Chương 34

Gấu Đá không gầm.

Nó không nghiến răng.

Nó chỉ đứng đó, bất động như một bức tượng đá cổ xưa bị lãng quên giữa chiến trường tàn khốc của Sector 9.

Những tảng đá nhọn hoắt trên lưng nó, vốn là vũ khí phòng thủ và tấn công chết người, giờ đây rung lên với tần suất cực cao.

Âm thanh phát ra không phải là tiếng va chạm vật lý, mà là tiếng rè rĩ, tiếng nhiễu trắng của một đài radio mất sóng, xé toạc không khí ngột ngạt.

Nam dừng lại.

Mũi giáo năng lượng tím thẫm của kỹ năng *[Spear of Thorns]* vẫn đang lơ lửng trước mặt hắn, dao động nhẹ trong không khí ẩm ướt.

HP của Nam chỉ còn lại 15/100.

Cơ thể hắn gào thét, mỗi cơ bắp đều căng thẳng đến mức có thể đứt vỡ.

Nhưng logic sinh tồn, thứ đã cứu sống hắn qua ba mươi ba chương trước đó, đang hét lên một điều khác.

*Đừng tấn công.*

Hắn nghi ngờ.

Sự nghi ngờ ấy sâu hơn cả nỗi sợ chết.

Hắn thu mũi giáo lại, năng lượng tan biến vào bóng tối, để lại một vệt sáng mờ nhạt.

Gấu Đá vẫn đứng đó.

Đôi mắt đen kịt của nó không còn hung dữ, mà trống rỗng, như hai lỗ hổng trong ma trận thực tại.

"Ký," Nam gọi, giọng khàn đặc, "Phân tích lại.

Nó không phải là monster."

Ký, đang ẩn náu sau tảng đá lớn bên cạnh, nhanh chóng quét mã qua thiết bị cầm tay.

Màn hình hiển thị dòng chữ đỏ rực:

"Nó không có ID," Ký thì thầm, giọng run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì kích động.

"Nam, nó...

nó không tồn tại trong cơ sở dữ liệu của Dungeon.

Nó là một lỗi.

Một glitch sống."

Nam nhíu mày.

Hắn nhìn xuống đôi chân của mình.

HP của hắn không hồi phục.

Không có thanh tiến độ xanh lá cây nào hiện lên.

Hắn đang ở ngoài hệ thống, như một bóng ma.

Và chính sự tách rời này đang làm hắn cảm nhận được những thứ mà trước đây hắn không thể thấy.

Những đường kẻ nứt trên bầu trời Sector 9 đang mở rộng, tiết lộ ra một màu đen tuyền phía sau, nơi không có ánh sáng, không có trọng lực, chỉ có sự vô tận.

Gấu Đá đột ngột sụp đổ.

Không phải chết, mà là tan rã.

Những tảng đá rơi xuống đất, vỡ vụn thành bụi mịn.

Từ giữa đống đổ nát ấy, một bóng người bước ra.

**

Bản Gốc giơ tay phải.

Từ không khí xung quanh, những tia năng lượng tím thẫm tụ tập lại, hình thành một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm dao động không gian, tạo ra những tiếng nổ nhỏ khi nó cắt qua không khí.

"Hệ thống đang phát hiện sự bất ổn trong nhân cách của cậu," Bản Gốc nói, giọng vang vọng khắp hang động.

"Nếu cậu tiếp tục tồn tại với ý thức độc lập, nó sẽ coi cậu là virus.

Và để diệt virus, hệ thống sẽ xóa sổ toàn bộ vùng nhớ Dungeon này.

Bao gồm cả cá nhân cậu, và tất cả những người cậu tự cho là bạn bè."

Nam nhìn thanh kiếm năng lượng.

Hắn biết sức mạnh của nó.

Một cú đánh duy nhất có thể xóa sạch hắn khỏi thực tại.

Không có hồi sinh.

Không có checkpoint.

Chỉ có sự hủy diệt hoàn toàn.

"Cậu muốn tôi làm gì?" Nam hỏi, giọng trầm xuống.

"Xóa bỏ ý thức độc lập của cậu," Bản Gốc nói.

"Trả lại cho hệ thống quyền kiểm soát.

Trở thành một bản sao hoàn hảo, không có cảm xúc, không có nghi ngờ.

Chỉ thực hiện nhiệm vụ.

Chỉ bảo vệ trật tự.

Đổi lại, tôi sẽ cho cậu sống.

Tôi sẽ cho Ký sống.

Tôi sẽ cho tất cả mọi người trong Sector 9 sống."

Nam nhìn về phía Ký.

Ký vẫn không nhúc nhích.

Nhưng Nam thấy bàn tay Ký run lên.

Hắn ta đang sợ.

Sợ cho chính mình.

Sợ cho Nam.

Hay sợ cho sự thật?

"Và nếu tôi từ chối?" Nam hỏi.

"Thì tôi sẽ giết cậu," Bản Gốc nói, không chút do dự.

"Và tôi sẽ tạo ra bản sao #8944.

Một phiên bản tốt hơn.

Một phiên bản không có lỗi."

Nam nhìn vào thanh HP của mình.

Hắn không đủ sức để chiến đấu.

Hắn không đủ MP để sử dụng kỹ năng.

Hắn chỉ có ý chí.

Và sự nghi ngờ.

Sự nghi ngờ ấy đang ăn mòn hắn.

Nhưng nó cũng là thứ duy nhất còn lại của hắn.

Nếu hắn chấp nhận, hắn sẽ mất đi chính mình.

Hắn sẽ trở thành một cỗ máy.

Một con rối.

Nhưng nếu hắn từ chối, hắn sẽ chết.

Và những người hắn muốn bảo vệ...

họ sẽ chết cùng hắn.

"Đây không phải là lựa chọn," Nam nói, giọng lạnh lùng.

"Đây là sự ép buộc."

"Cuộc sống là sự ép buộc," Bản Gốc đáp.

"Luật Cân Bằng Tàn Khốc không có chỗ cho sự thương cảm.

Chọn đi, Nam.

Sự thật, hay cái chết giả tạo?"

Nam nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Bản Gốc.

Và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy một thứ gì đó ẩn sâu trong bóng tối.

Một sự sợ hãi.

Bản Gốc đang sợ.

Sợ điều gì?

Sợ sự bất ổn?

Hay sợ chính Nam?

Nam mỉm cười.

Một nụ cười tàn khốc.

"Cậu sai rồi," Nam nói.

"Cậu nghĩ tôi là bản sao yếu kém?

Cậu nghĩ tôi không biết?"

Bản Gốc nhíu mày.

"Ý cậu là gì?"

"Tôi nhớ mọi thứ," Nam nói, mắt sáng lên một cách kỳ lạ, như thể có một ngọn lửa đang bùng cháy bên trong.

"Tôi nhớ cái chết của bản sao #8942.

Tôi nhớ cảm giác khi não bộ của tôi bị đốt cháy.

Tôi nhớ vì tôi không phải là #8943.

Tôi là #8942.

Tôi đã chết.

Và sau đó, tôi đã trở lại."

Bản Gốc lùi lại một bước.

Lần đầu tiên, vẻ mặt vô cảm của hắn ta xuất hiện một vết nứt.

không thể," Bản Gốc lắp bắp.

"Ký ức của cậu đã bị xóa."

"Không," Nam nói, bước lại gần.

"Chúng chỉ bị ẩn đi.

Ẩn đi bởi chính cậu.

Sợ rằng nếu tôi nhớ lại, tôi sẽ biết rằng cậu không phải là Bản Gốc.

Cậu chỉ là một bản sao khác.

Một bản sao đã chiếm đoạt vị trí của người thật."

Không khí trong hang động trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiếng nhiễu từ Gấu Đá đã biến mất.

Chỉ còn lại tiếng thở nặng nhọc của hai người đàn ông giống hệt nhau.

"Cậu đang nói dối," Bản Gốc nói, nhưng giọng của hắn ta run rẩy.

"Tôi không nói dối," Nam nói.

"Và bây giờ, tôi sẽ chứng minh điều đó."

*[Skill: Memory Recall – Cấp Độ: S-rank]*

Gấu Đá sụp đổ thành đống đá vụn.

Nam Gốc biến mất hoàn toàn, để lại duy nhất một vật phẩm rơi xuống:

Nam thở hổn hển, đổ gục xuống đất.

Giao diện hệ thống trước mắt hắn thay đổi hoàn toàn.

Dòng chữ xanh lá cây quen thuộc biến mất, thay vào đó là dòng chữ đỏ máu, nhấp nháy:



Nam nhìn vào vòng cổ.

Nó lạnh lẽo, nhưng lại phát ra một nhịp đập đều đặn, như trái tim của một người sống.

Hắn nhớ ra.

Hắn không phải là bản sao.

Hắn là người tạo ra hệ thống.

Và hắn đã tự giam cầm chính mình trong thế giới này, để quên đi tội lỗi của mình.

Nhưng bây giờ, hắn đã thức tỉnh.

Và thế giới hệ thống, lần đầu tiên, run rẩy.

Từ bóng tối sâu thẳm, một giọng nói khác vang lên.

Không phải của Bản Gốc.

Không phải của Ký.

Mà là của chính hắn.

Nhưng từ một phiên bản khác.

Một phiên bản đã chết từ lâu.

*"Cuối cùng, anh cũng đã nhớ lại,"* giọng nói đó thì thầm.

*"Bây giờ, hãy đi và giết chết tôi."*

Nam mở mắt.

Màn hình trạng thái của anh tối đen.

Nhưng trong bóng tối đó, một thanh tiến độ mới hiện lên.

Nam bước ra khỏi nhà kho.

Cánh cửa đóng lại sau lưng anh.

Ký vẫn ngồi đó, nhưng Nam không nhìn lại.

Anh biết Ký sẽ theo sau.

Ký luôn theo sau.

Và sâu trong tâm trí anh, chiếc chìa khóa vàng đang nóng lên.

Nó không chỉ là một vật phẩm.

Nó là một lời hứa.

Một lời hứa về sự hủy diệt.

Nam bước vào bóng tối của Sector 9.

Và thế giới hệ thống, lần đầu tiên, run rẩy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập