Chương 33

Ánh sáng xanh dương nhạt trên bầu trời không phải là màu của bình yên.

Đó là màu của màn hình chờ, của sự tê liệt tạm thời trước khi một cú reload tàn khốc.

Nam đứng giữa quảng trường, chiếc chìa khóa trong tay dần tan rã thành những hạt pixel nhỏ li ti, rơi xuống mặt đất bê tông lạnh lẽo.

Tiếng cười mỉa mai của bóng người ở cuối quảng trường vẫn còn vang vọng trong tai anh, nhưng khi anh quay lại, không gian đó trống rỗng.

Không có ai.

Chỉ có gió lạnh và mùi ozone của năng lượng tĩnh điện.

Nam không chạy.

Chạy là hành động của kẻ hoảng loạn, và hoảng loạn tiêu tốn MP vô ích.

Anh bước đi với từng bước chân chắc chắn, mắt liếc nhanh qua góc nhìn peripheral.

Thanh trạng thái của anh nhấp nháy đỏ, một dấu hiệu báo động hiếm hoi mà anh chưa từng thấy trước đây.

Không phải là cảnh báo sát thương, mà là cảnh báo hệ thống.

*Ding.*

Âm thanh không vang lên trong không khí.

Nó vang lên trực tiếp vào tủy sống của Nam, lạnh lẽo như một nhát dao găm xuyên qua cột sống.

Một khung cửa sổ trong suốt, viền đỏ máu, hiện lên chặn ngang tầm nhìn của anh.

Nam dừng bước.

Cánh tay phải của anh đột ngột co rút lại, cơ bắp run rẩy yếu ớt như thể anh vừa bị điện giật.

Cảm giác mất đi 10% sức mạnh không phải là một con số trừu tượng trên màn hình.

Nó là cảm giác vật lý, là sự thiếu hụt cân nặng, là sự chậm chạp đáng sợ trong phản xạ thần kinh.

Anh cố gắng nắm chặt nắm đấm, nhưng lực tác động lên lòng bàn tay yếu hơn hẳn so với một giây trước.

"Đùa với tôi à?" Nam lầm bầm, giọng khàn đặc.

Anh thử kích hoạt kỹ năng *Phản Kích*, một skill cơ bản mà anh đã dùng hàng ngàn lần trong các dungeon cấp thấp.

Nhưng thay vì ánh sáng xanh quen thuộc, một dòng chữ lỗi hiện lên:

Nam thở dài, một hơi thở ngắn và gấp.

Đây không phải là lỗi hệ thống.

Đây là hình phạt.

Hệ thống không cho phép anh tồn tại ở trạng thái "ngoài vòng kiểm soát" quá ba giây.

Nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày, nếu anh không đồng bộ hóa dữ liệu với máy chủ trung tâm, anh sẽ bị trừ stats vĩnh viễn.

Và nếu stats về 0, cơ thể anh sẽ ngừng hoạt động.

Không phải chết.

Mà là ngừng tồn tại.

Anh nhìn quanh.

Những người dân xung quanh vẫn đi lại bình thường, nhưng ánh mắt họ trống rỗng.

Họ đang chạy các script nền, những nhiệm vụ lặp lại vô nghĩa để duy trì chỉ số của mình.

Nam nhận ra sự thật đáng sợ: thế giới này không phải là nơi con người sống.

Đây là một trại chăn nuôi dữ liệu.

Và anh vừa mới bước ra khỏi chuồng.

Nam quay lưng lại với quảng trường, hướng về phía khu vực công nghiệp cũ nơi Ký thường lui tới.

Anh cần dữ liệu.

Anh cần biết tại sao "Bản Gốc" lại để anh sống sót sau cú reset đó.

Và quan trọng hơn, anh cần biết làm thế nào để khóa vĩnh viễn những hình phạt này.

**

Nam rơi vào một khoảng không trắng xóa.

Không có sàn, không có trần.

Chỉ có tiếng thì thầm.

Hàng triệu tiếng thì thầm.

*...bảo vệ chúng ta...*
*...đừng bỏ rơi chúng tôi...*
*...anh là kẻ phản bội...*
*...anh là kẻ cứu rỗi...*

Nam cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh không chạm đất.

Anh nhìn xuống.

Cơ thể anh đang phân rã thành những mảnh vỡ dữ liệu.

Và từ những mảnh vỡ đó, một hình bóng hiện ra.

Nhưng không phải là Nam.

Người đó mặc bộ đồ đen, đôi mắt lạnh băng, và trên ngực anh ta có một huy hiệu vàng rực rỡ:

"Bản Gốc," Nam nói, giọng run rẩy.

Người đàn ông kia mỉm cười.

Nụ cười giống hệt nụ cười mà Nam đã thấy ở quảng trường.

"Chào mừng trở lại, bản sao 734.

Tôi đã biết anh sẽ đến đây.

Ký rất thông minh, nhưng anh ấy không biết rằng backdoor của anh ta thực chất là một dây ruy-băng dẫn tôi đến tâm trí anh."

Nam cảm thấy máu lạnh chạy khắp người.

Ký đã bị lừa?

Hay Ký đã cố tình làm vậy?

"Anh muốn gì?" Nam hỏi.

"Tôi muốn anh hiểu," Bản Gốc nói, bước lại gần.

"Thế giới này đang sụp đổ.

Ngoại giới đang xâm nhập.

Các dungeon S-rank xuất hiện khắp nơi.

Nếu không có hệ thống, nhân loại sẽ tuyệt chủng trong vòng 48 giờ.

Tôi duy trì trật tự.

Tôi hy sinh một số ít để cứu số đông.

Đó là Luật Cân Bằng Tàn Khốc."

"Anh đang giết chúng tôi," Nam nói.

"Anh đang biến chúng tôi thành máy móc."

"Không," Bản Gốc lắc đầu.

"Tôi đang biến chúng tôi thành vũ khí.

Và anh, Nam, anh là vũ khí mạnh nhất.

Nhưng anh cần phải chấp nhận vai trò của mình.

Hãy trở về.

Hãy tiếp tục nhiệm vụ.

Và tôi sẽ cho anh một ân huệ."

Bản Gốc giơ tay ra.

Một vật phẩm hiện lên trong lòng bàn tay anh ta.

Đó là một chiếc nhẫn bạc, khắc chữ

"Đeo nó vào," Bản Gốc nói.

"Nó sẽ cho phép anh nhìn thấy vị trí của tất cả những người anh yêu quý.

Và nó sẽ bảo vệ họ khỏi các hình phạt hệ thống.

Đổi lại, anh phải trở thành tay sai của tôi.

Hãy đi săn lùng các bản sao khác.

Hãy tiêu diệt những ai dám nổi loạn."

Nam nhìn chiếc nhẫn.

Nó đẹp mê hoặc.

Nó hứa hẹn sự an toàn cho những người anh muốn bảo vệ.

Nhưng giá trị của nó là linh hồn của anh.

Anh sẽ trở thành một kẻ săn mồi.

Anh sẽ phải giết những người giống mình.

"Không," Nam nói.

Bản Gốc nhíu mày.

"Anh không hiểu.

Nếu anh từ chối, tôi sẽ kích hoạt lệnh xóa toàn bộ.

Không chỉ anh.

Cả những người anh vừa kết nối.

Tất cả sẽ biến mất."

Nam cắn răng.

Anh cảm thấy sự tuyệt vọng dâng lên.

Nhưng rồi, một ký ức hiện ra.

Ký ức về lần đầu tiên anh gặp Ký.

Ký không tin tưởng anh.

Ký nghi ngờ anh.

Nhưng Ký vẫn giúp anh, vì lợi ích của chính mình.

Đó là sự thật trần trụi.

Và trong sự thật đó, có một khe hở.

"Ký không muốn giúp anh," Nam nói.

"Ký muốn giải mã hệ thống.

Nếu anh xóa anh ta, anh sẽ mất cơ hội duy nhất để hiểu chính mình."

Bản Gốc im lặng.

Ánh mắt anh ta sắc lẹm.

"Anh đang đe dọa tôi?"

"Không," Nam nói.

"Anh đang thương lượng."

Bản Gốc cười.

Một nụ cười đầy sát khí.

"Thật thú vị.

Tôi sẽ cho anh một cơ hội.

Hãy vào dungeon này.

Giết con boss.

Nếu anh thắng, tôi sẽ cho anh giữ chiếc nhẫn.

Nếu anh thua, tôi sẽ xóa toàn bộ dữ liệu của anh.

Vĩnh viễn."

Một cánh cổng đen mở ra trước mặt Nam.

Từ bên trong, một tiếng gầm rú kinh hoàng vang lên.

*[NEW QUEST ACCEPTED: THE SILENT HUNT][TARGET: ELITE BOSS - 'THE MEMORY EATER'][LOCATION: SECTOR 9 DUNGEON][REWARD: SOUL BINDING RING (ITEM)][PENALTY FOR FAILURE: TOTAL DATA WIPE (PERMANENT DEATH)]**

Nam nhìn Ký.

"Anh có biết Sector 9 không?"

Ký cau mày.

Khu vực đó đã bị phong tỏa từ năm ngoái.

Tỷ lệ sống sót là 0%.

Tại sao anh hỏi?"

"Vì tôi vừa nhận được nhiệm vụ đi đó," Nam nói.

Ký sững sờ.

"Nhiệm vụ từ đâu?

Hệ thống không giao nhiệm vụ cho C-rank vào dungeon S-rank.

Đó là tự sát."

Nam nhìn vào đôi mắt của Ký.

Anh thấy sự do dự.

Nhưng Ký cũng tò mò.

"Anh sẽ đi cùng tôi," Nam nói.

Không phải là một lời mời.

Mà là một mệnh lệnh.

Ký cười, một nụ cười苦涩.

"Tại sao?"

"Vì anh cần dữ liệu," Nam nói.

"Và tôi cần một người phân tích.

Nếu tôi chết, anh sẽ không bao giờ biết sự thật.

Nếu tôi sống, anh sẽ có tất cả những gì anh muốn."

Ký im lặng một lúc.

Sau đó, anh gật đầu.

Nhưng nếu chúng ta chết, tôi sẽ không tha thứ cho anh."

Nam mỉm cười.

"Chúng ta sẽ không chết.

Vì tôi đã tìm ra một lỗ hổng."

Nam đưa tay lên, chạm vào trán.

Anh nhớ lại những gì Bản Gốc đã nói.

*Luật Cân Bằng Tàn Khốc*.

Hệ thống duy trì trật tự bằng cách hy sinh.

Nhưng nếu anh không phải là nạn nhân?

Nếu anh là kẻ gây ra sự mất cân bằng?

"Ký," Nam nói.

"Anh có thể hack thanh trạng thái của tôi không?"

"Để làm gì?" Ký hỏi.

"Để làm cho hệ thống nghĩ rằng tôi đã chết," Nam nói.

"Nếu tôi 'chết', tôi sẽ không còn bị ràng buộc bởi luật chơi.

Tôi sẽ trở thành một ghost trong hệ thống.

Và từ đó, tôi có thể tấn công từ bên trong."

Ký nhìn Nam với ánh mắt kinh hãi.

"Đó là điên rồ.

Nếu anh làm vậy, anh sẽ không thể hồi phục HP hay MP.

Anh sẽ phải sống sót chỉ bằng ý chí."

Nam nhìn ra cửa sổ.

Bầu trời xanh dương vẫn còn đó, nhưng bây giờ, anh thấy những đường kẻ nứt trên nó.

Những vết nứt của sự thật.

"Và nếu anh không làm vậy," Nam nói, giọng lạnh lùng.

"Thì chúng ta đều sẽ chết.

Vậy nên, hãy chọn.

Sự thật, hay cái chết giả tạo?"

Ký nhìn vào màn hình, rồi nhìn vào Nam.

Anh thở dài, bắt đầu gõ phím.

"Được," Ký nói.

"Nhưng nếu anh chết thật sự, tôi sẽ lấy não của anh ra và giải phẫu nó.

Tôi muốn biết anh nghĩ gì trong giây phút cuối cùng."

Nam gật đầu.

"Thỏa thuận."

Khi Ký bắt đầu chạy mã, Nam cảm thấy cơ thể mình dần trở nên lạnh giá.

HP của anh bắt đầu giảm.

Không phải do thương tích.

Mà do sự tách rời khỏi hệ thống.

Nam nhắm mắt lại.

Anh cảm thấy sự sợ hãi.

Nhưng anh cũng cảm thấy tự do.

Tự do khủng khiếp.

Và trong khoảnh khắc đó, khi HP của anh chạm mức 1, một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải của Bản Gốc.

Không phải của Ký.

Mà là của chính anh.

Nhưng từ một phiên bản khác.

Một phiên bản đã chết từ lâu.

*"Cuối cùng, anh cũng đã thức tỉnh,"* giọng nói đó thì thầm.

*"Bây giờ, hãy đi và giết chết tôi."*

Nam mở mắt.

Màn hình trạng thái của anh tối đen.

Nhưng trong bóng tối đó, một thanh tiến độ mới hiện lên.

Nam bước ra khỏi nhà kho.

Cánh cửa đóng lại sau lưng anh.

Ký vẫn ngồi đó, nhưng Nam không nhìn lại.

Anh biết Ký sẽ theo sau.

Ký luôn theo sau.

Và sâu trong tâm trí anh, chiếc chìa khóa vàng đang nóng lên.

Nó không chỉ là một vật phẩm.

Nó là một lời hứa.

Một lời hứa về sự hủy diệt.

Nam bước vào bóng tối của Sector 9.

Và thế giới hệ thống, lần đầu tiên, run rẩy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập