Chọn đi."
Nam nhìn vào thanh trạng thái của mình.
HP: 100/100.
MP: 50/100.
Nhưng một thanh tiến độ mới, màu đen, đang hiện lên phía dưới.
Nó không có tên.
Chỉ có ký hiệu: *Entropy*.
"Ký," Nam gọi.
"Nếu tôi giết hắn, tôi có thực sự trở thành Admin?"
Ký cười, một nụ cười méo mó.
"Trong thế giới này, Nam, chân lý không quan trọng.
Chỉ có sức mạnh mới quan trọng.
Nếu ngươi nắm quyền, ngươi có thể cứu những người ngươi muốn.
Ngươi có thể xóa bỏ Luật Cân Bằng.
Đó là tất cả những gì ngươi muốn, đúng không?"
Nam im lặng.
Hắn nhớ lại lời hứa với chính mình.
Bảo vệ những người anh thực sự kết nối.
Nhưng nếu cái giá là giết chết một phiên bản của chính mình — một phiên bản cũng có ký ức, có nỗi đau, có mong muốn sống — thì đó có phải là sự bảo vệ?
Hay đó chỉ là sự tàn sát?
Nguyên Bản tiến lại gần.
"Đừng nghe hắn, Nam.
Ký chỉ muốn dùng ngươi làm công cụ.
Hắn đã bán dữ liệu của ngươi cho Hệ thống từ rất lâu rồi.
Hắn là kẻ phản bội."
Nam nhìn Ký.
"Đúng không?"
Ký không đáp.
Anh ta chỉ nhìn vào những dòng dữ liệu đang sụp đổ xung quanh.
"Làm đi, Nam.
Trước khi quá muộn."
Nam rút dao.
Nhưng hắn không hướng về phía Nguyên Bản.
Hắn hướng về phía vòng xoáy dữ liệu đang mở rộng.
"Không," Nam nói.
"Tôi sẽ không giết ngươi, Nguyên Bản.
Và tôi cũng sẽ không tin Ký.
Tôi sẽ phá vỡ trò chơi."
Hắn lao vào vòng xoáy.
PHẦN 4
Nam rút dao.
Lưỡi dao run rẩy.
Sóng xung kích của quái vật dữ liệu lao tới, phá nát phần nền phía sau Nguyên Bản.
Nam lao về phía trước, không phải để tấn công Nguyên Bản, mà để đỡ đòn cho anh ta.
*Clang!*
Dao của Nam va vào một tấm khiên vô hình mà Nguyên Bản vừa kích hoạt.
Ma sát tạo ra tia lửa xanh.
HP của Nam tụt xuống 75/100.
"Cậu làm gì vậy?" Nguyên Bản hét lên, giọng đầy kinh ngạc.
"Đôi khi," Nam nói, mồ hôi chảy xuống trán, "cách duy nhất để thắng là từ chối chơi."
Hắn kích hoạt Skill: *Memory Recall – Cấp Độ: S-rank*.
Nhưng lần này, hắn không nhớ lại ký ức của mình.
Hắn nhớ lại ký ức của Hệ thống.
Những dòng mã xung quanh bắt đầu chậm lại.
Nam nhìn thấy cấu trúc của thế giới này.
Nó không phải là một chương trình hoàn hảo.
Và lỗi lớn nhất là sự tồn tại của "Bản Gốc" — một thực thể không nên tồn tại trong một thế giới được tạo ra từ sự hủy diệt.
"Ký," Nam nói.
"Ngươi đã nói rằng sức mạnh là tất cả.
Nhưng sức mạnh thực sự là khả năng chọn lựa.
Và tôi chọn hủy diệt chính trò chơi này."
Hắn đâm dao vào chính ngực mình.
Không phải để tự sát.
Mà để phá vỡ vòng lặp dữ liệu đang khóa chặt ý thức của hắn.
*[CẢNH BÁO: Tự gây sát thương.
HP giảm 50.]*
Máu của Nam không chảy ra.
Nó biến thành những dòng mã đỏ tươi, lan tỏa khắp căn phòng trắng.
Những dòng mã này ăn mòn nền tảng thực tại.
Nguyên Bản lùi lại, kinh hoàng.
"Ngươi đang làm gì?
Ngươi sẽ giết chết tất cả!"
"Không," Nam nói, giọng nói vang vọng như từ một thế giới khác.
"Tôi đang giải phóng chúng ta."
PHẦN 5
Vết nứt dữ liệu lan rộng, nuốt chửng con quái vật và cả Nguyên Bản.
Trong giây phút cuối cùng trước khi bị kéo vào vực thẳm mã nguồn, Nam nhìn thấy một thứ gì đó ở phía bên kia của vết nứt.
Đó không phải là thế giới thực.
Đó là một phòng điều khiển khổng lồ, với hàng nghìn màn hình, mỗi màn hình hiển thị khuôn mặt của một "người chơi" đang ngủ say.
Và ở trung tâm, một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế xoay, quay lưng lại với Nam.
Người đàn ông ấy quay đầu lại.
Nhưng không phải là Nam hiện tại.
Đó là một Nam già hơn, với đôi mắt đã mất đi mọi hy vọng.
"Chào mừng trở lại, Bản Sao 001," người đàn ông nói, giọng nói vang lên trong đầu Nam.
"Cậu nghĩ rằng mình đã phá vỡ hệ thống?
Cậu chỉ vừa bước vào tầng sâu hơn."
Màn hình tối đen.
*[Kết nối bị ngắt.]*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận