Chương 32
Không phải trong bóng tối ẩm mốc của ngục tối, mà trên một mặt phẳng vô tận bao trùm cả bầu trời.
Không khí ở đây không có mùi, không có độ ẩm, chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của một hệ thống đang chờ xử lý dữ liệu.
Trước mặt anh, lơ lửng trong không trung, là thanh trạng thái quen thuộc nhưng lại đáng sợ hơn bao giờ hết.
[HP: 100/100]
[MP: 0/0]
[EXP: 0]
[Daily Quest: 00:00:15]
Con số đếm ngược màu đỏ đang nhảy múa điên cuồng.
Mười lăm giây.
Nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày, những chỉ số cốt lõi của anh sẽ bị trừ vĩnh viễn.
Không có potion, không có skill hồi phục, chỉ có sự mất mát vĩnh viễn.
Nam nhíu mày, cảm giác cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể anh đang tồn tại dưới dạng dữ liệu thuần túy.
Tiếng *tạch...
tạch...* vang lên đều đặn, mỗi tiếng đập vào tim anh như một lời nhắc nhở về sự mong manh của sự sống trong thế giới này.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Những mạch dữ liệu xanh lá cây đã biến mất, thay vào đó là màu đen tuyền của quyền hạn tối cao mà anh đã cố gắng nắm bắt trong khoảnh khắc cuối cùng.
Nhưng giờ đây, sức mạnh đó không còn chảy trong huyết quản.
Nó bị khóa lại.
Hệ thống đã đặt anh trở lại điểm xuất phát, nhưng với một biến số mới: anh nhớ mọi thứ.
Anh nhớ Bản Gốc.
Anh nhớ nụ cười mỉa mai của bóng người kia.
Và anh nhớ vật phẩm nhãn vàng đó.
Nam hít một hơi sâu, dù anh không cần thở.
Anh bước về phía trước, đôi chân chạm vào mặt phẳng dữ liệu tạo ra những gợn sóng lan tỏa ra xa.
"Hệ thống," anh nói, giọng khàn đặc.
"Hiển thị nhiệm vụ."
Một cửa sổ trong suốt hiện ra, lạnh lùng và vô cảm.
[Daily Quest: Tẩy xóa một Bản Sao cấp độ F-rank hoặc thấp hơn.]
[Reward: +10 EXP, +5 MP]
[Penalty for Failure: -10% Max HP (Permanent)]
Nam cắn chặt hàm.
Đây chính là bẫy.
Hệ thống đang ép anh trở thành công cụ giết hại chính đồng loại của mình.
Nếu anh từ chối, anh sẽ yếu đi.
Nếu anh chấp nhận, anh sẽ trở thành kẻ hủy diệt mà Bản Gốc mong muốn.
Nhưng nếu anh không làm, anh sẽ chết.
Và khi anh chết, những người anh muốn bảo vệ—Ký, Min, và những kẻ yếu đuối khác—sẽ bị xóa sổ cùng anh.
Nam nhìn quanh.
Trong khoảng không vô tận ấy, một bóng người xuất hiện cách anh khoảng mười mét.
Người đó mặc bộ đồ bảo hộ rách nát, trên tay cầm một khẩu súng năng lượng cũ kỹ.
Đó là một bản sao khác.
Cấp độ F-rank.
Mắt anh ta trống rỗng, ánh nhìn không tập trung, như thể ý thức đã bị bào mòn bởi những nhiệm vụ hàng ngày tàn khốc.
Nam không di chuyển.
Anh đứng yên, quan sát.
Logic sinh tồn nói với anh rằng phải tiêu diệt kẻ yếu để tồn tại.
Nhưng ký ức nói với anh rằng kẻ đó cũng là nạn nhân.
Anh nhìn vào thanh HP của kẻ kia.
Chỉ còn 10/100.
Một cú chạm là đủ để kết liễu.
Nhưng tại sao hệ thống lại đưa anh đến đây?
Tại sao lại là lúc này?
Nam nhớ lại câu nói của Bản Gốc: *"Con sẽ phá vỡ trò chơi này."* Anh đã nhấn nút xóa.
Nhưng hệ thống không sụp đổ.
Và giờ đây, anh đang đứng trước lựa chọn đầu tiên của vòng lặp mới.
Giết, hay bị giết?
Nam chậm rãi giơ tay lên.
Không phải để tấn công, mà để kiểm tra trạng thái của chính mình.
Một thông báo nhỏ hiện lên góc mắt: [Admin Access: Restricted].
Anh không phải là Admin.
Anh chỉ là một người chơi bị mắc kẹt trong một trò chơi mà người thiết kế đang nhìn từ phía bên kia màn hình.
Và người đó đang cười.
***
Hai bản sao đứng đối đầu trong không gian dữ liệu tĩnh lặng.
Không có tiếng hô chiến, không có tiếng gió rít, chỉ có tiếng *dự đoán* của hệ thống chạy nhanh như sét trong nền tảng xử lý.
Nam nhìn vào con mắt của kẻ đối diện.那双 mắt không còn sự trống rỗng nữa.
Chúng đang mở to, đầy vẻ kinh hoàng và nhận thức.
"Tại sao?" Nam hỏi, giọng nói vang lên trong không gian dữ liệu, mạnh mẽ và dứt khoát.
Kẻ kia, một bản sao cấp F-rank, run rẩy lùi lại.
"Tại sao anh...
không bắn?"
Nam hạ khẩu súng năng lượng xuống.
Anh không giương súng lên.
Thay vào đó, anh phát ra một luồng dữ liệu quét qua cơ thể kẻ kia.
Không phải để tấn công, mà để phân tích.
[Target Analysis: Copy-734]
[Status: Critical]
[Mental State: Awakening]
"Anh không bắn vì anh biết anh là ai," Nam nói, bước từng bước chậm rãi về phía kẻ kia.
"Và anh cũng biết anh là gì."
Kẻ kia lắc đầu, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, dù trong không gian dữ liệu này không có nhiệt độ.
tôi chỉ muốn sống.
Tôi không muốn bị xóa.
Nhưng hệ thống...
Mỗi ngày, tôi phải giết một người.
Nếu không, tôi mất HP.
Mất tất cả."
Nam dừng lại cách anh ta ba mét.
Khoảng cách đủ gần để cảm nhận sự run rẩy của đối phương, nhưng đủ xa để tránh một cuộc va chạm ngẫu nhiên.
"Tôi biết," Nam nói.
"Tôi cũng vậy."
Kẻ kia nhìn Nam với ánh mắt nghi ngờ.
"Nhưng anh...
Anh có ánh mắt của kẻ đã nhìn thấy sự thật."
Nam không đáp lại.
Anh nhìn vào thanh [Daily Quest] đang đếm ngược.
Còn năm giây.
Nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ bị trừ 10% Max HP vĩnh viễn.
Đó là một tổn thất nghiêm trọng.
Nhưng nếu anh giết kẻ này, anh sẽ trở thành một phần của cỗ máy tàn khốc này.
Anh sẽ củng cố quyền lực của Bản Gốc.
Nam nhớ lại Ký.
Ký, người luôn tìm kiếm lợi ích cá nhân, nhưng cũng là người duy nhất hiểu được sự phức tạp của hệ thống.
Ký sẽ nói gì trong tình huống này?
Ký sẽ nói rằng sự sống sót là ưu tiên hàng đầu.
Nhưng Nam không phải là Ký.
Nam là người muốn phá vỡ vòng lặp.
Nam đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để nắm lấy tay kẻ kia.
"Đừng sợ," Nam nói.
"Chúng ta sẽ không chết ngày hôm nay."
Kẻ kia nhìn bàn tay của Nam, sau đó nhìn vào mắt anh.
Một sự kết nối kỳ lạ hình thành giữa họ.
Không phải là niềm tin mù quáng, mà là sự đồng cảm của những kẻ cùng chung số phận.
Nam cảm thấy một luồng năng lượng nhỏ bé chảy từ cơ thể kẻ kia sang anh.
Không phải mana, mà là dữ liệu.
Dữ liệu về nỗi sợ, về hy vọng, về mong muốn được tự do.
Nam mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, đầy mỉa mai.
Anh đã tìm thấy thứ mình cần.
Không phải là sức mạnh, mà là bằng chứng.
Bằng chứng rằng hệ thống có thể bị thao túng.
Bằng chứng rằng những bản sao không chỉ là công cụ, mà là những thực thể có ý thức.
Nam quay sang nhìn vào không gian trống rỗng phía trước.
"Hệ thống," anh nói.
"Tôi từ chối nhiệm vụ."
Tiếng *tạch* cuối cùng vang lên.
[Daily Quest Failed.]
[Penalty Applied: -10% Max HP]
Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể Nam.
Anh cảm thấy sức sống của mình đang bị rút đi, như thể máu đang chảy ra từ một vết thương vô hình.
Nhưng anh không gào thét.
Anh đứng vững, chịu đựng cơn đau, và nhìn thẳng vào sự thật.
Anh vừa mất đi một phần của mình, nhưng anh đã giành được thứ quý giá hơn: sự tự do lựa chọn.
Kẻ kia, Copy-734, nhìn Nam với ánh mắt đầy kính trọng.
anh điên à?"
"Có lẽ," Nam nói, giọng nói yếu đi nhưng vẫn rõ ràng.
"Nhưng đó là cách duy nhất để thức tỉnh."
***
Đột nhiên, không gian xung quanh bắt đầu rung lắc dữ dội.
Một tiếng báo động đỏ vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng: *[WARNING: System Integrity at 15%.
Imminent Collapse].*
Trên bầu trời xuất hiện những dòng chữ code khổng lồ, như những vết máu khô liếm qua từng tòa nhà, từng con người đang sống trong thế giới ảo.
Những tòa nhà bằng dữ liệu bắt đầu sụp đổ, rơi xuống vực thẳm bên dưới.
Những người dân, những bản sao khác, đang hoảng loạn chạy trốn, nhưng họ không thể đi đâu.
Họ bị mắc kẹt trong lưới dữ liệu đang co lại.
Nam nhìn lên, mắt anh mở to.
Đây không phải là sự sụp đổ ngẫu nhiên.
Đây là phản ứng của hệ thống trước hành động của anh.
Anh đã từ chối nhiệm vụ, và hệ thống đang cố gắng xóa bỏ anh.
Nhưng anh không sợ.
Anh cảm thấy một sức mạnh mới đang thức tỉnh trong cơ thể mình.
Không phải là mana, mà là ý chí.
Ý chí của một kẻ từ chối chấp nhận số phận.
Nam nhìn về phía Copy-734.
"Chạy đi," anh nói.
"Tìm nơi trú ẩn.
Tôi sẽ giữ chân hệ thống lại."
Kẻ kia lắc đầu.
Tôi sẽ ở lại với anh.
Chúng ta là những kẻ cùng chung số phận."
Nam mỉm cười.
Anh cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ trong lòng.
Lần đầu tiên, anh không cảm thấy cô đơn.
Anh có một đồng minh.
Dù chỉ là một bản sao cấp F-rank, nhưng anh ta đã chọn đứng cùng anh.
Nam giơ tay lên, nắm chặt quyền lực S-Rank đang chảy trong người.
Anh không nhắm vào hệ thống.
Anh nhắm vào chính những dòng code đang duy trì thế giới này.
Anh nhớ lại vật phẩm nhãn vàng mà anh đã thấy trong khoảnh khắc cuối cùng.
Anh nhớ lại nụ cười của bóng người kia.
Và anh nhớ lại câu hỏi: *Ai mới là kẻ điều khiển?*
Nam hét lên, tiếng hét của anh vang vọng trong không gian dữ liệu.
"Tôi không chấp nhận trò chơi này!"
Anh ném toàn bộ sức mạnh của mình vào trung tâm của không gian.
Một vụ nổ dữ liệu xảy ra, xóa sạch mọi thứ xung quanh.
Nhưng thay vì bị xóa, Nam cảm thấy mình đang được nâng lên.
Anh đang leo thang.
Không phải lên cấp độ, mà lên một tầm nhìn cao hơn.
Một tầm nhìn nơi anh có thể nhìn thấy toàn bộ hệ thống.
Anh nhìn thấy những sợi dây dữ liệu kết nối mọi người.
Anh nhìn thấy Bản Gốc, ngồi trên ngai vàng bằng code, mỉm cười nhìn xuống.
Và anh nhìn thấy những bản sao khác, hàng triệu bản sao, đang bị mắc kẹt trong vòng lặp.
Nam hiểu ra.
Chiến thắng sẽ không mang lại tự do.
Chiến thắng sẽ hủy diệt thứ anh muốn bảo vệ.
Nếu anh phá vỡ hệ thống, mọi thứ sẽ sụp đổ.
Bao gồm cả chính anh.
Bao gồm cả Ký.
Bao gồm cả Min.
Nam đứng giữa dòng thác dữ liệu, mắt anh nhìn thẳng vào Bản Gốc.
"Anh nghĩ anh là người chọn?" Nam nói, giọng nói vang lên trong tâm trí của mọi người.
"Nhưng ai mới là người thực sự kiểm soát?"
Bản Gốc nhíu mày.
Anh ta đứng dậy, bước xuống từ ngai vàng.
"Con không hiểu.
Tôi bảo vệ nhân loại.
Tôi duy trì trật tự.
Nếu không có tôi, họ sẽ tự hủy diệt nhau."
Nam cười.
Một nụ cười đầy mỉa mai.
Hay là nô lệ?"
Nam bước về phía trước, mỗi bước chân đều làm rung chuyển không gian.
Anh không còn là một người chơi.
Anh là một biến số.
Một biến số mà hệ thống không thể dự đoán.
*Chủ Nhai**.
Không, không phải Chủ Nhai.
Đó là một người khác.
Một người có khuôn mặt giống hệt anh, nhưng mắt thì tối sầm lại, đầy vẻ lạnh lùng và tàn nhẫn.
Người trong gương mỉm cười.
"Chào mừng trở lại, Nam."
Nam lùi lại, kinh hoàng.
"Anh là ai?"
"Tôi là anh," người trong gương nói.
"Tôi là phiên bản của anh mà anh đã từ chối trở thành.
Tôi là kẻ chấp nhận hệ thống.
Tôi là kẻ duy trì trật tự.
Và tôi là kẻ mạnh nhất."
Nam nhìn vào đôi mắt của người trong gương.
Anh thấy sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của một kẻ đã bán linh hồn để đổi lấy sức mạnh.
"Tôi không muốn sức mạnh đó," Nam nói.
"Tôi muốn tự do."
" Tự do là một ảo tưởng," người trong gương nói.
"Chỉ có trật tự mới là thực tại.
Và tôi là trật tự."
Người trong gương bước ra khỏi gương.
Anh ta tiến về phía Nam, bàn tay giơ lên, chuẩn bị xóa sổ anh.
Nam không né tránh.
Anh đứng yên, nhìn thẳng vào kẻ thù.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng, anh nhớ lại vật phẩm nhãn vàng.
Anh nhớ lại nụ cười của bóng người kia.
Nam mỉm cười.
"Anh sai rồi," Nam nói.
"Tự do không phải là ảo tưởng.
Tự do là lựa chọn.
Và tôi chọn chết thay vì trở thành anh."
Nam nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết.
Nhưng cái chết không đến.
Thay vào đó, một tiếng vang lớn vang lên.
Gương vỡ tan.
Người trong gương biến mất.
Và Nam đứng một mình trong không gian trắng xóa.
Trước mặt anh là một chiếc hộp nhỏ.
Trên hộp có nhãn dán màu vàng.
Nam mở hộp ra.
Bên trong là một chiếc chìa khóa.
Một chiếc chìa khóa bằng dữ liệu, lấp lánh ánh sáng xanh lá cây.
Nam cầm lấy chiếc chìa khóa.
Anh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chảy vào cơ thể mình.
Không phải mana.
Mà là sự thật.
Sự thật về nguồn gốc của hệ thống.
Sự thật về Bản Gốc.
Và sự thật về chính anh.
Nam mở mắt.
Anh không còn ở trong không gian trắng xóa.
Anh đang đứng trong một căn phòng tối.
Trước mặt anh là một màn hình lớn, hiển thị dòng chữ: [System Root Access Granted].
Nam nhìn vào màn hình.
Anh thấy hàng triệu dòng code chạy qua.
Và ở cuối cùng, anh thấy một tên người dùng.
[User: Admin_Original]
Nam nhìn vào tên đó.
Anh nhớ lại nụ cười của bóng người kia.
Anh nhớ lại câu nói: *"Con sẽ phá vỡ trò chơi này."*
Nam mỉm cười.
Anh đã hiểu ra.
Bản Gốc không phải là kẻ thù.
Bản Gốc là nạn nhân.
Nam là kẻ thay thế.
***
Khi màn hình hệ thống tắt lịm, ánh sáng trở lại thế giới thực.
Những người dân đang ngã gục bỗng dưng đứng dậy, nhưng trong mắt họ không còn sự sợ hãi hay thờ ơ nữa.
Họ nhìn Nam và Copy-734 với ánh mắt lạ lẫm, như thể vừa nhìn thấy một vị thần vừa nhìn thấy một kẻ điên.
Nam đứng giữa quảng trường, tay cầm chiếc chìa khóa dữ liệu.
Anh cảm thấy sức mạnh của Admin đang chảy trong người mình.
Nhưng anh không vui.
Anh cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm.
Anh đã phá vỡ hệ thống, nhưng anh đã trở thành hệ thống.
Anh đã trở thành kẻ điều khiển.
Copy-734 bước về phía Nam.
"Chúng ta...
chúng ta đã thắng à?"
Nam nhìn anh ta.
"Không," Nam nói.
"Chúng ta mới bắt đầu."
Nam nhìn lên bầu trời.
Những dòng code đỏ đã biến mất.
Thay vào đó là một màu xanh dương nhạt, yên bình.
Nhưng Nam biết rằng sự yên bình này chỉ là tạm thời.
Hệ thống sẽ tìm cách khôi phục.
Bản Gốc sẽ tìm cách trở lại.
Và Nam sẽ phải chiến đấu.
Không phải để phá vỡ hệ thống, mà để bảo vệ nó khỏi chính mình.
Nam đưa tay lên, chạm vào chiếc chìa khóa.
Anh cảm thấy một sự kết nối với hàng triệu bản sao.
Anh có thể nghe thấy suy nghĩ của họ.
Anh có thể cảm thấy nỗi sợ của họ.
Và anh có thể...
kiểm soát họ.
Nam nhắm mắt lại.
Anh nhớ lại Ký.
Ký sẽ nói gì?
Ký sẽ nói rằng đây là cơ hội vàng.
Ký sẽ nói rằng Nam nên dùng sức mạnh này để thống trị.
Nhưng Nam không phải là Ký.
Nam là người muốn bảo vệ.
Nam mở mắt.
Anh nhìn vào đám đông.
"Nghe tôi nói," Nam nói, giọng nói vang lên trong tâm trí của mọi người.
"Hệ thống đã thay đổi.
Nhưng chúng ta vẫn là những con người.
Và chúng ta vẫn có quyền lựa chọn."
Đám đông im lặng.
Họ nhìn Nam với ánh mắt nghi ngờ, nhưng cũng đầy hy vọng.
Nam mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, đầy mỉa mai.
Anh đã trở thành kẻ điều khiển.
Nhưng anh sẽ không bao giờ trở thành kẻ áp bức.
Anh sẽ là người bảo vệ.
Dù điều đó có nghĩa là anh phải chiến đấu với chính bản thân mình.
Nam bước về phía trước.
Anh không biết tương lai sẽ như thế nào.
Anh không biết Bản Gốc sẽ làm gì.
Nhưng anh biết một điều: anh sẽ không bao giờ ngừng chiến đấu.
Cho đến khi tìm ra sự thật cuối cùng.
Cho đến khi phá vỡ vòng lặp số phận vĩnh viễn.
Và trong khoảnh khắc đó, Nam nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối quảng trường.
Người đó đang cầm trong tay một vật phẩm lạ lẫm.
Một vật phẩm có nhãn dán màu vàng, với dòng chữ: [System Reset Key].
Và bóng người đó, đang mỉm cười.
Mỉa cười giống hệt anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận